Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bá tánh Đồng Hương đều được Diệp Minh Dục thu xếp ổn thỏa, quan phủ cũng phái người tới bảo vệ những nhân chứng này, tránh bị người ta giết người diệt khẩu. Khương Lê cố ý nói, muốn người của Hình Bộ, Kinh Triệu Doãn là người của Công chúa Vĩnh Ninh, lúc trước Tiết Chiêu chính là tìm được Kinh Triệu Doãn, lại bị Kinh Triệu Doãn thông báo cho Vĩnh Ninh, lúc này mới mất một mạng vô ích, sai lầm tương tự Khương Lê sẽ không phạm lần thứ hai. Ngoài ra, nàng còn sắp xếp người của Diệp Minh Dục theo dõi sát sao.
Về phần Diệp Minh Dục và Tiết Hoài Viễn thì theo Khương Lê về Khương gia.
Khương Lê không yên tâm giao Tiết Hoài Viễn cho người khác, hơn nữa cũng chỉ đối mặt với Khương Lê, thì Tiết Hoài Viễn mới thân cận hơn một chút, những người khác tới gần, có đôi khi Tiết Hoài Viễn sẽ đột nhiên sợ hãi. Mà Diệp Minh Dục sợ Khương Nguyên Bách trách phạt Khương Lê, có cữu cữu là hắn ta chống lưng, dù sao Khương Nguyên Bách cũng sẽ thu liễm đôi chút, không dám trắng trợn đánh chửi Khương Lê.
Sau khi thu xếp ổn thỏa, Khương Lê mới cùng Diệp Minh Dục trở lại Khương gia.
Hôm nay cửa lớn của phủ Thủ phụ đóng chặt.
Ngày thường ngoài cửa lớn còn có hai người gác cổng canh giữ, hôm nay đến cả người gác cổng cũng không có, đương nhiên cũng không có ai tiến lên nghênh đón bọn họ. Diệp Minh Dục khiêng thanh đao trên vai, nói: “A Lê, nhìn dáng vẻ phụ thân con là đang trách con đấy, đến cửa nhà cũng không cho con tiến nào.”
Bạch Tuyết và Đồng Nhi đều rất lo lắng. Khương Lê hồi kinh, việc đầu tiên không phải hồi phủ mà là đi Trường An môn đánh trống kêu oan, chuyện này đã phá hủy hết tất cả kế hoạch của Khương Nguyên Bách. Hiện tại ván đã đóng thuyền, Hình Bộ đã tiến hành thẩm vấn, cho dù Khương Nguyên Bách muốn áp việc này xuống cũng không làm được nữa, nên tất nhiên sẽ giận chó đánh mèo Khương Lê.
“Không sợ.” Khương Lê thản nhiên nói: “Chuyện con làm sai đâu chỉ mỗi chuyện này? Lúc trước đến cả sát mẫu giết đệ cũng từng làm, không phải cũng chẳng hề hấn gì sao?” Nàng vừa nói vừa đi tới cửa, nhẹ nhàng gõ cửa lớn.
Diệp Minh Dục cũng nghẹn họng, không ngờ Khương Lê cảm thấy ác danh này của nàng còn rất vinh quang, chẳng những không tránh không đề cập tới, còn chủ động nói lên. Có điều chuyện kia Diệp Minh Dục cũng cảm thấy có vấn đề, Khương Lê là cháu gái ngoại của hắn ta, mấy ngày nay ở chung, mặc dù đôi khi có hơi tàn nhẫn nhưng vẫn rất thiện lương, có đôi khi thậm chí còn rất có vài phần phong phạm của đại hiệp ghét ác như thù. Một nữ tử tốt như vậy, có thể làm ra chuyện hại người gì được? Sợ là trong đó có chuyện xưa gì đi.
Có điều bây giờ không phải lúc để nói chuyện này, đợi sau này có thời gian lại chậm rãi hỏi thăm.
Người gác cổng cũng không lập tức tới mở cửa, nhưng bá tánh đi ngang qua ở bên ngoài thấy hai người Khương Lê đứng chờ, cảm thấy có trò hay nên cũng ở một bên xem. Từ trước đến nay Diệp Minh Dục da mặt dày, không cảm thấy có vấn đề gì, có người nhìn hắn ta thì hắn ta cũng chỉ cười khà khà. cũng ung dung, còn rất kiên nhẫn, đợi một lát, cũng không biết có phải người bên trong không kiềm chế được hay không, cuối cùng cũng có người ra mở cửa.
Gã sai vặt mở cửa nhìn thấy Khương Lê, nói một tiếng: “Nhị tiểu thư.” Lại nhìn thoáng qua Diệp Minh Dục cầm đao và Tiết Hoài Viễn được Đồng Nhi dìu, mở cửa với sắc mặt phức tạp, nói: “Lão phu nhân ở Vãn Phượng Đường chờ người.”
Khương Lê cùng Diệp Minh Dục vào Khương phủ.
Khương Lê nói với Đồng Nhi và Bạch Tuyết: “Các ngươi đỡ Tiết đại nhân đến viện của ta chăm sóc trước đi, ta và cữu cữu đi Vãn Phượng Đường.”
Sau khi Đồng Nhi và Bạch Tuyết mang theo Tiết Hoài Viễn rời đi, Khương Lê mới cùng Diệp Minh Dục đi Vãn Phượng đường.
Vừa mới tiến vào Vãn Phượng Đường, tiếng hét lo của Khương Nguyên Bách đã truyền đến: “Nghiệt nữ, quỳ xuống!”
Khương Lê ngước mắt lên, nhìn thấy chính là ánh mắt nổi giận đùng đùng của Khương Nguyên Bách.
Thậm chí có đôi khi nàng cảm thấy, Khương Nguyên Bách thân là một thủ tịch đại học sĩ, học rộng hiểu nhiều, nhưng vì sao mỗi lần trách phạt nàng lúc nào cũng chỉ nói câu “Nghiệt nữ quỳ xuống” kia, giống như chỉ có những lời này nói ra mới thoải mái trong lòng vậy. Nhưng nghĩ lại, những lời này chỉ nói với nàng mà thôi, ít nhất Khương Lê chưa từng thấy Khương Nguyên Bách nói những lời này với Khương Ấu Dao bao giờ.
Có lẽ là bởi vì Khương Ấu Dao không tự mình gây chuyện, cũng có lẽ bởi vì Khương Ấu Dao từ nhỏ đã đi theo bên cạnh ông ấy, ông ấy không nỡ để Khương Ấu Dao phải quỳ, chẳng qua cũng không sao cả.
Quỳ thì quỳ, Khương Lê cũng không nghĩ tới lần này về Khương phủ sẽ được bình yên vô sự. Khương Nguyên Bách chỉ để cho nàng quỳ xuống mà không cầm roi đánh nàng, không để nàng phải chịu nỗi đau da thịt, hẳn là nàng nên cảm thấy may mắn mới đúng.
Ngay lúc nàng chuẩn bị quỳ xuống thì Diệp Minh Dục ở bên cạnh mau tay nhanh mắt, đưa tay giữ chặt nàng, vô cùng khí phách rống ngược lại Khương Nguyên Bách: “Quỳ cái gì mà quỳ, dựa vào đâu mà phải quỳ! A Lê nghe đây, không được quỳ!”
Khương Nguyên Bách giận dữ: “Ta là phụ thân nó!”
“Ta còn là cữu cữu nó đây! Chà, làm phụ thân con bé là có thể bắt nó quỳ à, trên người A Lê còn chảy một nửa dòng máu của Diệp gia ta đấy, vậy có phải cũng nên nghe lời Diệp gia hay không. Ta không cho nó quỳ, hơn nữa, người ta hay bảo cháu ngoại giống cậu, muốn nói lên, A Lê không giống ngươi một chút nào, vẫn là giống ta nhiều hơn, đương nhiên nên nghe lời ta rồi!”
Tú tài gặp phải binh, thật là có lý cũng không nói rõ. Khương Nguyên Bách là thủ tịch đại học sĩ không sai, nhưng gặp phải kẻ vô lại càn quấy như Diệp Minh Dục, thật đúng là không biết nói lời gì mới tốt.
Quý Thục Nhiên nhìn Khương Lê, nói: “Lê Nhi, tốt xấu gì ông ấy cũng là phụ thân con, người khác không quản được con, vậy thì phải để phụ thân con quản con đi thôi. Con mang họ Khương chứ không phải họ Diệp.”
Diệp Minh Dục nghe vậy, quay đầu liếc mắt nhìn Quý Thục Nhiên một cái. Quý Thục Nhiên bị hắn ta nhìn chằm chằm tới mức run rẩy cả người, lui về phía sau một bước, nghiêng người tránh sau lưng Khương Nguyên Bách.
Khương Lê đứng ra, nói: “Phụ thân, là nữ nhi sai, sai ở chỗ không nên chưa thảo luận với ngài đã tham dự vụ án của Tiết gia, sau khi hồi kinh cũng không về phủ trước mà là đi Trường An môn đánh trống minh oan. Càng sai ở chỗ khi ở Tương Dương, chuyện sa tanh cổ của Diệp gia, nữ nhi đã mượn thanh danh của ngài điều lệnh Chức Thất Lệnh, lệnh cho người của Chức Thất Lệnh tới kiểm tra.”
Nàng từ nhỏ phạm sai lầm cùng Tiết Chiêu đã dùng chiêu này trước mặt Tiết Hoài Viễn, thừa nhận sai lầm vô cùng mây trôi nước chảy, cực kỳ chân thành. Khương Nguyên Bách cũng không thể tiếp tục mắng nàng được.
Hơn nữa còn có một Diệp Minh Dục ở một bên như hổ rình mồi.
Khương lão phu nhân ngồi trên giường, trầm giọng nói: “Nhị nha đầu, việc nhận sai ngày sau lại nói tiếp, ta hỏi ngươi, ngươi và Huyện thừa Tiết gia không thân cũng chẳng quen, đang yên đang lành, sao đột nhiên lại liên lụy vào vụ án này vậy chứ. Còn mang theo nhiều hương dân như vậy, nghe nói đến cả tội thần đã phát điên kia ngươi cũng đưa về phủ, ngươi điên rồi sao? Dám làm ra chuyện thế này.”
Khương Lê trầm ngâm một chút, nói: “Thật ra chuyện này có liên quan tới Diệp biểu ca.”
Diệp Thế Kiệt? Không chỉ riêng người Khương gia, ngay cả Diệp Minh Dục cũng nhìn nàng.
“Chuyện này, ta chỉ có thể nói cho phụ thân.” Khương Lê xin lỗi nói: “Ta có thể nói chuyện riêng với phụ thân được không?”
Quý Thục Nhiên cười nói: “Có chuyện gì mà chúng ta không thể nghe chứ... Lê Nhi, con...”
“Việc này rất quan trọng, ta thấy mẫu thân vẫn là không nên nhúng tay vào mới tốt.” Khương Lê ngắt ngang lời bà ta.
Nụ cười của Quý Thục Nhiên cứng đờ.
Lần này Khương Lê hồi phủ lại càng không biết sợ hãi, hiện giờ ngay trước mặt lão phu nhân và Khương Nguyên Bách vẫn dám đối xử với bà ta như thế, Quý Thục Nhiên cắn chặt khớp hàm.
Khương Lê nhìn Khương Nguyên Bách, ánh mắt kiên định, Khương Nguyên Bách dừng một chút, đột nhiên nói: “Con đi theo ta.”
Khương Lê nở một nụ cười: “Vâng, phụ thân.”
Nàng và Khương Nguyên Bách đi vào thư phòng của ông ấy.
Thư phòng của Khương Nguyên Bách, những người khác không được đi vào, mà Khương Lê đã vào lần thứ hai. Vào phòng, Khương Nguyên Bách đóng cửa lại, để người bên ngoài canh gác, hỏi: “Rốt cuộc con đang có ý định gì? Vì sao lại làm chuyện khác người như vậy? Việc này và Diệp Thế Kiệt lại có quan hệ gì?”
“Phụ thân, trong chuyện gấm của Diệp gia ở Tương Dương, Đường đại nhân của Chức Thất Lệnh được Yến Kinh phái tới phát hiện việc này là có người hãm hại Diệp gia, nghĩ đến chuyện này ngài cũng biết từ trong thư rồi. Hoài nghi tiệm thuốc nào, lại trong một đêm bị người ta diệt cả nhà tiệm thuốc đó, manh mối cứ như vậy bị gián đoạn. Mặc dù như thế nhưng chúng ta vẫn tìm được một ít dấu vết, phụ thân, người hãm hại Diệp gia, tám chín phần mười chính là Hữu tướng Lý gia.”
“Lý gia?” Khương Nguyên Bách nhíu mày: “Lý Trọng Nam?”
“Không sai.” Khương Lê nói: “Không chỉ như thế, vụ án của Tiết gia ở Đồng Hương cũng có thể liên quan với Lý Trọng Nam. Diệp biểu ca chỉ là một Hộ Bộ Viên Ngoại Lang mới được bổ nhiệm, trong triều đình đến cả gót chân cũng chưa đứng vững, Lý gia lại bắt đầu nhằm vào Diệp gia, không thể nghi ngờ, đây là nhằm vào Diệp biểu ca. Đường đường là Thừa tướng, cần gì phải tiêu phí nhiều tâm tư như vậy trên người một Hộ Bộ Viên Ngoại Lang nho nhỏ chứ, phụ thân, Hữu tướng không phải đang nhằm vào Diệp gia, là nhằm vào Khương gia.”
Khương Nguyên Bách lạnh nhạt nói: “Con có biết mình đang nói cái gì hay không?”
“Lý gia Khương gia chúng ta bất hòa trước giờ, từ khi Lý gia và Thành Vương qua lại gần gũi, Khương gia chúng ta bắt đầu không bằng lúc xưa, điểm này, phụ thân và nhị thúc làm quan trên triều hẳn là người hiểu rõ nhất. Hiện giờ còn có thể cắn răng chống đỡ được, nhưng thời gian lâu hơn thì Khương gia ta sẽ không chịu đựng nổi. Hiện giờ nhóm người Hữu tướng đã không kìm nén được nữa, đang ngo ngoe rục rịch, chẳng lẽ chúng ta còn có thể làm ngơ sao?”
Khương Nguyên Bách nhìn Khương Lê như lần đầu tiên quen biết nữ nhi của mình, ông ấy biết Khương Lê thông minh, nhưng thông minh trên bài kiểm tra tài hoa hơn người, thông minh trong tranh đấu hậu trạch tai tinh mắt sáng, và thông minh đàm luận chuyện triều chính thời cuộc trước mắt, là chuyện không thể đánh đồng.
Điều này không chỉ đòi hỏi thông minh, mà còn cần cả lòng kiên trì.
“Diệp biểu ca cũng tra được việc này, nhờ ta cứu Tiết Huyện Thừa của Đồng Hương từ trong ngục ra. Ta là nữ nhi của ngài, dùng thanh danh của Khương gia để làm việc cũng thuận tiện hơn một chút. Nếu Hữu tướng đã động thủ với chúng ta, cứ mãi tránh né cũng không phải cách, chi bằng phản kích. Phải biết rằng vụ án của Tiết gia chính là vũ khí sắc bén tốt nhất để phản kích, nương theo vụ án của Tiết gia kéo Hữu tướng ra, liên lụy cả Hữu tướng vào, chẳng phải là đánh ngược bọn họ một chiêu rồi sao?”
Nàng nói vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không cảm thấy đây là một vụ án có thể liên lụy đến lợi ích của mấy trăm người, thậm chí là mấy nghìn người. Khương Nguyên Bách lắc đầu: “Con nói thì đơn giản, từ xưa đến nay, án sai oan khuất nhiều đếm không xuể, có thể lật lại bản án cũng ít ỏi không có mấy, con cho rằng, con có thể lật lại bản án như thế nào đây?”
“Phụ thân có điều không biết, Phùng Dụ Đường ở Đồng Hương khinh nam bá nữ, không chuyện ác nào không làm, dân chúng căm thù ông ta đến tận xương tuỷ. Lần này vào kinh, chỉ riêng vào kinh đã có trăm người, hồ sơ trăm ngàn chỗ hở, chứng cứ vô cùng xác thực, quan trọng nhất là, Phùng Dụ Đường dám tự mình khai thác mỏ vàng ở Đồng Hương, đây là trọng tội! Nếu không có người ở sau lưng ủng hộ, ông ta làm sao có lá gan lớn như vậy.”
“Con quá lỗ mãng, Lý gia không phải dễ dàng bị đánh đổ như vậy. Lần này con chỉ có thể làm suy giảm nhuệ khí của Lý gia, hơn nữa còn khiến lão ta ghi hận con trong lòng, một khi tìm được cơ hội, nhất định sẽ điên cuồng trả thù Khương gia...”
“Chẳng lẽ không phản kích, Lý gia sẽ không ra tay với phủ chúng ta sao?” Khương Lê ngắt ngang lời ông ấy: “Ví dụ như hiện tại, chúng ta cái gì cũng chưa làm, Lý gia đã mượn Diệp gia để đả kích chúng ta. Hơn nữa phụ thân quên rồi sao, khi ta ở Trường An môn đánh trống kêu oan, kết quả nhận được là gì? Kết quả là ba ngày sau Hình Bộ thẩm vấn, Hoàng Thượng tự mình đốc thúc. Hoàng Thượng đã chú ý tới chuyện này.”
Khương Lê nhàn nhạt nói: “Mấy năm nay, Hữu tướng và Thành Vương qua lại gần gũi, chẳng lẽ Hoàng Thượng không đặt vào trong mắt sao? Hoàng Thượng cũng kiêng kị. Vụ án này của Tiết gia liên quan tới Hữu tướng, bởi vậy Hoàng Thượng cũng coi trọng nó, mới có thể yêu cầu tự mình đốc thúc. Lúc này đây, Hoàng Thượng đang đứng về phía chúng ta. Phụ thân, nếu Khương gia và bệ hạ không có có gì bất ngờ xảy ra, thì hiện giờ hẳn là ngài đứng bên phía Hoàng Thượng, không phải sao?”
“Im miệng!” Khương Nguyên Bách cấp bách cắt đứt lời của nàng: “Chán sống rồi à, những lời thế này mà cũng dám nói bậy!”
Khương Lê lẳng lặng nhìn ông ấy.
Khương Nguyên Bách bực bội phất tay: “Thôi, con đi ra ngoài trước đi, chuyện con nói ta đều đã biết, việc này ta còn phải suy nghĩ thêm.”
Khương Lê gật đầu.
Nàng cố ý muốn kéo vụ án này của Tiết gia và Lý gia có liên quan tới nhau. Biết Hữu tướng là khúc mắc Khương Nguyên Bách kiêng kị nhất, nàng quấy nhiễu đối tượng, làm cho Khương Nguyên Bách bị mê hoặc. Đánh lạc hướng mục đích thực sự của nó.
Bởi vì nếu Khương Nguyên Bách biết việc này liên quan đến Thành Vương và Vĩnh Ninh, nhất định sẽ ngăn cản.
Nhưng đối thủ biến thành Hữu tướng Lý Trọng Nam, vậy thì thái độ của ông ấy lại chưa biết được.