Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Con thấy nàng ta chính là trúng tà, nếu không tại sao sau khi nàng ta từ núi Thanh Thành trở về lại giống như biến thành một người khác vậy. Núi Thanh Thành có thể biến người ngu ngốc thành người thông minh, vậy những vị ni cô hòa thượng kia đều là thần tiên tốt sao? Chẳng lẽ là nàng ta bị hồ ly tinh nhập vào người, đến nhà chúng ta gây họa.”
Một câu nói vô tâm của Khương Ấu Dao lại làm Quý Thục Nhiên thực sự suy nghĩ sâu xa.
Thật ra nghi ngờ của bà ta đối với Khương Lê cũng không phải ngày một ngày hai. Năm đó, sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa đã nhìn ra Khương Lê là một kẻ ngu xuẩn. Diệp Trân Trân chết sớm, không ai dạy nàng một số thứ, sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa đã lung lạc Khương Lê đến mức nghe lời răm rắp.
Tính tình Khương Lê bốc đồng, làm gì cũng không suy nghĩ kỹ càng. Nuôi một người như vậy ở trong phủ cũng không sao, nhưng sau đó Quý Thục Nhiên lại nhìn trúng mối hôn sự với Chu Ngạn Bang, muốn dọn đường cho Khương Ấu Dao, nhưng đến lúc này, Quý Thục Nhiên muốn dùng biện pháp gì đó phá hỏng chuyện của Khương Lê.
Ai biết được Khương Lê có thể đã biết bí mật kia, điều này làm cho Quý Thục Nhiên lo sợ bất an. Bà ta không tiếc dùng tới miếng thịt trong bụng, chính là để Khương Nguyên Bách chán ghét mà vứt bỏ Khương Lê, không chịu tin tưởng lời Khương Lê nói.
Quả thực Khương Nguyên Bách hoàn toàn làm được, ông ấy đưa Khương Lê đến núi Thanh Thành. Tám năm qua, cả Khương gia chẳng dòm ngó tới Khương Lê, bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt ở trên núi Thanh Thành. Quý Thục Nhiên kinh ngạc trước mạng sống ngoan cường của Khương Lê, trong tình cảnh như vậy thế mà vẫn sống sót. Nhưng hôn sự của Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang tới gần, bà ta sợ Khương Nguyên Bách sẽ nhớ tới nữ nhi này nên bà ta âm thầm phái người động tay động chân.
Người báo cáo nói Khương Lê nhảy xuống hồ, người bên ngoài cũng không nhìn ra đã bị động tay động chân, trước mắt cũng chỉ còn hơi tàn, không sống qua nổi mùa hè này. Lúc này Quý Thục Nhiên mới yên tâm, nhưng còn chưa yên tâm được bao lâu, Khương Lê đi dạo quỷ môn quan một vòng lại có thể sống sót trở về. Không chỉ như vậy, Hạc Lâm Tự hiểu rõ chuyện tình của Tĩnh An sư thái xảy ra, phu nhân thành Đức Lãng Liễu phu nhân đột nhiên đi trước, Hồng Hiếu Đế đích thân quở trách Khương Nguyên Bách... Từng chuyện từng chuyện tới bất ngờ không kịp đề phòng, làm xáo trộn tất cả kế hoạch của bà ta, Khương Lê cứ như vậy bình an vào kinh.
Chính từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu tuột khỏi tầm kiểm soát. Trên trường thi nàng đoạt hào quang của Khương Ấu Dao, đột nhiên Chu Ngạn Bang ở bên Khương Ngọc Nga, thiếu gia Diệp gia kia không hiểu sao lại làm quan, hiện giờ cả Yến Kinh đều đang khen ngợi... Dường như Khương Lê thay đổi thành một người khác, ở trước mặt nữ hài tử mười lăm tuổi này, Quý Thục Nhiên không chiếm được chút lợi thế nào, còn liên tiếp chịu thiệt.
Đây không phải do bà ta trở nên ngu ngốc mà là Khương Lê thông minh lên. Nàng trở nên xảo quyệt có mưu kế, trên mặt vẫn là sự ấm áp tốt bụng, mỗi khi nhìn thấy ánh mắt của nàng, Quý Thục Nhiên sẽ cảm thấy cả người phát lạnh.
Tại sao lại có nữ hài tử biết ngụy trang như vậy?
Ngoại trừ bất bình cho Khương Ấu Dao, Quý Thục Nhiên còn muốn suy tính cho bản thân bà ta. Sau khi Khương Lê trở lại Yến Kinh vẫn không nhắc tới chuyện kia, Quý Thục Nhiên nghĩ, có lẽ là năm đó Khương Lê hoàn toàn không nghe thấy lời bà ta nói. Nhưng... Bà ta không gánh nổi mạo hiểm này, bí mật kia giống như lúc nào cũng có thể khiến bà ta gặp nguy hiểm, bà ta không thể chấp nhận bất kỳ rủi ro nào. Hiện giờ Khương Lê càng ngày càng khó đối phó, nếu không mau chóng loại bỏ nàng, e rằng sau này muốn ra tay lần nữa thì khó càng thêm khó.
Lời nói của Khương Ấu Dao đã nhắc nhở Quý Thục Nhiên.
Sau khi từ núi Thanh Thành trở về, tính cách của Khương Lê đã thay đổi lớn, lại còn tinh thông mọi thứ. Nàng quan tâm từng li từng tí với Huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn như thế, giữa hai người chắc chắn có nội tình. Cho dù không tra ra cũng không sao, chỉ cần chỉ ra điểm đáng ngờ trên người nàng, Khương Lê đừng mong bình yên vô sự.
Nhưng làm thế nào để chỉ ra, làm thế nào để đạt được mục đích tốt nhất, còn phải dựa theo suy nghĩ của nàng.
“Ta phải vào cung một chuyến.” Quý Thục Nhiên đứng lên.
“Vào cung làm gì?” Khương Ấu Dao hỏi.
Quý Thục Nhiên cười: “Đương nhiên là gặp di mẫu của con, Lệ Tần nương nương.”
Liên quan đến chuyện giết người không thấy máu, Lệ Tần xưa nay luôn là người nổi bật trong đó. Muốn bày mưu tính kế, còn phải nhờ Lệ Tần hỗ trợ.
…
Trong cung, Lệ Tần đang ngồi trong điện nhìn người gảy đàn.
Ngồi đối diện bà ta là nữ tiên sinh của Minh Nghĩa Đường, đệ nhất nữ cầm sư của Yến Kinh hiện giờ, Tiêu Đức Âm.
Mặc dù Tiêu Đức Âm không chịu tiến cung, nhưng lại có mối quan hệ tốt với Lệ Tần, thỉnh thoảng cũng sẽ tiến cung tìm Lệ Tần nói chuyện phiếm. Cũng bởi vì nguyên nhân này, mặc dù Tiêu Đức Âm không phải nhạc công trong cung nhưng người trong cung gặp nàng ấy cũng đều cung kính chào hỏi.
Đàn xong một khúc, Lệ Tần vỗ tay, cười xong rồi nói: “Hôm nay lại thảnh thơi đến chỗ ta, sao không đi tìm công chúa điện hạ?”
Công chúa Vĩnh Ninh cũng thích tiếng đàn của Tiêu Đức Âm, lúc nào cũng mời Tiêu Đức Âm đến phủ chơi đàn.
“Mấy ngày nay tâm trạng công chúa điện hạ phiền muộn, không nên quấy rầy thì tốt hơn.”
Lệ Tần nghe vậy, hỏi: “Là vì vụ án của Tiết gia?”
Tiêu Đức Âm gật đầu: “Đúng vậy.”
Lệ Tần thở dài một hơi: “Vĩnh Ninh cũng là gặp tai bay vạ gió, đang yên ổn, không biết sao vụ án của Tiết gia lại liên lụy đến nàng ta. Bây giờ bên ngoài đồn đãi đủ điều, e rằng nàng ta lại phải hao tâm tổn sức rồi.”
Tiêu Đức Âm nói: “Quả vậy, lần này Khương Nhị tiểu thư làm quá lên rồi, vốn dĩ vụ án Tiết gia đã phức tạp, không có chứng cớ, lại kéo công chúa Vĩnh Ninh vào vũng nước đục này, với Khương Nhị tiểu thư chỉ là chuyện một câu nói nhưng đối với công chúa Vĩnh Ninh mà nói lại là có miệng không nói rõ được.”
“Đúng vậy.” Lệ Tần cảm thán: “Nghe nói Khương Nhị tiểu thư còn nhắc tới người thân của Tiết Hoài Viễn trên triều đình nghị, khi nhắc tới Tiết Phương Phỉ, trung thư xá lang Thẩm đại nhân cũng ở đó, dường như vô cùng lúng túng.”
Khi nói đến ba chữ “Tiết Phương Phỉ”, vẻ mặt Tiêu Đức Âm bỗng chốc mất tự nhiên.
Cũng may Lệ Tần không tiếp tục chủ đề này, mà nói: “Khương Nhị tiểu thư kia cũng cực kỳ lợi hại, không nói đình nghị lần này, ngay cả kỳ thi lúc trước cũng vô cùng nổi trội, ngươi đã nghe qua tiếng đàn của nàng ta rồi đấy, có thể nói là rất tốt.”
Lúc này, sắc mặt Tiêu Đức Âm càng khó coi hơn, phải biết rằng sau cuộc kiểm tra lúc trước, rất nhiều người đều so sánh bài “Hồ ly thập bát phách” của Khương Lê với nàng ấy. Nếu không phải nàng ấy và Khương Lê không thi đấu cùng một lượt, chỉ sợ rất nhiều người sẽ cho rằng nàng ấy không sánh bằng Khương Lê. Hơn nữa cho dù không nói như vậy, người bên ngoài cũng đều nói, đệ nhất cầm sư Yến Kinh tương lai không phải Khương Lê thì không thể là ai khác.
Tiêu Đức Âm rất không phục, nhưng cũng không thể không thừa nhận trình độ cầm nghệ của Khương Lê cao, e rằng bây giờ nàng ấy còn không đuổi kịp. Cho nên nàng ấy cũng rất sợ, nếu như Khương Lê lại muốn khảy đàn vào một dịp nào đó, danh hiệu đệ nhất cầm sư này của nàng ấy còn có thể trụ vững được bao lâu nữa đây.
Cũng không biết Lệ Tần có nhìn thấy sắc mặt Tiêu Đức Âm hay không, nâng chén trà trên bàn nhấp một ngụm. Đúng lúc này, cung nhân đi vào nói: “Nương nương, Khương phu nhân đến rồi.”
Tiêu Đức Âm vội đứng dậy: “Như vậy, Đức Âm không quấy rầy Lệ Tần nương nương nữa, xin cáo lui.”
Lệ Tần không giữ nàng ấy lại, nói: “Nếu đã vậy, ngày khác chúng ta lại nói chuyện đi. Hồng Châu, tiễn Tiêu tiên sinh.”
Hồng Châu tiễn Tiêu Đức Âm rời đi, Lục Vu hỏi: “Nương nương, vì sao phải nhắc tới chuyện Khương Nhị tiểu thư đánh đàn ở trường thi? Nô tì thấy sắc mặt của Tiêu tiên sinh thật sự không dễ nhìn cho lắm.”
“Chính là muốn trong lòng nàng ta không thoải mái.” Nụ cười trên mặt Lệ Tần từ từ thu lại, nói: “Tiêu Đức Âm này, tranh giành thiệt hơn nhất, xem trọng thanh danh hơn mọi thứ. Khương Lê khó đối phó như vậy, thêm một Tiêu Đức Âm đối phó nàng ta, muội muội của ta cũng dễ dàng hơn một chút. Chỉ là.” Nàng ta thở dài: “Chắc hẳn là Thục Nhiên đã hết cách rồi nên lúc này mới tới cầu cứu ta, cũng không biết là gặp phải chuyện gì.”
Quý Thục Nhiên đi vào.
Bà ta đi vào, trước tiên cung kính hành lễ rồi ngồi sụp xuống, Lệ Tần bảo cung nữ đỡ bà ta đứng lên.
“Tam muội.” Lệ Tần nói: “Sao muội lại tới đây?”
Quý Thục Nhiên nhìn về phía tỷ tỷ của bà ta, so với bà ta, Lệ Tần lại càng trẻ hơn. Cũng không phải là Quý Thục Nhiên không đủ xinh đẹp, mà là mặc dù Lệ Tần lớn tuổi hơn bà ta nhưng trong phong thái lại luôn mang theo vài phần ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ. Điều này làm nàng ta trông có vẻ không khác gì những nữ tử trẻ tuổi khác trong hậu cung, thậm chí càng thêm phong tình.
Trong một nhà ba tỷ muội Quý thị các nàng, người đẹp mắt nhất là Lệ Tần, tính tình mạnh mẽ nhất là Trần Quý thị, còn lại bà ta, bởi vì danh hiệu tiểu muội mà được cưng chiều nhất. Quý Thục Nhiên và Quý Trần thị thân thiết hơn, nhưng bà ta lại bội phục vị đại tỷ này nhất. Cái khác không nói, chỉ xét về tuổi tác, Lệ Tần còn có thể độc chiếm sự yêu chiều của Hồng Hiếu Đế ở trong cung.
Ngay từ nhỏ, Quý Ngạn Lâm đã quyết định đưa đại nữ nhi vào cung, bởi vậy bất kể đồ ăn hay đồ dùng trong nhà, phần tốt nhất luôn luôn thuộc về Lệ Tần. Khi còn nhỏ, Quý Thục Nhiên không hiểu chuyện, thường oán giận Quý Ngạn Lâm thiên vị, cho đến khi lớn lên, Lệ Tần trở thành chỗ dựa cho Quý gia ở trong cung, bà ta mới từ từ hiểu ra.
Đặc biệt là giờ đây, bà ta cần trợ giúp ở mọi mặt, cảm thấy Trần Quý thị cũng không thể hoàn toàn giúp được, vẫn phải cầu cứu vị đại tỷ cực kỳ thông minh này.
“Tỷ tỷ.” Quý Thục Nhiên không gọi nàng ta là nương nương, mà gọi như tỷ muội bình thường, bà ta nói: “Tình hình phủ của ta hiện giờ ra sao, tỷ cũng nhìn thấy rồi đấy. Khương Lê này càng ngày càng khó khống chế, ta phải tìm biện pháp diệt trừ nó.”
Lệ Tần nghe vậy, lắc đầu nói: “Hồi trước trong cung yến ta đã nhìn thấy, lúc đó ta đã cảm thấy Khương Lê là một người khó đối phó. Tiểu muội, muội cũng thấm dầm ở hậu trạch nhiều năm như vậy, sao có thể để mặc nàng ta trưởng thành đến trình độ như vậy. Nếu là ta, tuyệt sẽ không đợi đến bây giờ mới động thủ. Hiện giờ nha đầu này đã tung cánh bay cao, muốn diệt trừ nàng ta cũng không dễ dàng như trước đây.”
“Không phải ta không nghĩ tới việc diệt trừ nó, chỉ là sự việc năm đó xảy ra đột ngột.” Quý Thục Nhiên nói: “Lão gia đưa nó đến núi Thanh Thành, ta nghĩ nó cũng chỉ là một tiểu cô nương, không làm nên trò trống gì, chờ lớn tuổi tìm người tống ra ngoài, còn có thể lót đường cho Bình Cát. Ai ngờ sau khi trở về, tính tình của Khương Lê thay đổi lớn, xảo trá vô cùng, ngay cả ta cũng khó có thể ứng phó.”
Lệ Tần nhìn bà ta, nói: “Hôm nay muội tới tìm ta, chẳng qua là muốn ta tới giúp muội diệt trừ nàng ta. Không nói đến ta ở trong cung, khắp nơi đều có mắt nhìn chằm chằm, một khi ra tay giúp muội, ngược lại sẽ rước lấy phiền toái cho mình. Hơn nữa, hiện tại vụ án Tiết gia vừa qua đi, nếu Khương Lê xảy ra chuyện ngay lúc này, bệ hạ nhất định sẽ để cho quan phủ đến điều tra rõ ràng. Muội muốn động thủ, cũng không phải là hành động sáng suốt gì.”
“Tỷ tỷ hiểu nhầm ta rồi.” Quý Thục Nhiên nói: “Đương nhiên ta biết lúc này Khương Lê không thể xảy ra nguy hiểm đến tính mạng được, nhưng nếu là chuyện nhà, người bên ngoài cũng không xen vào được chứ.”
Lý phi hỏi: “Muội muốn thế nào?”
“Tỷ tỷ ở trong cung, chắc hẳn quen biết không ít cao nhân. Ta nghĩ Khương Lê này từ sau khi trở về Yến Kinh, đâu đâu cũng đáng ngờ. Trên núi Thanh Thành lại không có thầy dạy, sao nó học được một thân bản lĩnh này? Hơn nữa có đôi khi ta cảm thấy... Ta cảm thấy dường như nó biến thành một người khác, trên người hoàn toàn không có bóng dáng trước kia. Tỷ đã nghe nói về vụ án Đồng Hương lần này rồi đấy, lúc trước Khương Lê đón Tiết Hoài Viễn đến Khương phủ, quan tâm mọi việc lớn nhỏ, hiện tại còn muốn đi Diệp gia thăm Tiết Hoài Viễn mỗi ngày, điệu bộ kia, ngược lại còn giống như phụ thân và con gái hơn so với lão gia chúng ta. Trong phủ có người đồn đãi nói, Khương Lê rất bất thường, ở trên núi Thanh Thành xưa nay vốn nhiều hồ ly tinh yêu quái, chẳng lẽ nó bị thứ gì chiếm thân nên mới trở nên hết sức kỳ quái... Ta muốn nhờ tỷ giúp ta tìm một người, tốt nhất là cao nhân rất có danh tiếng đến phủ chúng ta trừ tà...”