Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Năm đó khi Tiết Phương Phỉ đội nón xanh cho Thẩm Ngọc Dung, người của Yến Kinh hoặc là xem Thẩm Ngọc Dung như trò cười, hoặc là đồng cảm với hắn, hoặc là mắng gian phu dâm phụ. Tóm lại, không ai không biết, không người không hiểu. Nửa năm trôi qua, Tiết Phương Phỉ một đời tuyệt sắc cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn, bị người ta coi là đề tài câu chuyện những lúc trà dư tửu hậu, cũng là người không đáng chú ý.
Vất vả lắm mới dần dần quên đi cái tên này, đột nhiên lúc này lại bị nhắc đến. Hơn nữa lại là trong vụ án liên quan đến Tiết Hoài Viễn mà mọi người đều quan tâm.
Trên mặt Thẩm Ngọc Dung vẫn bình thản, từ trước đến nay hắn đều có phong độ tốt, chỉ là trong ánh mắt nhìn về phía Khương Lê mang theo chút thâm ý khó giải thích được.
Cơ Hành nhìn Khương Lê, nụ cười ở khoé môi dần dần sâu hơn. Trong số các văn võ bá quan, hắn là người duy nhất xem buổi đình nghị này với thần thái ung dung. Có người như đối mặt với kẻ địch, có người hả hê khi người khác gặp hoạ, chỉ có hắn mang theo sự thấu hiểu mọi chuyện, không chút để ý, không nhẹ không nặng giúp đỡ thúc đẩy, thuận theo ý muốn của nàng.
Thành Vương lại nhìn về phía Thẩm Ngọc Dung, trong lòng nổi lên một cơn nóng giận.
Vẻ mặt Khương Lê chân thành, giống như thật sự tin tưởng Công chúa Vĩnh Ninh trong sạch, vội vội vàng vàng giải thích cho Công chúa Vĩnh Ninh. Trong lòng nàng lại âm thầm nở nụ cười.
Chiêu lấy lùi làm tiến này, bề ngoài là chủ động gột rửa oan khuất cho Vĩnh Ninh, nhưng lại để lộ chuyện của Tiết Chiêu và Tiết Phương Phỉ trước mặt mọi người. Vụ án Tiết Hoài Viễn, nếu chỉ có một mình Tiết Hoài Viễn thì vốn dĩ là không tra ra được gì. Mấu chốt nhất vẫn là ở trên người Tiết Phương Phỉ.
Tâm trí của Công chúa Vĩnh Ninh đều đặt vào Thẩm Ngọc Dung, nàng ta luôn muốn một ngày nào đó có thể tiếp quản Thẩm gia, trở thành Thẩm phu nhân. Nhưng khi lời đồn Công chúa Vĩnh Ninh sai khiến Phùng Dụ Đường hãm hại Tiết Hoài Viễn tung ra, Công chúa Vĩnh Ninh muốn gả cho Thẩm Ngọc Dung sẽ phải trải qua khó khăn chồng chất. Bởi vì một khi nàng ta làm như vậy, nàng lập tức có được lý do hoàn hảo cho việc nàng ta hãm hại Tiết Hoài Viễn. Mọi người sẽ nói, nhìn xem, nàng ta muốn gả cho Thẩm Ngọc Dung, cho nên mới mưu hại Tiết Hoài Viễn, thậm chí cái chết của Tiết Phương Phỉ và Tiết Chiêu cũng sẽ bị người ta hoài nghi.
Ba người thành một con hổ, miệng nhiều người xối chảy vàng, Công chúa Vĩnh Ninh muốn gột sạch tội danh này chỉ có thể phân rõ quan hệ với Thẩm gia, vĩnh viễn không được qua lại với Thẩm Ngọc Dung.
Nhưng vấn đề là Công chúa Vĩnh Ninh có làm được không?
Khương Lê tin tưởng, Công chúa Vĩnh Ninh nhất định không làm được, nếu không năm đó nàng ta sẽ không thà giết chết mình cũng phải có được Thẩm Ngọc Dung. Vĩnh Ninh tàn bạo ngang ngược như vậy, chuyện nàng ta muốn làm, nhất định phải làm được. Nàng ta sẽ không quan tâm, dù có bị mang tội danh khiến người ta nghi ngờ, nàng ta cũng nhất định phải gả cho Thẩm Ngọc Dung.
Nhưng Thẩm Ngọc Dung có thể nhắm mắt làm ngơ với những chuyện này sao?
Dù sao cũng là người chung chăn gối, tuy rằng kiếp trước nàng không thể nhìn rõ lòng muông dạ thú của người này, nhưng nhiều năm phu thê, nàng vẫn hiểu tính tình của hắn. Thẩm Ngọc Dung trời sinh cẩn thận, làm việc luôn suy xét chu toàn, hắn nhất định sẽ không để Vĩnh Ninh làm như vậy vào lúc này.
Nhưng Vĩnh Ninh đã đến lúc bàn chuyện cưới gả, muốn tránh né hoàn toàn ngọn gió này thì nàng ta phải chờ thêm dăm ba năm nữa, nhưng e là nàng ta không chờ nổi. Bởi vậy, giữa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung nhất định sẽ vì chuyện này mà nảy sinh hiềm nghi, gây ra trắc trở.
Đó chính là cơ hội của nàng.
Ánh mắt Khương Lê lướt qua khuôn mặt của từng người trong điện, Thành Vương tức giận, Lý Trọng Nam phẫn nộ, Khương Nguyên Bách ngạc nhiên, Quý Ngạn Lâm nghi ngờ, Diệp Thế Kiệt kinh ngạc, Thẩm Ngọc Dung giả bộ bình tĩnh, Hồng Hiếu Đế ý vị sâu xa, còn có nụ cười của Cơ Hành.
Nụ cười của hắn mang theo chút ung dung khi đứng ngoài xem kịch, lại có chút ăn ý biết rõ bí mật của nhau, đôi mắt long lanh động lòng người giống như phát hiện ra điều gì đó thú vị, dường như còn mang theo vài phần thưởng thức.
Hắn biết, cái gì hắn cũng biết.
Khương Lê cúi đầu, hôm nay nàng đã dốc hết sức, may mắn là những gì nàng muốn làm đều đã làm được.
Minh oan cho Tiết Hoài Viễn, khiến Phùng Dụ Đường nợ máu phải trả bằng máu, điều quan trọng nhất chính là nàng đã gieo một hạt giống vào giữa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung. Hạt giống này cuối cùng sẽ phá đất nảy mầm, hình thành một vết nứt không thể hàn gắn trên mảnh đất của hai người bọn họ, Khương Lê muốn dùng vết nứt này chẻ ra một con đường, bắt đầu con đường trả thù.
Đây mới chỉ là bắt đầu, nàng thầm nghĩ.
…
Buổi đình nghị về vụ án của Tiết gia cứ như vậy mà kết thúc.
Buổi đình nghị này bắt đầu bằng việc Chu Đức Chiêu thẩm vấn, Thành Vương chế giễu trước, nhưng trong lúc không ý thức được lại bị Khương Lê một tay chủ đạo. Cho đến tận khi kết thúc, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của Khương Lê.
Nhưng kết quả như vậy dường như không có chỗ nào để phản bác.
Bách tính Yến Kinh cũng giống nhau, đều quan tâm đến kết quả của buổi đình nghị này, hành động Khương Lê dẫn người Đồng Hương đến trước Trường An Môn đánh trống kêu oan đã khiến toàn bộ người của Yến Kinh thành đều biết. Trong lúc vô ý cũng biết được đầu đuôi ngọn nguồn của vụ án này. Tất cả mọi người đều lo lắng cho vụ án Tiết gia.
Vì vậy, sau khi kết quả đình nghị được đưa ra, chỉ trong vòng một canh giờ đã lan truyền hầu hết toàn bộ Yến Kinh thành.
Quả nhiên Tiết Hoài Viễn bị oan khuất lớn bằng trời, rõ ràng là quan tốt lại bị hãm hại đến nông nỗi này. Mọi người cũng biết được Tiết Hoài Viễn trước kia tên là Tiết Lăng Vân, làm Công bộ Thượng thư, kênh đào của Yến Kinh là do ông chủ trì tu sửa.
Chuyện kênh đào tạo phúc cho biết bao nhiêu bách tính, người dân Yến Kinh nghe vậy, gần như cảm thấy vô cùng bất bình cho cảnh ngộ của Tiết Hoài Viễn giống như bách tính Đồng Hương. Phùng Dụ Đường kia bị xử treo cổ, bách tính tự phát muốn tận mắt chứng kiến kẻ ác bị trừng trị.
Cùng lúc đó, còn ồn ào truyền ra một một lời đồn, nghe nói Tiết Hoài Viễn vào ngục là do Công chúa Vĩnh Ninh đương triều sai khiến Phùng Dụ Đường làm. Lời đồn này không có căn cứ, hơn nữa Công chúa Vĩnh Ninh và Tiết gia cũng không có qua lại gì, cho nên khi lời đồn vừa ra cũng không tìm được căn cứ xác thực. Nhưng người nói nhiều, dần dần toàn bộ người trong Yến Kinh đều biết.
Nghe nói Thành Vương còn phái người đi tra nguồn gốc lời đồn từ đâu mà ra, nhưng chỉ trong thời gian ngắn, người tung tin đồn lại biến mất không rõ tung tích. Yến Kinh không phải Đồng Hương, Thành Vương không thể nào làm như Phùng Dụ Đường, khiến người dân Yến Kinh “gặp trên đường chỉ biết đưa mắt ngó”, nhiều nhất chỉ trừng trị vài người công khai nghị luận Vĩnh Ninh, còn những người lén lút bàn tán lại không thể xử lý từng người một.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người tung tin đồn đương nhiên chính là Khương Lê.
Khương Lê hôm nay đi xem Phùng Dụ Đường bị tử hình.
Thật ra nàng không quá tình nguyện muốn xem những cảnh tượng đầy mùi máu tanh này, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc Phùng Dụ Đường làm chó săn cho Vĩnh Ninh, tra tấn Tiết Hoài Viễn ở trong ngục như thế nào, khiến Tiết Hoài Viễn biến thành dáng vẻ như bây giờ, nàng lập tức không thể quên được. Cho nên dù có máu tanh, hôm nay nàng cũng phải đến xem Phùng Dụ Đường bị tử hình.
Sau Phùng Dụ Đường, chính là Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung.
Thái Thị Khẩu đã bị một đám người vây kín xem náo nhiệt, bá tánh Đồng Hương còn chưa trở về, mỗi người đều đến. Bọn họ ném đá, ném lá rau vào mặt Phùng Dụ Đường để bày tỏ sự phẫn nộ trong lòng. Khương Lê đứng trong đám người, nàng đội nón tre không cho người ta nhìn thấy nàng.
Thị vệ Khương Nguyên Bách phân cho nàng bây giờ nhiều gấp đôi. Hành động của Khương Lê ở buổi đình nghị đã đắc tội nặng nề với Thành Vương. Thành Vương nhất định sẽ tìm cơ hội trả thù, để đề phòng bất trắc, những ngày này Khương Nguyên Bách đều không cho Khương Lê ra khỏi cửa. Hôm nay là Khương Lê lén trốn ra ngoài.
Sau hôm đình nghị, Khương Nguyên Bách đã hỏi nàng tại sao cọc án này lại liên lụy đến Công chúa Vĩnh Ninh. Ban đầu nàng nói với Khương Nguyên Bách không phải Công chúa Vĩnh Ninh mà là Hữu tướng Lý Trọng Nam. Cho đến khi đình nghị bắt đầu, nghe được cái tên Công chúa Vĩnh Ninh, Khương Nguyên Bách mới kinh ngạc không thôi, nếu ông ấy sớm biết vụ án này có liên quan đến Công chúa Vĩnh Ninh, Khương Nguyên Bách nhất quyết sẽ không để mặc Khương Lê hành động như vậy.
Khương Lê chỉ nói: “Phụ thân, vụ án này quả thật có liên quan đến Hữu tướng Lý Trọng Nam, chỉ là so với Lý Trọng Nam, bức thư của Công chúa Vĩnh Ninh càng chính xác hơn. Chuyện trên đình nghị người cũng đã thấy, Lý Trọng Nam giúp đỡ Thành Vương, là người của Thành Vương, nói Công chúa Vĩnh Ninh hay là Lý Trọng Nam, đến cuối cùng lý lẽ đều như nhau.”
“Nhưng cuối cùng Công chúa Vĩnh Ninh cũng không bị định tội!” Khương Nguyên Bách nói.
“Phải không?” Lúc ấy Khương Lê chỉ trả lời một câu: “Nhưng phụ thân hãy nhìn vào tương lai, tội danh này, sớm muộn gì cũng sẽ được chứng thực. Bây giờ chúng ta cứ coi như đã sớm biết được kết quả, còn về sau này, hãy cứ chờ xem.”
Khương Nguyên Bách vẫn không tin, nhưng sự việc đến bây giờ đã không còn đường cứu vãn. Hơn nữa Khương Nguyên Bách cũng nhìn ra được thái độ của Hồng Hiếu Đế ở buổi đình nghị đó, rõ ràng là nghiêng về phía Khương Lê. Có lẽ hắn ta hy vọng lợi dụng vụ án Tiết gia để trấn áp Thành Vương. Thái độ của Hồng Hiếu Đế, dù thế nào Khương Nguyên Bách cũng không thể giả vờ như không biết. Cho nên chỉ có thể bỏ qua chuyện này.
Nhưng rốt cuộc trong lòng ông ấy vẫn sinh ra bất mãn đối với việc Khương Lê tự ý làm chủ.
Khương Lê cũng không để ý đến, tuy rằng ngày thường Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng được xem là gan lớn, nhưng nhìn thấy cảnh tượng hành hình, hai nàng ấy vẫn che mắt lại. Trái lại là Khương Lê, nàng không chớp mắt, nhìn chằm chằm Phùng Dụ Đường cho đến khi gã tắt thở.
Vây cánh của Phùng Dụ Đường đã bị một lưới bắt hết, Hồng Hiếu Đế cũng một lần nữa bổ nhiệm lại Huyện thừa mới của Tương Dương Đồng Hương, tuy rằng Khương Lê không hiểu rõ vị tân Huyện thừa này, nhưng ít nhất có bài học từ Phùng Dụ Đường, hắn ta cũng không dám làm ra chuyện gì quá đáng.
Về phần Tiết Hoài Viễn, Khương Lê để ông ở lại Yến Kinh, để Tiết Hoài Viễn một mình trở về Khương Lê cũng không yên tâm. Huống hồ Hồng Hiếu Đế miệng vàng lời ngọc, chiêu mộ danh y thiên hạ chữa bệnh cho Tiết Hoài Viễn. Khương Lê cũng dự định để Tiết Hoài Viễn ở lại Yến Kinh, tìm kiếm danh y ở khắp nơi, mong chờ ngày nào đó có thể khiến Tiết Hoài Viễn khôi phục thần trí.
Nhưng ở lại Khương gia, Khương Nguyên Bách không đồng ý, hơn nữa nếu ở Khương gia, Khương Lê cũng sợ Quý Thục Nhiên vì đối phó với mình, ngược lại sẽ ra tay với Tiết Hoài Viễn. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể giao phó Tiết Hoài Viễn cho Diệp Minh Dục.
Diệp Minh Dục tạm thời không có ý định trở về Tương Dương, Diệp Thế Kiệt hiện giờ đang làm quan ở Yến Kinh, Diệp Minh Dục đột nhiên nảy ra ý nghĩ muốn gây dựng lại việc kinh doanh của Diệp gia ở Yến Kinh. Bây giờ ông ấy có thêm hai tầng quan hệ là Diệp Thế Kiệt và Khương Lê, nghĩ đến việc kinh doanh của Diệp gia sẽ tốt hơn so với trước đây. Diệp Minh Dục muốn ở lại sống cùng Diệp Thế Kiệt, đương nhiên Tiết Hoài Viễn cũng được giao phó cho Diệp Minh Dục. Thứ nhất, Diệp Minh Dục võ công tốt, thuộc hạ bên cạnh lại đều là nhân sĩ giang hồ, ít nhiều gì cũng có thể bảo vệ Tiết Hoài Viễn an toàn. Thứ hai, những ngày này Tiết Hoài Viễn cũng ở chung với Diệp Minh Dục nhiều, ngoại trừ Khương Lê ra, người ông thân thiết nhất chính là Diệp Minh Dục.
Diệp Thế Kiệt không có ý kiến gì, Diệp Minh Dục không ngừng kêu khổ, đường đường là một nhân sĩ giang hồ, vậy mà bây giờ trở thành thị vệ kiêm nha hoàn một tấc cũng không rời của Tiết Hoài Viễn, quả thật không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng Khương Lê trịnh trọng nhờ ông ấy, Diệp Minh Dục mềm lòng, cũng chỉ đành đồng ý.
Hành hình xong, Khương Lê cùng với Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi về phía xe ngựa. Trong lòng nàng suy nghĩ chuyện ở Đồng Hương tạm thời kết thúc, tiếp theo, nàng đã chính thức đắc tội với Thành Vương và Công chúa Vĩnh Ninh. Thành Vương có lẽ sẽ không ra tay nhanh như vậy, nhưng Vĩnh Ninh nhất định sẽ tìm đến cửa trong thời gian ngắn nhất.
Rất nhanh, nàng phải đối mặt với hung thủ chính đã gây ra án oan cho Tiết gia, Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung.
Xe ngựa dừng ở khúc rẽ đầu hẻm, Khương Lê đi đến trước xe ngựa, được Đồng Nhi đỡ lên xe. Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng muốn lên theo, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Khương Lê từ bên trong truyền đến: “Chờ một chút.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết không hiểu gì.
Khương Lê ngước mắt nhìn người trong xe ngựa.
Thanh niên áo đỏ kia chẳng những không có vẻ tự trách mình tu hú chiếm tổ, ngược lại còn có tư thái tự phụ ưu nhã, tay cầm quạt xếp, mỉm cười dịu dàng nói: “Nhị tiểu thư.”
Khương Lê khựng lại một chút, ngồi xuống đối diện hắn: “Quốc Công gia.”
Cơ Hành vậy mà lại trắng trợn đi vào xe ngựa của nàng, có thể thấy được xa phu đã sớm bị hắn đổi mất rồi.
“Quốc Công gia tìm ta có chuyện gì sao?” Khương Lê hỏi.
Hắn nói: “Ngươi không đến tìm ta, ta chỉ có thể tự mình đến tìm ngươi.”
Khương Lê suy nghĩ một chút: “Trên đình nghị, may mà có Quốc Công gia lên tiếng giúp ta, Khương Lê vô cùng cảm kích.”
“Không cần cảm ơn, là Thành Vương quá ngu xuẩn, ta không nhìn nổi.” Con ngươi xinh đẹp của hắn có thể phản chiếu rõ ràng bóng dáng của Khương Lê đang lay động, xinh đẹp quyến rũ động lòng người, Cơ Hành nói: “Có điều, ngươi lại nằm ngoài dự đoán của ta, vòng vo lâu như vậy, cuối cùng cũng lật chuyện của Tiết Phương Phỉ ra.”