Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hai mươi ngày sau, đội xe ngựa của đoàn người Diệp Minh Dục đã đi tới cửa thành của Yến Kinh.
Tuy Diệp Minh Dục tự xưng là người vào nam ra bắc nhiều năm, nhưng lần trước tới Yến Kinh thành đã là chuyện của rất nhiều năm trước. Chợt nhìn gần, cảm giác xa lạ mà quen thuộc ập vào mặt, làm hán tử cao lớn này hiện ra đôi chút co quắp.
Các bá tánh của Đồng Hương lại càng chưa từng gặp thế trận bậc này, chỉ là cửa thành của Yến Kinh thôi mà mọi người đều chỉ chỉ trỏ trỏ. Bình An nắm tay Đại Vân, nhìn cửa thành mà cả người ngây ngẩn… ở Đồng Hương, người thủ cửa thành không có mặc áo giáp uy vũ như vậy.
“Hoá ra đây là Yến Kinh.” Trương đồ tể vui tươi hớn hở nói, đột nhiên nghĩ tới gì đó: “Năm đó nữ nhi của Tiết đại nhân chính là gả tới nơi này nhỉ.”
Khương Lê nhìn thoáng qua Tiết Hoài Viễn đã ngủ trong xe ngựa, trong lòng ảm đạm vô cùng.
Lúc xuất giá, Tiết Hoài Viễn vẫn luôn cẩn thận dặn dò nàng, chỉ nói khi có cơ hội là nhất định sẽ cùng Tiết Chiêu vào kinh thăm nàng. Nhưng Khương Lê cũng hiểu rõ, Tiết Hoài Viễn bận rộn công việc, tuy Đồng Hương chỉ là huyện nhỏ, nhưng việc lớn lớn bé bé lại rất nhiều, Tiết Hoài Viễn muốn tìm một thời gian thích hợp cũng không dễ dàng như vậy.
Quả nhiên, chưa chờ được Tiết Hoài Viễn tới Yến Kinh thì nàng và Tiết Chiêu đã xảy ra chuyện trước. Chờ tới lúc Tiết Hoài Viễn chân chính đặt chân tới Yến Kinh thành thì nàng đã không còn là Tiết Phương Phỉ nữa, Tiết Hoài Viễn cũng mất đi thần trí, gặp lại mà không quen biết.
“A Lê, bây giờ chúng ta vào thôi.” Diệp Minh Dục nói.
Khương Lê lấy lại tinh thần: “Được.”
Đoàn người này ít nhất cũng phải trăm người. Tiểu tướng thủ cửa thành thấy một đám người đông như vậy đột nhiên tiến đến, còn tưởng là dân chạy nạn chạy tới. Mấy người lập tức vây quanh lại, vẻ mặt nghiêm túc, chặn Diệp Minh Dục trước cửa, cẩn thận đưa ra câu hỏi.
Khương Lê xốc mành xe ngựa lên, để Đồng Nhi đỡ mình bước xuống xe ngựa, đi thẳng đến trước mặt mấy tiểu tướng kia, lấy lệnh thông hành của Khương gia ra, cười nói: “Các vị đại ca, ta là Khương gia Nhị tiểu thư, những người này đều là bá tánh của Đồng Hương, lên Yến Kinh là để thưa kiện cáo tội.” Nàng lại lấy trong tay áo ra một tờ giấy rồi đưa qua, cười nói: “Đây là bản sao chép đơn kiện, tên của mỗi người ở đây đều có trên đó. Ta đưa bản sao chép này cho các ngươi, chờ sau khi trận này kiện tụng xử lý xong, lúc mọi người ra khỏi thành các vị lại đối chiếu từng người một. Được không?”
Mấy tiểu tướng sửng sốt, Khương Nhị tiểu thư?
Đây chẳng phải là trước đó vài ngày trong thành Yến Kinh đồn đi vô cùng huyên náo, nói Khương Nhị tiểu thư ở nông thôn của Tương Dương mang theo hàng loạt bá tánh, đòi lật lại bản án cho tội thần đó sao? Thế nào? Bây giờ cũng tới đây luôn?
Nhìn lệnh thông hành trên tay, đúng là người của Khương gia không thể nghi ngờ. Tiểu tướng thủ thành kiềm chế sự tò mò trong lòng xuống, trả lệnh thông hành về cho Khương Lê, lại nhận lấy tờ giấy viết chi chít tên họ, nghiêng người sang, để người thủ cửa bên kia mở rộng cửa thành ra, nói: “Mời Khương Nhị tiểu thư đi vào.”
Nếu là Khương gia tiểu thư, xảy ra chuyện gì cũng có Khương gia lo, bọn họ không cần sợ. Nghĩ vậy rồi cung kính lui qua một bên.
Cửa thành mở rộng ra, các bá tánh thấy thế, ánh mắt nhìn về phía Khương Lê lại thêm phần kính sợ. Ở một nơi như Yến Kinh thì bọn họ chính là người nhà quê, đừng nói là tiểu tướng thủ thành, đến cả người thường chướng mắt bọn họ cũng là chuyện dễ hiểu. Khương Lê chỉ mới nói dăm ba câu, những người thủ cửa thành này đã cung kính với nàng như thế, còn mở cửa, có thể thấy được thế lực của Khương gia ở Yến Kinh thế nào.
Diệp Minh Dục cũng tấm tắc bảo lạ: “Không ngờ, thứ đồ bỏ lệnh thông hành này của phụ thân ngươi có tác dụng thật đấy. Ta còn nhớ lúc trước chúng ta tới Yến Kinh, phải kiểm tra rất nhiều lượt. Các ngươi thì hay rồi, nhiều người như vậy, nói thả là thả.” Cũng không biết là ông ấy nói chuyện không lựa lời hay là trào phúng quan viên của Yến Kinh thành ai cũng gió chiều nào theo chiều ấy.
Khương Lê cười cười: “Chuyện thường mà thôi.”
Vậy là đoàn người mênh mông cuồn cuộn vào cửa thành.
Mấy tiểu tướng thủ cửa thành nhỏ giọng nghị luận sau lưng : “Vào kinh vào kinh, tiên sinh thuyết thư của tửu lầu cuối cùng cũng có thoại bản mới, không biết lần này Khương Nhị tiểu thư lại muốn nhấc lên kiểu phong ba nào ở Yến Kinh thành.”
“Vậy là không phải rồi.” Một người khác vuốt cằm: “Khương Nhị tiểu thư mang theo những người này không phải để lên kinh lật lại bản án sao? Sao phía sau còn có xe chở tù, người ngồi trên xe chở tù kia là ai vậy, bọn họ đây là dùng tư hình à?”
“Haiz, ngươi cũng đừng quản nhiều như vậy. Chuyện của quan gia là chuyện chúng ta có thể quản được sao? Cho dù Khương Nhị tiểu thư thọc cái sọt nào thì phụ thân người ta vẫn là Thủ phụ đại nhân, cũng không ảnh hưởng việc gì, chúng ta chỉ cần xem náo nhiệt là được rồi.”
“Nói cũng có lý. Nhìn trận thế này của nàng ta, lần này sợ là Yến Kinh thành không được an bình rồi.”
…
Vào thành lại càng náo nhiệt hơn.
Đường phố của Yến Kinh rộng lớn hơn ở Đồng Hương rất nhiều, trên đường người qua kẻ lại, tửu lầu xây cao lớn khí phái, khắp nơi có thể thấy được nghệ nhân diễn xiếc và ảo thuật, người bán hàng rong bán kẹo hồ lô. Đối với người Đồng Hương lần đầu tiên lên kinh thì gần như hoa mắt. Người lớn tuổi còn dỡ, tuy rằng cũng cảm thấy mới lạ nhưng vẫn còn có thể nhịn được. Trẻ tuổi một chút thì không nhịn được, nhìn hoa cả mắt, đi đường thiếu chút nữa vấp ngã.
Trong khi người Đồng Hương xem điều mới lạ thì người Yến Kinh cũng nhìn đoàn người Đồng Hương với vẻ mặt ngạc nhiên. Một đám người lớn như vậy rõ ràng không phải người bản địa xuất hiện ở Yên Kinh, thấy thế nào cũng quá nổi bật. Nhưng xiêm y trang điểm của những người này đều rất bình thường, thậm chí nhìn còn có vài phần mộc mạc, bởi vậy không phải hoàng thân quốc thích đi ra ngoài.
Có người nhận ra hộ vệ đi theo đội xe ngựa, len lén nói với người bên cạnh:
“Ai, đây không phải là hộ vệ của phủ Thủ phụ sao?”
“Phủ Thủ phụ? Phủ Thủ phụ không có người rời kinh mà. Chẳng lẽ là Khương Nhị tiểu thư sao, không phải nói nàng ta mang theo một đám hương dân lên kinh lật lại bản án vì tội thần sao, tính ra bây giờ trở lại Yến Kinh thành, cũng đúng lúc này.”
Tin tức “Khương Nhị tiểu thư mang theo dân huyện Đồng Hương đã trở lại” nhanh chóng quét qua toàn bộ Yến Kinh như thủy triều. Phố lớn ngõ nhỏ đều biết được tin tức này, người xem náo nhiệt đều đi từ trong nhà ra tới.
Có người hỏi: “Khương Nhị tiểu thư đây là muốn đưa hết những người này về Khương phủ sao? Tuy nhà Thủ phụ lớn nhưng nhiều người như vậy, chỉ sợ cũng không đủ ở đúng không. Hơn nữa Thủ phụ đại nhân sẽ để cho những người này ở vào sao? Cho dù có tốt bụng... Cũng có thể đưa tới phiền toái mà!”
“Không biết, dù sao nếu là ta thì nhất định ta sẽ không làm.”
“Ôi, Khương gia tiểu thư này thật là quá khác người. Sinh ra nàng, nhà cửa không yên, nhà cửa không yên mà!”
Trong phủ Thủ phụ, Khương Nguyên Bách vừa mới hạ triều, mới cởi ngoại y trong thư phòng, uống một ngụm trà nóng Quý Thục Nhiên đưa lên xong thì bên ngoài đã có người tới báo: “Lão gia, Nhị tiểu thư hồi kinh rồi!”
“Cái gì?” Động tác uống trà của Khương Nguyên Bách hơi ngừng lại: “Khi nào?”
“Mới vừa nãy ạ, người báo tin hiện tại đang ở Vãn Phượng Đường nói chuyện này cùng lão phu nhân. Nói Nhị tiểu thư mang theo hơn trăm người, đường phố thành Yến Kinh đều kín hết một nửa, trên đường tất cả đều là người xem náo nhiệt, đều đang nhìn Nhị tiểu thư.”
Trên mặt Khương Nguyên Bách lúc đỏ lúc trắng, từ trước đến nay ông ấy khéo đưa đẩy, làm quan như thế, làm người cũng như thế, mặc dù hư vinh nhưng cũng không thích nổi bật. Phải biết rằng trong triều đình, bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, càng gây nổi bật sẽ càng chọc miệng lưỡi người khác. Khương Lê thì hay rồi, vừa về kinh đã gây ra trận lớn như vậy, hiện tại toàn bộ người Yến Kinh sợ là đều để ý đến Khương gia bọn họ, nếu Khương Lê làm chuyện gì khác người, người ngoài có thể nhai lưỡi Khương Nguyên Bách ông ấy cả đời!
“Ta đi Vãn Phượng Đường nhìn xem.” Khương Nguyên Bách nói xong câu đó, cầm lấy ngoại thường rồi đi ngay tức khắc. Quý Thục Nhiên ở một bên đáp lời: “Ta cũng đi.” Trên mặt hiện lên một ý cười.
Còn không đợi bà ta ra tay, Khương Lê đã tự mình chui vào đường chết. Một nữ nhân như bà ta cũng biết, nữ nhân không thể nhúng tay vào chuyện triều chính, hiện giờ Khương Lê chỉ mới mười lăm tuổi đã quấy đến long trời lở đất, cái khác không nói, gia đình tốt nào dám muốn đương gia chủ mẫu không an phận như vậy chứ. Khương Lê đây là đang tự giẫm nát mối hôn sự tốt mà tương lai mình có thể có.
Đương nhiên, Quý Thục Nhiên ước gì nàng càng nháo càng tốt, tốt nhất là nháo cho chuyện lớn đến không có cách nào cứu vãn được, tốt nhất là cho cả nàng ta vào đó luôn.
Không đánh mà thắng, vậy là tốt nhất.
Đi tới Vãn Phượng đường, Khương lão phu nhân đang nói gì đó với Khương Nguyên Bình.
Nụ cười tủm tỉm thường ngày trên mặt Khương Nguyên Bình biến mất, vẻ mặt có vài phần nghiêm túc. Khương Nguyên Hưng thì không như vậy, từ sau khi Khương Ngọc Nga gả đến Chu gia làm thiếp, Khương Nguyên Hưng có vẻ yên tĩnh hơn rất nhiều, đây trước còn nói vài ba câu với hai huynh đệ Khương Nguyên Bách, còn hiện giờ, có gặp mặt cũng chỉ ngắn ngủi chào hỏi một câu, không có lui tới gì khác.
Có điều hai huynh đệ Khương Nguyên Bách cũng không thèm để ý, vốn dĩ chẳng phải huynh đệ ruột một mẫu thân sinh ra.
Thấy Khương Nguyên Bách tới, Khương lão phu nhân nói: “Lão đại, con cũng biết rồi.”
“Mẫu thân.” Khương Nguyên Bách nói: “Nhi tử hổ thẹn, là nhi tử không dạy dỗ Khương Lê cho tốt.”
Khương lão phu nhân thở dài, thật ra bà ấy cảm thấy Khương Lê là một rất người thông minh. Từ sau khi Khương Lê từ núi Thanh Thành trở lại Khương gia, bà ấy đã nhìn mỗi tiếng nói hành động, từng chút một của Khương Lê ở trong mắt, chỉ cảm thấy Khương Lê có thể là tiểu bối thông minh nhất, nhìn thấu triệt nhất trong phủ này. Nhưng cũng không thể nói bà ấy rất thích Khương Lê, không vì gì khác, có lẽ là bởi vì Khương Lê luôn mang theo một loại ôn hòa xa cách.
Cũng như Khương Lê với bà ấy, mặc dù tôn kính nhưng cũng không thân thiết.
Tiểu bối thông minh nhất này, hiện giờ lại phạm hồ đồ trong chuyện lớn thế này.
Khương lão phu nhân nói: “Ta cũng không muốn trách cứ con bé, dù sao nó cũng là cháu gái ta. Nhưng mà lão đại, nhị nha đầu luôn quên một việc, con bé là nữ nhi của Khương gia chúng ta, trước khi làm việc, đầu tiên phải suy xét xem Khương gia có thể sẽ chịu ảnh hưởng hay không. Hiện giờ nó làm chuyện này, nháo đến mức dư luận xôn xao, không nói Khương gia, con và lão nhị tự xử như thế nào? Đồng liêu sẽ nhìn các con thế nào, Hoàng Thượng sẽ nghĩ như thế nào? Còn có Ấu Dao, mối hôn sự giữa con bé và Chu gia đã hỏng rồi, dù sao cũng phải gả phu. Nhị nha đầu nháo lớn như vậy, việc hôn nhân của Ấu Dao cũng sẽ chịu ảnh hưởng, con bé đây là... Đây là làm chuyện gì vậy chứ!” Khương lão phu nhân liên tục lắc đầu.
Quý Thục Nhiên nghe thấy có nhắc tới Khương Ấu Dao, lập tức thuận thế leo lên, rưng rưng nói: “Lão gia, mẫu thân nói đúng, lần này thật sự Lê Nhi đã làm rất quá đáng. Ấu Dao cái gì cũng chưa làm, đầu tiên là Chu thế tử kia, hiện giờ ta không nghĩ gì hết, chỉ mong có thể tìm cho Ấu Dao một mối hôn sự tốt... Lê Nhi náo loạn như vậy, trong Yến Kinh còn có gia đình tốt nào dám thân cận chúng ta nữa chứ, cái này, cái này, ta thật sự là không có cách nào. Ta là kế mẫu của Lê Nhi, ngày thường không dám trách cứ con bé, ta không quản được nó, lão gia, chàng là phụ thân của con bé, dù sao chàng cũng phải quản đi chứ!”
Quý Thục Nhiên lấy khăn lau nước mắt, không biết có phải thật lòng lo lắng cho Khương Ấu Dao hay không, thoạt nhìn vậy mà lại vô cùng chân thật. Lời này nghe vào Khương Nguyên Bách cũng vô cùng chói tai, ông ấy trầm giọng nói: “Cái gì có dám hay không chứ, nàng là phu nhân của đại phòng, con bé gọi nàng một tiếng mẫu thân, nàng có cái gì mà không dám quản! Ngày sau nếu con bé dám phản bác, nàng cứ mang nó tới gặp ta! Ta cũng không tin trên dưới Khương gia này lại không ai trị được nó. Trước đó vài ngày ta thấy nó trở về từ núi Thanh Thành có điều tiến bộ, hiện giờ xem ra, nó vẫn giống lúc trước, bướng bỉnh không chịu nổi. Sớm biết vậy thì đã không đón nó về phủ!”
Quý Thục Nhiên nghe mà trong lòng vui mừng khôn xiết, lời này của Khương Nguyên Bách, rõ ràng là đã thất vọng với Khương Lê rồi. Chỉ cần trong lòng Khương Nguyên Bách không còn áy náy với Khương Lê nữa, hoàn toàn thất vọng, khiến Khương Nguyên Bách chán ghét Khương Lê, cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.