Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tuy rằng trong miệng hắn ta gọi Chu Đức Chiêu, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng Khương Lê, không hề cố kỵ mà đánh giá nàng,Diệp Minh Dục đứng một bên có chút bực bội, có ai lại đi nhìn chằm chằm một tiểu cô nương như vậy.
Chu Đức Chiêu khom mình hành lễ nói: “Hạ quan bái kiến Thành Vương điện hạ.”
Khương Lê cũng khẽ khom người hành lễ.
Lời nói của Chu Đức Chiêu, bây giờ quả thật một lời thành sấm, nhanh như vậy đã ứng nghiệm. Khương Lê cũng không nguyện ý gặp Thành Vương ở chỗ này, không ngờ được còn chưa vào Kim Loan Điện đã oan gia ngõ hẹp gặp Thành Vương ở đây trước tiên.
Thành Vương nói: “Đây là Khương Nhị tiểu thư à.” Hắn ta hơi hơi mỉm cười: “Trước đây vài ngày đã gặp qua phong tư của Khương Nhị cô nương ở trong viện, thật là mê người, không ngờ nhiều ngày không gặp, bản lĩnh của Khương Nhị cô nương lại càng lớn hơn, đúng là ngày ngày làm bổn vương kinh hỉ.”
Lời này của hắn ta nói có chút tùy tiện. Trong mắt Diệp Minh Dục lộ ra khó chịu, Khương Lê sợ rằng ông ấy sẽ sinh sự ở ngay chỗ này, cho nên nói với Chu Đức Chiêu: “Chu Đại nhân, ngài vào điện cùng cữu cữu của ta trước đi, ta nói chuyện mấy câu với Thành Vương điện hạ, sẽ nhanh chóng vào sau.’’
“Này sao được?” Không đợi Chu Đức Chiêu nói chuyện, Diệp Minh Dục đã phản đối trước, ông ấy nói: “Phải đi cùng nhau đi.”
Thành Vương này vừa thấy đã biết không phải người tốt, Diệp Minh Dục cũng nghe rồi, lần này nhằm vào công chúa Vĩnh Ninh, Thành Vương là ca ca của Vĩnh Ninh, liệu có trút giận vì Vĩnh Ninh không. Hơn nữa lúc nãy Thành Vương nói chuyện, có thể nghe được mười phần kiêu ngạo. Ông ấy thật sự không yên tâm để Khương Lê nói chuyện một mình cùng với Thành Vương.
Chu Đức Chiêu cũng có hơi ngạc nhiên, lúc này Khương lê không nhanh nghĩ cách tránh Thành Vương đi, mà ngược lại còn chủ động đến đón nhận, chẳng lẽ nàng không sợ Thành Vương?
Khương Lê thật sự không sợ, thái độ của nàng thản nhiên, bình tĩnh giải thích với Diệp Minh Dục: “Không sao, cữu cữu, con và Thành Vương điện hạ chỉ cách Kim Loan Điện vài bước, nơi này đều có người tới tới lui lui, con và Thành Vương điện hạ sẽ không có nguy hiểm gì. Chỉ có một số lời nói muốn nói, rất nhanh sẽ vào trong. Cữu cữu người ở chỗ này, ngược lại sẽ làm chậm trễ việc của Chu đại nhân, không phải sao?”
Diệp Minh Dục còn muốn nói gì đó, Chu Đức Chiêu đã chắp tay nói: “Nói như vậy, thì hạ quan cáo lui trước.”
Ông ta ý bảo Diệp Minh Dục, nhưng Diệp Minh Dục còn có hơi do dự, thấy Khương Lê đưa mắt ra hiệu với ông ấy, ông ấy mới khựng một chút, không can tâm tình nguyện vào tiến điện với Chu Đức Chiêu.
Từ trước đến nay việc Khương Lê làm đều có chủ trương của chính mình, Diệp Minh Dục cũng sợ mình lỗ mãng, ngược lại quấy rầy kế hoạch của Khương Lê.
Hai người Diệp Minh Dục đi rồi, Thành Vương nheo mắt lại, đánh giá Khương Lê, ánh mắt hắn ta rất có thâm ý.
Khương Lê nói cho Diệp Minh Dục yên tâm, cùng lúc đó cũng là nói cho hắn ta nghe thấy. Nơi này chỉ cách Kim Loan Điện vài bước chân, đều có người tới lui, chính mình không thể động thủ với Khương Lê. Nàng đoán đúng chắc điểm này, cho nên mới lớn gan như vậy, dám ở nơi này đơn độc nói chuyện với chính mình.
“Khương Nhị cô nương thật dũng cảm.” Thành Vương nói: “Từ trước đến nay Khương Thủ phụ vững vàng, không ngờ đến nữ nhi của ông ta lại rất có vũ dũng, bổn vương bội phục.”
Khương Lê khẽ mỉm cười: “Điện hạ tán thưởng.”
Vậy mà thoải mái hào phóng nhận lấy.
Thành Vương sững sờ, bỗng nhiên cười ha ha, nói: “Khương Nhị cô nương luôn làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn, không biết vì sao luôn tính sẵn trong lòng như vậy, chẳng lẽ thật sự chắc chắn một chuyện hôm nay đương nhiên có thể liên lụy đến Vĩnh Ninh, cho nên mới không sợ hãi như vậy?”
Khương Lê bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Thành Vương, trong lòng hơi trầm xuống.
Trong cung Thành Vương có thế lực của chính mình, điều này Khương Lê đã sớm hiểu được. Suy cho cùng người ở vị trí kia, sao có thể không xếp quân cờ vào chỗ, nhưng sổ con chính mình viết, cực kỳ ẩn nấp. Bây giờ Thành Vương đã biết được, có thể thấy bên người Hồng Hiếu Đế có nhãn tuyến của Thành Vương. Hơn nữa có thể tiếp xúc đến chuyện bí mật kia, nhãn tuyến kia chắc hẳn là người thân cận bên cạnh Hồng Hiếu Đế.
“Khương Nhị cô nương suy nghĩ cái gì? Suy nghĩ tại sao bổn vương có thể biết được?” Thành Vương tiến thêm một bước, bỗng nhiên hạ giọng, hung tợn nói: “Chuyện dưới bầu trời này, không có gì mà bổn vương không biết. Nhị cô nương muốn dưới mí mắt bổn vương dùng thủ đoạn giấu trời qua biển, không khỏi quá ngây thơ rồi, cha ngươi còn không dám làm như vậy, ngươi chỉ là một nha đầu ngu ngốc, lá gan thật ra không nhỏ.”
Lúc hắn ta không cười, âm trầm trên mặt không phải ngụy trang, cực kỳ dọa người, Phàm là Khương Nhị tiểu thư Khương Lê chân chính, hoặc là đổi một tiểu cô nương khác đi vào nơi này, thật sự bị Thành Vương dọa nát mật. Nhưng cố tình lại là Khương Lê, thậm chí trong lòng nàng còn đánh giá, tuy rằng thế lực Thành Vương lớn mạnh, nhưng tính cách lại giống như mẫu phi Lưu Thái phi của hắn ta, thật sự không biết thu liễm, kiêu ngạo quá mức, tính tình kiêu ngạo ngày sau khó trách sẽ chịu khổ. Xét tâm trù tính mà nói thì không bằng Hồng Hiếu Đế có thế lực đơn bạc.
Thấy Khương lê không có lộ ra vẻ mặt kinh hoàng như trong tưởng tượng của mình, trong lòng Thành Vương càng không vui, hắn ta nói: “Khương Nhị cô nương thật can đảm, nhưng không biết can đảm này có thể duy trì bao lâu? Ngươi cũng biết đắc tội bổn vương, ngay cả phụ thân ngươi cũng không giữ được ngươi!”
“Thành Vương điện hạ.” Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên truyền đến giọng người khác.
Khương Lê và Thành Vương cùng nhìn về phía giọng nói đó, lại thấy cách đó không xa có một thiếu niên nhanh chóng bước đến, cung cung kính kính hành lễ lần nữa với Thành Vương điện hạ: “Hạ quan gặp qua Thành Vương điện hạ.”
Khương Lê ngẩn ra, người này không phải ai khác mà là Diệp Thế Kiệt.
Bây giờ Diệp Thế Kiệt là Bộ Hộ Viên Ngoại Lang tân nhiệm, là bởi vì khâm điểm của Hoàng Đế, lại nhìn qua quan hệ thông gia với Thủ phụ Khương gia, thêm nữa hắn ta là người có bản lĩnh, làm không tồi. Trong tân tú trong triều, mỗi người đều nguyện ý cho hắn ta mặt mũi, Hồng Hiếu Đế cũng rất thưởng thức hắn ta.
Khương Lê hơi hơi nhíu mày, nàng không ngờ giờ phút này Diệp Thế Kiệt lại đứng ra, bây giờ Diệp Thế Kiệt mới vừa tiến triều không lâu, nếu bởi vì việc này bị Thành Vương khó dễ thì không xong. Suy cho cùng nàng cũng là nữ nhi gia, Thành Vương thật sự muốn bắt nhược điểm của nàng, chỉ có thể xuống tay ở nội trạch, Khương Lê cẩn thận chút cũng có thể ứng phó. Nhưng Diệp Thế Kiệt làm quan, còn non nớt, sao có thể so được với người lão đạo kinh nghiệm được, thủ hạ Thành Vương chỉ cần hơi làm khó dễ trên công vụ, đến lúc đó lúc Diệp Thế Kiệt không rõ ràng có khả năng bị té ngã.
Thiếu niên này rất tốt, nhưng tuổi không lớn, suy cho cùng có hơi hành động theo cảm tính, giống như Tiết Chiêu trước đây.
“Ồ? Cứu binh đến.” Thành Vương nhìn Khương Lê, sau đó lại nhìn Diệp Thế Kiệt, rồi nói: “Xem ra cảm tình giữa biểu ca Khương Nhị cô nương và Khương Nhị cô nương rất tốt. Diệp viên ngoại…” Ánh mắt âm u của hắn ta dính chặt lên người Diệp Thế Kiệt: “Nếu mà ngươi thông minh một chút, thì hôm nay sẽ không vội vàng nhảy ra như vậy. Thật đáng tiếc…” Hắn ta giống như rất đáng tiếc nói: “Ngươi có tài như vậy, bổn vương cũng thật luyến tiếc khi mất đi.”
Lời này vừa nói ra, trong lòng Khương Lê căng thẳng, Thành Vương rõ ràng là theo dõi Diệp Thế Kiệt.
Mặc kệ trong lòng Diệp Thế Kiệt thế nào, trên mặt vẫn là dáng vẻ cung kính: “Điện hạ nói đùa, có thể được điện hạ nâng đỡ, là phúc khí của hạ quan.”
Tuy hắn ta còn là thiếu niên, nhưng giờ cũng không phải là người ở trên phố vì một bức họa mà tranh chấp khí phách không thôi nữa, bây giờ đối mặt với khiêu khích, hắn ta cũng biết tránh mũi nhọn, giả ngây giả dại.
Thành Vương không giận ngược lại cười nói: “Hai người các ngươi vậy mà không sợ bổn vương, bổn vương nhất định sẽ làm cho các ngươi hối hận…”
Hắn ta còn chưa dứt lời đã bị một tiếng cười khẽ đánh gãy, có giọng nói của người khác từ sau hoa viên truyền đến, chứa đựng một chút lười biếng không để ý, còn chứa vài phần ý cười nói: “Ồ, đây không phải là Thành Vương sao?”
Lại có người đến.
Khương Lê nghe thấy giọng nói này, trong lòng lại vui vẻ, nàng giương mắt nhìn lại, băng thiên tuyết địa, người nọ mặt một thân màu đỏ, dù là tường trong thâm cung dày đặc, không một tia sáng rọi cũng không hề ảm đạm.
Xiêm y của hắn tươi đẹp bắt mắt, dung mạo câu hồn đoạt phách, hộ vệ bên người bung dù thay hắn, bông tuyết sẽ không bay lên người hắn. Giọng nói của hắn khàn khàn, rất mê người, lại có một cảm giác xem náo nhiệt vui sướng khi người gặp họa nói: “Mới sáng sớm, ồn ào cái gì đó?”
Là Túc Quốc Công, Cơ Hành.
Thành Vương cũng ngẩn ra. Một lúc lâu sau mới nói một tiếng với Cơ Hành: “Túc Quốc Công.”
Theo lễ, Cơ Hành cũng phải hành lễ với hắn ta. Nhưng Cơ Hành chưa bao giờ hành lễ với hắn ta, Thành Viễn cũng hoàn toàn không dám miễn cưỡng hắn, trong lòng Thành Vương, kiêng kị Cơ Hành còn nhiều hơn cả Hồng Hiếu Đế. Hắn ta từng muốn không màng tất cả kéo Cơ Hành về phía trận doanh của mình, nhưng đều thất bại. Nhưng Cơ Hành cũng không có tham dự trận doanh trong Hồng Hiếu Đế và Khương gia, cũng đúng, bởi vì hắn trước sau duy trì tư thái trung lập, Thành Vương cũng thêm phòng bị hắn, cũng sẽ không chủ động xuống tay với hắn.
Hắn ta không muốn tìm thêm phiền phức cho mình.
“Thật xa đã nghe thấy các ngươi nói cái gì chết với sống, sao đấy, có người sắp xui xẻo?” Đôi tay hắn hợp lại trong áo, giữa mặt mày đều không thèm để ý, cười khanh khách hỏi.
Khương Lê hành lễ với hắn, nói: “Là thần nữ và biểu huynh chọc giận Thành Vương điện hạ, Thành Vương điện hạ đúng là tức giận.”
Lúc này ngay cả Thành Vương và Diệp Thế Kiệt đều nhìn về phía Khương Lê.
Sao lại thế này? Khương Lê vậy mà làm trò trước mặt Thành Vương châm ngòi ly gián? Mà đối tượng nàng châm ngòi ly gián là ai, là Cơ Hành! Là Túc Quốc Công chỉ biết xem diễn, trong lời nói này, vậy mà còn chứa một sự lên án mềm như bông không dễ phát hiện, giống như Cơ Hành là trưởng bối điều giải, giống như thanh thiên đại lão gia có thể làm chủ vì Khương Lê vậy.
Nàng điên rồi sao?
Thành Vương cười lạnh một tiếng: “Khương Nhị cô nương thật biết thoái thác, chỉ sợ ngươi không phải chọc giận bổn vương, mà là đắc tội bổn vương. Trên đời này, đắc tội bổn vương, không có ai có thể có kết cục tốt.”
Hắn ta cũng không kiêng dè có Cơ Hành ở đây, Cơ Hành hỉ nộ vô thường, cũng không dám làm gì với một Vương gia. Hắn ta làm trò nói ra những lời này trước mặt Cơ Hành, dường như đang muốn thử phản ứng của Cơ Hành, xem đối phương rốt cuộc có quan hệ gì với Khương Lê.
Mắt phượng xinh đẹp của Cơ Hành hơi hơi nhíu lại, khóe môi cong thành một nụ cười nhạt nhẽo, hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Tiểu hài tử không hiểu chuyện, Thành Vương cần gì tính toán chi li, thôi bỏ đi.”
Hắn vậy mà lại… khuyên giải?
Diệp Thế Kiệt và Thành Vương không thể tin nổi nhìn chằm chằm Cơ Hành, Cơ Hành này xin lỗi không hề hối lỗi, lại rõ ràng chính xác bộc lộ thái độ của hắn, hắn bảo vệ Khương Lê!
Khương Lê cũng trừng lớn đôi mắt. Nàng cố ý kéo Cơ Hành vào chuyện này, cũng muốn lợi dụng Cơ Hành làm cho Thành Vương kiêng kị, nhưng trước nay nàng chưa bao giờ nghĩ đến Cơ Hành sẽ làm trò nói chuyện thay mình trước mặt Thành Vương!
Người này vẫn luôn gặp dịp thì chơi, trong giao tiếp ngẫu nhiên sẽ có cảm tình chân thật thì cũng chỉ là thoáng qua, đêm trăng đã qua, sẽ lại là ban ngày, mỗi người đều khoác lên mình lớp ngụy trang.
Nhưng vào giây phút này, hắn vậy mà lại rõ ràng mọi chuyện.