Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê hơi ngơ ngác nhìn Cơ Hành, giọng điệu của hắn quá quen thuộc.
Nàng có thể nghe rất rõ ràng, hắn gọi nàng là "A Ly" chứ không phải "A Lê".
Có lẽ ngay từ đầu, hắn đã nhìn thấu nàng, cũng như nàng đã nhìn thấu hắn vậy.
Khương Lê nhún vai: "Quen rồi.”
Kiếp trước nàng là người vô cùng khéo léo nhưng không thể đổi lấy kết quả tốt, chỉ mang lại một đời máu và nước mắt, liên lụy đến người nhà. Đời này nàng càng thận trọng hơn, đóng vai người ngoan ngoãn càng thuận lợi bởi nó đã ăn sâu vào cốt tủy.
Cơ Hành luôn nói gia nhập một vở kịch, làm sao nàng không trở thành diễn viên được? Trên mặt nàng hoá trang, che giấu tâm tư của mình, trên sân khấu xoay chuyển ngàn lần, dưới tay đằng đằng sát khí.
Cơ Hành nhìn nàng trong chốc lát, nói: "Ngươi trở về đi." Hắn đưa ô cho Khương Lê giống như một công tử đa tình một lòng suy nghĩ vì Khương Lê, e sợ người trong lòng bị lạnh.
Khương Lê giật mình, nhận lấy ô trên tay hắn, đứng lên từ trên tảng đá, cười tươi thản nhiên nói: "Vậy đa tạ Quốc Công gia.”
“Không cần đa tạ." Cơ Hành nói: "Bảo vệ đồ của mình là việc ta nên làm.”
“Người nói như vậy." Khương Lê trầm ngâm một chút: "Làm cho ta có cảm giác sau lưng mình có một chỗ dựa vững chắc, rất muốn buông tay đánh cược một lần, đi gây phiền toái mà không e ngại gì.”
“Chẳng lẽ ngươi gây phiền toái còn ít à?" Cơ Hành không thèm để ý: "Có chỗ dựa hay không cũng hung hãn như nhau”
“Cũng đúng." Khương Lê gật đầu: "Ta đi đây."
Nàng thấy đáy ô trắng nõn kia còn có một đóa mẫu đơn thêu chỉ nhàn nhạt. Nếu không nhìn kĩ chắc cũng không nhìn ra, nhưng đúng là kiểu Cơ Hành thích.
Nàng cầm ô, trở về nhà cùng Đồng Nhi và Bạch Tuyết.
Cơ Hành không lập tức rời đi.
Hắn đứng ở bên cạnh hồ nước, không biết có phải ảo giác hay không, tuyết trên trời hơi lớn hơn một chút. Gió nghiêng nghiêng nổi lên, hạt tuyết từ trên mặt nước bay qua, trắng nõn trong suốt một chút, rất nhanh biến mất không thấy tăm hơi.
Văn Kỷ lẳng lặng đứng ở phía sau Cơ Hành, nhẹ giọng hỏi: "Đại nhân, vì sao phải trợ giúp Khương Nhị tiểu thư?”
Từ lúc mười tuổi Văn Kỷ đã đi theo Cơ Hành, đã có tình chủ tớ với Cơ Hành mười mấy năm, Cơ Hành là một người cô độc, người bên ngoài sợ hắn, tính kế hắn, hãm hại hắn, không dám tùy tiện hỏi hắn "Vì sao". Nhưng Văn Kỷ dám.
Cơ Hành nói: "Giao tính mạng cho người khác, nhân sinh mãi mãi treo ở trên mũi đao mà còn có thể cười được." Giọng nói của hắn mang theo ý cười, nhưng lại giống như có vẻ trống rỗng, cô độc: "Văn Kỷ, ngươi không cảm thấy rất giống ta sao?”
Khác biệt ở chỗ hắn rơi vào vực sâu, nở ra hoa từ trong bóng tối, mà Khương Lê lại ở trong bụi gai chẻ ra một con đường máu, nghĩa là từ trong khe hở của rừng cây bắt được một chút ánh mặt trời.
Nàng đã đi trên một con đường hoàn toàn khác với hắn, vì vậy hắn đã động lòng trắc ẩn với nàng. Giống như hoa viên trong phủ của hắn, những đóa hoa quý hiếm sinh trưởng kia bắt đầu từ nơi gian nan vạn hiểm, liều mạng bò lên trên, nếu như không che chắn tỉ mỉ sẽ phù dung sớm nở tối tàn, nhanh chóng héo rũ, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.
Trên đời có biết bao hoa lạ nhưng Khương Lê chỉ có một.
Nàng ở trong loạn cục lần lượt quấy rối kế hoạch của hắn, tuy không ảnh hưởng toàn cục nhưng làm cho hắn phát hiện đóa hoa ăn thịt người này hung hãn, không giống người thường. Cơ Hành có thể nhìn ra được nàng hư tình giả ý, nhìn ra được sự lợi dụng của nàng, thỉnh thoảng cũng nhìn ra được sự chân thành và đau thương của nàng.
Hắn muốn bỏ gốc cây nhìn như dịu dàng, ngoan ngoãn nhưng hung hãn này vào bên trong vườn hoa ở Yến Kinh thành, xem trận chém giết về sau còn lại bao nhiêu.
Họ gặp nhau ở con đường hẹp khi đang trong cuộc chơi và xé mặt nạ nhau trong cuộc đấu trí trên bàn cờ, vừa dối trá lại vừa chân thành. Trong sự lợi dụng lại tỉnh táo cất đi sự thật lòng,.
Thật tốt.
Nhân sinh ngắn ngủi mấy chục năm có thể gặp được một người vô cùng giống mình nhưng cũng hoàn toàn khác biệt như vậy, thật sự là một chuyện thú vị.
Hắn muốn nàng còn sống.
Ít nhất là bây giờ.
…
Ngày hôm sau, đoàn người Khương Lê và Diệp Minh Dục lên đường trở về Tương Dương.
Hơn phân nửa ngươi trong Đồng Hương đều chủ động muốn cùng Khương Lê lên Yến Kinh cáo trạng, không chỉ vì trừng trị Phùng Dụ Đường, còn vì đòi công đạo cho Tiết Hoài Viễn đã điên dại. Vốn dĩ Khương Lê cảm thấy quá nhiều người, thế nhưng quần chúng nhân dân kích động nhìn Tiết Hoài Viễn thần trí không rõ ràng, rất nhiều người đều ướt hốc mắt.
Cuối cùng, ngoại trừ những phụ nữ và trẻ em già yếu không thể đi xa nhà, những người khác đều đi theo đoàn xe ngựa.
Về phần tiền xe ngựa, lúc trước Phùng Dụ Đường cướp đoạt tiền bạc của dân chúng, dự định mang theo vàng bạc châu báu chạy trốn. Không ngờ chưa kịp chạy ra ngoài, đã bị dân chúng chặn ở huyện nha môn. Mấy cái rương lớn cũng chưa kịp mang đi, vàng bạc châu báu bên trong cũng đủ bạc cho những dân chúng này trên đường lên Yên Kinh.
Trước khi lên Yên Kinh còn phải về Tương Dương lấy lệnh điều động trước, thuận tiện nói rõ ràng nguyên nhân trong đó với người Diệp gia. Dân chúng ngược lại rất hứng khởi, Khương Lê và Tiết Hoài Viễn đã điên ngồi ở trong xe ngựa, Tiết Hoài Viễn cũng không nhìn nàng, tự mình cầm một người gỗ nhỏ chơi vui vẻ, miệng kêu "A Ly": "A Ly", một lúc sau còn nói "Ta muốn đưa cho A Ly và A Chiêu chơi".
Khương Lê nhìn mà chua xót, Diệp Minh Dục ở bên ngoài, thừa dịp trên đường đi nghỉ ngơi, hỏi Khương Lê: "A Lê, mặc dù lúc đầu ta nói với mẫu thân bọn họ là ta bảo ngươi tới giúp ta làm việc. Nhưng hiện tại việc biến đổi quá lớn, chúng ta nên kết thúc như thế nào đây.”
Nhiều dân chúng Đồng Hương như vậy, Diệp Minh Hiên nhìn thấy chắc chắn sẽ chấn động. Đợi trở về Yến Kinh, còn có đoàn người Đại Lý Tự, thậm chí còn lấy danh nghĩa Khương Nguyên Bách để Chức Thất Lệnh làm việc, nếu Khương Nguyên Bách thì không biết sẽ trách Khương Lê như thế nào.
Những thứ này đều không phải chuyện nhỏ, xem Khương Lê vẹn toàn thế nào.
"Không sao đâu." Khương Lê nói: "Để ta giải thích với tổ mẫu đi." Diệp Minh Dục hoàn toàn không cách nào giải thích những chuyện này, ông ấy và Tiết Hoài Viễn không có bất kỳ liên hệ gì, không đáng làm những chuyện này.
Khương Lê thì khác, tuy rằng nàng cũng không có cách giải thích nhưng người Diệp gia sẽ không ép hỏi nàng, có lẽ còn cho rằng những chuyện này là Khương Nguyên Bách bảo nàng làm, ngược lại sẽ không lo lắng nhiều.
Diệp Minh Dục nghĩ ngợi, cảm thấy Khương Lê nói đúng nên đồng ý.
Đường về Tương Dương còn nhanh hơn đường về Đồng Hương. Có lẽ dân chúng đều vội vàng hy vọng sớm lấy được quan lệnh của tri phủ Tương Dương vào kinh sửa lại án xử sai cho Tiết Hoài Viễn nên đi đường cũng nhanh hơn ngày xưa, không có một ai trì hoãn dây dưa. Phùng Dụ Đường đi theo đám người bị nhốt ở trong xe tù, mấy tên tay sai của gã phờ phạc theo đoàn xe cùng nhau đi về phía trước.
Bọn họ chạy cũng chạy không được, động cũng không động được, biết rõ đại thế đã mất nên đều nản lòng thoái chí. Khương Lê bảo người của Diệp Minh Dục chú ý tới đám người Phùng Dụ Đường, chỉ sợ người của Công chúa Vĩnh Ninh nhận được tin tức, dứt khoát giết người diệt khẩu, giết đám người của Phùng Dụ Đường thì chứng cứ gì cũng không lưu lại được.
Chỉ là Khương Lê cho rằng có Cơ Hành ở đây, chuyện này hẳn là không thể xảy ra. Chính nàng phải đi một vòng lớn như vậy mới mới xử lý được việc này. Nếu Cơ Hành thích xem kịch thì sẽ không cho phép chó mèo đến làm hỏng vở kịch, khiến hắn không xem được một kết cục viên mãn.
Chờ trở lại Tương Dương, Khương Lê cũng không về Diệp gia trước, bảo Diệp Minh Dục tìm một chỗ dàn xếp ổn thỏa cho dân chúng, trực tiếp dẫn người đi tìm Đông Tri Dương.
Đông Tri Dương không ở phủ tri phủ mà ở cùng ngoại thất, nhi tử trong một tiểu viện thoạt nhìn không được tốt lắm.
Nghe nói sau khi Đông phu nhân Hạ thị cãi vã với Đông Tri Dương vào ngày đó xong thì trực tiếp trở về nhà mẹ đẻ. Đông phụ giận dữ, tuyên bố muốn giết Đông Tri Dương để trút giận cho Hạ thị. Đông Tri Dương sợ đến mức ngay cả tri phủ cũng không dám làm. Trên thực tế, ông ta cũng không làm được. Tri phủ này vốn dựa vào Hạ thị mới có thể làm được. Hôm nay đắc tội với Hạ thị, quan tước cũng không giữ được. Suốt ngày cùng nhi tử và ngoại thất trốn ở gian tiểu viện này, cụp đuôi làm người.
Khương Lê không nói nhảm với Đông Tri Dương, nói: "Quan lệnh ta cần, Đông đại nhân có cho hay không?”
Đông Tri Dương thật sự là giận Khương Lê mà không dám nói gì, đáp: "Khương Nhị tiểu thư, hiện tại ngay cả nha môn tri phủ ta cũng không dám vào…”
“Phu nhân ngươi ương ngạnh như thế, chẳng qua là bởi vì muội phu Hạ thị làm quan ở Yến Kinh, làm Chung Quan Lệnh." Khương Lê nói: "Nếu ngươi muốn quang minh chính đại làm người, không sợ bị người Hạ gia đuổi giết thì phải làm cho Hạ thị không chỗ dựa, làm cho muội phu của ngươi mất chức quan." Nàng nhìn thoáng qua Đông Tri Dương: "Nếu ngươi thay ta làm tốt thủ lệnh này, ta sẽ làm cho muội phu Hạ thị ở kinh thành không làm được quan, Hạ gia không có chỗ dựa, tự nhiên sẽ không dám động đến ngươi.”
Mắt Đông Tri Dương sáng lên, hỏi Khương Lê: "Ngươi nói thật sao?”
"Ta là nữ nhi Thủ phụ." Khương Lê cười: "Ngươi không tin ta?"
"Không không không." Đông Tri Dương vội vàng nói: "Ta tin, ta tin." Đương nhiên ông ta tin tưởng, Khương Lê mới đến Đồng Hương không lâu đã có thể khiến Chức Thất Lệnh của Yến Kinh thành tới Tương Dương làm việc cho vụ án của Diệp gia chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Lại nhìn lần này nàng muốn thủ lệnh, lại là giúp tội thần Tiết Hoài Viễn thoát tội. Từ xưa đến nay, giúp tội thần lật lại bản án đều phải đặc biệt cẩn thận, không cẩn thận sẽ liên lụy bản thân, nếu không phải có đầy đủ sức mạnh thì ai dám làm như vậy. Cũng bởi vì nàng là tiểu thư Khương gia mới dám không sợ hãi như vậy. Khương Lê nói có thể làm thì chắc chắn có thể làm được.
"Khương Nhị tiểu thư, ta còn có một thỉnh cầu quá đáng." Đông Tri Dương lau mồ hôi: "Nếu muội phu Hạ thị mất chức, đó là tất nhiên, chuyện của Diệp gia chính là do bọn họ lné lút làm ra, ta chỉ phụng mệnh làm việc... Ta với Khương Nhị tiểu thư, với Diệp gia, là trung thành tuyệt đối! Có thể để ta tiếp tục làm tri phủ không, ta đảm bảo sau này sẽ chiếu cố Diệp gia.” Ông ta tràn trề hi vọng nhìn Khương Lê.
Khương Lê thu hồi nụ cười trên mặt, thản nhiên nói: "Đông đại nhân, lòng tham vô đáy. Hơn nữa làm thông gia với Khương gia, mặc kệ ai làm tri phủ Tương Dương, ta nghĩ đều sẽ chiếu cố Diệp gia, điểm này không nhọc Đông đại nhân hao tâm tổn trí. Huống hồ bây giờ Đông đại nhân ngay cả hai mẫu tử trong phòng này cũng không giữ được, bản thân còn rơi vào nguy hiểm. Ta có thể làm muội phu Hạ thị mất chức, ít nhất ngươi không cần trốn chui trốn lủi, cũng không cần lo lắng Đồng Vũ bị người ta sát hại đã là vạn hạnh trong bất hạnh, Đông đại nhân còn muốn nhiều hơn như vậy thì quá trớn rồi.”
Đông Tri Dương không khỏi rụt cổ nhìn Khương Lê. Khương Lê nói cũng không nặng, nhưng ý cảnh cáo thật sự rất rõ ràng.