Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương lão phu nhân nhìn thoáng qua Quý Thục Nhiên, sao mà bà ấy không biết Quý Thục Nhiên có chủ ý gì được, chỉ là bình tĩnh nói: “Chuyện cũng đã xảy ra, còn trách móc gì nữa, sau này nói cũng không muộn, việc cấp bách là hiện tại phải làm thế nào.”
“Đúng vậy đại ca.” Khương Nguyên Bình cũng nói: “Lê Nhi mới vừa hồi kinh, người của toàn kinh thành đều nhìn chúng ta, không thể làm con bé tiếp tục làm như vậy được.”
“Ta nghĩ kỹ rồi.” Khương Nguyên Bách sắc mặt nặng nề: “Chờ bọn họ một hồi phủ, ta sẽ nhốt con bé lại, ai cũng không được gặp! Tội thần lật lại bản án gì đó, gì mà phong ba Đồng Hương, không liên quan gì tới con bé, không có quan hệ gì với chúng ta Khương gia! Những người đó thích náo như thế nào thì cứ náo như thế ấy đi, tóm lại Khương Lê không được tham dự vào! Không có Khương Lê, ta thấy bọn họ cũng không làm nên trò trống gì, toàn bộ coi như một hồi chê cười, người trong kinh chê cười, việc này sẽ trôi qua, sau này ai cũng đừng nhắc lại nữa! Ta xem như Khương gia ta giả mặt mèo ra diễn trò, vui đùa người xem mà thôi!”
Mọi người im lặng, hiện tại xem ra, đây cũng là biện pháp tốt nhất. Chuyện Khương Lê làm ra đã không thể thay đổi, điều có thể làm chỉ là ngăn cản nàng làm chuyện tiếp theo mà thôi. Bất kể Khương Lê “lật lại bản án” lần này có thành công hay không, kết quả cuối cùng đều là Khương gia trở thành trò cười.
Khương Lê là một tiểu cô nương, nhúng tay vào chính sự cái gì? Tiết Hoài Viễn và nàng không thân cũng chẳng quen, vì sao phải hỗ trợ hết sức mình như vậy?
Nước bọt của người đời, có đôi khi sẽ dìm chết người, là vũ khí đáng sợ nhất.
Đang nói thì Khương Cảnh Duệ chạy từ bên ngoài vào, vừa tiến đến đã nói: “Nghe nói Khương Lê đã trở lại ạ? Sao lại không thấy muội ấy đâu.”
Khương Nguyên Bách tức giận nói: “Còn chưa tới.”
“Còn chưa tới?” Khương Cảnh Duệ kỳ quái: “Theo tin tức truyền tới lúc trước, Khương Lê hẳn là đến phủ chúng ta mà. Hành trình có chậm cũng phải tới rồi chứ, không phải là muội ấy sẽ không hồi phủ chứ.”
“Sao có thể? Vừa mới hồi kinh, không trở về phủ còn có thể đi chỗ nào, còn ra thể thống gì!” Khương Nguyên Bách cả giận nói, trong lòng lại cảm thấy bất an.
Khương Lê là một người thông minh, lanh lợi, lại có chủ ý, lúc con bé quyết định làm một chuyện gì đó, nhất định sẽ suy xét rất chu toàn. Chẳng lẽ là đã nghĩ tới chuyện ông ấy muốn nhốt mình lại nên dứt khoát không trở về phủ, tính ở bên ngoài sao?
Nghĩ đến đây, Khương Nguyên Bách càng tức giận hơn, đây chính là không thèm để người phụ thân là ông ấy đây vào mắt mà. Hơn nữa, nàng cho rằng không trở về nhà là ông ấy không làm được gì nàng sao? Chỉ cần án tử này không lên kinh, có trói thì ông ấy cũng phải trói Khương Lê về đây.
Khương Cảnh Duệ nhún vai, không nói nữa. Đúng lúc này, gã sai vặt báo tin lại về rồi.
Lần này, thoạt nhìn gã kinh hoảng hơn lần trước nhiều, ngày mùa đông mà mồ hôi trên trán gã theo gương mặt chảy xuống, gã nói: “Lão phu nhân, lão gia, Nhị tiểu thư bọn họ không hồi phủ, bọn họ, bọn họ đi Trường An môn.”
Trường An môn?
Sắc mặt Khương Nguyên Bách biến đổi.
“Bọn họ đi Trường An môn làm gì?” Khương Cảnh Duệ tò mò hỏi.
“Đi Trường An môn, đánh sư tử đá, minh oan.” Khương Nguyên Bách nói ra mấy chữ.
…
Trường An môn nằm ngay phía trước hoàng cung.
Vào những ngày đặc biệt, Hoàng Đế cử hành tế lễ ở đây, ngày thường quan binh canh gác, cũng không có ai đến.
Rộng lớn đến tứ phương nơi sân, hai tòa sư tử đá cao lớn uy vũ đứng sừng sững, trước mặt hai tòa sư tử đá, lại có một cái trống da dê sơn đỏ khổng lồ. Dùi trống cũng ở phía trên, không biết có phải do thời gian dài không có ai động vào hay không, trên mặt trống phủ một tầng bụi bặm thật dày.
Đoàn xe dừng lại trước cửa Trường An, Khương Lê nhảy từ trên xe ngựa xuống.
Xung quanh lấy Trường An môn làm trung tâm, bốn phương tám hướng đều là đám người vây xem. Đám người kia thấy Khương Lê xuống xe ngựa, ánh mắt đều sáng lên, Khương Lê mới là nhân vật chính của vở kịch này, Khương Lê đi ra, trò hay sắp mở màn.
Ở tửu lầu cách đó không xa cũng có một mỹ nam áo đỏ, không chút để ý nhìn bóng người nhỏ yếu trước Trường An môn, dặn dò người bên cạnh, nói: “Giám sát chặt chẽ chút, đừng để người ta lợi dụng sơ hở, chơi chết đứa nhóc kia.”
“Vâng.” Văn Kỷ nhận mệnh.
Khương Lê gây ra trận thế lớn như vậy, vị chủ tử kia biết, đương nhiên sẽ tức muốn hộc máu, vừa lúc cũng không phải người có tính tình kiêng kỵ gì, chỉ sợ có kẻ trốn trong đám người âm thầm xuống tay với Khương Lê. Nếu là người của mình bị người khác lấy mạng, vậy thì trên mặt hắn cũng không được đẹp lắm.
Hơn nữa hắn cũng muốn nhìn xem Khương Lê thắng ván này như thế nào, cho nên cần phải bảo vệ nàng.
Khương Lê đi đến trước Trường An môn.
Hai tiểu tướng chất phác trước Trường An môn nhìn chằm chằm nàng.
Khương Lê xoay người, Diệp Minh Dục đứng bên cạnh nàng, các bá tánh Đồng Hương đều an tĩnh lại, đã tới nơi này, bọn họ ai cũng biết muốn làm chuyện gì.
“Ta nghĩ đi nghĩ lại, việc này không thể đợi lâu được, bởi vậy ta chưa từng hồi phủ mà đi thẳng tới nơi này, chuyện hôm nay kết thúc, nếu hôm nay chúng ta đi tới Yên Kinh, vậy thì dứt khoát làm chuyện thứ nhất đi. Các vị.” Nàng chỉ vào hai tòa sư tử đá kia, nói: “Ta cũng là lần đầu tiên tới nơi này, đây chính là Trường An môn.”
“Trường An môn, đánh sư tử đá, đòi minh oan.” Khương Lê nói: “Đây là cơ hội cuối cùng để có được công bằng.”
Nàng nghĩ, nếu năm đó nàng còn một hơi thở, có thể ra khỏi phủ Trạng Nguyên, điều phải làm đầu tiên cũng chính là lao tới nơi này, cầm lấy dùi trống, đánh sư tử đá kêu oan, kể ra hết một bầu oan khuất của mình. Có điều, với tình huống của lúc đó, chưa chắc đã có thể làm được, lúc ấy đối thủ của nàng là Công chúa Vĩnh Ninh, mà nàng chỉ có một mình, Công chúa Vĩnh Ninh chỉ ngoắc đầu ngón tay đã có thể hủy đi chứng cứ của nàng một cách dễ dàng, cũng giống như tính mạng của nàng vậy.
Hiện tại thì không giống, lấy thân phận Khương Nhị tiểu thư, người của cả Yến Kinh, từ đại quan quý nhân cho tới tiểu dân chúng, tất cả đều chú ý chuyện này. Hơn nữa bên cạnh nàng còn có nhiều người như vậy. Lần này Vĩnh Ninh muốn rửa sạch sẽ dấu vết, chỉ sợ sẽ hơi khó khăn.
Hơn nữa nàng cũng sẽ không cho Vĩnh Ninh cơ hội này.
Khương Lê đối mặt với bá tánh Đồng Hương, nói: “Trên thế đạo, công bằng và chính nghĩa vốn rất khó có được, có đôi khi, trả giá tính mạng cũng chưa chắc có thể đạt được. May mà chúng ta ít nhất đã có được cơ hội này, tuy rằng cơ hội này cũng không phải là không công có được.” Dừng một chút, nàng mới nói ra câu nói kế tiếp: “Dân cáo quan như con giết cha, phải ngồi chịu đánh năm mươi roi. Đánh đầu sư tử đá này, kêu cái trống oan này, sẽ phải ngồi chịu đánh năm mươi roi. Nếu như thắng, tất nhiên mọi người đều vui mừng, nếu như như bại, nhẹ thì không lật được án, chịu trượng hình, nặng thì tính mạng cũng phải vứt bỏ.”
Bá tánh Đồng Hương hai mặt nhìn nhau, bá tánh Yến Kinh cũng châu đầu ghé tai, ngay cả đoàn người Đông Tri Dương trong xe tù cũng có hơi ngạc nhiên. Bọn họ cũng không biết trong đó còn có những nguyên nhân này.
Khương Lê nói: “Những chuyện này, đổi một sự công bằng và chính nghĩa, nhưng chưa chắc đã biết kết quả. Ai nguyện ý đứng ra? Đánh cái trống oan này?”
Ngồi chịu đánh năm mươi roi, ít nhất cũng phải ném nửa cái mạng, người có thân thể yếu đuối một chút, đi đời nhà ma cũng có thể xảy ra. Nói như vậy, cho dù đánh thắng kiện tụng thì cái giá phải trả thật sự quá nặng nề.
Khương Lê bình tĩnh nói: “Nếu không có người nguyện ý, mặt trống oan này, để ta tới kêu đi.”
Đám người lập tức xôn xao lên.
Sắc mặt nàng lạnh nhạt, dường như cảm thấy đây là chuyện đương nhiên phải làm, cũng không cảm thấy hành động của mình có gì không đúng. Phải biết rằng, nàng và Tiết Hoài Viễn không hề có bất kỳ quan hệ gì, nhưng lại làm rất nhiều chuyện vì Tiết Hoài Viễn, thậm chí nguyện ý mạo hiểm tính mạng.
“Sao có thể làm phiền Nhị tiểu thư chứ.” Một người từ trong đám người đứng ra, ung dung thong dong nói: “Ta thề sống chết đi theo đại nhân, vì đại nhân lật lại bản án là chức trách của người làm thuộc hạ. Mặt trống oan này, để ta tới đánh.” Lại là Bành Tiếu.
“Còn có ta.” Hà Quân cũng đứng ra nói: “Ngồi đánh năm mươi roi, so với khổ hình chúng ta bị cẩu quan ở Đồng Hương tra tấn, thật sự không đáng nhắc tới. Ta cũng tới.”
“Còn có chúng ta.” Cổ Đại Cổ Nhị cũng đứng ra: “Chỉ là trống kêu oan mà thôi, hai huynh đệ chúng ta nguyện ý!”
Diệp Minh Dục cười phá lên, nói: “Những người chân yếu tay mềm này thì không cần đâu, ta đây da dày thịt béo, không sợ bị đánh, đời này ta còn chưa từng đánh trống kêu oan bao giờ đâu, để ta tới!”
“Đừng ai tranh với ta, chuyện này sao có thể thiếu ta được.” Trương đồ tể cũng đứng ra: “Các ngươi sức lực nhỏ, còn ta giết heo, sức lực lớn, đánh một chút, đảm bảo toàn bộ Yến Kinh thành đều có thể nghe được, ta tới!”
“Để ta!”
“Ta chứ!”
“Để ta!”
Giống như bị cảm nhiễm, bá tánh Đồng Hương một người lại một người đứng ra, phía sau tiếp phía trước muốn đánh cái trống oan này.
Ngay cả Đại Vân nhu nhược cũng nói: “Ta cũng muốn kêu oan, cho dù không vì Tiết đại nhân, cũng là vì chính chúng ta, những ngày này vì Phùng Dụ Đường mà bá tánh Đồng Hương chúng ta thật sự đã quá khổ, quá khổ rồi. Nếu công bằng và chính nghĩa khó đạt được như vậy, ngồi chịu đánh năm mươi roi có tính là gì đâu chứ? Nhị tiểu thư, người để cho ta cũng tới đi!”
Không ai lùi bước.
Hai tiểu tướng quản Trường An môn kia, thần sắc chất phác lần đầu tiên xuất hiện biến hóa. Bọn họ ở chỗ này trông coi hai tòa sư tử đá, gặp nhiều người muốn tới kêu oan.
Nếu không phải đã tới cùng đường, một bụng oan tình không có chỗ kể ra thì ai lại đến nơi này chứ, những người tới đây, phần lớn đều chần chừ lần lữa hồi lâu, đều đi trở về. Chỉ vì không đủ sức gánh “cái giá” này của công bằng, chỉ sợ còn chưa thắng, bản thân đã mất mạng. Còn những người không trở về, đại đa số đều đã ôm quyết tâm nhất định phải chết không thể nghi ngờ, muốn đồng quy vu tận với kẻ thù, giống như đi pháp trường vậy.
Nhưng mà, chỉ cần có bất kỳ một lựa chọn nào khác, bọn họ đều sẽ không chủ động đi đánh cái trống oan kia.
Hai tiểu tướng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người đến như vậy, đồng loạt tranh nhau muốn gõ vang mặt trống to kia, không hề có ý định lùi bước. Ngay cả ánh mắt của nữ đồng bị phụ nhân yếu đuối nắm tay cũng tràn đầy kiên định, cũng không dao động.
Xem ra thật sự có oan khuất cực lớn, thật sự không hề sợ hãi.
Bá tánh Yến Kinh nhìn cảnh này, dần dần yên lặng xuống. Tuy rằng bọn họ ôm tâm tư xem náo nhiệt, nhưng lòng người cũng là máu thịt mà thành. Nhiều người dứt khoát kiên quyết như vậy, có thể thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy.
Mà Khương Nhị tiểu thư đứng ở trung tâm đám người, nàng giống như trụ cột của họ vậy, chỉ mấy câu nói ngắn ngủi của nàng đã làm lòng dân nơi này hướng về nàng, mọi người tình nguyện đuổi theo nàng, bởi vì nàng có thể mang lại hy vọng cho họ. Cho dù hy vọng có xa vời, có gian nan, thì hy vọng vẫn là hy vọng.
Hy vọng có thể tiếp thêm dũng khí cho người ta, hy vọng có thể chiến thắng tất cả.
Phùng Dụ Đường trong xe chở tù đột nhiên cười phá lên. Hắn ta cười đường hoàng, ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía hắn.
Một vị bá tánh của Đồng Hương cực kỳ chán ghét Phùng Dụ Đường, thấy hắn ta cười to thì lập tức nhặt lên một viên đá từ trên mặt đất ném về phía hắn, hung tợn nói: “Cười cái gì mà cười!”
Phùng Dụ Đường nói: “Ta cười các ngươi ngu xuẩn! Ta cười trời cao thật là hậu đãi ta, bất kệ vụ kiện tụng này thế nào, còn chưa đánh thì người ở đây đã ngã xuống một nửa rồi, có lẽ còn có người chết đấy! Các ngươi vì xử lý ta mà trả cái giá lớn như vậy, trong lòng ta sảng khoái, hết sức vui mừng!”
Dứt lời, hắn ta lại cười phá lên.
Mọi người phẫn nộ nhìn hắn ta, nhưng cũng không thể không thừa nhận, lời Phùng Dụ Đường nói chính là sự thật. Cảm giác này thật khiến người ta nghẹn khuất, kẻ ác còn chưa phải chịu trừng phạt mà người tốt đã mất đi tất cả trước, mẹ nó ai định ra quy tắc này!
Khương Lê cũng nhẹ nhàng cười rộ lên.
Phùng Dụ Đường dần dần ngừng cười lại, âm ngoan nhìn nàng, hỏi: “Ngươi lại cười cái gì?”
“Ta cười Phùng đại nhân ngây thơ.” Khương Lê nhàn nhạt nói: “Ngồi chịu đánh năm mươi roi đúng là sự thật, nhưng ngươi đã quên, người đánh trống kêu oan không chỉ có một. Chưa từng có ai nói, nếu là một vụ án, tất cả mọi người cộng lại ngồi chịu đánh năm mươi roi là không được cả.”
“Nơi này có hơn trăm người, mỗi người chịu nửa roi, ngược lại cũng có thể vượt qua được, không tính là chuyện gì lớn.” Khương Lê giễu cợt nhìn hắn ta: “Ngươi nói có đúng không? Phùng đại nhân.”
Phùng Dụ Đường dần dần không cười nổi nữa, thay vào đó là tiếng cười vang phát ra từ trong đám người.
“Mới một người nửa cái mà! Thôi không sao, ta giúp mọi người chịu đánh thêm vài roi! Ta da dày, không đáng ngại!”
“Đừng chứ, ta cũng muốn thử xem có tư vị như thế nào, mọi người không được đoạt!”
“Có thể đánh thêm nửa cái hay không? Chỉ đánh nửa roi một thế này, con mẹ nó cũng lăn lộn người ta quá, dứt khoát chút đi!”
Trên tiểu lâu, Cơ Hành phụt cười thành tiếng.
Biện pháp này... Vậy mà nàng ấy vẫn nghĩ ra được, có điều từ trước đến nay chuyện chui vào lỗ hổng của chế độ quan lại là chuyện nàng am hiểu nhất. Nàng quyết không chịu thiệt, nàng khôn khéo muốn chết.
Khương Lê chậm rãi đi tới trước mặt trống lớn kia.
Trống lớn lẳng lặng ngồi ở đó, như đã sớm chờ đợi ngày này từ lâu, sư tử đá uy nghiêm, đầu phủ sương tuyết, xuyên qua bốn mùa thu đông, cuối cùng chính nghĩa cũng tới.
“Tùng!” Tro bụi trên mặt trống bị búa nặng đánh bay ra xung quanh, gần như muốn lẫn vào một chỗ với hạt tuyết trên trời, bụi bặm bay hết chính là thanh minh.
“Tùng!” Oan khuất hai đời, cuối cùng cũng tìm được lối ra của chính nghĩa, đường ra này nhỏ hẹp mà sâu không thấy đáy, nhưng cẩn thận lần mò theo ánh sáng, rốt cuộc vẫn thấy được một tia sáng mặt trời.
“Tùng!” Từ nặng nề đến rõ ràng, từ hỗn độn đến thanh minh, tất cả chỉ trong ba tiếng trống.
Tiếng trống vang vọng toàn bộ Trường An môn, kinh động toàn bộ thành Yến Kinh.
Tất cả mọi người đều nghe được.