Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi Khương Lê rời khỏi thư phòng của Khương Nguyên Bách thì Khương Nguyên Bách cũng không tiếp tục tìm nàng.
Ông ấy đã tạm thời bình tĩnh lại.
Diệp Minh Dục đang ở trong viện dành cho khách, cách viện của Khương Lê không xa. Tuy rằng bây giờ Tiết Hoài Viễn đã là một lão nhân, nhưng ở Khương gia, Khương Lê không thể ở cùng một chỗ với Tiết Hoài Viễn, chỉ có thể để Diệp Minh Dục và Tiết Hoài Viễn ở chung một chỗ, lúc nào nàng cũng có thể đến gặp ông.
Khương Cảnh Duệ nghe thấy tin tức bèn chạy đến một chuyến, vừa thấy mặt nàng đã gấp không chờ nổi mà nói: “Khương Lê, chuyện muội làm trước cổng Trường An ta đã biết rồi, sớm biết vậy ta cũng đi xem náo nhiệt! Nhiều người như vậy, trước đây phụ thân muội còn nổi trận lôi đình, không ngờ chỉ dăm ba câu đã bị muội thuyết phục, được đó, đúng là xem thường muội, ngày càng có bản lĩnh.”
Đã lâu ngày không gặp Khương Cảnh Duệ, nhưng y vẫn y hệt như trước đây không chút tiến bộ, Khương Lê dò hỏi y một số chuyện xảy ra gần đây của Khương gia, nàng phát hiện ngoại trừ Khương Ngọc Nga vào Ninh Viễn hầu phủ ở ra thì cũng không có gì đặc biệt, sau đó nàng mới đuổi y ra ngoài.
Đồng Nhi đi vào trong viện, vào nhà ngay lập tức căm giận, bảo: “Cô nương, vừa nãy ở trước cửa sân, em lại nhìn thấy người lấm la lấm lét nhìn vào bên trong. Minh Nguyệt và Thanh Phong cũng đã nói từ buổi chiều đến buổi tối bên ngoài sân của chúng ta có không ít người kỳ lạ đến. Quý thị lại kiếm chuyện đến nữa. Đúng là không ngừng nghỉ, chúng ta chỉ mới hồi phủ thôi, bà ta lại muốn làm cái gì?”
Tự nhiên lại bị giám thị, khắp cái Khương phủ này cũng chỉ có mình Quý Thục Nhiên có thể làm được. Khương Lê cười cười nói: “Mặc kệ bà ta đi, bây giờ ta không rảnh để đối phó bà ta. Hơn nữa nếu bà ta muốn nghe cái gì, thì có thể hỏi thăm tin đồn ở bên ngoài, nếu hỏi thăm không được, thì nơi này của ta cũng không thể hỏi thăm. Đừng động vào, nghỉ ngơi sớm đi. Trong khoảng thời gian này lên đường cũng mệt mỏi rồi.”
Nàng lên sụp, nhanh chóng tắt đèn trong phòng.
Đèn Phương Phỉ Uyển tắt sớm, Khương Lê ngủ sớm, nhưng trong Khương phủ vẫn có một số người không thể ngủ được.
Quý Thục Nhiên vừa đấm lưng cho Khương Nguyên Bách, vừa lo lắng sốt ruột nói: “Lão gia, dạo này Lê Nhi bị làm sao vậy? Trước đây mặc kệ là nó làm cái gì, thì cũng chỉ làm loạn ở trong phủ, nhưng bây giờ đã làm loạn ra cả ngoài phủ rồi, không chừng người khác tính mấy chuyện này lên đầu lão gia đó.”
Khương Nguyên Bách nhíu mày, những lời Khương Lê nói hôm nay ông ấy cũng nghe vào tai. Nếu nói có chuyện gì thật sự có thể khiến ông ấy suy nghĩ, thì cũng chỉ là chuyện việc này liên lụy đến Lý gia. Lý gia lại sớm ra tay như vậy, nếu thật có Lý gia làm khó dễ ở giữa, thì cách làm của Khương Lê trước mắt xem như là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa Khương Lê ra mặt, thì bên ngoài có ra sao cũng phải nể mặt một chút.
Nghĩ vậy ông ấy vẫy vẫy tay nói: “Những việc này nàng đừng có quản, ta đã có chủ trương.”
Quý Thục Nhiên nghe ông ấy nói vậy tay nắm chùy vai ông ấy hơn căng chặt, bà ta nghe thấy được giọng điệu của Khương Nguyên Bách, rõ ràng đã có thái độ mềm hóa. Cuối cùng Khương Lê đã nói gì với ông ấy, làm cho ông ấy nhanh chóng thay đổi cách nhìn như vậy. Phải biết rằng lúc ở Vãn Phượng Đường, vì chuyện này mà Khương Nguyên Bách đã cực kỳ giận dữ.
Nhưng chuyện Khương Nguyên Bách không muốn nói, thì trước giờ bà ta sẽ không truy hỏi, đây mới là chỗ thông minh của bà ta. Bởi vì vậy Quý Thục Nhiên không tiếp tục đáp lời những lời này, mà bà ta đã thay đổi câu chuyện khác: “Lão ra, thật ra thiếp thân cũng không có ý gì. Lần này Lê Nhi đem Huyện thừa điên về phủ, chuyện này cũng thôi đi, nhưng hôm nay thiếp thân nghe được một số tin đồn nhảm nhí, nghe nói Lê Nhi đối xử với Huyện thừa điên kia giống như thân nhân, cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, tự mình hậu hạ uống nước, ăn thức ăn, có người nói còn quan tâm hơn cả lão gia đó.”
“Nói bậy!” Nghe được một câu cuối cùng, Khương Nguyên Bách vỗ án dựng: “Nhất định là nói bậy!”
Quý Thục Nhiên vội vàng nói: “Lão gia bớt giận, thiếp thân cũng chỉ nghe thấy người ta nói như vậy. Trước nay Lê Nhi dịu dàng thiện lương, thấy Huyện thừa kia đáng thương nên quan tâm ông ta cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ là thiếp thân không rõ, nhưng việc này nha hoàn cũng có thể làm, tại sao Lê Nhi thân là tiểu thư Khương gia lại muốn đích thân làm những chuyện này? Liệu rằng lúc trước Huyện thừa điên này có quen biết với Lê Nhi? Đang êm đẹp, Lê Nhi lại cuốn vào cọc án tử ở Đồng Hương, chẳng lẽ là có ẩn tình khác?”
Ngực Khương Nguyên Bách phập phồng kịch liệt, một hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, ánh mắt tối tăm không rõ, dường như đã sa vào suy tư.
Quý Thục Nhiên thấy vậy không tiếp tục nói chuyện nữa, trong lòng xẹt qua sự đắc ý.
Lúc sớm biết chuyện này, trong lòng bà ta cũng nảy sinh nghi ngờ. Đừng nhìn thái độ của Khương Lê vẫn luôn dịu dàng hào phóng, đôn hậu thiện lương, nhưng bà ta đã sống lớn tuổi đến chừng này rồi, bà ta có thể nhìn ra được nội tâm Khương Lê lương bạc và xa cách. Ngay cả đối với Khương gia, sở dĩ Khương Lê luôn có thể cầm lên đặt xuống được, thoạt nhìn không chút để ý, là bởi vì nàng vẫn luôn dùng thân phận “khách nhân” để đối xử với Khương gia. Cho nên dù Khương gia dành cho nàng tất cả những đãi ngộ bất công, thì Khương Lê cũng không có nhiều câu oán hận.
Bản tính Khương Lê chính là một người khách khí và xa cách, loại người sẽ không tự tìm phiền phức. Đối với phụ thân thân sinh Khương Nguyên Bách cũng chỉ duy trì sự tôn kính bên ngoài mặt, càng đừng nói là đối xử với một người xa lạ. Nhưng những tin tức hỏi thăm được lại là dường như Khương Lê đối xử với Tiết Hoài Viễn vô cùng kiên nhẫn, cuộc sống áo cơm hàng ngày cũng không nhờ hạ nhân, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ nàng đều cẩn thận tỉ mỉ, quả thực còn thân thiết hơn cả phụ thân thân sinh.
Chuyện này thật sự quá khả nghi. Đáng tiếc là cho dù Quý Thục Nhiên có điều tra thế nào đi nữa, cũng không thể tra ra một ít nguyên nhân nào cả. Nhưng cũng không vội, chỉ cần có điểm này thì bà ta đã có thể làm to chuyện, giống như chuyện bà ta nói việc này cho Khương Nguyên Bách, không phải Khương Nguyên Bách đã nổi lên lòng nghi ngờ rồi sao?
Hơn nữa gần đây Khương Lê nhọc lòng chuyện án tử Đồng Hương, nàng nhất định không rảnh để ứng phó bà ta. Nàng thân thiết với Tiết Hoài Viễn như vậy, trong đó nhất định có ẩn tình gì đó, bà ta nhất định sẽ điều tra ra.
Đến lúc đó, chính là ngày chết của Khương Lê.
…
Sáng sớm ngày thứ hai, Khương Lê thức dậy thật sớm.
Sau khi ăn cơm sáng xong nàng muốn đến viện của Diệp Minh Dục để gặp Tiết Hoài Viễn, còn chưa kịp ra cửa thì Bạch Tuyết từ ngoài tiến vào nói: “Cô nương, bên ngoài có người đến báo, Diệp biểu thiếu gia đến gặp người.”
Diệp Thế Kiệt? Khương Lê còn chưa kịp đi tìm hắn ta trước thì hắn ta đã đến Khương phủ trước rồi. Khương Lê nói: “Được rồi. Để ta đi gặp.”
Đợi trong Vãn Phụng Đường chỉ có Khương lão phu nhân và Diệp Thế Kiệt nói chuyện. Khương Nguyên Bách và Quý Thục Nhiên đều không ở đây. Diệp Thế Kiệt thấy nàng, gọi một tiếng: “Biểu muội.”
Khương Lê đáp lễ: “Diệp biểu ca.”
Khương lão phu nhân bỗng nhiên nói: “Nhị nha đầu, biểu ca con đến phủ, có một số lời muốn nói với con. Huynh muội hai con cứ trò chuyện đi, lão thân cũng mệt mỏi rồi, về phòng trước đây.”
Không biết có phải vì án của Tiết gia hay không, khiến cho Khương lão phu nhân cuối cùng cũng sinh ra một ít oán hận với Khương Lê, thái độ bà ấy đối với Khương Lê không nóng không lạnh. Diệp Thế Kiệt nhìn vào mắt, không nói gì.
Khương Lê cũng không để ý, chờ sau khi Khương lão phu nhân đi rồi, Khương Lê mới nói: “Biểu ca, Minh Dục cữu cữu đang ở trong phủ, lúc nãy ta đang định đi qua, nếu huynh đến đây rồi thì cùng ta đi thăm cữu ấy đi.”
“Được.” Diệp Thế Kiệt nói.
Hai người cùng đi về phía viện Diệp Minh Dục đang ở.
“Chuyện ở Tương Dương ta nghe thấy hết rồi, đa tạ ngươi đã hỗ trợ chuyện gấm Cổ Hương.” Diệp Thế Kiệt vừa đi vừa nói.
“Không có gì.” Khương Lê cười cười: “Tuy rằng ta họ Khương, nhưng mẫu thân ta lại họ Diệp, giúp Diệp gia là chuyện nên làm. Hơn nữa, chuyện này nếu không phải huynh ở kinh thành tìm Chức Thất Lệnh, thì mọi chuyện cũng không thuận lợi như vậy. Không nên cảm ơn ta, nên cảm ơn chính huynh.”
Diệp Thế Kiệt lắc lắc đầu: “Nếu không có danh nghĩa Khương đại nhân, thì động tác của Chức Thất Lệnh sẽ không nhanh như vậy.”
“Vậy cũng không nên cảm ơn ta.” Khương Lê nói: “Ta nhiều lắm cũng chỉ cáo mượn oai hùm thôi.”
Diệp Thế Kiệt nghiêng đầu nhìn nàng. Lâu ngày không gặp, dường như nàng lại cao hơn chút, càng giống một thiếu nữ. Bao nhiêu năm trước, hắn ta nhất định không ngờ được có một ngày, hắn ta có thể bình tĩnh nói chuyện với Khương Lê như vậy. Giống như tất cả những ngăn cách, hiểu lầm đều biến mất không có dấu vết.
Đương nhiên, bây giờ chuyện hiểu lầm ngăn cách giữa nàng với Diệp gia đã thật sự biến mất không thấy, Diệp gia đã hoàn toàn tiếp nhận nàng rồi, chỉ là không biết nàng có thể hoàn toàn tiếp nhận Diệp gia hay không mà thôi.
“Diệp biểu ca, hai ngày sau thẩm vấn, huynh cũng sẽ ở đó phải không?” Khương Lê hỏi.
Diệp Thế Kiệt gật đầu: “Đúng vậy.” Yên lặng một chút sau đó lại nói: “Không biết tình cảnh ra sao.”
Khương Lê cười nhìn hắn ta: “Thế nào rồi, mấy ngày nay làm quan có cảm giác như thế nào? Còn ổn chứ?”
Diệp Thế Kiệt cười khổ.
Làm quan giống với làm thương nhân, chú trọng đạo lý đối nhân xử thế, nhưng làm quan càng khó hơn làm thương nhân nhiều. Không nói đến việc đa số quan tốt không thể bay cao, trên quan trường, muốn bò lên thì phải nịnh nọt, cùng với có quan hệ tốt với cấp trên. Những chuyện người khác làm, thì ngươi cũng phải làm theo, nếu mà không làm ngươi sẽ bị tách biệt hẳn khỏi trận doanh của chính mình.
Dần dà, Diệp Thế Kiệt biến thành một người không có trận doanh, bởi vì hắn ta không chịu thông đồng làm bậy, cả đời chỉ có thể không ngẩng cao đầu. Chẳng lẽ muốn làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang cả đời sao? Nhưng nếu muốn càng tiến thêm một bước thì phải làm việc trái với trái tim của chính mình.
Diệp Thế Kiệt cảm thấy rất phiền não.
Khương Lê vỗ vỗ vai hắn ta, như là có thể nghe được tiếng lòng của hắn ta vậy, nàng nói: “Biểu ca không cần phiền não. Nếu huynh không muốn làm trái với lương tâm để có được một số thứ, vậy thì cứ giữ vững lập trường của huynh. Luôn có một ngày sẽ có người nhìn thấy huynh, giống như việc lúc trước huynh thi Quốc Tử Giám đạt được hạng thứ nhất vậy, thứ huynh cần chỉ là một cái cơ hội, nếu huynh không có cơ hội, vậy thì chúng ta sáng tạo ra cơ hội cũng được.”
Diệp Thế Kiệt sững sờ, không nhịn được nhìn về phía Khương Lê, Khương Lê vẫn treo ý cười trên môi như cũ, nhưng Diệp Thế Kiệt lại cảm thấy không giống với lúc trước. Từ sau khi Khương Lê trở về từ Tương Dương, nàng như đã buông được thứ gì, giống như có lại tự tin, cái mặt nạ trước đây đã bị nàng nhẹ nhàng xé rách một tầng, việc này cố kỵ đã ít đi một chút.
Nàng càng trở nên không giống với “Khương Nhị tiểu thư” trước đây, ngay cả Khương Lê dịu dàng rộng lượng sau đó cũng không giống nữa. Nàng bắt đầu lộ ra một số mũi nhọn hùng hổ dọa người.
Là thứ gì đã thay đổi nàng?
Hắn ta còn đang nghĩ ngợi, bỗng Khương Lê chỉ chỉ phía trước nói: “Tới rồi.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi trước để thông báo.
Rất nhanh đã nghe thấy Diệp Minh Dục lớn giọng từ trong gọi ra: “A Lê, Thế Kiệt, các ngươi tới sớm thế!”
Khương Lê và Diệp Thế Kiệt đi vào trong viện Diệp Minh Dục.
Vào viện, thấy Diệp Minh Dục đang lau miệng cho Tiết Hoài Viễn, hai hộ vệ đang ấn Tiết Hoài Viễn, Tiết Hoài Viễn giãy giụa rất mạnh, làm cho Diệp Minh Dục cũng luống cuống tay chân.
Khương Lê bước lên phía trước nói: “Để cháu đi.” Nhận lấy khăn xong nàng bảo hai hộ vệ kia buông tay, dần dần trấn an Tiết Hoài Viễn.
Tiết Hoài Viễn nhìn nàng, dần dần ngừng lại, ngồi ngoan ngoãn, Khương Lê lấy khăn cẩn thận lau miệng cho ông.
Diệp Minh Dục thở phào nhẹ nhõm nói: “Vẫn là A Lê ngươi có cách, thật mệt chết ta.”
Diệp Thế Kiệt nhìn ngây người, hắn ta hỏi: “Đây là…”
“Đây là Huyện thừa lúc trước của Đồng Hương, Tiết Hoài Viễn. Bây giờ điên rồi, A Lê sợ để ông ấy ở bên ngoài bị người ta diệt khẩu, cho nên mang về phủ.”
Diệp Thế Kiệt quay đầu nhìn về phía Khương Lê, hơi sững sờ.
Khương Lê thích cười, khóe môi luôn có nụ cười dịu dàng, nhưng ý cười này liệu rằng có xuất hiện từ trong lòng hay không, thì người khác không có cách nào rõ ràng. Có đôi khi Diệp Thế Kiệt sẽ cảm thấy mình không nhìn rõ được Khương Lê, mỗi một chuyện nàng làm đều có đạo lý riêng của mình, nhưng gộp lại nhìn xem lại cảm thấy không cách nào hiểu rõ.
Nhưng nụ cười bây giờ Khương Lê thể hiện trước mặt Tiết Hoài Viễn, Diệp Thế Kiệt có thể chắc chắn đó là thật lòng. Nhìn qua Khương Lê thật lòng rồi, đủ hiểu được những nụ cười trước đây của Khương Lê giả dối biết bao nhiêu. Khi nàng lấy khăn chú ý cẩn thận chà lau khóe miệng Tiết Hoài Viễn, ánh nắng mùa đông chiếu lên sườn mặt của nàng, làm cho nàng hiện ra sự đơn thuần và tốt đẹp chưa bao giờ có.
“Tiểu tử.” Giọng nói Diệp Minh Dục bỗng nhiên vang lên bên tai, dọa cho Diệp Thế Kiệt sốc óc, Diệp Minh Dục hề hước nói nhỏ với hắn ta: “Thế nào, tiểu biểu muội lớn lên đẹp nhỉ? Có phải nhìn ngây người rồi không, có phải muốn cưới con bé làm vợ không?”
“Tam thúc!” Mặt Diệp Thế Kiệt ngại đến đỏ bừng, lạnh lùng nói. Đã sớm biết tam thúc này nói chuyện không lựa lời, không đáng tin cậy nhất, nhưng không ngờ được loại đùa giỡn này cũng dám nói.
“Được rồi, được rồi, thúc không nói nữa.” Tuy rằng Diệp Minh Dục nói như vậy, nhưng trên mặt lại lộ ra ý cười hiểu rõ, làm cho Diệp Thế Kiệt càng buồn bực vì xấu hổ.
Khương Lê chăm sóc Tiết Hoài Viễn xong rồi, để Đồng Nhi và Bạch Tuyết chơi với Tiết Hoài Viễn, sau đó mới đi qua chỗ hai người nói: “Hai người đang nói gì đó.”
“Không có gì.” Diệp Thế Kiệt vội nói.
“Ta đang nói, lâu rồi không nhìn thấy Thế Kiệt chất nhi của ta, Thế Kiệt chất nhi của ta lớn lên đã cao như vậy rồi.” Diệp Minh Dục vuốt cằm, nghiêm túc mở miệng: “Bây giờ nhìn lại, cũng tuấn tú lịch sự, tuổi còn trẻ đã dựa vào bản lĩnh của mình vào kinh làm quan, người trong sạch đốt đèn lồng khó mà tìm được. Cũng là lúc nên tìm cho thằng bé một tức phụ tốt rồi, không biết cô nương nhà ai có phúc như vậy, có thể tìm được Thế Kiệt chất nhi của ta đây? Con nói xem có đúng không, A Lê?”
Diệp Thế Kiệt buồn bực xấu hổ nói: “Tam thúc!”
“Đúng vậy.” Khương Lê cũng cười: “Nếu mà con gặp được tiểu thư khuê các thích hợp chắc chắn sẽ lưu ý giúp cho Diệp biểu ca.”
Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Dục đều sững sờ, Diệp Minh Dục nhìn thoáng qua Diệp Thế Kiệt, bỗng nhiên cười ha ha, gãi gãi đầu nói: “Cái này à, cũng không vội, trước thành gia sau lập nghiệp, không vội, không vội, từ từ tới, từ từ tới.”
Diệp Thế Kiệt không nói gì.