Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Một chữ “chờ” khiến nội tâm Thành Vương chùng xuống.
Tuy trong lòng hắn ta không hề sợ Hồng Hiếu Đế, nhưng hắn ta cũng không thể ghét bỏ cái nhìn của Hồng Hiếu Đế ngay trước mặt văn võ bá quan. Mà hiển nhiên, lúc này Hồng Hiếu Đế rõ ràng đã nghiêng về phía Khương Lê. Mặc dù biết Hồng Hiếu Đế muốn để Công chúa Vĩnh Ninh dính vào án của Tiết gia, nhưng trước mắt, lời nói của Khương Lê quả thực có thể làm người tin phục.
Lý lẽ thấu tình đạt lý, muốn để cho Tiết Hoài Viễn có thể thoát tội, “lý” chưa đủ, còn cần phải có “tình”, Khương Lê lại dùng thủ đoạn khiến người ta không thể từ chối, từng bước từng bước rửa sạch oan khuất cho Tiết Hoài Viễn.
Các đại thần nhìn thấu việc này, họ nhìn Khương Lê với ánh mắt khác thường, một cuộc đình nghị như vậy, quả thực khiến người ta phải thở dài than vãn.
Khương Nguyên Bách cũng nhìn chằm chằm nữ nhi của mình giống như là không nhận ra. Ông ấy biết Khương Lê thông minh, trong số các tiểu bối của Khương gia, có thể nói Khương Lê là người thông minh nhất. Nhưng thủ đoạn triều đình như vậy, có hơi quá mức rồi, thậm chí trong lòng Khương Nguyên Bách còn nghi ngờ, liệu cách làm hôm nay của Khương Lê có phải do cao nhân nào đó chỉ điểm hay không. Bằng không, một thiên kim khuê các không thể có thủ đoạn chính trị như vậy được.
Người khác sẽ không cho rằng đây là biện pháp do Khương Lê nghĩ ra, chỉ biết đem việc này đổ lên đầu Khương Nguyên Bách. Cho rằng Khương Nguyên Bách đã để Khương Lê nói như vậy trên điện, lại càng hiểu rõ hơn về mưu đồ của Khương Nguyên Bách, cho rằng Khương Nguyên Bách mới là cáo già xảo quyệt chân chính.
“Ngươi nói tiếp đi.” Hồng Hiếu Đế nói với Khương Lê.
Khương Lê cúi người, giọng nói trong trẻo, nói: “Những gì thần nữ muốn nói đã nói xong rồi. Huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn có tội, tội lỗi kéo dài hàng chục năm, ngoài việc tham ô tiền cứu trợ, còn thanh liêm chính trực, tận tâm tận lực, thần tâm như nước, thanh liêm chính trực. Trên đời khó có tham quan như vậy, nhất định là đang mưu đồ chuyện lớn hơn. Làm quan nhiều năm, thay đổi Đồng Hương, bên trong có âm mưu. Gia sản trong nhà không nhiều, không biết tung tích, thần nữ cho rằng Tiết Hoài Viễn có tội, còn là tội không thể tha thứ, thỉnh cầu bệ hạ trị tội Tiết Hoài Viễn thiên đao vạn quả!”
Hữu tướng Lý Trọng Nam nhắm mắt lại, ông ta hiểu những lời nói sau này của Khương Lê sẽ rửa sạch hoàn toàn tội lỗi trên người Tiết Hoài Viễn.
Chính là nói trái ngược lại, chính là nói trái ngược lại, lời nói trái ngược lại của Khương Lê quả thực vô cùng xuất sắc, khiến người ta không thể phản bác.
Trong điện im lặng hồi lâu.
Một lúc lâu sau, giọng nói của Hồng Hiếu Đế vang lên, hắn ta nói: “Nói như thế, Tiết Hoài Viễn không chỉ không có tội, mà ngược lại còn có công. Một công thần lập năm lần công nhưng lại xử phạt càng nặng, e rằng trong đó có oan tình. Còn án của Phùng Dụ Đường, không thể nghi ngờ, Phùng Dụ Đường có tội. Việc Tiết Hoài Viễn tham ô có rất nhiều điểm đáng ngờ, Chu Đức Chiêu, trẫm muốn ngươi điều tra kỹ lại án này!”
Chữ cuối cùng rơi xuống, lòng Khương Lê như bị nước nóng tưới qua, dần dần sôi trào.
Tuy nhiên nàng chỉ cúi người xuống, nói một lần nữa: “Thần nữ xin khẩn cầu, đưa Huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn lên điện. Tiết Hoài Viễn cũng là nhân chứng, sao trước tiên bệ hạ không xem thử bộ dạng bây giờ của Tiết Huyện Thừa.”
“Mang Tiết Hoài Viễn lên.” Hồng Hiếu Đế nói.
Chu Đức Chiêu vội vàng sai người mang Tiết Hoài Viễn lên, không nhịn được lại liếc nhìn Khương Lê. Việc hôm nay, ban đầu rõ ràng là Thành Vương và Hữu Tướng chiếm thế thượng phong, nhưng đến hiện tại, toàn bộ quá trình đều bị Khương Lê đã nắm mũi dắt đi. Bất kể biện pháp này là do Khương Lê hay Khương Nguyên Bách nghĩ ra, đều không thể coi thường Khương gia. Ban đầu còn tưởng rằng thế lực Khương gia ở triều đình dần dần suy yếu, đặc biệt là khi Hữu Tướng đang trong thời kỳ càng ngày càng lớn mạnh. Trước mắt, lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, chưa nói thế lực ra sao, chỉ riêng phần mưu kế này, Khương Nguyên Bách cũng không hề thua kém Hữu Tướng.
Cứ tiếp tục như thế này, còn chưa biết cuối cùng ai mới là người thua cuộc. Thôi vậy, đám người xem náo nhiệt kia, phỏng chừng lại phải trù tính đội ngũ trong tương lai.
Rất nhanh, Tiết Hoài Viễn được đưa tới.
Ông được thay một bộ quần áo sạch sẽ, mặt mũi cũng đã rửa sạch, ông nắm chặt một cái trống lắc trong tay. Ngự tiền thị vệ che chở cho Hồng Hiếu Đế, đề phòng Tiết Hoài Viễn bất ngờ làm người khác bị thương. Nhưng Tiết Hoài Viễn vừa nhìn thấy nhiều người như vậy thì vô cùng hoảng sợ, ông bất lực chạy đến bên cạnh Khương Lê, co rúm người lại thành một cục.
Khương Lê vỗ vỗ vai Tiết Hoài Viễn để trấn an, bởi vì Tiết Hoài Viễn râu tóc bạc phơ, tuổi tác ngang bằng với Khương Nguyên Bách, đã giống như một lão già, cho nên hành động của Khương Lê thoạt nhìn cũng không có gì khác thường. Chỉ là sự kiên nhẫn của nàng lọt vào mắt Khương Nguyên Bách lại khiến ông ấy vô cùng chướng mắt.
Ông ấy luôn cảm thấy khi Khương Lê đối mặt với người phụ thân thân sinh cũng chưa từng có ánh mắt dịu dàng như vậy.
Rõ ràng Tiết Hoài Viễn cũng rất dựa dẫm vào Khương Lê, sau khi Khương Lê ở bên cạnh, ông không ồn không quấy nữa, cũng an tâm tự mình chơi cái trống lắc trong tay.
Khương Lê nói với Hồng Hiếu Đế: “Bệ hạ, đây chính là Huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn, bởi vì bị Phùng Dụ Đường nhốt vào trong địa lao dùng trăm phương ngàn kế tra tấn, hiện giờ thần trí không rõ, giống như một đứa trẻ. Đáng thương cho trung thần một đời trong sạch, hiện giờ lại rơi vào kết cục như thế này, chuyện này truyền ra ngoài, biết bao nhiêu thanh quan trung thần trong thiên hạ sẽ lạnh lòng, còn có bao nhiêu người một lòng trung thành mà tận hiến cho bệ hạ đây?”
“To gan!” Lý Trọng Nam nổi giận: “Khương Lê, ngươi dám chất vấn bệ hạ!”
“Lý đại nhân.” Khương Nguyên Bách không vui nói: “Bệ hạ còn chưa nói gì, ông nói lời này là có ý gì.”
Lời này của Khương Lê có thể xem là đại bất kính, Thành Vương cười lạnh lùng: “Xem ra Khương đại nhân tự có cách riêng dạy dỗ nữ nhi, Khương Nhị tiểu thư nói lời này, đối với nữ nhi gia mà nói, không khỏi có chút khác người rồi.”
Khương Nguyên Bách dám quang minh chính đại tranh luận với Lý Trọng Nam, nhưng lúc này lại không tiện hạ thấp thể diện của Thành Vương. Đang lúc ông ấy do dự không biết nói gì mới tốt thì Túc Quốc Công luôn không nói gì bỗng lên tiếng.
Cơ Hành lắc lắc cái quạt, cười khẽ nói: “Không khéo, lời nói của Khương Nhị tiểu thư trái lại không hẹn mà hợp với ta.”
Chỉ một câu nói, các triều thần đều sững sờ. Cơ Hành thế mà lại nói chuyện, còn nói giúp Khương Lê?
Mặc dù vị Túc Quốc Công này vốn dĩ yêu thích cái đẹp, nhưng cũng không phải là người thương hoa tiếc ngọc, ra tay cứu cô nương giữa nước sôi lửa bỏng là chuyện không thể nào. Cố tình vào lúc này, Túc Quốc Công thế mà lại đối chọi với Thành Vương, còn nói ra một câu đầy ẩn ý như vậy.
Cơ Hành dường như nhận ra câu nói của mình đã bị chư vị ở đây suy đoán trăm nghìn lần trong lòng, hắn thản nhiên nói: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Lời nói của Khương Nhị tiểu thư tuy rằng có chút quá giới hạn, nhưng nghe kỹ lại có vài phần đạo lý. Nếu không sẽ uổng phí trung thần đương triều, trọng dụng gian thần, e rằng quốc sẽ không phải là quốc nữa.”
Người thanh niên có dung mạo tuấn mỹ, dáng vẻ như yêu nghiệt, hắn cười như không cười, khi nói ra lời này còn mang theo một chút hăm dọa, ngay lập tức có hiệu quả. Ít nhất là Hồng Hiếu Đế nghe lọt tai. Hồng Hiếu Đế nói: “Túc Quốc Công nói đúng, trẫm cũng không phải là người không nghe được lời nói thật, Khương ái khanh.” Hắn ta nhìn về phía Khương Nguyên Bách nói: “Ngươi nuôi dạy nữ nhi rất tốt.”
Khương Nguyên Bách vội vàng tạ ơn, trong lòng lại thấy khó hiểu, Khương gia bọn họ và Túc Quốc Công có thể nói là không có một chút giao thiệp, Khương Lê và Cơ Hành cũng không có giao tình gì. Tại sao vị Túc Quốc Công vui giận thất thường này lại đột nhiên lên tiếng nói giúp Khương Lê?
Chẳng lẽ... Ông ấy nhìn khuôn mặt sáng sủa của Khương Lê, Khương Lê đã không còn là cô bé ngang bướng, xấc láo bị đưa lên núi Thanh Thành nữa rồi, nàng dần dần lớn lên, vẻ ngoài đã có nét yêu kiều xinh đẹp của thiếu nữ. Thanh lệ xinh đẹp quyến rũ giống như hoa lê trắng nõn mới nở vào đầu xuân, trong sáng thanh tân, khiến người ta yêu thích.
Không không không, Khương Nguyên Bách lập tức gạt bỏ suy nghĩ hoang đường trong lòng mình. Túc Quốc Công trời sinh đã tuyệt sắc khuynh thành, mỹ nhân nào mà chưa từng gặp, Khương Lê nhiều nhất cũng chỉ là một tiểu mỹ nhân, e là còn không lọt nổi vào mắt Cơ Hành. Hơn nữa Cơ Hành là người âm hiểm độc ác, không phải là một đối tượng tốt. Tuy rằng ông ấy và Khương Lê không thân thiết lắm, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của mình, ông ấy không hy vọng Khương Lê rơi vào kết cục thê thảm, bị người ta mưu hại, cuối cùng còn liên lụy đến Khương gia.
Trong lòng đang suy nghĩ miên man, trong số các triều thần, bỗng nhiên có người lên tiếng: “Tiết Lăng Vân, đây chẳng phải là Tiết Lăng Vân sao?”
Tiết Lăng Vân? Mọi người đều ngạc nhiên.
Hồng Hiếu Đế hỏi: “Tiết Lăng Vân nào?”
Vị triều thần kia chắp tay nói: “Năm đó lúc Tiên Hoàng còn tại vị, Tiết Lăng Vân từng vì Yến Kinh mà khởi công xây dựng kênh đào thủy lợi, Tiên Hoàng thấy ông ấy rất có tài nên đề bạt ông ấy làm Công bộ Thượng thư. Tuy nhiên Tiết Lăng Vân chỉ làm Công bộ Thượng thư một năm thì từ quan rời đi. Hôm nay vừa nhìn thấy Tiết Hoài Viễn, hạ quan mới phát hiện, Tiết Hoài Viễn này và Tiết Lăng Vân giống nhau như đúc, chỉ là Tiết Hoài Viễn già đi rất nhiều, hạ quan bạo gan suy đoán, Tiết Hoài Viễn chính là Tiết Lăng Vân.”
Tiết Lăng Vân? Cái tên này đối với các vị đại thần trong điện đều rất xa lạ. Nhưng liên quan đến kênh đào thuỷ lợi trong kinh thành, lại không ai không biết. Người có thể chủ trì công trình như vậy đương nhiên là người có tài cán. Tại sao lại từ bỏ không làm Công bộ Thượng thư, mà đi làm một Huyện thừa nho nhỏ?
Khương Lê lại bừng tỉnh. Chẳng trách năm đó hạ nhân đi theo phụ thân nhiều năm nói, phụ thân có tài cứu giúp người đời, nhưng lại cứ một mực an cư ở nơi nhỏ bé như Đồng Hương, nếu không phải chán ghét bầu không khí quan trường, e rằng đã thăng quan tiến chức rất nhanh. Nàng luôn cảm thấy kỳ lạ, phụ thân có bản lĩnh lớn như vậy, về tình hình triều đình, chuyện lớn chuyện nhỏ đều nhìn rõ ràng minh bạch, tại sao chỉ làm một Huyện thừa.
Hoá ra không phải là do cơ hội, mà là phụ thân đã từng làm quan lớn, lại tự nhận tính tình không thích hợp với chốn quan trường như vậy. Các thần tử triều đình Bắc Yên hoặc đấu đá lẫn nhau, hoặc cấu kết với nhau. Đối với phụ thân mà nói, chẳng thà làm một Huyện thừa nho nhỏ tạo phúc cho bách tính một phương còn hơn.
Vì lẽ đó, ông thậm chí còn đổi tên từ “Tiết Lăng Vân” có chí lớn bay xa thành “Tiết Hoài Viễn” ngắm trăng nhớ phương xa.
Khi Khương Lê và Tiết Chiêu được sinh ra, Tiết Hoài Viễn đã không còn làm Công bộ Thượng thư nữa, cũng đã đổi tên. Vì vậy, Khương Lê không biết đoạn quá khứ này, lúc này được vị lão thần là người quen biết cũ của Tiết Hoài Viễn nói ra, nàng mới biết được chân tướng.
Lão thần này năm đó hẳn là có giao tình không tệ với Tiết Hoài Viễn, gặp lại cố nhân, lập tức từ từ kể lại nguyên nhân vì sao năm đó Tiết Hoài Viễn từ quan. Có chí không thể vươn, quả thật là uất ức. Mọi người nghe xong chỉ cảm thấy trong lòng cảm khái ngàn lần, cũng vô cùng tiếc nuối.
Hồng Hiếu Đế nói: “Người có tài hoa như vậy lại bị vu cáo thành tội thần rồi bị nhốt trong ngục, bây giờ còn rơi vào kết cục thê thảm như vậy. Đây là lỗi của trẫm, cũng là tổn thất của Bắc Yên.”
Tất cả các thần tử đều quỳ xuống.
Trong lòng Khương Lê chợt thay đổi, chuyện quá khứ của Tiết Hoài Viễn bị phát hiện, đối với hiện tại mà nói, vừa vặn giúp nàng một việc. Nàng không thèm suy nghĩ, lập tức nói: “Bệ hạ, Tiết Hoài Viễn rơi vào kết cục như vậy đều là do một tay Phùng Dụ Đường gây ra, hắn ta lấy việc công trả thù tư. Thần nữ thỉnh cầu nghiêm trị Phùng Dụ Đường!”
“Đương nhiên phải nghiêm trị!” Hồng Hiếu Đế hừ lạnh một tiếng: “Trẫm cũng không biết dưới chân thiên tử lại còn có kẻ cuồng vọng như vậy, hãm hại trung lương!”
“Lá gan của Phùng đại nhân quả thật không nhỏ.” Khương Lê nói: “Không chỉ hãm hại trung lương, còn tự ý khai thác mỏ ở Đông Sơn Đồng Hương. Từ nhiều năm trước triều đình đã ban lệnh cấm, tự ý khai thác mỏ đồng nghĩa với phản quốc, đáng chém!”
Phùng Dụ Đường đã chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, suýt chút nữa ngất đi.
“Có điều, Phùng đại nhân rất kỳ lạ, ở Đồng Hương đã vơ vét vô số tài sản, lại còn muốn có thêm nhiều vàng. Rõ ràng là tham lam vô độ, lại còn to gan lớn mật. Thần nữ còn lục soát được một phong thư ở Phùng phủ, trong phong thư yêu cầu rõ Phùng Dụ Đường tra tấn Tiết Hoài Viễn. Chỉ là chủ nhân của phong thư rất kỳ lạ...” Khương Lê khẽ mỉm cười: “Ấn tín trên phong thư đó, chính là của Công chúa Vĩnh Ninh đương triều!”
Hát một màn kịch dài như vậy, cuối cùng nàng cũng hát đến đoạn cao trào!
“To gan!” Sắc mặt Thành Vương tái mét: “Vu khống công chúa của một nước, ngươi có biết đây là tội gì không? Có thể chém đầu ngươi đấy!”
“Thành Vương điện hạ không cần vội.” Khương Lê không hề sợ hãi, lạnh lùng đáp trả: “Thần nữ chỉ đang thuật lại sự thật, không hề buộc tội công chúa. Phong thư này đương nhiên có thể là giả mạo, trên thực tế, thần nữ cũng cho rằng đây là cái bẫy.”
Hồng Hiếu Đế nhìn chằm chằm Khương Lê, trong sổ sách mà Diệp Thế Kiệt trình lên có việc liên quan đến Công chúa Vĩnh Ninh. Lúc này Khương Lê nói ra cũng nằm trong dự liệu của hắn ta. Chỉ là Khương Lê đã nói ra, tại sao lại tự phủ nhận.
“Công chúa Vĩnh Ninh và Tiết gia không thân cũng chẳng quen, cũng không có bất kỳ mối liên hệ nào, làm sao có thể sai khiến Phùng Dụ Đường hãm hại Tiết gia, khiến Tiết Hoài Viễn vào ngục. Thần nữ đã nghe ngóng, một nhà Tiết gia, Tiết Hoài Viễn chỉ có một nhi tử và một nhi nữ, nhi tử Tiết Chiêu đã bị cường đạo giết ở kinh thành vào năm ngoái. Nhi nữ Tiết Phương Phỉ, là thê tử đã mất của Thẩm đại nhân Trung Thư Xá lang đương triều, nửa năm trước cũng vì bệnh mà qua đời ở Thẩm gia. Cho dù là Tiết Chiêu hay Tiết Phương Phỉ thì đều không có liên quan gì đến Thẩm gia. Từ đó, thần nữ cho rằng không thể nào là thật!”
Cái tên Tiết Chiêu, các triều thần không ai biết, nhưng ba chữ “Tiết Phương Phỉ” vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều không hẹn mà cùng hướng về phía Thẩm Ngọc Dung.