Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Minh Dục cữu cữu, đêm qua bên phía khách điếm không xảy ra chuyện gì chứ?” Khương Lê hỏi. Nàng lo lắng sẽ có người ra tay với bá tánh Đồng Hương, tuy rằng người bình thường chắc chắn sẽ không sinh sự lúc mọi chuyện đang ở đầu ngọn gió, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng lạy ông tôi ở bụi này được. Tuy rằng Công chúa Vĩnh Ninh khác với người bình thường, nàng ta độc đoán ương ngạnh, to gan lớn mật, nàng ta luôn cho rằng có Lưu Thái phi và Thành Vương che chở, nàng ta sẽ không xảy ra chuyện gì, nên nói không chừng nàng ta sẽ làm gì đó.
“Không sao, hôm nay người báo tin nói tuy rằng tối qua bên ngoài có một ít động tĩnh, nhưng mà khi ra ngoài xem lại không có chuyện gì. Ta nói này A Lê, có phải con lo lắng nhiều quá rồi không, ở đây là nơi dưới chân thiên tử, ai dám dưới chân thiên tử giết người chứ, động tĩnh này lớn biết bao nhiêu, không muốn sống nữa sao?”
Khương Lê nói: “Vậy là tốt rồi.”
Trong lòng nàng lại suy nghĩ nhiều. Có lẽ là người bên ngoài Cơ Hành giúp đỡ ứng phó, cho nên mới có động tĩnh. Đối với nhân thủ của Cơ Hành thì Khương Lê rất yên tâm. Tuy rằng giao dịch với Cơ hành giống như lột lớp da bảo vệ, nhưng có thể cáo mượn oai hùm, suy cho cùng cũng là một việc có lợi.
Diệp Thế Kiệt nói: “Hoàng Thượng đã sai Hình Bộ thẩm vấn, nói thật, chuyện minh oan có thể làm được đến vậy, khiến cho bệ hạ tự mình đốc thúc quả thật ngoài suy nghĩ của ta.”
“Vậy thì có gì…” Diệp Minh Dục không hề để ý: “Thế Kiệt à, tại vì ngươi không nhìn thấy được. Bá tánh Đồng Hương kia cực kỳ thảm. Phùng Dụ Đường com mẹ nó thật đúng là không phải người. Hoàng Thượng là làm chủ vì dân, tất cả chúng ta đều mạo hiểm bị đánh 50 trượng để minh oan, Hoàng Đế nghe được, đương nhiên phải đứng ra xuất đầu vì dân chúng rồi, đúng không?”
“Tam thúc, thúc nghĩ đơn giản quá.” Diệp Thế Kiệt trầm giọng nói: “Có rất nhiều chuyện, không phải chỉ cần có lý là có thể làm. Án tử này nếu không cẩn thận xử lý ngay thì cả Hoàng Thượng cũng mất tiếng dân, rất khó giải quyết. Cháu thấy đây không phải vì án tử, mà bởi vì người trên án tử, đúng không?” Hắn ta nhìn về phía Khương Lê.
Khương Lê mỉm cười. Diệp Thế Kiệt trưởng thành rất nhanh, ngay từ đầu nàng đã thấy thiếu niên này không phải là vật trong ao, bây giờ làm quan trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã lĩnh ngộ được một ít quy tắc quan trường rồi.
Nàng nói: “Đúng vậy.”
“Sổ con nộp lên rốt cuộc viết cái gì…” Diệp Thế Kiệt hỏi: “Muội nói sau lưng án tử của Tiết gia có người làm chủ, người này… Đương nhiên chính là người mấu chốt khiến cho Hoàng Thượng phải tự mình đốc thúc án tử này, người nọ rốt cuộc là ai?”
Sổ con viết gửi Hoàng Thượng không phải là do Diệp Thế Kiệt viết, mà là tự Khương Lê viết, được Diệp Thế Kiệt trợ giúp trình lên. Diệp Thế Kiệt cũng không xem qua sổ con, cũng không biết trên sổ con của án tử Tiết gia còn liên lụy đến người nào nữa. Nhưng hắn ta có thể cảm giác được mấu chốt của việc này nằm ở trên người đó.
“Đúng vậy A Lê…” Diệp Thế Kiệt vừa nói như vậy thì Diệp Minh Dục cũng nghĩ đến: “Trước đó không phải con nói với ta rằng, có một người quyền thế đứng sau vụ án của Tiết gia, người này mới là người làm chủ. Con nói rằng đợi đến khi ta đến Yến Kinh thành rồi sẽ biết, bây giờ có thể nói cho ta biết người đó là ai chưa? Ta muốn xem xem một người quyền thế nào có thể không biết xấu hổ như vậy, có thâm cừu đại hận gì với Tiết gia, mà một hai phải chỉnh người ta như vậy?”
Khương Lê nhìn hai người bọn họ, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, phun ra một tên.
“Công chúa Vĩnh Ninh.”
…
Trong phủ công chúa, Công chúa Vĩnh Ninh “xoảng” một tiếng quăng vỡ cái ly trong tay.
Có lẽ nàng ta cực kỳ tức giận, mảnh nhỏ của cái ly trượt qua làm tay nàng ta bị thương, đám hạ nhân bên người thấy vậy lập tức hoảng hốt, Công chúa Vĩnh Ninh xảy ra chuyện gì thì người xui xẻo chính là đám hạ nhân bọn họ.
Thẩm Ngọc Dung vẫy vẫy tay nói: “Đi lấy thuốc trị thương băng bó đến đây.”
Đám hạ nhân lúc này mới thở phào, cảm kích đi tìm thuốc trị thương. Tính nết Công chúa Vĩnh Ninh hư đốn, không ai có thể áp chế được nàng ta. Chỉ có vị Trung Thư Xá Lang Tiểu Thẩm đại nhân, khi đối mặt với Tiểu Thẩm đại nhân này thì Công chúa Vĩnh Ninh mới thu liễm lại nhiều, ngày tháng của đám hạ nhân bọn họ cũng tốt hơn rất nhiều. Tiểu Thẩm đại nhân đối xử dịu dàng với mọi người, tâm địa thiện lương, cũng không có làm đám hạ nhân bọn họ khó xử, thỉnh thoảng nếu hạ nhân phạm sai lầm, Tiểu Thẩm đại nhân còn giúp họ khuyên Công chúa Vĩnh Ninh không cần khó xử bọn họ. Đám hạ nhân của phủ công chúa đều cảm thấy, nếu phò mã sau này của Công chúa Vĩnh Ninh đúng là Tiểu Thẩm đại nhân này, thì cũng là một chuyện vui mừng đối với người trong phủ công chúa.
Rất nhanh thuốc trị thương đã được đem đến. Thẩm Ngọc Dung ý bảo đám hạ nhân lui ra bên ngoài, tự mình nắm tay Công chúa Vĩnh Ninh đặt lên trên đùi mình, lấy thuốc trị thương cẩn thận thoa cho nàng ta.
Công chúa Vĩnh Ninh bị sự dịu dàng của hắn đả động, hắn luôn như vậy, khi thì lạnh nhạt, khi thì săn sóc, làm nàng ta không rõ ràng lắm. Nhưng trong lòng nàng ta vẫn nghẹn tức như cũ, căm giận nói: “Khương Lê!”
Bây giờ khắp Yến Kinh đều truyền nhau chuyện Khương Nhị tiểu thư dẫn một nhóm huyện dân Đồng Hương sửa lại án sai vì Tiết Hoài Viễn, trước đó Công chúa Vĩnh Ninh không biết, nàng ta một lòng muốn Lưu Thái phi thúc đẩy việc thành hôn giữa mình và Thẩm Ngọc Dung. Lưu Thái phi cũng không thích Thẩm Ngọc Dung lắm, dù sao Thẩm Ngọc Dung cũng đã từng có một người phu nhân, huống hồ tuy rằng bây giờ Thẩm Ngọc Dung không ngừng phát triển, nhưng hắn lại không có gia tộc nâng đỡ. Lưu Thái phi vẫn hy vọng Công chúa Vĩnh Ninh có thể gả cho một thế gia đại tộc, môn đăng hộ đối.
Cũng may Thành Vương cũng nói chuyện giúp cho Thẩm Ngọc Dung, khó khăn lắm Lưu Thái phi mới đồng ý rồi. Suy nghĩ định một thời gian nữa sẽ nhắc đến việc này với Hồng Hiếu Đế. Tuy rằng Hồng Hiếu Đế chán ghét mẫu tử Thành Vương, nhưng ở bên ngoài dù thế nào cũng sẽ không xé rách mặt, thêm chuyện Công chúa Vĩnh Ninh tùy hứng làm bậy Hồng Hiếu Đế đã sớm biết, chỉ cần một mực chắc chắn Công chúa Vĩnh Ninh coi trọng Thẩm Ngọc Dung, không phải Thẩm Ngọc Dung thì không được, thì chắc chắn Hồng Hiếu Đế sẽ không ngang ngược ngăn cản.
Vốn tưởng chuyện này đã chắc như đinh đóng cột, Công chúa Vĩnh Ninh còn đang vui mừng chuẩn bị đồ cưới cho chính mình, bởi vậy cũng không lo lắng đi hỏi thăm chuyện bên phía Đồng Hương. Cho đến đêm qua Khương Lê hồi kinh, ở trước mặt trường An đánh thạch sư minh oan, thì Công chúa Vĩnh Ninh mới biết chuyện này.
Công chúa Vĩnh Ninh giận tím mặt, nàng ta cho rằng Khương Lê đã sớm chết ở Đồng Hương. Trước đây lúc Phùng Dụ Đường nói chuyện nữ nhi Khương Nguyên Bách đi đến Đồng Hương, điều tra vụ án của Tiết gia, còn nghĩ thầm muốn sửa lại án sai vụ án của Tiết gia, thì nàng ta đã ra lệnh cho Phùng Dụ Đường, để Phùng Dụ Đường giết Khương Lê.
Khương Lê có thân phận gì, mặc dù là nữ nhi Khương Nguyên Bách nhưng nàng ta cũng không cảm thấy sợ gì. Thứ nhất là Khương gia bây giờ đã không được như xưa, thứ hai thì Khương Lê ở Khương gia cũng không được sủng ái đặc biệt gì lắm. Đồng Hương xa như vậy, ai biết xảy ra chuyện gì, nếu Phùng Dụ Đường bị bắt được thì nàng ta phái người đi diệt khẩu, người khác cũng không nắm được nhược điểm.
Nhưng Công chúa Vĩnh Ninh không ngờ rằng Phùng Dụ Đường sẽ vô dụng đến vậy, không chỉ không giết được Khương Lê, vậy mà còn bị Khương Lê nắm được nhược điểm. Càng không ngờ Khương Lê sẽ khác người như vậy, thế mà dẫn theo huyện dân Đồng Hương vào kinh minh oan.
Vốn dĩ khi Công chúa Vĩnh Ninh biết được tin tức đã ngay lập tức phái người đến cửa Trường An, muốn ám sát diệt khẩu Phùng Dụ Đường, nhưng không ngờ nhân mã Khương Lê lợi hại đến vậy, nhóm sát thủ nàng ta phái ra vậy mà không ra tay được.
Tiếp theo đến ban đêm, Công chúa Vĩnh Ninh lại phái người ra, đến bên ngoài khách điếm mà huyện dân Đồng Hương đang ở, nhưng mà ngay cả một giọt nước cũng không để lọt ra ngoài, lúc này vẫn không thể xuống tay như cũ. Công chúa Vĩnh Ninh cũng không phải đồ ngốc, Khương Lê sao có thể tìm được người lợi hại như vậy được, cái người cữu cữu cao to kia của nàng cùng lắm cũng chỉ là đi giang hồ, cũng không thể nào đấu lại người của nàng ta. Lần này, Công chúa Vĩnh Ninh lờ mờ nhận thấy được rằng sau lưng Khương Lê, có lẽ cũng có người đang giúp nàng.
Nhưng nàng ta nghĩ đến nghĩ lui vẫn không có manh mối. Nhưng liên tiếp vấp phải trắc trở, đã khiến cho Công chúa Vĩnh Ninh cực kỳ bực bội. Nàng ta cũng không sợ Phùng Dụ Đường nói ra tên của mình, Phùng Dụ Đường không có lá gan kia, cũng không có chứng cứ gì, không liên lụy đến mình được. Nhưng trong lòng nàng ta vẫn rất tức giận, Khương Lê vậy mà cứu được Tiết Hoài Viễn ra.
Đó là Tiết Hoài Viễn, là phụ thân của Tiết Phương Phỉ! Nàng ta nhất định phải đuổi cùng giết tận Tiết gia, cho dù một ai trong Tiết gia chạy được ra bên ngoài cũng sẽ khiến nàng ta không vui!
Công chúa Vĩnh Ninh vốn chán ghét Khương Lê, Tiết Phương Phỉ có một tay cầm giỏi, mà Khương Lê cũng có một tay cầm giỏi, Tiết Phương Phỉ tài học xuất chúng, Khương Lê cũng ở Minh Nghĩa Đường thi được hạng nhất. Trên người Khương Lê và Tiết Phương Phỉ có quá nhiều điểm giống nhau, mỗi khi nhìn thấy Khương Lê sẽ khiến cho Công chúa Vĩnh Ninh cảm thấy chán ghét.
Bây giờ, Khương Lê lại phá hủy kế hoạch của nàng ta, cứu Tiết Hoài Viễn ra! Thật sự đáng giận!
“Vĩnh Ninh, việc này thôi bỏ đi.” Thẩm Ngọc Dung nói.
Công chúa Vĩnh Ninh ngẩng đầu, nhìn hắn hỏi: “Thẩm lang, chàng nói vậy là có ý gì?”
“Án tử của Tiết Hoài Viễn, nàng không cần nhúng tay vào. Cho dù Khương Lê dẫn huyện dân Đồng Hương cáo ngự trạng, thì chuyện này cũng không liên lụy đến nàng. Nếu nàng lặp lại chuyện này thì cũng không nhất định.”
Trong lòng Vĩnh Ninh “lộp độp” một chút, nàng ta nhìn Thẩm Ngọc Dung không nói gì.
Nàng ta không có nói cho Thẩm Ngọc Dung về chuyện Tiết gia, nàng ta không có nói cho Thẩm Ngọc Dung biết chuyện bày mưu tính kế để Phùng Dụ Đường hại Tiết Hoài Viễn, Thẩm Ngọc Dung có lén lút biết được không thì chuyện này Vĩnh Ninh cũng không rõ ràng lắm. Nhưng mà Vĩnh Ninh đoán là Thẩm Ngọc Dung không biết, bởi vì theo tính cách của Thẩm Ngọc Dung, nếu mà biết thì hắn cũng sẽ không bàng quang đứng nhìn, bởi vì hắn còn có tình cảm với Tiết Phương Phỉ, sao có thể trơ mắt nhìn phụ thân Tiết Phương Phỉ chịu khổ.
Khương Lê dẫn Tiết Hoài Viễn vào kinh, Vĩnh Ninh gấp không chờ nổi muốn giết người diệt khẩu, ngoại trừ việc không để liên lụy đến mình, thì nàng ta càng không muốn Thẩm Ngọc Dung biết nhiều hơn. Đương nhiên chuyện này là không thể, việc này làm loạn to như vậy, dù ra sao thì Thẩm Ngọc Dung cũng sẽ biết.
Nhưng nhìn hắn bình tĩnh như vậy, dịu dàng trần thuật chuyện này, không biết vì sao, toàn thân từ trên xuống dưới của Công chúa Vĩnh Ninh nổi lên một lớp da gà.
Vậy là hắn đã sớm biết, thậm chí hắn còn biết mình âm thầm ra lệnh cho Phùng Dụ Đường làm những chuyện đó với Tiết Hoài Viễn, nhưng không biết hắn xuất phát từ mục đích gì mà không ngăn cản, cứ như vậy lẳng lặng nhìn nàng ta làm hết tất cả mọi chuyện.
Trong phút chốc Công chúa Vĩnh Ninh có hơi mê mang, người nam nhân này thật sự yêu Tiết Phương Phỉ sao? Nếu là yêu, tại sao có thể vô tình đến thế? Hắn có yêu chính mình không? Hắn đối với mình liệu rằng có lãnh khốc như vậy hay không?
“Vĩnh Ninh.” Giọng nói của hắn chứa một sự dịu dàng lý trí: “Ta không hy vọng nàng xảy ra chuyện gì.”
Hiếm khi hắn sẽ nói lời dễ nghe như vậy, tuy rằng Công chúa Vĩnh Ninh biết hắn học phú ngũ xa, có thể làm tốt văn chương, nói một hai câu dễ nghe cũng không phải chuyện khó. Nhưng hắn vẫn luôn cực kỳ bủn xỉn, đừng nói là lời âu yếm, ngay cả lời quan tâm dịu dàng cũng không phải ngày nào cũng có thể nghe được.
Nhưng hôm nay hắn đã nói, nhìn Vĩnh Ninh, nói chân thành.
Vì vậy sự mê mang và bất an trong lòng Vĩnh Ninh lập tức lóe lên rồi biến mất, sau đó lại sa vào trong ánh mắt thâm tình của hắn.
“Trong lòng ta chỉ cảm thấy kỳ quái…” Công chúa Vĩnh Ninh nói: “Suy cho cùng chuyện này cũng chỉ là một án tử nho nhỏ ở địa phương, cho dù Khương Lê dãn theo người đến đó để minh oan cũng không đến mức để Hình Bộ thẩm vấn. Đó là thẩm vấn, hoàng huynh cũng không đến mức tự mình đốc thúc như vậy. Mỗi ngày Yến Kinh xảy ra vô số chuyện lớn lớn bé bé, hoàng huynh cũng không thể hỏi đến mọi chuyện được. Nhưng Hoàng Thượng không chỉ hỏi đến, mà nhìn dáng vẻ còn rất nghiêm túc.”
“Thẩm lang, chàng thông minh như vậy, chàng có thể nghĩ ra tại sao Hoàng Thượng phải làm như vậy không?”
Thẩm Ngọc Dung lắc đầu.
Hắn thật sự không biết, bởi vì hành động của Hoàng Thượng thật sự khác thường. Hắn lại không tự chủ được mà nghĩ đến, nếu Tiết Phương Phỉ còn ở đây thì tốt rồi, nàng lạnh lùng thông minh, thương lượng với nàng vài câu có lẽ sẽ có thể biết được chân tướng.
Đáng tiếc, Tiết Phương Phỉ chỉ có một, mà một người đó đã chết.
Hắn tận mắt nhìn thấy nàng chết.