Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Công chúa Vĩnh Ninh nghi ngờ Khương Lê cố ý, lúc trước nàng ta phân phó Phùng Dụ Đường ám sát Khương Lê, không biết tại sao lại không thành công, còn bị Khương Lê mang theo người Đồng Hương giết đến kinh thành, giết nàng ta một cách bất ngờ không kịp đề phòng, ở trên đình nghị nói ra tên của mình rõ ràng là cố ý. Nàng sớm đã biết mình phái người ám sát, ngược lại còn phản đòn.
Trong lòng Công chúa Vĩnh Ninh thậm chí còn phỏng đoán, Khương Lê có thể đã biết mình là chủ tử sau lưng Phùng Dụ Đường, không phải là tình cờ biết được bức thư kia. Cái tên Tiết Phương Phỉ này cũng không phải là nàng thuận miệng nói ra. Nói không chừng ngay cả nguyên nhân cái chết của Tiết Phương Phỉ, Khương Lê cũng biết... Nàng rốt cuộc đã biết được bao nhiêu?
Công chúa Vĩnh Ninh “soạt” một tiếng đứng lên, mặt mày nàng ta tràn đầy nôn nóng. Liên quan đến chuyện của Tiết Phương Phỉ, người biết chuyện đều bị nàng ta xử lý, nàng ta tự nhận làm việc chu toàn, sẽ không có người khác biết. Nhưng không biết vì sao sự xuất hiện của Khương Lê lại khiến cho nàng ta sinh ra cảm giác bất an, luôn cảm thấy nàng ta xử lý vụ án của Tiết Phương Phỉ còn chưa đủ ổn thoả.
“Không được.” Trong mắt nàng ta lóe lên một tia hung ác: “Khương Lê không thể sống trên cõi đời này.”
Tiết Phương Phỉ đã chết, chuyện liên quan đến Tiết Phương Phỉ, chuyện của Tiết gia đều nên giống như Tiết Phương Phỉ, chôn vùi dưới lòng đất không ai nhắc tới, theo thời gian trôi qua, trên đời này sẽ không còn dấu vết tồn tại của bọn họ nữa. Khương Lê đã động chạm đến bí mật của Tiết gia, cho dù thế nào, nàng cũng không còn lý do gì để sống trên thế giới này nữa.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, ai bảo nàng tự mình tìm đường chết, cứ cố tình có quan hệ với Tiết gia.
“Công chúa, không thể.” Cung nữ bên người Công chúa Vĩnh Ninh là Mai Hương nói: “Hiện giờ vụ án Tiết gia mới qua, Thành Vương điện hạ từng nói Hoàng thượng không biết đang âm thầm mưu đồ gì. Nếu lúc này Khương Nhị tiểu thư xảy ra chuyện, chẳng phải là cho Hoàng thượng cơ hội đối phó với phủ công chúa chúng ta sao. Huống chi Khương Nhị tiểu thư không phải là người bình thường, bên cạnh có rất nhiều thị vệ, muốn ra tay ở Yến Kinh, khó tránh khỏi để lại dấu vết. Công chúa, thật sự quá mạo hiểm.”
Mai Hương là tâm phúc của Công chúa Vĩnh Ninh, Công chúa Vĩnh Ninh rất tín nhiệm nàng ta, Công chúa Vĩnh Ninh nhíu mày, không kiên nhẫn nói: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, vốn dĩ Khương Lê không đặt bổn cung vào mắt, chẳng lẽ bổn cung cứ để mặc cho nàng ta kiêu ngạo như vậy sao. Nếu không phải do nàng ta, sao bổn cung và Thẩm lang lại ầm ĩ đến mức này. Bổn cung chịu thiệt thòi trong tay nàng ta, chẳng lẽ phải ngậm bồ hòn làm ngọt sao? Sao có thể như vậy được?”
Công chúa Vĩnh Ninh quen thói ngang ngược, quả thật chưa từng có chuyện kẻ câm ăn hoàng liên, đắng mà không nói được. Mai Hương đi tới dìu Công chúa Vĩnh Ninh ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho nàng ta, nói: “Công chúa, không phải là không đối phó Khương Nhị tiểu thư, mà là không thể ra tay vào lúc này. Chờ cho cơn sóng gió này qua đi, Công chúa lại ra tay cũng không muộn.”
“Nói thì dễ.” Công chúa Vĩnh Ninh cười lạnh một tiếng: “Bây giờ bổn cung nghĩ đến chuyện này, lập tức hận không thể lột da con tiện nhân này, ngươi muốn bổn cung nhẫn nhịn, nói dễ nghe thật đấy.”
“Thật ra Công chúa cũng không phải nhẫn nhịn.” Mai Hương kiên nhẫn nói: “Có vài việc, không cần Công chúa phải tự mình ra tay. Khương Nhị tiểu thư kia tuy rằng nhìn dịu dàng, nhưng ở trong Khương gia cũng gây thù chuốc oán không ít, nếu như có người thay Công chúa ra tay, cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ngồi chờ ngư ông đắc lợi là được, chẳng phải cũng là chuyện tốt sao?”
Công chúa Vĩnh Ninh nghe ra ý tứ trong lời nói của nàng ta, hỏi: “Ngươi có ý gì?”
“Nô tỳ nghe nói, bảy năm trước Khương Nhị tiểu thư bị đưa đến núi Thanh Thành, chính là bởi vì mang tiếng giết mẫu hại đệ. Người nói xem, nhi tử của mình chết trong tay vị tiểu thư này, hiện tại làm sao Khương phu nhân có thể cam tâm được? Đại phòng Khương gia có hai vị đích nữ, vốn dĩ Khương Tam tiểu thư Khương Ấu Dao nổi tiếng khắp kinh thành, ai ai cũng ngưỡng mộ, ai ngờ Khương Nhị tiểu thư trở về kinh thành chưa được nửa năm, không chỉ có được danh hiệu đứng đầu kỳ kiểm tra, được Hoàng thượng ban thưởng, hiện tại ngay cả lòng dân cũng có được. Toàn bộ bách tính kinh thành khi nghe đến tên của Khương Nhị tiểu thư đều là khen ngợi.”
“Đem đi so sánh, Khương Tam tiểu thư ảm đạm hơn không ít, người ta đều là so sánh mà ra. Khương Nhị tiểu thư càng rạng rỡ, người khó chịu là ai? Khó chịu chính là Khương Tam tiểu thư, Quý thị với tư cách là mẫu thân ruột của Khương Tam tiểu thư lại có thù oán cũ với Khương Nhị tiểu thư, sao có thể dễ chịu cho được? Cho nên, Công chúa ngài nói xem, hiện tại người hận Khương Nhị tiểu thư nhất, coi nàng ta là cái gai trong mắt, lại là ai?”
“Là... Quý thị.” Ánh mắt Công chúa Vĩnh Ninh lóe lên, nhưng rất nhanh nàng ta lại nghi ngờ nhìn nha hoàn của mình một cái: “Những chuyện này ngươi làm sao lại biết rõ ràng như vậy, ngươi còn có chứng cứ gì, Quý thị hận Khương Lê là thật, nhưng Quý thị xưa nay luôn có hiền danh, vì bảo toàn danh tiếng Khương phu nhân, nhẫn nhịn nhất thời thì có làm sao? Nói đi, Khương Lê xảo trá âm hiểm như vậy, Quý thị chưa chắc đã đấu lại nàng ta.”
Mai Hương nhỏ giọng nói: “Công chúa, biểu muội của nô tỳ làm việc trong viện của Khương Tam tiểu thư. Là biểu muội nói cho nô tỳ biết, còn nghe nói vị Quý thị này hận Khương Lê đến nghiến răng nghiến lợi, lúc trước khi Khương Lê đi Đồng Hương, Quý thị còn mua chuộc sát thủ, muốn người đó trên đường đi hại chết Khương Nhị tiểu thư. Nhưng không biết vì sao lại không thành công, Khương Nhị tiểu thư vẫn bình an trở về Yến Kinh.”
Nghe vậy, Công chúa Vĩnh Ninh cắn chặt răng: “Nàng ta đúng là mạng lớn.”
“Cho nên công Chúa điện hạ không cần phải nhọc lòng, Khương Nhị tiểu thư làm nhiều chuyện như vậy, người muốn nàng ta chết nhiều vô số kể. Lần này Khương Nhị tiểu thư lại thắng vụ án Tiết gia, ở trong mắt Quý thị lại càng không được. Quý thị vì trừ hậu hoạn, nhất định sẽ ra tay tàn nhẫn, Công chúa cứ chờ xem là được. Nếu như Quý thị thắng, Khương Nhị tiểu thư thất bại, đương nhiên là mọi người đều vui vẻ, nếu Quý thị thua, như vậy đối với Khương Nhị tiểu thư, Công chúa càng phải đề phòng thêm, có thể thấy được Khương Nhị tiểu thư không phải là người đơn giản.”
“Ngươi nói Quý thị?” Vĩnh Ninh khinh thường nói: “Chỉ là một nữ nhân tầm thường mà thôi, nếu bà ta thật sự có bản lĩnh, làm sao có thể dung túng Khương Lê leo lên đầu bà ta, còn đến bước đường hôm nay. Có thể thấy là một người không có bản lĩnh, muốn bà ta đối phó với Khương Lê, ta đoán là bà ta ứng phó không nổi.”
“Tuy rằng Quý thị chẳng ra sao, nhưng sau lưng Quý thị là phó đô Ngự sử Quý gia, Công chúa đừng quên Lệ Tần nương nương chính là người Quý gia, có thể độc chiếm sủng ái của Hoàng thượng trong cung, Lệ Tần cũng không phải là kẻ ngốc. Nếu Quý thị thật sự không có cách nào, vậy thì chỉ cần cầu xin Lệ Tần nương nương một biện pháp, Lệ Tần nương nương sẽ không ngồi im mà nhìn. Như vậy... Cuối cùng ai thắng ai thua còn chưa biết đâu.”
Công chúa Vĩnh Ninh gật đầu, nói: “Ngươi nói cũng có lý. Lệ Tần quả thật có chút đầu óc. Nếu đã như vậy…” Nàng ta nhìn về phía Mai Hương: “Ngươi đã thông minh như vậy, trong chuyện này ngươi nghĩ cách quạt gió thêm củi một phen là được. Lợi dụng biểu muội của ngươi cũng được, hay là chính ngươi đi nghĩ cách cũng thế, trong vòng một tháng, ta muốn Quý thị ra tay với Khương Lê, bất kể kết quả như thế nào... Hai người bọn họ, nhất định phải có một người thương vong!”
Mai Hương vội vàng đồng ý.
Lúc này Công chúa Vĩnh Ninh mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhìn về phía Mai Hương, nói: “Ngươi là người trung thành, yên tâm, nếu chuyện này thành công, ta nhất định sẽ ghi nhớ công lao của ngươi, sẽ có thưởng lớn."
Mai Hương vui mừng tạ ơn, lúc cúi đầu xuống, không ai nhìn thấy trong mắt nàng ta lóe lên một tia khác thường.
…
Trong Khương phủ, Quý Thục Nhiên đang nói chuyện với Khương Ấu Dao.
Khương Ấu Dao gối đầu lên đầu gối Quý Thục Nhiên, từ sau chuyện của Chu Ngạn Bang, Quý Thục Nhiên vẫn luôn tìm kiếm thanh niên tài tuấn thích hợp cho Khương Ấu Dao. Thật ra cũng có một số người tốt, nhưng Khương Ấu Dao lại không để tâm, Quý Thục Nhiên nhìn ra nàng ta vẫn chưa dứt được tình cảm với Chu Ngạn Bang, sợ nàng ta làm ra chuyện gì đó khác người nên luôn cho người nhìn chằm chằm nàng ta, hoặc là tự mình ở bên cạnh. Không cho Khương Ấu Dao có cơ hội ra ngoài rồi lại phạm phải sai lầm gì nữa.
Không biết là Khương Ấu Dao bởi vì nản lòng thoái chí hay là nguyên nhân gì khác, cũng lười biếng hơn rất nhiều. Mãi cho đến gần đây Khương Lê trở về, Khương Ấu Dao mới bừng lên ý chí chiến đấu, ước gì Khương Lê rơi vào kết cục thê thảm mới tốt.
Đáng tiếc là nguyện vọng của nàng ta đã thất bại. Khương Lê mang theo bách tính huyện Đồng Hương sửa lại án sai của Tiết gia, thậm chí còn khiến cho danh tiếng của Khương Lê ở dân gian càng tốt hơn. Mà nàng ở trên đình nghị nói có sách mách có chứng, lý do thoái thác tiến lùi đều thỏa đáng, cũng khiến cho không ít triều thần tán thưởng không thôi.
Nhìn thế nào, Khương Lê cũng đang dần dần vượt qua mình.
Nha hoàn của Quý Thục Nhiên là Hạ Hạm đi đến, nói: “Phu nhân, Nhị tiểu thư không có ở trong phủ, nói là đến Diệp gia thăm Tiết Hoài Viễn.”
“Tiết Hoài Viễn.” Nghe vậy, Khương Ấu Dao hừ lạnh một tiếng: “Chẳng phải chỉ là một tên điên sao, còn ngày ngày đi thăm, nàng ta thật sự là biết làm bộ làm tịch, mua danh chuộc tiếng. Để cho người khác thấy nàng ta có tấm lòng lương thiện.”
Quý Thục Nhiên không để ý tới lời nói của Khương Ấu Dao, chỉ hỏi: “Đã điều tra ra trước kia Khương Lê và Tiết gia có dính líu gì không?”
Hạ Hạm lắc đầu: “Nhị tiểu thư từ nhỏ đã ở Yến Kinh, muốn nói đến nơi khác, chính là tám năm trước đến núi Thanh Thành. Nhưng người Tiết gia chưa từng đến núi Thanh Thành, thật sự không tìm ra một chút liên quan nào.”
“Vậy thì kỳ lạ.” Ánh mắt Quý Thục Nhiên lóe lên: “Đã không có quan hệ, tại sao lại quan tâm Tiết Hoài Viễn như vậy?”
“Mẫu thân, con đã nói rồi, nàng ta đang giả vờ cho người khác xem, để người ta nhìn thấy nàng ta có tấm lòng từ bi. Thật là ghê tởm.”
Quý Thục Nhiên lắc đầu nói: “Nó không phải diễn kịch.”
Phải thừa nhận rằng, Khương Lê là một nữ tử có tâm cơ, ở tuổi của nàng có thể không lộ ra vui giận như vậy thật sự không nhiều, nhưng chính vì như thế, nàng thỉnh thoảng bộc lộ cảm xúc mới càng thêm khác thường. Sự quan tâm và thân thiết của nàng đối với Tiết Hoài Viễn không phải là giả vờ.
Điểm này Khương Nguyên Bách cũng cảm nhận được, cho nên những ngày này Quý Thục Nhiên vẫn luôn âm thầm thổi gió bên gối với Khương Nguyên Bách, nói cho Khương Nguyên Bách biết Khương Lê còn thân thiết với người ngoài hơn so với người phụ thân là ông ấy.
Tuy rằng ngoài miệng Khương Nguyên Bách không nói gì, nhưng trong lòng ông ấy lại để ý, những ngày này ông ấy cũng lạnh nhạt với Khương Lê.
Đối với Quý Thục Nhiên mà nói thì như vậy còn chưa đủ, chỉ khi bà ta có thể đào ra ẩn tình bên trong, nắm được nhược điểm của Khương Lê mới có thể một kích đánh bại.
Tầm Xuân ở một bên nói: “Nô tỳ thấy Nhị tiểu thư đối xử với Tiết Hoài Viễn giống như đối xử với người thân, bất kể chuyện lớn hay chuyện nhỏ, chẳng lẽ Nhị tiểu thư bị trúng tà rồi?”
Trúng tà? Trong lòng Quý Thục Nhiên nảy lên một cái.
Bà ta nói: “Nói bậy bạ gì đó, chuyện trúng tà cũng có thể nói bừa bãi sao?”
Khương Ấu Dao nghe vậy, không cho là đúng nói: “Con thấy nàng ta chính là trúng tà, nếu không tại sao sau khi nàng ta từ núi Thanh Thành trở về lại giống như biến thành một người khác vậy. Núi Thanh Thành có thể biến người ngu ngốc thành người thông minh, vậy những vị ni cô hòa thượng kia đều là thần tiên tốt sao? Chẳng lẽ là nàng ta bị hồ ly tinh nhập vào người, đến nhà chúng ta gây họa.”