Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thời gian trôi qua nhanh chóng, rất nhanh đã đến ba ngày sau.
Ba ngày này, Khương Lê ở trong phủ không làm gì, giống như khi còn ở Đồng Hương, nàng và Diệp Minh Dục cùng chăm sóc Tiết Hoài Viễn. Mỗi ngày còn phải cho người đến khách điếm mà các bá tánh Đồng Hương cư trú, để nhìn xem các bá tánh có mạnh khỏe hay không.
Làm nhân chứng quan trọng, Phùng Dụ Đường đã bị người của Hình Bộ bắt giam, các bá tánh cũng được bảo vệ cẩn thận. Thái độ của Khương Nguyên Bách khác thường cũng không có đến chỗ của Khương Lê nữa, có lẽ tự mình buồn rầu. Nếu vụ án của Tiết gia thật sự liên lụy đến hữu tướng Lý gia thì đương nhiên Khương Nguyên Bách cũng tiến thoái lưỡng nan.
Khương Lê cũng không để ý Khương Nguyên Bách có giúp đỡ mình hay không, nàng chỉ cần Khương Nguyên Bách không tin vào lời Quý Thục Nhiên thổi gió bên gối mà gây cản trở nàng vào lúc mấu chốt này là được rồi. Đương nhiên, việc này do miệng vàng lời ngọc của Hồng Hiếu Đế hứa hẹn tự mình đốc thúc, đó là chuyện Khương Nguyên Bách muốn ngăn cản cũng bất lực.
Chỉ có thể lẳng lặng chờ đến một ngày vụ án đó đến.
Đến ngày hôm đó, Khương Lê dậy thật sớm. Hồng Hiếu Đế nói, muốn phá án ở ngự tiền, Khương Lê cần phải tiến cung. Lần tiến cung này khác với lần tiến cung tham gia cung yến, bây giờ tiến cung, nhất định sẽ bị Thành Vương và công chúa Vĩnh Ninh chú ý, còn có Thẩm Ngọc Dung. Công chúa Vĩnh Ninh phát rồ, chưa chắc đã không dám xuống tay với nàng ở trong cung, nhưng tiến cung thì trên người lại không thể mang theo binh khí. Ngay cả chủy thủ mà Khương Cảnh Duệ đưa, lúc này cũng không thể mang tiến cung được.
Lúc này Khương Lê ngược lại hâm mộ cây quạt mà Cơ Hành mang theo. Phải biết rằng Cơ Hành có thể cầm theo cây quạt của hắn nghênh ngang tiến cung, cây quạt kia cực kỳ hoa lệ đẹp đẽ, ai biết được giữa những khớp khép mở lại chứa vũ khí sắc bén có thể cướp đi tính mạng người khác.
Suy cho cùng đồ vật càng xinh đẹp càng nguy hiểm, giống với chính chủ nhân cây quạt đó.
Lúc nàng đang ngây người, Đồng Nhi ở sau người cười nói: “Cô nương, đã búi tóc xong rồi, người nhìn xem thế nào?”
Khương Lê nhìn mình trong gương, Đồng Nhi khéo tay, Khương Lê chỉ bảo nàng ấy chải kiểu búi tóc ô sa đơn giản, hắc sa phủ lên phía trên búi tóc, ngay cả phụ kiện gì cũng không có.Nhưng nó lại khiến cho khuôn mặt nàng trắng tinh, mặt mày xinh đẹp duyên dáng, càng thêm thoát tục.
Vốn dĩ Đồng Nhi còn cảm thấy Khương Lê mặc quần áo quá mỏng, nhưng giờ nhìn nhìn cũng tự cảm thấy vừa lòng nói: “Cô nương thật là đẹp mặt, làm đầu gì cũng đẹp cả.”
Bạch Tuyết cầm áo choàng đi đến, do dự một chút hỏi: “Cô nương, mặc như vậy có đơn giản quá không? Liệu rằng lão gia có tức giận không?”
Khương Lê nhận lấy áo choàng từ Bạch Tuyết sau đó khoác lên trên người, nói: “Không sao, chỉ có như vậy mới thể hiện được rằng ta coi trọng vụ án này của Tiết gia.”
Nàng xoay người, bạch y tóc đẹp, cực kỳ thanh lệ, nói: “Chúng ta đi thôi.”
Xe ngựa của Khương Nguyên Bách đã chờ ở bên ngoài, làm triều thần, Khương Nguyên Bách cũng như quan khán tham gia trận thẩm vấn án tử này. Nhưng gia quyến không cần cùng vào cung, Khương Lê mới bước ra khỏi viện đã nhìn thấy hai người Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao.
Động tác của Quý Thục nhiên khựng lại, bà ta cười nói với Khương Lê: “Lê Nhi, tiến cung sớm đến vậy sao?”
“Xem ra Nhị tỷ gấp không chờ nổi muốn tiến cung sửa lại án sai cho Tiết gia rồi.” Khương Ấu Dao cười lạnh nói: “Ta thật không biết rằng, nhà chúng ta còn có người muốn làm nữ tiên sinh thanh thiên đại lão gia đó? Đừng có rước tai họa vào trong nhà là được.”
“Ấu Dao!” Quý Thục Nhiên ngăn cản lời nói của Khương Ấu Dao, xin lỗi Khương Lê: “Ấu Dao nói giỡn, Lê Nhi đừng để trong lòng.”
Khương Lê mỉm cười nói: “Không có việc gì.” Nàng nghiêng người, lướt qua mẹ con hai người trực tiếp rời khỏi, không nhiều lời thêm câu nào. Nhưng mà nàng càng như vậy thì Khương Ấu Dao càng phẫn nộ. Nàng ta càng cảm thấy Khương Lê không để mình vào mắt. Nàng ta thầm dậm dậm chân, cắn răng nói: “Mẫu thân, người xem nàng ta kìa.”
“Không sao.” Ý cười trên mặt của Quý Thục Nhiên cũng phai nhạt, nhìn bóng dáng Khương Lê bà ta lạnh nhạt nói: “Để xem nó còn kiêu ngạo được bao lâu?”
Khương Lê dẫn theo Đồng Nhi tiếp tục đi về phía trước, một khoảng thời gian không gặp Khương Ấu Dao, Khương Ấu Dao càng trở nên ngu ngốc hơn trước. Không biết có phải vì nguyên nhân thành hôn với Chu Ngạn Bang không thành hay không, sự nóng nảy của Khương Ấu Dao đều thể hiện ở trên mặt. Chuyện khi ở Đồng Hương Quý Thục Nhiên phái người xuống tay với mình, Khương Lê không quên, ban đầu còn nghĩ cũng may bình an không xảy ra việc gì, nhưng bây giờ thì không thể nào.
Chờ sau khi giải quyết vụ án Tiết gia trước mắt xong xuôi, thì sau đó nàng cần phải chấm dứt Quý Thục Nhiên.
Chỉ có rửa sạch sẽ tiểu quỷ khó chơi này, thì nàng mới có thể chân chính buông tay, đối phó với công chúa Vĩnh Ninh, Thẩm Ngọc Dung, Thành Vương.
Đợi ra cửa phủ, xe ngựa của Khương Nguyên Bách đã đậu ở trước.
Phía sau trong xe ngựa, Diệp Minh Dục từ trong thò đầu ra, nhỏ giọng chào hỏi: “A Lê!”
Khương Lê cười trả lời: “Cữu cữu.”
Diệp Minh Dục và Tiết Hoài Viễn ở cùng một chiếc xe ngựa, hôm nay Tiết Hoài Viễn cũng được vào điện, Khương Lê sợ trên đường xảy ra chuyện sơ xuất gì, muốn để cho Tiết Hoài Viễn cứ như vậy xuất hiện trước mí mắt của hung thủ, Khương Lê sợ rằng Vĩnh Ninh sẽ dùng thủ đoạn gì đó. Bây giờ Diệp Minh Dục đã biết được người đứng sau lưng là công chúa Vĩnh Ninh, ông ấy cũng cho rằng việc này rất trọng đại, ông ấy đồng ý rằng mình sẽ không rời khỏi Tiết Hoài Viễn dù là một tất, sẽ không để cho công chúa Vĩnh Ninh có bất kỳ cơ hội gì để ra tay.
Khương Lê lên xe ngựa.
Đồng Nhi xốc lên một chân xe ngựa, suýt chút nữa bị gió tuyết bên ngoài thổi đến không mở được mắt, nói: “Cô nương, tuyết bên ngoài thật lớn.”
Khương Lê đảo mắt nhìn ra bên ngoài, cũng đúng, Từ trước đến này mùa đông Bắc Yến có gió tuyết rất lớn. Hôm nay cũng xem như rất lớn, bông tuyết lông ngỗng thổi mạnh nghiêng nghiêng, trời đất đều sắp sáp thành một.
“Chờ có gió thì tốt rồi.” Khương Lê cười nói.
Chờ gió đến, thổi bay tất cả rối loạn, tất cả chân tướng đều điều tra ra được manh mối.
…
Thật ra đường tiến cung không tính là xa, nhưng Khương Lê lại cảm thấy ngày hôm nay trôi cực kỳ lâu.
Có lẽ nàng đã chờ đợi giờ phút này thật sự rất lâu rồi, khi nàng vẫn còn là Tiết Phương Phỉ, nàng vẫn luôn chờ, cho đến khi chết vẫn không thể chờ được. Bây giờ tất cả oan khuất của Tiết gia, cuối cùng cũng được vớt lên từ dưới đáy nước sâu không thấy đáy, nhìn thấy một chút ánh sáng mặt trời, sắp sửa xé mở một góc giả dối, lộ ra chân tướng. Khương Lê cảm thấy, mặc dù vào đông rét lạnh, nhưng máu của nàng đều trở nên nóng lên.
Không biết qua bao lâu, xe ngựa ngừng lại.
Bên ngoài vang một giọng nói lên: “Lão gia, tới rồi.”
Khương Lê xuống xe ngựa, Khương Nguyên Bách đã đứng ở bên ngoài xe ngựa, thái độ của ông ấy phức tạp nhìn nữ nhi này, ông ấy đối với nữ nhi này có khi áy náy, có đôi khi phẫn nộ, nhưng bây giờ lại càng có nhiều cảm giác khó hiểu và xa lạ, có một loại cảm giác vô lực. Ông ấy không bao giờ hiểu được suy nghĩ của Khương Lê, thậm chí có rất nhiều lúc ông ấy cũng không hiểu được hành động của Khương Lê… Khương Lê luôn có thể tìm được mọi cách để nàng đạt được mục đích của chính mình.
“Bây giờ ta phải đi gặp Hoàng Thượng trước.” Khương Nguyên Bách nói với nàng: “Con và Tam cữu cữu của con đi đến gặp vị đại nhân Hình Bộ kia. Hạ nhân sẽ dẫn hai người đi.” Khựng một chút, ông ấy lại nói: “Con… cẩn thận mọi chuyện.”
Khương Nguyên Bách cũng nhận thức được sau lưng vụ án của Tiết gia rất phức tạp, sẽ khiến cho Khương Lê sa vào nguy hiểm. Theo như lời Khương Lê nói thì người sau lưng việc này thật sự là hữu tướng Lý Trọng Nam làm ra, đương nhiên Lý Trọng Nam muốn trút cơn tức giận này lên trên người Khương Lê, trong cung có không ít linh hồn chết oan, dù sao Khương Lê cũng là cốt nhục của ông ấy.
“Con biết rồi, cảm ơn phụ thân.” Khương Lê cười nói: “Phụ thân yên tâm, có Minh Dục cữu cữu đi cùng con, sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Nàng thật tín nhiệm người Diệp gia, trong lòng Khương Nguyên Bách thoáng cảm thấy không thoải mái, ông ấy không nói thêm nữa, mà rời đi trước.
Diệp Minh Dục đỡ Tiết Hoài Viễn xuống xe ngựa, nói: “Phụ thân con nói cái gì đó?” Khương Nguyên Bách không quen nhìn Diệp Minh Dục, Diệp Minh Dục cũng không quen nhìn Khương Nguyên Bách, ông ấy cố gắng hết sức tránh nói chuyện với Khương Nguyên Bách, nếu không phải cần thiết phải làm như vậy, thì ngày thường thậm chí ngay cả đối mặt với Khương Nguyên Bách, Diệp Minh Dục cũng không muốn làm.
“Không có gì, chỉ bảo chúng ta cẩn thận mọi chuyện.”
“Chẳng lẽ trong cung còn có người xuống tay với chúng ta?” Diệp Minh Dục khẩn trương theo: “Không phải chứ, dưới chân thiên tử ai dám to gan như vậy?”
“Không thể thiếu tâm phòng người.” Khương Lê nói: “Nhưng mà hẳn là không có gì nguy hiểm, chúng ta đi trước đi.” Thật ra không phải là nàng không để phòng, nhưng mà nghĩ lại, trong cung hẳn cũng có người của Cơ Hành. Nếu Cơ Hành đã hứa hẹn rằng mạng của chính mình phải do hắn lấy đi, thì sẽ không để cho người khác giết chính mình, từ phương diện nào đó tới nói, hắn là thị vệ đáng tin cậy nhất.
Cho dù thật sự có nguy hiểm gì, Cơ Hành cũng sẽ xuất hiện.
Diệp Minh Dục nghe vậy, cũng không nói gì, theo Khương Lê cùng cung nhân dẫn đường đi về phía bên trong.
Bây giờ tâm trí của Tiết Hoài Viễn cũng tính là hài đồng năm sáu tuổi, trên đường vào trong cung, thỉnh thoảng ông sẽ nhìn xung quanh, cảm thấy xung quanh cực kỳ mới lạ. Có Khương Lê ở đây nên ông ấy cũng không mấy sợ hãi, lần đầu tiên Diệp Minh Dục tiến cung, cực lực muốn biểu hiện thái độ không để ý, dáng vẻ cực kỳ ổn trọng.
Chu đại nhân Hình Bộ, Chu Đức Chiêu phụ trách vụ án này, Khương Lê sẽ làm nhân chứng và cùng Diệp Minh Dục hội họp một chỗ với Chu đại nhân trước.
Cung nhân dẫn đường miệng rất kín, Diệp Minh Dục muốn từ trong miệng cung nhân hỏi thăm tin tức, nửa ngày sau cũng rất bất đắc dĩ. Chờ đến khi đến bên ngoài hành cung, cung nhân mới ngừng lại. Từ bên trong có một người có dáng vẻ thị vệ đi ra, nhìn nhìn Khương Lê, nói: “Khương Nhị tiểu thư, Chu đại nhân chờ ở trong phòng.”
Khương Lê và Diệp Minh Dục liếc nhìn nhau, sau đó vào phòng.
Chu Đức Chiêu trạc tuổi Khương Nguyên Bách, dáng người thon gầy, mặt chữ điền, cằm nghiêm chỉnh, liếc mắt nhìn sơ qua thật là một người nghiêm nghị. Ông ta nhìn Khương Lê và Diệp Minh Dục, sau đó lại nhìn lướt qua Tiết Hoài Viễn vẫn đang chơi cái trống trong tay, cũng không vô nghĩa một chữ, vô thẳng vào vấn đề nói: “Khương Nhị tiểu thư, Hoàng Thượng đã cho bản quan xem qua sổ con của Tiết gia, ngươi cũng biết vụ án này liên lụy đến ai?”
“Công chúa Vĩnh Ninh.” Khương Lê bình tĩnh nói.
Chu Đức Chiêu sững sờ, có lẽ ông ta không ngờ Khương lê sẽ nói thản nhiên như thế, giống như không phải công chúa của một đất nước, mà chỉ là một tiểu dân trên phố phường vậy. Khi Hồng Hiếu Đế tự mình nói chuyện với ông ta, ông ta cũng khó nén lòng kinh ngạc. Phải biết rằng nhìn xem trên triều, ông ta đã gặp không ít chuyện dơ bẩn kỳ dạ, cũng gặp không ít án treo của dân cáo quan, nhưng chuyện thiên kim Thủ phụ cáo trạng công chúa đương triều thì đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy.
“Chứng cứ trong tay Khương Nhị tiểu thư vô cùng xác thực.” Chu Đức Chiêu nói: “Hoàng Thượng cũng có lòng muốn sửa lại án sai vì bá tánh Đồng Hương, nhưng bởi vì vụ án này có liên quan đến công chúa, thế lực phức tạp. Khương Nhị tiểu thư cần phải nghĩ kỹ.”
“Cung đã bắn đi mũi tên không thể quay đầu lại.” Khương Lê cười cười:” Hoàng Thượng tự mình đốc thúc vụ án này, trong lòng Khương Lê cảm kích không kịp, ta sẽ dùng hết toàn lực, để tra ra manh mối chân tướng vụ án này.”
Bốn chữ “tra ra manh mối”, Khương Lê cắn cực kỳ chặt.
“Nhưng án tử này không phải là không có chỗ chê.” Chu Đức Chiêu nói: “Nếu người phía sau màn này có liên quan đến công chúa, chỉ dựa vào vụ án tử này cũng không thể giải quyết ngọn nguồn chân chính. Ngược lại sẽ làm cho Khương Nhị tiểu thư hãm thân vào nguy hiểm. Mặc dù là như vậy, Khương Nhị tiểu thư cũng không thay đổi chủ ý sao?”
“Chu đại nhân không cần thử ta.” Khương Lê cười nói:” Nếu lòng ta có ý nghĩ muốn lùi bước, cũng sẽ không cần làm những việc này. Huống hồ Hoàng Thượng tự mình đốc thúc, nếu ta còn có suy nghĩ giữ lại, chẳng phải sẽ phạm vào tội khi quân?”
Chu Đức Chiêu xem như là một thanh quan, nhưng có thể lên đến được vị trí này, cũng không phải là người không hiểu biến báo. Ông ta nhắc nhở Khương Lê vụ án này cũng sẽ không vặn ngã công chúa Vĩnh Ninh, ngược lại sẽ khiến cho công chúa Vĩnh Ninh ghi hận nàng, cũng không biết bởi vì muốn thử hay là xuất phát từ ý tốt cho nên nhắc nhở. Nhưng Khương Lê cho rằng, tất cả đều vô dụng.
Thấy tâm ý Khương Lê kiên định, ngược lại Chu Đức Chiêu không nói gì nữa. Tốt xấu gì Khương Lê cũng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, ông ta còn muốn bán cho Khương Nguyên Bách ba phần thể diện. Vụ án này chắc chắn phải đắc tội công chúa Vĩnh Ninh không thể nghi ngờ, nhưng Hoàng Thượng chính miệng ngọc ngôn, ông ta cũng không có lựa chọn thứ hai, từ phương diện nào đó mà nói ông ta giống với Khương Lê.
“Được rồi.” Chu Đức Chiêu gật gật đầu, nói: “Khương Nhị tiểu thư sửa sang một chút, sau đó chúng ta sẽ lên điện.” Dừng một chút ông ta lại nói: “Hôm nay công chúa Vĩnh Ninh sẽ không thượng triều, nhưng Thành Vương điện hạ sẽ có.”
Thành Vương là thân ca của Vĩnh Ninh, nếu vậy thì Khương Lê có thể sẽ bị Thành Vương làm khó dễ.
“Ai quan tâm hắn ta là ai.” Diệp Minh Dục không nghe nổi nữa: “Hắn ta sẽ không làm trò quá phận trước mặt Hoàng Thượng đâu đúng không?”
Khương Lê và Chu Đức Chiêu đều im lặng, Diệp Minh Dục rời xa miếu đường đương nhiên không biết, nhưng thế lực Thành Vương kiêu ngạo, đã không phải là chuyện một sớm một chiều. Hồng Hiếu Đế muốn giấu tài, cho nên cũng tránh đi mũi nhọn, ngoài mặt giả vờ như huynh đệ hữu cung, thật ra là ám lưu dũng động.
Khương Lê khẽ thở dài, cũng không biết có nên đồng tình với vị đế vương Bắc Yến bây giờ hay không, không nói đến đế vị của hắn ấy có đông đảo người như hổ rình mồi, mà thần tử hắn ta dựa vào nhất là Cơ Hành cũng có trù tính riêng của mình.
“Chu đại nhân, chúng ta đi thôi.” Khương Lê thu hồi suy nghĩ trong lòng.
Chu Đức Chiêu gật gật đầu.
Tiết Hoài Viễn không thể lập tức đi theo đường Khương Lê đến điện, sợ ông thần chí không rõ quấy nhiễu thánh giá, cần phải có người trông chừng, đợi thời cơ chín muồi mới có thể diện thánh. Lúc này chỉ có Khương Lê và Diệp Minh Dục đi theo Chu Đức Chiêu đi về phía Kim Loan Điện. Đánh giá thời gian, hôm nay lúc này chư vị thần tử quan khán thẩm vấn cũng lục đục đến đủ rồi.
Lúc sắp đến Kim Loan Điện, cũng có một số thần tử nhìn thấy bọn họ, ánh mắt họ đều nhìn về phía Khương Lê đánh giá.
Bây giờ Khương Lê cũng xem như là đại hồng nhân trong Yến Kinh, phàm là trong nhà làm quan, không có ai không biết đại danh của Khương Lê. Hành động của Khương Lê, là đứng đầu trong các quý nữ Yến Kinh. Cố tình mọi người còn không đoán trúng tâm tư của nàng, cuốn vào trong trận phong ba này, bên ngoài vứt đầu lộ diện vì người không liên quan, cũng không biết rốt cuộc có ý đồ gì.
Nhưng mà đang đi đến, phía sau bỗng truyền đến giọng người khác: “Chu đại nhân.”
Chu Đức Chiêu và Khương Lê xoay người, nhìn thấy sau hoa viên, có một người nam tử trẻ tuổi chậm rãi đi ra.
Nam nhân này mặc cẩm y đẹp đẽ quý giá, khí độ bất phàm, tùy tùng bên người cũng không có dáng vẻ của người thường, dáng vẻ cũng xem như anh tuấn, chỉ là một đôi mắt thâm trầm không khéo, khi đánh giá người khiến người ta cảm thấy có chút nham hiểm.