Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đã rất nhiều năm trống kêu oan trước Trường An môn chưa vang lên.
Tiếng trống vang vọng trời cao, kinh động tới người trong hoàng cung.
Hồng Hiếu Đế đang chơi cờ cùng Lệ tần trong hoa viên, Lệ tần là người lớn tuổi nhất trong hậu cung của hắn ta, thậm chí còn lớn hơn cả Hồng Hiếu Đế, nhưng cũng là người được sủng ái nhất. So với những thiếu nữ không phải kiêu căng tùy hứng thì cũng là hiền lương thục đức mới vừa tiến cung, thì bà ta còn có mị lực hơn, hấp dẫn hơn.
Huống chi, dung mạo của bà ta không hề già đi, vẫn trẻ tuổi xinh đẹp, trừ điểm này ra, nàng ta còn vẻ phong tình mà những thiếu nữ kia không thể có được.
Bởi vậy, mỗi khi Hồng Hiếu Đế nhàn rỗi, không thích tới chỗ của Hoàng Hậu, cũng không muốn đến cung của các phi tần, chỉ thích tới chỗ của Lệ tần. Dường như nói thêm với Lệ tần mấy câu là bao mệt mỏi và chán nản trên triều đình đều tan biến.
Hôm nay cũng như vậy.
Cờ đen của Hồng Hiếu Đế đã bị cờ trắng của Lệ tần nuốt hơn một nửa. Đây là điểm khác biệt giữa Lệ tần và những nữ nhân khác trong cung. Những nữ nhân đó, không phải người có cờ nghề thật sự không tốt thì cũng là kẻ có kỹ năng cao hơn Hồng Hiếu Đế, lại cố tình giả bộ không sánh được với đế vương, thua trên tay hắn ta.
Chỉ có Lệ tần, vẫn luôn không chịu nhường hắn ta chút nào, là chân tình khó có được trong hoàng cung này.
“Trẫm lại thua rồi.” Hồng Hiếu Đế mỉm cười lắc đầu.
“Là thần thiếp may mắn.” Lệ tần cười khanh khách nói: “Nên Hoàng Thượng mới bại dưới tay thiếp.”
“Thôi đi, về mặt cờ nghệ, từ trước đến nay trẫm đều không bằng nàng. Bỏ đi.” Hắn ta trêu ghẹo nói: “Nếu nàng là một nam nhi, trẫm nhất định sẽ giữ nàng làm của riêng.”
“Thần thiếp cũng chỉ biết chơi cờ thôi, chuyện lớn trong thiên hạ thì không dám nhúng tay đâu.” Lệ tần nâng chung trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm: “Các nam nhi phải làm chuyện lớn thật sự quá mệt mỏi, thần thiếp hận không thể ngày ngày đều ngồi trong hoa viên chơi cờ, trốn tránh lười nhác mới tốt, không có tâm tư làm những chuyện đó đâu.”
Không dấu vết, nâng Hồng Hiếu Đế lên cao một chút.
Ý cười trên mặt Hồng Hiếu Đế lại rõ ràng hơn. Tô công công đứng một bên hầu hạ cảm thán trong lòng, không thể không nói vị trưởng nữ này của Quý gia thật lợi hại, có thể dỗ cho Hoàng Thượng dễ bảo thế này. Hiện giờ khúc mắc của Hoàng Đế đơn giản chỉ là thế lực của Thành Vương, tiểu Hoàng Đế nhìn như không để ý, nhưng trong nội tâm lại rất đề phòng người xung quanh tranh quyền đoạt lợi, bất kể nói như thế nào, ít nhất Lệ tần bày ra biểu hiện không muốn nhúng tay vào triều chính, Hoàng Đế cũng đã tin tưởng bà ta thêm một chút.
Không có đế vương nào sẽ đề phòng tiểu nữ nhân như vậy cả.
Đang nghĩ ngợi thì từ trên bầu trời bên ngoài hoàng cung, xa xa truyền đến vài tiếng trống mơ hồ.
Mới đầu tiếng trống kia cũng không quá rõ ràng, nhưng về sau, âm thanh càng lúc càng rõ hơn, như là người đánh trống đổi thành một người có sức lực lớn hơn vậy, đánh dùi trống rất mạnh, tiếng trống rất lớn. Tuy không đến mức như đang vang vọng bên tai nhưng cũng nghe được cực kỳ rõ ràng.
Hồng Hiếu Đế ngẩn ra, hỏi: “Bên ngoài đang có chuyện gì?”
Tô công công nói: “Bệ hạ, nô tài sẽ đi hỏi thăm ngay.” Ông ta vẫy tay, gọi một tiểu nội thị tới, dặn dò tiểu nội thị vài câu rồi nội thị kia rời đi một lát. Không bao lâu hắn ta đã trở về, cung kính cúi đầu trước Hồng Hiếu Đế và nói: “Bẩm bệ hạ, trước Trường An môn ở ngoài cung, có người đang ở gõ sư tử đá, đánh trống kêu oan.”
“Gõ sư tử đá, đánh trống kêu oan?” Hồng Hiếu Đế sửng sốt.
“Là Nhị tiểu thư trong phủ Thủ phụ đại nhân.” Tiểu nội thị thật cẩn thận nói: “Mang theo bá tánh của Tương Dương và Đồng Hương, đã tới Trường An môn rồi. Nghe nói là sau giờ ngọ hôm nay mới trở về, vừa về đã đi thẳng đến nơi này.”
Hồng Hiếu Đế nhìn về phía Lệ tần: “Ồ? Là kế nữ của muội muội nàng.”
Lệ tần hơi mỉm cười: “Đúng vậy ạ.” Rồi hơi kinh ngạc nói: “Tiếng gió bên ngoài thời gian trước thần thiếp cũng từng nghe người ta nói qua một ít. Có điều vẫn luôn nghĩ chỉ là lời đồn, là người khác nghe nhầm đồn bậy. Dù sao tiểu cô nương đó thiếp cũng từng gặp rồi, dịu dàng ôn nhu, không giống như một người gây chuyện. Không nghĩ lời đồn bên ngoài lại là sự thật, con bé thật sự mang theo người vào kinh.”
“Gây chuyện?” Hồng Hiếu Đế nói: “Cũng chưa chắc là gây chuyện đâu. Trẫm biết, muốn đánh trống kêu oan, người đánh trống phải tự mình ngồi chịu đánh năm mươi roi. Nếu thật sự là gây chuyện mà phải trả giá đắt như vậy, thật sự không có lời chút nào.” Hắn ta đứng lên, nói: “Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào, trẫm vẫn nên tự mình đi bên ngoài, nghe xem mấy người đó muốn nói cái gì. Tô công công, ngươi đi cùng ta.”
Tô công công vội vàng đuổi theo.
Lệ tần cũng nhanh chóng nghiêng người, hành lễ tiễn Hồng Hiếu Đế rời đi. Bà ta không đi cùng, theo Hồng Hiếu Đế lâu như vậy, bà ta cũng biết tính cách của Hoàng Đế, lúc làm việc quan trọng, tốt nhất bà ta vẫn nên tránh mặt. Tiểu Hoàng Đế ghét nhất chính là hậu cung tham gia vào chính sự, năm đó Lưu Thái phi, mẫu phi của Thành Vương ỷ vào sự sủng ái của tiên đế và thế lực nương gia, thiếu chút nữa đã để Thành Vương làm Hoàng Đế. Nếu không phải hiện giờ Thái Hậu chu toàn trong đó, thì bây giờ người ngồi trên cái ghế kia, chỉ sợ không phải hắn ta nữa.
Hồng Hiếu Đế yêu thích bà ta, chính là yêu thích cái tính thoải mái hào phóng này, cũng không nhúng tay chuyện triều đình, ở nơi này của bà ta mới là nhẹ nhàng nhất.
Nhưng... vẻ mặt Lệ tần không ổn nghĩ, về vụ án của Khương Lê và Tiết gia, bà ta không nhìn ra được Hồng Hiếu Đế có phản ứng gì. Nếu nói tức giận, vậy rõ ràng không phải là vẻ mặt tức giận, nếu nói ủng hộ, vậy thì cũng không có. Hoàng Đế mỗi năm lại càng ít thể hiện sắc mặt vui giận hơn, bà ta cũng không nhìn rõ được tâm tư của Hồng Hiếu Đế nữa.
Bà ta thân là nữ nhi của Quý gia, biết Quý Thục Nhiên ở Khương phủ vì Khương Lê mà gặp chuyện phiền toái, đương nhiên Lệ tần không mong Khương Lê được thuận lợi, thậm chí cũng mong muốn như Quý Thục Nhiên, hy vọng có thể nhân chuyện này, không đánh mà thắng diệt trừ Khương Lê.
Nhưng bà ta ở trong cung, tuy được Hoàng Đế sủng ái nhưng cũng phải cẩn thận hơn, không thể hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.
Hồng Hiếu Đế đi tới Ngự Thư Phòng rồi ngồi xuống.
Không ngừng có nội thị tiến vào, cẩn thận báo lại tình hình ở Trường An môn cho hắn ta nghe. Khi thuật đến lời của Khương Lê nói “Người đánh trống kêu oan không chỉ có một, tổng cộng hơn một trăm người ngồi chịu đánh năm mươi roi, thì cũng chỉ một người nửa trượng mà thôi”, khuôn mặt đang nghiêm túc cũng không nhịn được cười mà rộ lên, cười mắng: “Lão cáo già Khương Nguyên Bách này, sinh ra nữ nhi cũng gian xảo y vậy!”
Tô công công ở một bên nhìn, tuy Hồng Hiếu Đế nói như vậy, nhưng biểu cảm trên mặt lại không có một chút tức giận nào. Trong lòng lại hồi tưởng một chút, ít nhất chuyện Khương Lê mang theo dân chúng vào kinh kêu oan đối với Hồng Hiếu Đế mà nói, cũng không gây tức giận. Trong lòng Hồng Hiếu Đế, không có ý trách cứ Khương Lê.
“Hoàng Thượng, mười mấy năm qua không có ai đánh trống kêu oan dưới chân thiên tử...” Tô công công nói: “Lần này Khương Nhị tiểu thư đã trở thành chuyện lớn của Yên Kinh, có bao nhiêu ánh mắt đều nhìn chằm chằm đây.”
“Tô công công, ngươi cảm thấy việc này con bé làm như thế nào?” Hồng Hiếu Đế hỏi.
“Chuyện này... Lão nô không dám đoán mò.” Tô công công nói: “Chỉ là không biết Khương đại nhân có biết Khương nhị cô nương làm như vậy hay không.”
“Đương nhiên không biết.” Hồng Hiếu Đế cười: “Vị tiểu thư của Khương gia này, đến cả Khương phủ cũng không về, đã vội vội vàng vàng đuổi tới Trường An môn đánh trống kêu oan, thật sự không gấp gáp như vậy thì vẫn phải hồi phủ. Nếu là Khương Nguyên Bách, tuyệt đối không sẽ để con bé thực hiện vội vàng như thế, rất rõ ràng, Khương gia tiểu thư là xảy ra biến cố, bị Khương Nguyên Bách cản trở nên mới quyết định tiền trảm hậu tấu.”
Tô công công nhìn Hồng Hiếu Đế, cười nói: “Khương gia nhị cô nương là một đứa trẻ thông minh. Lần trước Hoàng Thượng còn thưởng cho nàng ấy đấy, chỉ là lá gan quá lớn. Tiểu thư thế gia, ai dám làm những việc này chứ? Còn cùng quậy với các thứ dân nữa.”
“Quậy cùng thứ dân thì có sao?” Hồng Hiếu Đế nói: “Thiên hạ vốn là từ thứ dân tạo thành, không có bá tánh thì cũng không có giang sơn. Thôn trang của tiểu thư Khương gia, Hộ Bộ Viên Ngoại Lang Diệp Thế Kiệt đã trình lên cho trẫm, trẫm xem rồi! Không xem không biết, vừa nhìn, trẫm mới biết được giang sơn của trẫm, dưới chân thiên tử còn có thổ phỉ càn rỡ cỡ này!”
Nói đến đây, giọng nói chợt lạnh đi, Tô công công không dám tiếp tục nói nữa, trong lòng lại rất khó hiểu, Hộ Bộ Viên Ngoại Lang Diệp Thế Kiệt? Diệp Thế Kiệt trình tấu chương cho Hoàng Đế khi nào chứ.
Nếu Diệp Thế Kiệt đã trình lên tấu chương có liên quan với Tiết gia cho Hoàng Đế, Hoàng Đế lại có thái độ như vậy, vậy thì tình hình trước mắt đã có thể rõ ràng hơn rất nhiều, ít nhất thì vụ án này của Tiết gia, tiểu thư Khương gia kiếm lời ổn định không bồi thường, sẽ không xảy ra sai lầm gì.
Hồng Hiếu Đế nhìn tấu chương trước mặt, Diệp Thế Kiệt trình lên tố cáo, bên trong đương nhiên là viết đầy tội trạng của Huyện thừa Phùng Dụ Đường, còn có ngọn nguồn Tiết Hoài Viễn bị oan. Bình tĩnh mà xem xét, chỉ là đọc thôi cũng đủ khiến Hoàng Đế là hắn ta đây giận tím mặt. Nhưng chỉ với, trống kêu oan là có thể, còn diện thánh thì có hơi quá mức. Khương Lê mang theo nhiều bá tánh Đồng Hương vào kinh như vậy, bá tánh của Yến Kinh cũng đang chống mắt nhìn, nếu án này không xử lý tốt, Hoàng Đế là hắn ta cũng chẳng khác nào đánh mất lòng dân. Vậy nên Khương Lê đây là đang rước phiền toái cho hắn ta.
Cân nhắc thiệt hơn, Hồng Hiếu Đế không nên chú ý quá nhiều đến vụ án này, thậm chí có lẽ nên nhắc nhở Khương Nguyên Bách, để ông ta dạy dỗ nữ nhi cho tốt vào. Dù sao thì chuyện Huyện thừa của Đồng Hương có liên quan gì tới con bé đâu chứ? Nó cũng chẳng mang họ Tiết.
Nhưng đơn kiện mà Diệp Thế Kiệt trình lên còn mơ hồ nhắc tới một chuyện, chuyện này liên quan tới rất nhiều người. Bên trong nhắc tới, chủ tử sau lưng Phùng Dụ Đường là Công chúa Vĩnh Ninh ở Yến Kinh. Đối với chuyện Tiết Hoài Viễn vào tù, cũng là phân phó của Công chúa Vĩnh Ninh.
Công chúa Vĩnh Ninh là muội muội ruột thịt của Thành Vương, Hồng Hiếu Đế không thể không nghi ngờ, mục đích của việc Công chúa Vĩnh Ninh làm như vậy, nhằm vào Tiết gia, có thể nào là chủ ý của Thành Vương hay không. Nhìn qua thì Công chúa Vĩnh Ninh và Tiết gia không hề có bất kỳ liên hệ nào, vô duyên vô cớ, vì sao phải làm hại Tiết Hoài Viễn chứ. Tiết Hoài Viễn đang ở Đồng Hương, Vĩnh Ninh lại ở Yến Kinh, Tiết Hoài Viễn cũng không thể đắc tội Vĩnh Ninh được.
Thứ nhất là kỳ quặc trong đó, thứ hai là, mặc dù tra không ra cái gì, nhưng chỉ cần chuyện này được chứng thực, thanh danh của Vĩnh Ninh sẽ bị tổn hại, đối với Thành Vương mà nói chưa chắc đã là chuyện tốt. Nếu dã tâm của Thành Vương không chết, tất nhiên phải quý trọng thanh danh, muội muội của mình lại tàn nhẫn độc ác như vậy, không chuyện ác nào không làm, vậy thì chỉ sợ thanh danh này của hắn ta cũng sẽ phế đi.
Bởi vậy, vụ án này nhất định phải thẩm, không chỉ thẩm, còn phải thẩm cho thiên hạ đều biết, là hắn ta tự mình đốc thúc mới có thể đạt được mục đích tốt nhất.
Lúc này, Hồng Hiếu Đế nhìn hai biểu huynh muội Diệp Thế Kiệt và Khương Lê lại thuận mắt không nói nên lời. Nếu vụ án này không liên lụy tới Công chúa Vĩnh Ninh thì cũng chỉ là một vụ án bình thường, nhưng nếu đã liên lụy vào, vậy thì đối với Hồng Hiếu Đế mà nói, đây chính là một thanh kiếm cực tốt.
Có người dâng thanh kiếm này vào tận tay hắn ta, hắn ta nhất định sẽ không đẩy thanh kiếm này ra, ngược lại, còn phải nắm lấy thật chặt, thọc đối thủ một đao, vậy thì mới không uổng phí.
“Truyền lệnh xuống đi, ba ngày sau Hình Bộ thẩm vấn, trẫm muốn đích thân đốc thúc.” Hồng Hiếu Đế nói.
Tô công công lui xuống.
…
Trước Trường An môn, trống kêu oan đánh đến mức vang vọng rung trời.
Khương Lê đã buông lỏng dùi trống, các bá tánh Đồng Hương ở phía sau tiếp trước đi lên, như là muốn đánh ra toàn bộ phẫn uất, khổ sở, áp lực phải chịu đựng trong suốt thời gian dài vừa qua vậy, người này đánh còn vàng hơn người kia. Bình An che tai lại ngồi xổm xuống bên cạnh Đại Vân, cười hahaha.
Trên khuôn mặt của mọi người không phải mang theo kiên quyết đồng quy vu tận, mà là ý cười nhẹ nhàng và tràn đầy hy vọng.
Ý cười này cũng cảm nhiễm bá tánh của Yến Kinh xem náo nhiệt xung quanh, không biết vì sao, vậy mà cũng sinh ra một chút mong chờ, chờ đợi những huyện dân này của Đồng Hương có thể thắng kiện, đạt được công bằng mà bọn họ hằng mong ước.
Mấy người Phùng Dụ Đường trong xe tù, mặt đã sớm xám như tro tàn. Đến nước này, bọn họ đã không cầu xin có thể xuất hiện kỳ tích gì nữa. Phùng Dụ Đường biết rõ Công chúa Vĩnh Ninh sẽ không tới cứu ông ta, thậm chí sẽ phái người tới diệt khẩu, có lẽ người được phái tới để diệt khẩu đã ở trên đường rồi, vị công chúa kia đến cả Khương Lê cũng dám giết thì ông ta là cái gì chứ, cỏ rác còn không bằng. Dù sao cũng là chết, Phùng Dụ Đường dứt khoát không thèm nghĩ chuyện này nữa.
Rất nhanh, người của Hình Bộ nghe tin đã tới rồi, Khương Lê trình đơn kiện lên, người của Hình Bộ dẫn đám người Phùng Dụ Đường đi, nói là ba ngày sau thẩm vấn, Hồng Hiếu Đế tự mình đốc thúc.
Sau khi nghe được mấy chữ “Hồng Hiếu Đế tự mình đốc thúc”, tảng đá lớn trong lòng Khương Lê cuối cùng cũng rơi xuống đất. Tuy rằng Hồng Hiếu Đế có thể là một vua tốt, nhưng vụ án liên quan đến Đồng Hương cũng không đến mức phải để Hồng Hiếu Đế coi trọng như vậy. Sở dĩ hắn ta coi trọng như thế, đơn giản là bởi vì có liên quan tới Công chúa Vĩnh Ninh.
Một đế vương vốn muốn đối phó Vĩnh Ninh, đến đốc thúc vụ án này, ngay từ đầu đã không phải là công bằng, nhưng cũng chính là công bằng lớn nhất. Đồng minh của nàng là người tôn quý nhất thiên hạ, ít nhất bề ngoài là vậy, vì thế vụ án này, có thể sẽ không có cản trở gì nữa.
Thật sự quá tốt rồi.