Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thành Vương nhìn Cơ Hành với vẻ mặt không chắc chắn.
Cơ Hành không có bất kỳ quan hệ gì với Khương gia. Chí ít về điểm này thì thám tử của Thành Vương không phát hiện manh mối nào. Nhưng trong giờ phút quan trọng này, Cơ Hành thay mặt Khương Lê lên tiếng, mối quan hệ ở giữa có vẻ đặc biệt hấp dẫn.
Một lúc lâu sau, Thành Vương cười nói: “Túc Quốc Công gia thương hoa tiếc ngọc à.”
Cơ Hành nhíu mày: "Đương nhiên."
Hắn không sợ Thành Vương, trên thực tế, Thành Vương cũng không dám làm gì hắn, cho dù trong lòng khó chịu cũng chỉ có thể nói mấy câu ngoài miệng, còn không được vượt quá mức. Túc Quốc Công gia này vừa tàn nhẫn lại nham hiểm, nên đừng vì vậy mà để hắn ghi thù và động tay động chân ở sau lưng, vô cớ rước lấy phiền phức không đáng có cho bản thân.
"Nếu đã thế, vậy bổn vương không làm khó Khương Nhị cô nương nữa." Thành Vương không dám làm gì Cơ Hành, nhưng vẫn dám đe dọa Khương Lê một cách trắng trợn. Hắn ta nói: "Tuy không biết kết quả bản án hôm nay ra sao? Hiện tại Khương Nhị cô nương đã tính trước kỹ càng, hy vọng đến lúc cuối cô nương còn cười được." Hắn ta nói xong câu đầy ẩn ý sâu xa này, liếc nhìn Cơ Hành rồi xoay người phủi tay áo rời đi.
Cơ Hành vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt, không biết hắn đang tự nhủ với Khương Lê hay với chính mình: "Xem ra hắn ta có chuẩn bị mà tới."
Khương Lê lấy lại tinh thần, hành lễ với Cơ Hành: "Hôm nay cảm ơn Quốc công gia đã giải vây."
"Trước đây chưa bao giờ thấy ngươi khách khí như vậy." Cơ Hành nói với vẻ mập mờ, điều này khiến ánh mắt của Diệp Thế Kiệt ở bên cạnh không khỏi nán lại trên thân của hai người bọn họ.
“Trước kia là hoàn cảnh ép buộc." Khương Lê cũng cười: “Sau này nếu có cơ hội, đương nhiên ta sẽ cảm ơn từng chuyện một.”
"Chà, miệng ngươi vẫn ngọt như xưa." Hắn chớp mắt bình tĩnh hỏi: "Bây giờ ngươi định làm gì? Đừng nói là ta không nói cho ngươi biết, Thành Vương chắc chắn sẽ giở trò trên vụ án của Tiết gia. Hôm nay dễ dàng biết được tội ác của Phùng Dụ Đường, nhưng tội của Tiết Hoài Viễn mới khó thoát." Hắn nhìn chằm chằm vào Khương Lê, giống như vô ý nói: "Điều mà ngươi coi trọng nhất chẳng phải là minh oan thay cho Tiết Hoài Viễn sao?"
Khương Lê khựng lại một giây, quả thực là vậy, muốn kết tội Phùng Dụ Đường không khó, bản thân Phùng Dụ Đường đã là một tên lưu manh bẩn thỉu. Chỉ nói đến Phùng Dụ Đường, vụ án này chưa đủ để hoàng đế đích thân giám sát, cho dù có liên lụy đến công chúa Vĩnh Ninh thì nhiều nhất cũng chỉ gặp bất lợi.
Muốn làm sáng tỏ âm mưu trong vụ án Tiết gia thì phải chỉ ra rằng Công chúa Vĩnh Ninh đã cố tình gài bẫy khiến Tiết Hoài Viễn vào tù, giội hết những gáo nước bẩn kia lên người của Tiết gia, “bằng chứng” cũng vô cùng xác thực. Trong hoàn cảnh như vậy, việc rửa sạch chứng cứ phạm tội của Tiết Hoài Viễn thực sự hơi khó.
Tuy nhiên, nàng vẫn còn một cơ hội. Cuộc thẩm vấn hôm nay không thể nói là cuộc thẩm vấn do Chu Đức Chiêu chủ trì, chi bằng nói nàng điều khiển "nghị luận ở chốn triều đình", Hồng Hiếu Đế có lòng muốn mượn thanh đao này của nàng để làm suy yếu Thành Vương nên đã chủ động cho nàng cơ hội này, vậy nàng sẽ tận dụng nó thật tốt. Chỉ cần mục đích cuối cùng giống nhau, bị người khác xem như đao thì có làm sao?
“Hắn có chuẩn bị mà đến, chúng ta cũng đâu có chuẩn bị ít." Khương Lê cười nói: “Trái lại Quốc công gia lo lắng vì chuyện của ta, Khương Lê vô cùng vinh dự.”
Cơ Hành nói: “Ngươi không cần dùng lời ngon ngọt để lấy lòng ta, ta đâu có nói được câu nào trong buổi thẩm vấn hôm nay. Tuy nhiên nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn ngươi đã có biện pháp đối phó, vậy là tốt rồi." Hắn nói với giọng điệu từ tốn: "Mạng của ngươi vẫn đang nằm trong tay ta, ta cũng không hy vọng ngươi chết trước khi ta kịp đòi nợ. Dù ta không thích kinh doanh nhưng ta không bao giờ làm những chuyện mua bán lỗ vốn."
Khương Lê “phốc” một tiếng và bật cười.
Đôi khi nàng cảm thấy Cơ Hành vui buồn thất thường, giống như một người mỗi ngày đều ở trong vực sâu tối tăm, có đôi khi nàng lại cảm thấy Cơ Hành tuy nói năng đáng ghét nhưng cũng khá thú vị. Điều quan trọng nhất đó là hắn là một người thông minh, thông minh đến mức có thể nhìn ra những góc bí mật của nàng, tuy nhiên xưa nay không bao giờ có ý định tìm hiểu sâu hơn.
Đây có lẽ là niềm kiêu hãnh của hắn, nhưng cũng lộ ra vẻ quân tử trong hắn.
Mặc dù Khương Lê biết rõ hai chữ "Quân tử" và "Cơ Hành" vốn dĩ không liên quan.
Diệp Thế Kiệt nhìn Khương Lê cùng Cơ Hành nói chuyện gần gũi với nhau, hắn ta chỉ yên lặng lắng nghe chứ không nhìn vào miệng. Cơ Hành không tránh né hắn ta, không biết là vì không để hắn ta vào trong mắt, hay bởi vì hắn ta là biểu ca của Khương Lê nên sinh ra lòng tin với hắn ta. Tuy nhiên, trong lòng của Diệp Thế Kiệt lại vô cùng nghi ngờ mối quan hệ giữa Cơ Hành và Khương Lê.
Một người là Quốc công gia, một người là thiên kim của Thủ phụ, Cơ Hành vốn chưa từng qua lại với Khương gia, sao lại có quan hệ thân thiết với Cơ Hành như vậy được?
Khương Lê nói: "Cũng muộn rồi, nếu muốn tán gẫu thì để hôm khác. Hôm nay ta còn có việc quan trọng, chúng ta vào điện trước đi."
Cơ Hành làm động tác tay "Mời".
Khương Lê và Diệp Thế Kiệt cùng đi vào điện.
Cho dù trong đầu hắn ta có bao nhiêu nghi vấn, hiện giờ cũng không phải là lúc để hỏi chúng, Diệp Thế Kiệt chỉ cần đè nén suy nghĩ trong lòng và đi vào cung điện trước.
Rất nhiều quan viên đã có mặt trên điện, hôm nay họ đều đến đây để "nghị luận tại triều đình". Nhiều năm trước, khi Tiên Hoàng còn sống, mỗi khi triều đình có nhiều vụ án chưa rõ ràng hoặc những vấn đề có tầm quan trọng lớn, các quan viên lớn sẽ được triệu tập để “nghị luận tại triều đình”. Khi đó, hơn phân nửa trong cuộc “nghị luận tại triều đình” đều thuộc dòng dõi hoàng tộc. Trong những năm sau triều đại của Tiên Hoàng, dòng dõi hoàng tộc suy tàn, các "nghị luận tại triều đình" trở nên cởi mở hơn, các quan viên bình thường cũng có thể tham gia.
Hôm nay vốn xét xử lại, không cần thiết phải điều động binh lực như vậy, tuy nhiên, Hồng Hiếu Đế đã đọc tấu chương nhưng vẫn khăng khăng chọn "nghị luận tại triều đình" và để Khương Lê làm chủ, ý tứ trong này khiến người khác phải suy nghĩ sâu xa. Tuy nhiên đó chỉ là một vụ án liên quan đến quan chức ở huyện nên không thể gọi là “quan trọng”, sự việc diễn biến thành như thế này, một số người thông minh lập tức bắt đầu đoán xem liệu trong đó còn ẩn giấu điều gì khác hay không.
Diệp Minh Dục thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Khương Lê và Diệp Thế Kiệt cùng nhau đi vào. Ông ấy sợ Thành Vương sẽ gây khó dễ với Khương Lê, nên lúc thấy Khương Lê bình yên vô sự, bấy giờ ông ấy mới an tâm.
Khương Nguyên Bách cũng nhìn thấy Khương Lê, khẽ gật đầu với Khương Lê, chính ông ấy còn không gánh nổi vỏ ốc của mình. Vụ án này là do nữ nhi của ông ấy tự mình khuấy động, rất nhiều đồng nghiệp đều nhìn ông ấy bằng vẻ sâu xa rồi lại nhìn Khương Lê đầy thâm ý.
Thành Vương đứng ở một bên, lặng lẽ nhìn Khương Lê trong đám người, bộ dạng của hắn ta vô cùng lạnh lùng và tàn bạo, khiến người khác phải e dè, ngay cả khi có Khương Nguyên Bách và Diệp Minh Dục đều ở đây, hắn ta cũng không chịu tém bớt.
Còn có rất nhiều gương mặt quen, chẳng hạn như phụ thân của Liễu Nhứ là Liễu Nguyên Phong, Liễu đại nhân, phụ thân của Quý Thục Nhiên là Quý Ngạn Lâm, Khương Lê còn trông thấy cả Thẩm Ngọc Dung.
Thẩm Ngọc Dung đến hơi muộn, nhưng hắn vừa bước vào điện, rất nhiều vị quan trong triều đã chạy tới chào hỏi nồng nhiệt, khá vội vàng để lấy lòng hắn. Trên mặt Thẩm Ngọc Dung nở một nụ cười thân thiện, vẻ ngoài anh tuấn, ôn tồn lễ độ, hắn như một dòng nước trong veo ở trong triều đình, thu hút sự chú ý người khác.
Diệp Minh Dục nhìn mà trợn tròn mắt, nói: "Tiểu tử đó là ai vậy? Còn trẻ như thế, ta nghĩ chức quan không nhỏ đâu? Vẻ ngoài còn rất tuấn tú, A Lê, nếu con và hắn..." Diệp Minh Dục thoáng nhìn thấy ánh mắt của Diệp Thế Kiệt ở bên cạnh, ông ấy lập tức nuốt sống ba chữ "ở bên nhau" xuống.
Mặc dù vậy, Khương Lê cũng có thể đoán được điều tiếp theo mà Diệp Minh Dục muốn nói là gì, trong lòng nàng không khỏi cười lạnh.
Chỉ với khuôn mặt đó, Thẩm Ngọc Dung quả thực rất có năng lực lừa gạt người khác. Phải biết rằng khi xưa lúc hắn ta mới là một tú tài, có rất nhiều tiểu thư nhà giàu đổ xô đến muốn gả cho hắn ta. Bây giờ hắn ta đã trở thành quan, ăn mặc xa hoa, khí chất càng ngày càng nổi bật, chẳng trách Công chúa Vĩnh Ninh gặp hắn ta, nàng ta không tiếc mọi giá hãm hại vợ cả là nàng đây để được gả vào Thẩm gia. Chỉ có điều dáng vẻ kia của Thẩm Ngọc Dung đối với Khương Lê mà nói lại càng thêm lạ lẫm, càng thêm chán ghét, càng thêm khinh thường.
Thẩm Ngọc Dung nhận ra có người đang nhìn mình, hắn thuận theo ánh mắt đó bỗng nhìn thấy một thiếu nữ nhỏ nhắn đứng cạnh nam nhân có sẹo trên mặt cách đó không xa.
Thiếu nữ đó có ngoại hình xinh đẹp, dáng người mảnh khảnh, khoảng mười lăm hoặc mười sáu tuổi, tươi tắn và đáng yêu như bông hoa lê mới nở trên cây. Tuy không tính là sắc nước hương trời nhưng giữa hai hàng lông mày của nàng toát ra vẻ lanh lợi, thản nhiên và cởi mở, trong phút chốc khiến người ta không thể rời mắt khỏi nàng, cảm thấy ánh mắt của nàng rất quen thuộc, giống như đã từng nhìn thấy ở đâu đó.
Thẩm Ngọc Dung ngây người nhìn Khương Lê.
Diệp Thế Kiệt cau mày, hắn ta biết Thẩm Ngọc Dung là trung thư xá lang. Bình thường lên triều cũng đã từng gặp qua vài lần, Thẩm Ngọc Dung đối xử với hắn ta khá ôn hòa và hiền hậu, tính tình cũng rất tốt, mọi người trong triều đều sẵn lòng làm bạn với hắn. Nhưng chẳng biết vì sao Diệp Thế Kiệt lại không thích vị Thẩm đại nhân trẻ tuổi này, hắn ta luôn cảm thấy kẻ này làm việc hòa hợp quá mức. Làm sao có thể đạt được vị trí trung thư xá lang trong thời gian ngắn như vậy mà lại không có kẻ thù nào chứ?
Kể từ sau khi Diệp Thế Kiệt làm quan, hắn ta hiểu rõ ở trên quan trường có bao nhiêu đen tối. Người như Thẩm Ngọc Dung ở trong quan trường giống như cá gặp nước, đương nhiên sẽ không được sạch sẽ. Rõ ràng không sạch sẽ còn vờ tỏ vẻ tấm lòng rộng lượng, có phần giống như mua danh cầu lợi.
Diệp Thế Kiệt nghiêng người chắn Khương Lê, chắp tay với Thẩm Ngọc Dung và nói: "Thẩm đại nhân."
Thẩm Ngọc Dung hoàn hồn, chào lại Diệp Thế Kiệt, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Khương Lê.
Lúc trước Công chúa Vĩnh Ninh bị thương phải đến Minh Nghĩa Đường kiểm tra, hắn đã từng gặp Khương Lê. Hắn nhớ mang máng Khương Lê chơi đàn rất hay, có thể so sánh với Phương Phỉ. Nàng là trưởng nữ của Khương Nguyên Bách. Hắn cũng biết vài điều về quá khứ của Khương Lê, trước kia bị đưa vào chùa miếu vì tội mưu hại kế mẫu, mới trở về được mấy tháng ngắn ngủi đã có thể đứng vững gót chân trong phủ của Thủ phụ, cho thấy nàng không phải kẻ không có đầu óc.
Nói về mối quan hệ với Khương Lê, hiện giờ Thẩm Như Vân sắp gả cho Chu Ngạn Bang, nói đi nói lại thì mối hôn sự này ban đầu vốn được định cho Khương Lê. Bây giờ Khương Lê nhúng tay vào vụ án của Tiết Hoài Viễn, Thẩm Ngọc Dung bỗng có một loại cảm giác kỳ lạ, Khương Lê này có quăng tám sào cũng không liên quan đến hắn, nhưng dường như có một sợi dây thừng trói bọn họ lại với nhau, vậy nên việc lớn việc bé đều có bóng dáng của Khương Lê.
Hắn nhìn Khương Lê, Khương Lê cũng nhìn hắn, một nữ nhân nhìn thẳng vào một nam nhân xa lạ như thế này, điều đó khá táo bạo. Nhưng Thẩm Ngọc Dung có thể cảm nhận rõ trong ánh mắt Khương Lê nhìn hắn không hề có tia ngưỡng mộ nào. Trái lại chỉ lạnh lùng như nhìn người xa lạ, như thể còn cất giấu điều gì khác, thế nhưng khi hắn tiếp tục nhìn, lại không thể nhìn ra được gì.
Lúc Thẩm Ngọc Dung còn đang do dự có nên chào Khương Lê hay không thì Khương Lê đã dời ánh mắt, như thể hắn chỉ là một kẻ tép riu, không đáng để nàng nhìn thêm. Thẩm Ngọc Dung ngạc nhiên trong giây lát, sau đó cười tự giễu.
Đúng vậy, Khương Lê không phải Phương Phỉ, cũng chẳng phải Công chúa Vĩnh Ninh, đối với nàng mà nói, hắn vốn là một người xa lạ không đáng kể, phản ứng thế này là điều hiển nhiên. Nhưng chẳng hiểu tại sao, Thẩm Ngọc Dung không khỏi liếc nhìn Khương Lê đang nói chuyện cùng Diệp Thế Kiệt, hắn luôn cảm thấy...có điểm không đúng.
Nhưng lại không thể giải thích nổi.
Trong lúc đang nói chuyện, nội thị Tô công công đã dẫn người từ phía sau điện đi ra, Hồng Hiếu Đế cũng đã đến.
Luật lệ của triều đại này rất lỏng lẻo, ngay cả những quy định của triều đại trước cũng không nghiêm ngặt như của hoàng đế trước đó. Có người nói đây là bởi vì Hồng Hiếu Đế độc thân yếu đuối, cũng có người không sợ Hồng Hiếu Đế, không biết hoàng đế có thể duy trì địa vị của mình bao lâu, cho nên đều rất tự tin.
Trước đây Khương Lê cũng cho rằng, Hồng Hiếu Đế mặc dù không tầm thường như bề ngoài, nhưng cũng không thể nói là hoàng đế thông thái hiếm thấy từ xưa đến nay. Nhưng từ khi biết được kế hoạch của Cơ Hành, Khương Lê biết phán đoán của nàng đối với Hồng Hiếu Đế có lẽ là hoàn toàn sai lầm. Tuy rằng Cơ Hành nắm chính quyền, chơi đùa quyền lực, nhưng hắn lại là kẻ kiêu ngạo nhất, không thể nào khuất phục trước một kẻ vô dụng. Trong ba thế lực, hắn chọn Hồng Hiếu Đế, đương nhiên là bởi vì Hồng Hiếu Đế xứng đáng được hắn ủng hộ. Nếu chí hướng của Cơ Hành đặt ở ngai vàng thì Hồng Hiếu Đế sẽ là kẻ địch của hắn trong tương lai. Nếu Hồng Hiếu Đế vô dụng, lựa chọn đối thủ như vậy chính là sỉ nhục hắn.
Nếu Cơ Hành không có ý với ngai vàng mà lại có ý đồ khác, vậy Hồng Hiếu Đế đối với hắn mà nói, dù là dùng kiếm hay là đồng minh đứng trên thuyền đều không phải là vật trong ao.
Vị hoàng đế này vẫn luôn giả ngu để lợi dụng, chưa hẳn là kẻ đơn giản.
Hồng Hiếu Đế ngồi trên cao, các quan viên khác cũng ngồi vào chỗ của mình. Sự im lặng trong Kim Loan Điện dường như chỉ kéo dài trong chốc lát.
Nhận được lời mời của Chu Đức Chiêu, hàng trăm người dân ở Đồng Hương đã cùng nhau liên danh, triệu tập nghị luận tại triều đình để xét xử lại vụ án của Tiết gia.