Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đương nhiên không phải Khương Lê cố ý giúp Đông Tri Dương, đối với nàng mà nói, Hữu tướng bị trói cùng Thành Vương sớm muộn gì cũng là đối thủ của nàng. Muội phu Hạ thị là người của Hữu tướng, đối với nàng mà nói cũng chỉ là chuyện thuận tay. Chỉ cần trở lại Yên Kinh, phát tán chuyện Diệp gia ra ngoài, đương nhiên vị Chung Quan Lệnh kia sẽ gặp phiền toái. Người trong quan trường, Khương Lê không cho rằng Hữu tướng cáo già biết nói đạo nghĩa còn chu toàn cho một Chung quan lệnh.
Về phần Đông Tri Dương, một tri phủ từng nghe lệnh người khác hãm hại Diệp gia, nàng tuyệt đối sẽ không cho đối phương cơ hội thứ hai. Hiện giờ toàn bộ thành Tương Dương đều biết quan hệ giữa Diệp gia và Khương gia cũng không tệ như trong lời đồn, bất luận tri phủ Tương Dương mới là ai, tóm lại sẽ khách khí với Diệp gia vài phần, thật đúng là không cần Đông Tri Dương cam đoan.
Đông Tri Dương tự biết đuối lý, cũng không nói gì, nói với Khương Lê:
"Khương Nhị tiểu thư xin chờ ta một lát." Đứng dậy đi vào nhà.
Chưa đầy một khắc, Đông Tri Dương mang theo một quan lệnh tới. Quan Lệnh này đều được viết theo bức tranh bầu, cái cần Đông Tri Dương làm chỉ là đóng dấu. Hạ thị còn chưa bảo ông ta giao quan ấn ra thì thay Khương Lê viết quan lệnh chỉ là một chuyện đơn giản với Đông Tri Dương.
Khương Lê cầm lấy quan lệnh, nhìn thoáng qua, thấy có thể sử dụng, cười nói với Đông Tri Dương: "Như vậy thì đa tạ Đông đại nhân." Xoay người phóng khoáng rời đi.
Đông Tri Dương ở phía sau lạch bạch chạy chậm ra, lấy lòng nói: "Khương Nhị tiểu thư, chuyện Chung Quan Lệnh... cũng đừng quên!”
…
Lấy được quan lệnh, A Thuận phụng mệnh tới đón Khương Lê về Diệp gia. Diệp Minh Dục dàn xếp ổn thỏa cho dân chúng Đồng Hương, đã về Diệp gia trước. Một đám người Đồng Hương tiến vào Tương Dương, tất nhiên thu hút vô số sự chú ý. Chuyện lớn kinh thiên động địa như vậy, chắc lúc này Diệp gia còn đang chất vấn Diệp Minh Dục.
Diệp Minh Dục nhớ kỹ lời Khương Lê nói, để Khương Lê giải thích với Diệp gia nên không nói gì, bảo A Thuận tới đón người.
Khương Lê lên xe ngựa, tới Diệp gia trước.
Bởi vì Tiết Hoài Viễn và Phùng Dụ Đường không giống với người bình thường, Khương Lê sợ xảy ra sai lầm gì nên sai người dàn xếp mấy người bọn họ ở trong viện Diệp gia. Vừa tới cửa phủ thấy gã sai vặt ở cửa vẻ mặt nghiêm túc giống như Diệp gia xảy ra đại sự gì, cần sẵn sàng đón địch.
Thấy Khương Lê và A Thuận đến, người gác cổng lập tức xông vào bên trong hét: "Biểu tiểu thư đã trở lại! Biểu tiểu thư đã trở lại!”
Khương Lê: "...”
Cứ như thể nàng quay lại và mọi thứ có thể được giải thích một cách hợp lý.
Khương Lê vào Diệp gia, trong Cẩm Họa Đường, tất cả mọi người Diệp gia đều đến đông đủ. Diệp Minh Dục bị vây ở giữa, cúi đầu như phạm sai lầm.
"Đã kêu đệ đừng gây phiền phức, cái này thì tốt rồi, ngươi còn ngại gây phiền toái không đủ nhiều, ngay cả quan viên cũng dám trói?”
Diệp Minh Dục vô cùng bất lực, lúc này thật đúng là không phải ông ấy gây chuyện. Tuy rằng ngày thường ông ấy ở bên ngoài gây chuyện không ít nhưng chưa bao giờ tham dự những chuyện quan trường phức tạp này, hơn nữa hành tẩu giang hồ đều dùng ngoại hiệu, ai dùng tên thật. Nhưng lại không thể bán đứng điệt nữ nhà mình, này, thật sự là xui xẻo!
Đang nghĩ ngợi, Khương Lê từ bên ngoài đi vào.
Diệp lão phu nhân nhìn thấy nàng đầu tiên, gọi một tiếng: "A Lê!"
Khương Lê vài bước đi tới trước mặt Diệp lão phu nhân.
Mấy ngày nay thoạt nhìn Diệp lão phu nhân tinh thần có vẻ tốt hơn một chút, dưới sự dìu đỡ của nha hoàn có thể đứng lên đi vài bước, bà ấy kéo Khương Lê, tỉ mỉ quan sát một lần, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Thấy con ổn là ta an tâm rồi.”
“Ngoại tổ mẫu yên tâm, ta rất tốt." Khương Lê cười nói: "Cữu cữu vẫn chiếu cố ta.”
"A Lê." Quan thị không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Khương Lê hiện ra vẻ khó xử, một lúc lâu mới nói: "Đây… Thật ra là ý của phụ thân.”
Diệp Minh Huy nhíu mày: "Khương Nguyên Bách bảo con tới Tương Dương chính là vì chuyện này?"
"Xem như vậy đi, bởi vì ta muốn về Tương Dương thăm ngoại tổ phụ, phụ thân còn có tính toán khác nên để cho ta đi Đồng Hương một chuyến, việc này thật sự do phụ thân chỉ huy, ta y theo ý phụ thân làm việc. Chờ trở lại Yên Kinh, những chuyện này đều giao cho phụ thân tự mình đốc thúc." Khương Lê cười nói: "Là ta không tốt, để ngoại tổ mẫu và các cữu cữu lo lắng."
Nàng không chút do dự giao những chuyện này cho Khương Nguyên Bách, người Diệp gia không cảm thấy hứng thú với Khương Nguyên Bách, mà khi nàng tự gạt bản thân ra khỏi chuyện này thì người Diệp gia cũng sẽ không lo lắng quá mức.
Quả nhiên, nói như vậy, người Diệp gia hai mặt nhìn nhau, tuy rằng vẻ mặt vẫn có khác thường nhưng không vội vàng như lúc đầu.
Khương Nguyên Bách là lão hồ ly, người Diệp gia không hiểu chuyện trong quan trường, cho nên bọn họ cũng không tiện đi hỏi vì sao phải làm như vậy.
Diệp Minh Dục thấy thế, trong lòng âm thầm giơ ngón tay cái lên với Khương Lê. Đọc sách nhiều đúng là có lợi, dăm ba câu đã thuyết phục người trong nhà. Nếu ông ấy có cái miệng của Khương Lê thì đã sớm không cần hàng năm đều bị lão phu nhân và các ca ca tẩu tử thúc giục thành thân.
Xem ra người ngốc sẽ phải đọc nhiều sách, Diệp Minh Dục hạ quyết tâm, ngày khác nhất định phải mời một tiên sinh dạy nhiều bản lĩnh nói chuyện hơn.
Tuy rằng việc này đổ lên đầu Khương Nguyên Bách rồi, Khương Lê còn phải giải thích cho người Diệp gia một lần vụ án của Tiết Hoài Viễn có chuyện gì xảy ra. Nhưng cũng không đề cập đến chuyện còn có chủ tử bên trên Phùng Dụ Đường. Bởi vậy khi nghe vào trong tai người Diệp gia, là Phùng Dụ Đường hãm hại Tiết Hoài Viễn, tự mình làm Huyện thừa, làm đủ mọi chuyện xấu xa.
Diệp Như Phong nói: "Phùng Dụ Đường thật sự quá vô liêm sỉ! Đáng thương cho Tiết Huyện thừa.”
“Trên đời lại có loại người ác độc như vậy." Diệp Gia Nhi vô cùng thương xót: “Đáng sợ hơn chính là kẻ ác như vậy có thể làm quan.”
Diệp Minh Hiên trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Nói như vậy, lúc này Khương Nguyên Bách vẫn làm một chuyện tốt." Ông ta nhìn thoáng qua Khương Lê.
Diệp Minh Hiên là một người thông minh, mặc dù Khương Lê đổ tất cả mọi chuyện lên đầu Khương Nguyên Bách, Diệp Minh Hiên vẫn nhận ra một chút không đúng. Khương Nguyên Bách xử lý vụ án Tiết gia thì được lợi gì? Khương Nguyên Bách cũng không phải là đại thanh quan một lòng vì nước vì dân, quan trọng hơn là Khương Nguyên Bách và Tiết gia cũng không có quan hệ gì, cần gì phải đặc biệt để Khương Lê đi Đồng Hương một chuyến mà thay Tiết gia sửa lại án xử sai.
Nhưng hoài nghi thì hoài nghi, Diệp Minh Hiên cũng không có chứng cứ khác, đành phải thôi.
"Nếu là một chuyện tốt, vậy Tiết đại nhân cũng là một người đáng thương." Diệp lão phu nhân nói: "A Lê, các ngươi nên sớm trở về Yên Kinh đi. Quan lệnh có thời gian hạn chế, từ Tương Dương đến Yên Kinh, còn phải mất một ít ngày. Các ngươi xuất phát sớm hơn, có thể sớm ngày trở lại Yên Kinh." Diệp lão phu nhân là một người hiểu lý lẽ, nghe nói chân tướng nên khuyên Khương Lê như thế.
“Con cũng nghĩ như vậy." Khương Lê cười nói: "Chúng con dừng lại Tương Dương một ngày, ngày mai sẽ xuất phát.”
“Ngày mai à?" Trác thị kinh ngạc: "Sao lại gấp như vậy?”
“Đại tẩu, chúng ta đi làm chính sự, đương nhiên không thể chậm trễ." Diệp Minh Dục nói.
"Thế nào, đệ cũng muốn đi à?" Diệp Minh Hiên hỏi Diệp Minh Dục.
“Chuyện này A Lê cũng nói, có ta ở đây, có thể chiếu cố A Lê thỏa đáng. Nhiều người như vậy, chẳng lẽ huynh muốn một mình A Lê đưa theo nhiều bách tính Đồng Hương vào kinh như vậy, huynh muốn A Lê mệt chết à? Ta thì không như vậy, lúc trước ta bước chân vào giang hồ, mang theo bao nhiêu tiểu đệ? Thích hợp nhất làm vị trí ra hiệu lệnh này. Có ta dẫn đầu, bảo đảm dọc đường phục tùng A Lê đi thoải mái, sơn tặc, thổ phỉ, cường đạo, không có một ai dám tới. Đến một người giết một người, đến hai người giết một đôi!" Ông ấy làm hai cử chỉ dữ dội.
“Thôi đi, ta thấy đệ đi chỉ thêm phiền." Diệp Minh Hiên tức giận nói.
“Minh Hiên cữu cữu, lần này đúng là nhờ có Minh Dục cữu cữu hỗ trợ đó." Khương Lê cười nói: "Con hy vọng lúc vào kinh, Minh Dục cữu cữu có thể đi cùng con , có cữu ấy ở đây, con cũng an tâm hơn rất nhiều." Diệp Minh Dục là một người thân rất tốt, ông ấy cũng không hỏi nhiều, cẩu thả nhưng có thể thấu hiểu Khương Lê ở mức độ lớn nhất, có Diệp Minh Dục ở đây, rất nhiều chuyện cũng thuận tiện làm hơn.
Diệp Minh Dục nghe thấy Khương Lê nói chuyện vì ông ấy, lập tức kiêu ngạo đứng thẳng người, cho Diệp Minh Hiên một ánh mắt "Thấy không".
Diệp Minh Hiên còn muốn phản bác, Diệp lão phu nhân lên tiếng, bà ấy nói: "Được rồi, nếu A Lê muốn lão tam cùng đi, lão tam đi theo đi. Suy cho cùng thì A Lê vẫn là nữ hài tử. Mặc dù có hộ vệ, ta cũng không yên tâm, lão tam, ta giao A Lê cho con, nếu A Lê có chuyện không hay, trở về ta sẽ hỏi tội con.”
"Yên tâm đi nương." Mặt mày Diệp Minh Dục hớn hở: "Con làm việc, nương cứ yên tâm!"
Diệp lão phu nhân lại quay đầu nhìn Khương Lê, trong mắt đều là không nỡ: "A Lê, con mới về Tương Dương không lâu, đã phải rời đi... Không biết lần sau đến là khi nào.”
Khương Lê mềm lòng, kéo tay Diệp lão phu nhân nói: "Ngoại tổ mẫu, không sao đâu mà, chờ con quay về Tương Dương làm việc xong sẽ mau chóng tìm cơ hội quay về Tương Dương. Chờ thân thể người khỏe hơn một chút, cữu cữu sẽ đưa người cùng đến Yên Kinh. Hiện tại Diệp biểu ca cũng ở Yên Kinh làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, chờ huynh ấy cắm rễ ổn định, Diệp gia chúng ta đặt chân đến Yên Kinh cũng không tồi.”
Một câu "Diệp gia chúng ta" nói ra, trong lòng Diệp lão phu nhân cực kỳ thoải mái. Nụ cười trên mặt làm thế nào cũng không dừng lại được, nói: "Được, được, ta ở Tương Dương, bồi dưỡng thật tốt cơ thể, chờ thời gian có thể đi được cùng các cữu mẫu, cữu cữu con đến Yên Kinh xem Thế Kiệt và con.”
Đoàn người Diệp Minh Huy ở bên cạnh hơi chua xót. Lúc Khương Lê chưa về Diệp gia, Diệp lão phu nhân bị bệnh, cả ngày ngay cả giường cũng không xuống được, càng không có tinh thần như vậy. Khương Lê về Diệp gia chưa bao lâu, cơ thể lão phu nhân đã càng ngày càng tốt lên.
Rốt cuộc con người vẫn nên có nguyện vọng thì tốt hơn, có nguyện vọng thì hết thảy sẽ có hy vọng.
Nói chuyện một lúc với người Diệp gia, sắc trời đã tối. Dùng cơm xong, mọi người mới tản đi.
Tiết Hoài Viễn đã ngủ, Khương Lê nhìn ông một chút, dặn dò hộ vệ xung quanh chăm sóc tốt cho ông rồi mới trở lại phòng mình. Không ngờ lại gặp Diệp Gia Nhi ở trong phòng.
Đồng Nhi pha trà nóng cho Diệp Gia Nhi, Khương Lê đi vào, gọi nàng ấy: "Biểu tỷ.”
“Biểu muội." Diệp Gia Nhi đứng lên.
Khương Lê nói: "Muộn thế này Gia Nhi tiểu thư còn tới tìm ta là có chuyện gì vậy?"
Diệp Gia Nhi ngượng ngùng chỉ chỉ cái hộp trên bàn, nói: "Cho ngươi.”
Khương Lê mở ra xem, phát hiện đó là một bộ quần áo. Có lẽ là một bộ váy dài, tay áo rộng, thân hẹp, màu trắng dịu nhẹ như ngọc. Nhưng dưới ánh đèn, nó phát ra ánh sáng lăn tăn giống như gợn sóng của nước biển, lóe ra ánh sáng xanh thật nhỏ.
"Những lông khổng tước của Tam thúc, chúng ta lấy ra làm nó. Trước tiên chúng ta làm mẫu vải, ra mấy sợi vải, này, loại vải này trông như thế này đây." Diệp Gia Nhi nói: "Bởi vì mới nghiên cứu ra cho nên đã thất bại rất nhiều. Cho tới bây giờ đã thành công mẫu vải như vậy, ta được phụ thân và Đại bá phụ đồng ý để làm thành y phục tặng cho ngươi. Đây là chủ ý của ngươi, việc buôn bán gấm Cổ Hương không làm được, chúng ta phải làm ra loại vải mới có thể sánh ngang với gấm Cổ Hương... Biểu muội, ngươi cảm thấy loại vải này thế nào?"
Khương Lê nói: "Rất đẹp.”
“Thật sao?" Sự mong đợi của Diệp Gia Nhi đột nhiên trở thành hiện thực, ánh mắt nàng ấy nhìn Khương Lê không khỏi tràn đầy vui sướng.
"Ta không bao giờ nói dối."
"Nghe thấy ngươi nói như vậy, ta yên tâm rồi. Biểu muội ngươi ở Yến Kinh thành gặp qua rất nhiều thứ tốt, ngươi đã nói tốt chắc chắn sẽ không kém, ta tin tưởng ngươi." Diệp Gia Nhi rất hứng khởi: "Chúng ta đã thảo luận qua, hoa văn này giống như nước biển, gọi là Đào Thủy Văn."
“Đào Thủy Văn..." Khương Lê thầm nhắc hai lần, nhìn nàng ấy: "Tên này rất hay.”
"Là ta nghĩ." Diệp Gia Nhi ngượng ngùng cầm góc váy, từ trước đến nay cô nương này luôn tự tin phóng khoáng nhưng lúc này lại hơi xấu hổ nói nói: "Ta nghĩ, biểu muội là tiểu thư Thủ phụ gia, chắc chắn quen biết rất nhiều quý nữ, biểu muội mặc bộ quần áo này đi ra ngoài, người bên cạnh nếu cảm thấy biểu muội mặc đẹp mắt, tự nhiên sẽ hỏi chất liệu này là gì, làm ở đâu, trong thời gian ngắn có thể thuận thế nói ra tên Đào Thủy Văn." Nàng ấy dừng một chút, mới nói: "Biểu muội đừng cảm thấy thương gia của chúng ta đều trọng lợi như vậy. Thật sự là Diệp gia lúc này, nếu như không sớm làm ra chất liệu có thể thay thế gấm Cổ Hương thì sẽ không gượng dậy nổi, không gượng dậy nổi thì việc làm ăn của Diệp gia thì sớm muộn gì cũng thất bại. Ta không muốn tâm huyết cả đời của tổ mẫu và tổ phụ uổng phí, nếu ta họ Diệp, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm này.”
Nàng ấy do dự nói: "Ta biết yêu cầu của mình quá đáng..."
“Không quá đáng." Khương Lê nói.
Diệp Gia Nhi nhìn nàng.
"Tuy rằng ta không phải họ Diệp nhưng mẫu thân ta họ Diệp, trên người ta cũng chảy một nửa máu Diệp gia. Trách nhiệm của Diệp gia, tất nhiên ta cũng phải gánh vác." Khương Lê cười nói: "Hơn nữa, ta cũng không cho rằng chuyện này có gì không tốt. Hiện tại Đào Thủy Văn vẻn vẹn chỉ có một chút, ta nghĩ muốn lấy ra cũng không dễ dàng. Vật càng hiếm càng quý, Đào Thủy Văn càng hiếm có, khát vọng của mọi người đối với nó cũng lại càng nặng."
"Đây là cơ hội của Diệp gia, biểu tỷ, nếu ngươi nắm được nó, ta nghĩ, việc kinh doanh của Diệp gia không lo không có người kế tục."
Đây là lời thật lòng của Khương Lê, nếu Diệp Gia Nhi không biết kinh doanh sản nghiệp Diệp gia như thế nào, mặc kệ gia tài vạn quán của Diệp gia như thế nào, đợi đến khi người đời trước như ba huynh đệ Diệp gia dần dần già đi, gia nghiệp này sớm muộn gì cũng phải tan.
Nhưng hiển nhiên Diệp Gia Nhi rất thông minh, nàng ấy kế thừa đầu óc kinh doanh của Diệp gia, còn trẻ đã biểu lộ ra.
“Biểu tỷ giao việc này cho ta." Khương Lê vuốt ve xiêm y trong hộp, nói: "Chắc chắn ta sẽ mặc nó vào thời điểm vạn chúng chú ý.”
Diệp Gia Nhi sững sờ nhìn Khương Lê, một lát sau, đột nhiên nở nụ cười, dùng sức gật đầu.
"Ừm!"