Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Chỉ một câu nói, khiến cho Khương Lê không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía Cơ Hành. Lát sau, nàng cười nói: “Quốc Công gia nói gì vậy, chuyện này thì liên quan gì đến Tiết Phương Phỉ?”
“Ồ?” Cơ Hành mỉm cười: “Không phải vì ngươi gấp gáp minh oan cho Tiết Phương Phỉ nên mới nói ra tên Tiết Phương Phỉ ở trên đình nghị sao. Ngươi làm như vậy, Công chúa Vĩnh Ninh có thể sẽ không sung sướng đâu.”
Hắn thông minh tuyệt đỉnh, chuyện gì cũng không qua được mắt hắn, nhưng Khương Lê không ngờ tới, dù vậy, hắn vẫn có thể nghĩ đến mối quan hệ của Tiết Phương Phỉ trong vụ án Tiết gia. Hơn nữa, còn nhanh như vậy.
“Tại sao phải minh oan cho Tiết Phương Phỉ?” Khương Lê không biến sắc nói: “Chẳng phải là nàng ấy không tuân thủ nữ tắc, tư thông với người khác, Trung Thư Xá lang Thẩm Ngọc Dung niệm tình cũ nên mới không nỡ hưu nàng ấy sao. Ai ngờ ông trời có mắt, rất nhanh đã mang nàng ấy đi, cũng xem là gieo gió gặt bão. Người như vậy, tại sao phải minh oan giúp?” Nói về chính mình nhưng mặt nàng vẫn không đổi sắc, nếu là người thường tuyệt đối không thể tưởng tượng được nàng có thể nói về chính mình như vậy.
Cơ Hành cười một tiếng, thân thể bỗng nhiên hướng về phía trước dò xét một chút, hắn đầy thâm ý đánh giá thần sắc của Khương Lê, đột nhiên hắn thấp giọng cười nói: “Tại sao phải minh oan cho nàng ta, chẳng phải ngươi là người rõ nhất sao?”
Khương Lê sững sờ, nói: “Ta không hiểu Quốc Công gia đang nói gì.”
“Ngươi là người yêu ghét rất rõ ràng.” Cơ Hành thản nhiên nói: “Chẳng lẽ chính ngươi không phát hiện ra, khi ngươi nói đến Thẩm Ngọc Dung, ngay cả câu Thẩm đại nhân cũng không gọi. Hắn và ngươi có thù oán phải không.” Cơ Hành không hề để tâm mà chơi đùa cây quạt xếp: “Công chúa Vĩnh Ninh cũng có thù oán với ngươi.”
Hắn đang dùng giọng điệu trần thuật, không phải nghi vấn, hắn đã sớm biết, cũng tin tưởng phán đoán của mình.
Khương Lê suy nghĩ trong lòng một chút, nói: “Quốc Công gia…”
“Ngươi biết mối quan hệ của bọn họ rồi.” Cơ Hành nhìn nàng.
Khương Lê hít sâu một hơi, rốt cuộc Cơ Hành biết được bao nhiêu, nàng không rõ, nhưng có một điểm có thể khẳng định, Cơ Hành biết nhiều hơn so với tưởng tượng của nàng. Bản thân mình một mực giả ngốc, ngược lại sẽ khiến cho vị đồng minh này sinh ra bất mãn, chi bằng thẳng thắn thành khẩn một chút, giữ lại bí mật cuối cùng, thật thật giả giả, nói hết ra, có lẽ có thể nhận được một ít thu hoạch bất ngờ.
“Quốc Công gia muốn nói gì? Nói Công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung keo sơn gắn bó, tình sâu như biển sao?” Nàng nói đầy mỉa mai, khiến Cơ Hành nghe xong cũng phải cười một tiếng.
“Nghe ngữ khí của ngươi, có mấy phần chua xót. Chẳng lẽ ngươi cũng ái mộ tiểu Thẩm đại nhân?” Cơ Hành nói: “Cho nên mới ghen ghét trong lòng.”
“Chua xót? Quốc Công gia thật biết nói đùa. Ta không cảm thấy Thẩm Ngọc Dung đáng để ái mộ.”
“Vậy thì kỳ lạ?” Cơ Hành hứng thú nhìn chằm chằm nàng: “Tiểu Thẩm đại nhân dung mạo tuấn tú, ôn tồn lễ độ, quý nữ trong Yến Kinh thích hắn nhiều không kể xiết. Ta thấy ngươi cũng đến độ tuổi mới biết yêu, vậy mà lại không thích đại nhân tuấn tú như vậy?”
Hắn thì hay rồi, lúc này lại thảo luận với Khương Lê chuyện không đâu vào đâu như vậy. Khương Lê cười lạnh lùng một tiếng: “Nói cho cùng Thẩm Ngọc Dung cũng chỉ là một Trung Thư Xá lang, lại không có gia tộc ủng hộ. Đối với ta mà nói, chỉ là một trong số những người xuất thân từ bần dân không từ thủ đoạn leo lên mà thôi. Ta cũng là tiểu thư Khương gia, luận về môn đăng hộ đối, Thẩm Ngọc Dung hắn còn chưa đủ tư cách.”
Lời này nói ra có thể nói là cực kỳ mỉa mai, bản thân Khương Lê cũng không nghĩ tới có một ngày sẽ nghe được lời nói cay nghiệt như vậy từ trong miệng mình. Nếu người nhà họ Thẩm ở đây, chỉ sợ đã tức đến phát điên. Thế nhưng nàng chính là muốn nói, lúc trước Công chúa Vĩnh Ninh nói nàng xuất thân thấp hèn, không xứng với Thẩm Ngọc Dung đã thăng quan tiến chức. Hiện giờ nàng là thiên kim Thủ phụ, cho dù là Thẩm Ngọc Dung đã thăng quan tiến chức, trong mắt nàng cũng chẳng đáng nhắc tới, chỉ là một tên nam nhân bám váy nữ nhân mà thôi.
“Ngươi vì dân chúng Đồng Hương chạy đôn chạy đáo, ăn chung ở chung, không chê đối phương thân phận thấp kém, đến lượt Tiểu Thẩm đại nhân lại chê gia cảnh hắn nghèo khó, xem ra ngươi có thành kiến rất sâu đối với Tiểu Thẩm đại nhân. Chẳng lẽ có huyết hải thâm thù?” Hắn cười híp mắt đáp lời, câu nào câu nấy đều là thăm dò.
Khương Lê cười nói: "Ta chỉ nói sự thật mà thôi. Huống chi Quốc Công gia tuy rằng miệng nói tán thưởng Thẩm Ngọc Dung, nhưng trong mắt ta, Thẩm Ngọc Dung còn không bằng một sợi tóc của Quốc Công gia. Cho dù là dung mạo phong thái, gia thế địa vị, hay là văn thao võ lược, trí tuệ thủ đoạn, Thẩm Ngọc Dung đều kém xa Quốc Công gia. So với việc bị loại phàm phu tục tử như Thẩm Ngọc Dung này mê hoặc, còn không bằng vì người như Quốc Công gia mà khuynh đảo thiên nhân. Không phải sao?”
Cơ Hành yên lặng nhìn nàng, qua một lúc lâu, hắn đột nhiên cười rộ lên, nói: “Ngươi thật biết nói chuyện, Khương Nguyên Bách tự xưng là văn thần thanh lưu, nữ nhi của ông ta lại có một cái miệng ngọt như mật. Nếu không phải con người ta tâm cứng như sắt, e rằng thật sự sẽ không nỡ bỏ ngươi.”
Khương Lê mỉm cười, đương nhiên nàng sẽ không ngốc nghếch cho rằng lời nịnh nọt của mình có thể khiến cho lòng Cơ Hành vui vẻ đến nở hoa. Thực tế, ở vị trí của Cơ Hành, e rằng ngày thường cũng phải nghe vô số lời nịnh nọt như vậy. Nếu Cơ Hành thật sự dễ dàng bị lấy lòng, cũng sẽ không có chuyện hắn “vui giận thất thường”. Nhưng mà không duỗi tay đánh người mặt cười, huống chi hạ thấp Thẩm Ngọc Dung nâng cao Cơ Hành, nàng cũng rất vui vẻ làm.
“Nhưng hành động của ngươi đã khiến Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh chú ý.” Cơ Hành nói: “Tiếp theo, bọn họ sẽ đối phó ngươi.”
“Đa tạ Quốc Công gia nhắc nhở.” Khương Lê nhìn hắn, rất nghiêm túc nói: “Nhưng Quốc Công gia từng nói, mạng của ta là của ngài. Không có ai có thể cướp đồ từ trong tay ngài, bao gồm cả mạng của ta. Cho nên ta không lo lắng, bởi vì ta tin tưởng Quốc Công gia.”
“Nhóc con, ngươi muốn lôi kéo ta vào sao?” Đôi mắt phượng hẹp dài động lòng người của hắn tràn đầy sự tỉnh táo lạnh nhạt, hắn nói: “Ta nói muốn bảo vệ mạng của ngươi, không phải là làm thị vệ tùy thân cho ngươi. Trong triều đình Bắc Yến, muốn cầu ta che chở, e rằng ngươi không trả nổi giá này đâu.”
Lời này có thể nói là cực kỳ cuồng vọng, nhưng Khương Lê biết Cơ Hành không nói dối. Thành Vương cũng muốn cầu Cơ Hành che chở đã bị Cơ Hành từ chối thẳng mặt, ngay cả ý nghĩ “không thể dùng cho ta thì trừ bỏ” cũng không dám có, có thể thấy được như vậy.
Khương Lê nói: “Chính bởi vì Quốc Công gia là người có thể che chở ta nhất ở Bắc Yến, cho nên ta mới hy vọng có thể cầu được người che chở. Chuyện ta muốn làm là đại nghịch bất đạo, hơn nữa còn gian nan trùng trùng. Một khi sơ sẩy sẽ liên lụy đến người bên cạnh, cho nên có vài việc ta chỉ có thể một mình làm. Nhưng cho dù khó khăn hơn nữa thì ta cũng phải làm cho bằng được. Quốc Công gia, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, phong thủy luân chuyển, tuy rằng trước mắt ta người nhỏ lực yếu, đối với ngài mà nói chỉ là một thiên kim tiểu thư không có tác dụng gì, nhưng giả dĩ thì nhật, cho ta thêm thời gian, chưa chắc đã không thể trợ giúp Quốc Công gia một tay.”
“Người ngươi nhỏ như vậy, khẩu khí ngược lại rất lớn. Muốn giúp ta?” Hắn lắc lắc cây quạt: “Vẫn còn quá nhỏ.”
“Ít nhất ta cho rằng, so với nhóm Thành Vương, ta càng đáng để Quốc Công gia tin tưởng hơn.”
Cơ Hành nâng đỡ Thành Vương, muốn cho triều đình hiện nay đạt thành trạng thái thế chân vạc, nhưng lại muốn Hồng Hiếu Đế dựa vào hắn, những gì Thành Vương có thể đạt được không gì hơn là một trạng thái cân bằng. Nhưng Khương Lê cho rằng việc Thành Vương tình nguyện với sự cân bằng này vốn không duy trì được bao lâu. Mâu thuẫn giữa Hồng Hiếu Đế và Thành Vương không phải là ngày một ngày hai hình thành, trên đình nghị hai người bọn họ ngươi tới ta đi, đã khiến người ta phải suy nghĩ. Chỉ sợ trận chiến đẫm máu liên quan đến ngôi vị này, không lâu sau sẽ đến.
Lúc đó không biết Khương gia sẽ ngã về phe nào. Nếu Khương gia cũng ở trong đó, một khi có gì không tốt, cũng sẽ trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh đấu này. Từ cổ chí kim, vô số người đã gặp phải kết cục như vậy.
Cơ Hành nhìn nàng một lúc, nói: “Thôi vậy, ngươi đi làm việc của ngươi đi. Chuyện nội bộ Khương gia ta không thể nhúng tay quá nhiều. Nếu như việc gì cũng cần ta ra tay cứu giúp, ngươi sẽ không còn giá trị để ta che chở. Trong vườn của Quốc Công phủ chúng ta nuôi dưỡng hoa, ngoại trừ đẹp, cây nào cây nấy đều có ký hiệu, A Ly.” Hắn dịu dàng gọi tên nàng, nhưng lời nói ra, lại giống như muốn lột trần cho nàng xem sự thật tàn nhẫn nhất trên thế gian: “Ở Yến Kinh, muốn sống sót thì dễ dàng, muốn sống tốt lại rất khó. Nhất là người như ngươi, hy vọng dựa vào chính mình. Ta không thể nói ngươi ngu xuẩn, chỉ có thể nói ngươi ngây thơ, nhưng ngươi nên cảm thấy may mắn khi ta không ghét sự ngây thơ của ngươi. Cho nên chuyện ngươi tâm tâm niệm niệm, liên quan đến Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh, ta sẽ không nhúng tay.”
“Đó là chuyện của ngươi.” Hắn nói.
Khương Lê chậm rãi nở nụ cười.
Nàng nói: “Cảm ơn Quốc Công gia.”
Cơ Hành không nói gì thêm, hắn đi xuống xe ngựa, đột nhiên nghĩ đến cái gì, từ trong tay áo móc ra một vật, ném cho Khương Lê, nói: “Nếu như ngươi có nhu cầu gì, thổi vang cái còi này. Trong Khương phủ các ngươi có người của ta, hắn sẽ đến tiếp ứng ngươi. Coi như là món quà ta tặng cho ngươi.” Hắn không quay đầu lại, trong giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt, giống như thở dài, lại giống như lời chúc phúc dịu dàng.
“Chúc ngươi được như ý nguyện.”
Cơ Hành rời đi, Bạch Tuyết và Đồng Nhi đột nhiên thấy một nam nhân cao lớn từ trên xe ngựa đi xuống, cũng bị dọa nhảy dựng. Đợi đến khi nhìn rõ là Cơ Hành, hai người lại hơi yên tâm một chút. Quan hệ của Khương Lê và Cơ Hành hình như không tệ, ít nhất là mỗi lần gặp Cơ Hành xong, Khương Lê cũng không biểu hiện ra cảm xúc không vui.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết không phải người của Khương Nguyên Bách, đương nhiên cũng không cần phải báo cáo chuyện này cho Khương Nguyên Bách. Hơn nữa, trước kia hai người bọn họ cũng không phải là người thường xuyên ở trong phủ, không giống như những nha hoàn bảo thủ khác. Cảm thấy việc âm thầm gặp gỡ nam tử xa lạ chính là đại nghịch bất đạo.
Chờ sau khi lên xe xong, Đồng Nhi hỏi Khương Lê: “Cô nương, vừa rồi sao Quốc Công gia lại đến xe ngựa vậy? Có chuyện gì sao?”
“Không có việc gì.” Khương Lê nhìn cái còi trong lòng bàn tay, Bạch Tuyết thuận theo ánh mắt của nàng, cũng nhìn thấy cái còi kia, nói: “Cái còi này làm thật tinh xảo.”
Trên đỉnh cái còi bằng sứ trắng như tuyết, nở rộ một bông hoa mẫu đơn màu đen. Cho dù là vật nhỏ bé như vậy, nhưng bông hoa mẫu đơn kia cũng được chạm khắc vô cùng tinh xảo, sống động như thật. Khương Lê cất kỹ cây còi, nói: “Đúng vậy.”
Cơ Hành cho nàng cây còi, cũng mặc định một sự thật, tuy rằng hắn không đoán được mình là Tiết Phương Phỉ, nhưng đối với chuyện mình muốn làm, tương lai đối phó với Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh, lật lại án oan cho tỷ đệ hai người Tiết Phương Phỉ và Tiết Chiêu, lại là trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra.
Hắn biết, nhưng hắn sẽ không hỏi đến, hắn âm thầm thừa nhận, nhưng đến thời khắc mấu chốt vẫn sẽ ra tay tương trợ.
Vì vậy nàng lại có thêm một lợi thế, hơn nữa còn là lợi thế lớn nhất triều đình Bắc Yến. Tuy rằng lợi thế này cần nàng phải trả một cái giá lớn, mà hiện tại cái giá này rốt cuộc là cái gì còn chưa rõ ràng.
Nhưng Khương Lê cho rằng đây là một vụ giao dịch không thua thiệt, đến mức trong tương lai, nàng gần như có thể không sợ hãi gì.
Nàng chỉ cần lên kế hoạch thật tốt, còn về phần có thể làm hay không, có dám làm hay không, có Cơ Hành, nàng không có gì phải sợ.
…
Đúng như Cơ Hành nói, trong phủ Công chúa, Công chúa Vĩnh Ninh đang nổi trận lôi đình.
Phùng Dụ Đường bị xử treo cổ, đến chết cũng không nói ra tên của Công chúa Vĩnh Ninh. Nhưng Thành Vương nói cho Vĩnh Ninh biết bề ngoài là như vậy nhưng sau đó Hình bộ Chu Đức Chiêu có moi được gì từ trong miệng Phùng Dụ Đường hay không thì không thể biết được. Tuy rằng trên mặt Hồng Hiếu Đế đã không còn miệt mài theo đuổi chuyện này nữa, nhưng hắn ta lại để Khương Lê lật lại án oan cho Tiết Hoài Viễn ở trên đình nghị cũng đã biểu thị thái độ của Hồng Hiếu Đế. Hồng Hiếu Đế muốn đối phó Thành Vương đã không còn là bí mật.
Một vụ án Tiết gia lại liên lụy đến dòng chảy ngầm của triều đình Bắc Yến. Thành Vương đã trở về thương nghị với Lưu Thái phi chuyện liên quan đến Hồng Hiếu Đế, Hồng Hiếu Đế càng không che giấu sát ý đối với Thành Vương, vậy cũng có nghĩa là khoảng cách đến ngày đó đã không còn xa, bọn họ phải bắt đầu chuẩn bị cho việc nổi dậy.
Đối với Công chúa Vĩnh Ninh mà nói, nàng ta không để ý rung chuyển trên triều đình. Trong mắt nàng ta, thiên hạ sớm muộn gì cũng là của Thành Vương, chờ đến ngày đó địa vị của nàng ta chỉ có cao hơn, không có vật gì là không chiếm được. Trước mắt, thứ khiến nàng ta sốt ruột và căm hận nhất lại là Khương Lê.
Khương Lê ở trên đình nghị lôi kéo vụ án Tiết gia lên người mình, chuyện này cũng coi như xong vì dù sao cũng không có chứng cứ. Nhưng cố tình vào lúc mấu chốt này, nàng ta vất vả lắm mới thuyết phục được Lưu Thái phi chọn ngày nói rõ với Hồng Hiếu Đế chuyện muốn Thẩm Ngọc Dung làm phò mã, Thẩm Ngọc Dung cũng đã đồng ý. Ai ngờ vào lúc này, vụ án Tiết gia bị vạch trần, Tiết Phương Phỉ đã dần dần bị người dân Yến Kinh lãng quên lại bị người ta nhắc tới.
Cứ như vậy, đừng nói nàng ta và Thẩm Ngọc Dung thành thân, chỉ cần nàng ta và Thẩm Ngọc Dung hơi có chút liên quan, đi lại thân mật một chút, những người kia sẽ nói bóng nói gió: Công chúa Vĩnh Ninh vì muốn ở bên Thẩm Ngọc Dung nên mới chỉ thị Phùng Dụ Đường hãm hại Tiết Hoài Viễn vào ngục, thủ đoạn như vậy, nói không chừng lúc trước Tiết Phương Phỉ tư thông với người khác cũng có phần của nàng ta trong đó!
Muốn gột sạch nước bẩn trên người Tiết Phương Phỉ, lại để cho nàng trở thành đệ nhất mỹ nhân tài sắc vẹn toàn ở Yến Kinh, Vĩnh Ninh tuyệt đối không đồng ý!
Điều khiến nàng ta đau đầu nhất là Thẩm Ngọc Dung vì vụ án này mà muốn nàng ta tạm thời gác chuyện hôn sự sang một bên.
Ân ái với Thẩm Ngọc Dung lâu như vậy, Công chúa Vĩnh Ninh cũng đã sớm nắm rõ tính tình của Thẩm Ngọc Dung. Thẩm Ngọc Dung làm việc vô cùng cẩn thận, lại quen cân nhắc lợi hại, chuyện này đối với hắn mà nói chỉ có hại mà không có lợi, Thẩm Ngọc Dung tuyệt đối sẽ cân nhắc lại chuyện hôn sự với nàng ta. Ít nhất hiện tại sẽ không thành thân với nàng ta, Thẩm Ngọc Dung chờ được, nàng ta đường đường là Công chúa Vĩnh Ninh lại không chờ nổi, lỡ như giữa đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ? Nàng ta gấp không chờ nổi, muốn lập tức chiếm hắn làm của riêng.
Nhưng hiện tại Thẩm Ngọc Dung rút lui, Công chúa Vĩnh Ninh vì chuyện này mà suýt chút nữa trở mặt với hắn. Nhưng Thẩm Ngọc Dung rất cố chấp, lần này ngay cả Vĩnh Ninh cũng cảm thấy bất lực. Nàng ta không thể làm gì được Thẩm Ngọc Dung, lập tức đem toàn bộ hận thù chuyển sang người Khương Lê. Nếu không phải Khương Lê xen vào việc của người khác, muốn truy cứu vụ án Tiết gia, sao lại có thể ầm ĩ đến mức này!