Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mọi người đều là người thông minh, ngầm hiểu lẫn nhau, không cần phải nói quá rõ ràng, nhất lại là tỷ muội nhà mình, chỉ cần một lời là hiểu ngay.
Lệ Tần đã hiểu, nàng ta khẽ mỉm cười: “Đây cũng là một biện pháp, nhưng nếu không làm tốt một chút, sợ là không thể khiến cho người ta tin tưởng.”
“Xác thực là vậy.” Quý Thục Nhiên nói: “Vì thế cao nhân này rất quan trọng.”
Lời vị “cao nhân” này nói ra, nhất định phải có thể làm người ta tin phục mới được, tốt nhất là người có danh vọng.
“Ta biết rồi.” Lệ Tần nói: “Việc này ta sẽ sắp xếp, nhưng tiểu muội, muội muốn làm việc này thì nhất định phải thành công. Bây giờ trong hậu cung, người nhìn chằm chằm vị trí của ta cũng không ít, nếu như muội thất bại sẽ liên lụy đến ta...”
“Không đâu.” Trong lòng Quý Thục Nhiên run rẩy, nếu thật sự liên lụy đến Lệ Tần, đừng nói Lệ Tần như thế nào, chính Quý Ngạn Lâm cũng không tha cho mình. Nghĩ đến đây, bà ta lại nhìn bụng dưới của Lệ Tần: “Kỳ thật... Chỉ cần tỷ tỷ mang thai long tử thì một Khương Lê nhỏ nhoi tính là cái gì. Cho dù lão gia muốn bảo vệ nó, cũng không bảo vệ được, còn có Ấu Dao, cũng không cần xoắn xuýt vì hôn sự như vậy.”
“Sao ta lại không muốn?” Lệ Tần thở dài: “Biện pháp gì cũng đã dùng rồi, chỉ là không mang thai được, đây có lẽ là số mệnh đi.”
Sợ chạm đến chuyện đau lòng của Lệ Tần, Quý Thục Nhiên cũng không dám nhiều lời. Nhưng được Lệ Tần hứa hẹn, bà ta vẫn rất vui mừng, lại cùng Lệ Tần đàm luận chuyện nhà một chút rồi cáo lui.
Sau khi Quý Thục Nhiên đi, Lệ Tần nói với cung nữ thiếp thân Hồng Châu: “Đi lấy thiếp mời của ta, mời Xung Hư đạo trưởng đến đây.”
Hồng Châu nhận lệnh rời đi, Lục Vu nói: “Nương nương thật sự muốn mời Xung Hư đạo trưởng?”
“Đương nhiên.” Lệ Tần thở dài: “Mặc dù muội muội này của ta hồ đồ, nhưng có một việc, ngược lại giống với cảm giác của ta.” Ánh mắt của nàng ta tối xuống: “Khương Lê, không được giữ lại.”
…
Trong Khương phủ, Khương Lê vừa từ Diệp gia thăm Tiết Hoài Viễn trở về.
Vừa vào viện, Thanh Phong và Minh Nguyệt vội vàng nghênh đón. Khi vào trong phòng, Thanh Phong nói: “Cô nương, sau khi người đi, không lâu sau Quý thị cũng đã tiến cung.”
“Tiến cung?” Khương Lê ngồi xuống, ngạc nhiên nói: “Bà ta tiến cung làm gì?”
“Nô tỳ lén mua chuộc nha hoàn của Thục Tú Uyển, nghe nói là vào cung gặp Lệ Tần nương nương.”
Đồng Nhi nghe vậy, kinh ngạc nhìn về phía Khương Lê: “Cô nương, Quý thị đột nhiên gặp Lệ Tần, chẳng lẽ là vì chuyện của người?”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Minh Nguyệt đi theo ở một bên gật đầu: “Nô tì cũng nghĩ như vậy. Sau khi người trở về phủ, Quý thị vẫn luôn gió êm sóng lặng, không chừng đang ngấm ngầm âm mưu gì đó. Bây giờ gặp Lệ Tần nương nương, có lẽ là muốn Lệ Tần nương nương làm chủ, đang suy nghĩ chiêu trò không đứng đắn gì đó chăng?”
Hai nha hoàn Thanh Phong Minh Nguyệt đang tốt đẹp, ở cùng Đồng Nhi một thời gian dài, gần như cũng bị Đồng Nhi làm lệch lạc, nói chuyện riêng tư cũng không khách khí chút nào. Khương Lê cười nói: “Không có việc gì, dù sao bọn họ cũng không làm gì được ta.”
“Chỉ sợ bọn họ dùng ám chiêu.” Vẻ mặt Đồng Nhi nghiêm túc lên tiếng.
“Không sao.” Khương Lê nghĩ đến cái còi sứ tinh xảo trong tay áo, bây giờ nàng có nhiều hơn một lợi thế. Cơ Hành nói lúc có chuyện gì có thể thổi còi, người hắn sắp xếp ở Khương phủ sẽ xuất hiện. Người này cũng coi như Cơ Hành tạm thời cho nàng mượn, dùng như thế nào là do nàng lên tiếng định đoạt.
Có lẽ là bởi vì nghĩ đến mình có thêm một người có thể tùy tiện dùng, có lẽ là vừa mới đi thăm Tiết Hoài Viễn nên trong lòng Khương Lê vui vẻ, ý cười trên mặt làm thế nào cũng không nhịn được.
Đồng Nhi kỳ quái nhìn Khương Lê, không tài nào hiểu nổi khi biết rõ Quý Thục Nhiên đang âm thầm mưu đồ chuyện gì đó mà Khương Lê không sinh lòng cảnh giác, lại còn có thể vui vẻ như vậy?
“Đúng rồi, Ninh Viễn Hầu phủ bên kia cũng gửi thiếp mời tới.” Minh Nguyệt từ trong tay áo lấy ra một phong thiếp mời, đưa cho Khương Lê.
“Ninh Viễn Hầu phủ?” Bạch Tuyết kinh ngạc: “Ninh Viễn Hầu Thế tử cũng đã định hôn sự rồi, như vậy còn gửi thiếp mời cho cô nương?”
“Không phải Chu Thế tử.” Thanh Phong nói: “Là Ngũ tiểu thư gửi thiếp mời.”
“Khương Ngọc Nga?” Tay mở thiếp mời của Khương Lê dừng lại, nhìn xuống, thiếp mời kia đúng thật là Khương Ngọc Nga gửi. Bên trên chỉ nói đã lâu không gặp Khương Lê, mời Khương Lê đến Chu gia tụ họp.
Khương Lê chỉ nhìn một cái rồi ném thiếp mời kia sang một bên.
“Cô nương?” Đồng Nhi không hiểu.
“Không biết nàng ta đang có chủ ý gì, ta thật sự không có lòng dạ đối phó nàng ta.” Khương Lê nói. Thiếp mời này của Khương Ngọc Nga chỉ thiếu viết bốn chữ “kẻ đến bất thiện” bên trên. Ở Khương phủ, nàng và Khương Ngọc Nga từ trước đến nay không hợp nhau, Khương Ngọc Nga đứng về phía Khương Ấu Dao. Sau đó bởi vì chuyện trong cung yến, Khương Ngọc Nga và Khương Ấu Dao trở mặt, Khương Ngọc Nga còn bởi vậy mà mặt mày hốc hác, nhưng cho dù như vậy cũng không có nghĩa là quan hệ của Khương Ngọc Nga và Khương Lê đã hòa giải.
Huống hồ Khương Lê cho rằng, tính tình một người sẽ không xảy ra chênh lệch một trời một vực trong thời gian ngắn. Trong thiếp mời này, lời lẽ của Khương Ngọc Nga vô cùng ôn hòa, giống như thay đổi thành một người khác. Nếu không phải là Thanh Phong và Minh Nguyệt lấy ra, Khương Lê chắc chắn sẽ nghi ngờ thiếp mời này hoàn toàn không phải do Khương Ngọc Nga viết.
Khương Ngọc Nga hạ mình cầu xin như thế, chỉ vì để nàng đến Chu gia tụ họp, Khương Lê không cho là như vậy. Sau này, Chu Ngạn Bang hiểu ra trong cung yến nàng tính kế hắn, chưa chắc sẽ cam lòng, sợ là muốn mượn tay Khương Ngọc Nga gây ra chuyện gì đó, nàng cũng không có thời gian diễn trò với bọn họ.
“Cứ vậy mặc kệ ạ?” Đồng Nhi hỏi: “Nô tì nên mang đi đốt hay cất đi? Cô nương nên trả lời thiếp mời mới phải.”
Khương Lê ngẫm nghĩ, nói: “Không ném, nghĩ biện pháp làm rơi trên đường nha hoàn của Khương Ấu Dao đi qua, để cho Khương Ấu Dao nhìn thấy đi.”
“Sao ạ?” Bạch Tuyết khó hiểu: “Tam tiểu thư nhìn thấy, không phải càng tức giận hơn sao?”
“Đúng vậy, đầu óc nàng ta không bình thường, hễ tức giận là sẽ làm ra những chuyện điên rồ. Ta nghĩ có nàng ta náo loạn một chút, Quý Thục Nhiên sẽ bận rộn ứng phó nàng ta, bởi vậy không có thời gian đối phó ta, yên tĩnh được mấy ngày. Cho dù tạm thời không đối phó ta thì cũng để cho ta biết rõ ràng đến cùng bọn họ muốn làm gì cũng tốt, không nên đánh trận mà không có chuẩn bị, trận chiến này, có chuẩn bị mới đánh không phải càng thêm náo nhiệt sao?”
Mấy nha hoàn bàn bạc một chút, cảm thấy việc này có thể thực hiện, bèn thương lượng làm thế nào để mang phong thiếp mời này tới trước mặt Khương Ấu Dao một cách tự nhiên.
Khương Lê đuổi bọn họ ra ngoài, nói là muốn đọc sách, đợi ngồi vào trước bàn sách lại sờ tới chiếc còi bạc trong tay áo.
Còi bạc lạnh lẽo, thật khó tin trong phủ lại có người của Cơ Hành. Khương Lê suy nghĩ một chút rồi lại thả nó về.
Hiện tại không an toàn lắm, chờ trời tối, nàng phải dùng thử một lần.
…
Đến ban đêm, toàn bộ Khương phủ đều chìm vào tĩnh lặng.
Khương Lê bảo Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi ngủ, thoái thác nói mình còn phải đọc sách một lát. Chờ sau khi hai nha hoàn rời đi, Khương Lê đứng ở cửa sổ, lấy ra cái còi kia từ trong tay áo, nhẹ nhàng thổi vang.
Nàng không biết người của Cơ Hành có nghe thấy hay không, hay xuất hiện với bộ mặt nào. Nàng phải thử một lần trước, Khương Lê lẳng lặng đứng, kiên nhẫn chờ đợi.
Một lúc lâu sau, dưới gốc cây trước cửa sổ đột nhiên có bóng người lóe lên, dường như có người nào đó đang đứng ở dưới cửa sổ.
Khương Lê nhẹ giọng nói: “Vào đi.”
Ngay sau đó, người kia lặng lẽ nhảy vào trong từ cửa sổ, đứng ở trước mặt Khương Lê.
Khương Lê đóng cửa sổ, quay đầu lại nhìn, đến khi nhìn thấy rõ diện mạo người nọ, không nhịn được cũng ngây người. Người này không phải ai khác, lại là thợ trồng hoa của Khương gia, cả ngày ở trong phủ giúp đỡ chăm sóc hoa viên, Khương Lê không nhớ nổi tên của hắn ta, nhưng biết có người như vậy. Nghe nói người này là Quý Thục Nhiên sai người trả giá cao mời về, tay nghề chăm sóc hoa cỏ rất tốt.
Thậm chí tuổi tác của hắn ta không lớn, thoạt nhìn chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, trông non nớt khôi ngô, nghe nói trình độ chăm sóc hoa cỏ vô cùng hiếm có. Lúc trước chậu hoa lan yêu thích nhất của Quý Thục Nhiên sắp chết, cũng là người này cứu trở về.
Thoạt đầu Khương Lê cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, không ngờ người này vậy mà lại lấy loại thân phận này ẩn núp ở Khương gia, nhưng nghĩ lại thì cũng cảm thấy dường như vô cùng tự nhiên. Phải biết rằng Cơ Hành thích ngắm hoa nhất, trong phủ thu thập kỳ hoa dị thảo khắp thế gian, đầy tớ trong phủ của hắn người nào cũng biết trồng hoa, cũng đều tuấn tú. Người này vừa biết trồng hoa lại tuấn tú, xác thực là người trong phủ Cơ Hành. Chỉ có điều không ai nghĩ tới, người của Cơ Hành lại có lá gan lớn như vậy, dám trắng trợn đến Khương phủ làm thợ trồng hoa.
“Ngươi tên là gì?” Khương Lê hỏi.
“Thuộc hạ là Triệu Kha.” Thợ trồng hoa nói.
“Triệu Kha.” Khương Lê trầm ngâm một chút: “Ngươi tới Khương phủ bao lâu rồi?”
Triệu Kha không nghĩ tới Khương Lê sẽ hỏi vấn đề này, nhìn Khương Lê một cái, không trả lời. Khương Lê nói: “Nếu chủ tử của ngươi đã nói cho ta biết sự tồn tại của ngươi, tạm thời có lẽ ngươi và ta không phải là kẻ thù. Ta nghĩ Cơ Hành cũng biết ta sẽ hỏi ngươi vấn đề này, nếu hắn không phản bác thì tức là ngầm đồng ý. Ngươi cứ nói, ta bảo đảm hắn sẽ không vì vậy mà trách phạt ngươi.”
Triệu Kha đi theo Cơ Hành từ nhỏ, Khương Lê cứ “Cơ Hành” này “Cơ Hành” nọ, gọi thẳng đại danh của Cơ Hành, làm cho trong lòng Triệu Kha kinh ngạc không thôi. Hắn ta không biết là lá gan Khương Lê quá lớn, hay là quan hệ giữa Khương Lê và Cơ Hành còn gần gũi hơn so với tưởng tượng của hắn ta nữa. Tóm lại, Triệu Kha do dự một chút nhưng vẫn nói: “Bảy năm trước.”
Bảy năm trước, khi đó Khương Lê đã rời khỏi Khương gia, Cơ Hành cũng mới chỉ là thiếu niên mười bốn tuổi, vậy mà đã để cho người ẩn náu ở Khương gia. Nhưng đã nhiều năm như vậy mà Khương gia không sụp đổ, vậy xem ra hắn phái người ở Khương gia không phải muốn đạp đổ Khương gia.
“Ngày thường ngươi làm những gì?” Khương Lê hỏi.
“Làm thợ trồng hoa ở Khương gia, nếu có việc hệ trọng thì bẩm báo với đại nhân, không có việc hệ trọng thì chăm sóc hoa cỏ.” Triệu Kha trả lời.
Ngược lại hắn ta rất thẳng thắn, nhưng Khương Lê biết rằng chỉ đến mức này mà thôi. Triệu Kha sẽ không nói những thứ sâu hơn, có lẽ vốn dĩ hắn ta cũng không biết.
Khương Lê gật đầu: “Ngươi biết hôm nay Quý Thục Nhiên vào cung gặp Lệ Tần chứ?”
Triệu Kha gật đầu.
“Bà ta đi gặp Lệ Tần làm gì? Sau khi hồi phủ thì có động thái gì nữa không?” Khương Lê hỏi.
Triệu Kha nói: “Thuộc hạ không theo vào cung, không biết hai người Quý thị và Lệ Tần mưu tính cái gì. Nhưng hôm nay theo lời nha hoàn Thục Tú Uyển nói, Khương Ấu Dao nghi ngờ người...” Hắn ta do dự một chút, dường như cảm thấy lời này có chút khó có thể mở miệng, dừng một chút mới tiếp tục nói: “Bị sơn tinh dã quái nhập vào người, tính tình mới có thể thay đổi lớn sau khi từ núi Thanh Thành trở về như vậy. Quý thị nghe xong lời này, đột nhiên quyết định đi vào trong cung.”
Khương Lê nhìn hắn ta một cái: “Chuyện Thục Tú Uyển, ngược lại ngươi nghe được rất rõ ràng, chẳng lẽ nhất cử nhất động của ta trong viện cũng không thoát khỏi ánh mắt của ngươi?”
Triệu Kha không nói chuyện.
“Ta không có ý trách ngươi.” Khương Lê nói: “Ta biết đây là mệnh lệnh của chủ tử ngươi, không liên quan đến ngươi. Không sao, ngươi muốn xem thì xem đi, mục đích Quý thị tiến cung, ta đã đoán được phần nào.”
Triệu Kha nhìn về phía Khương Lê, nhanh như vậy đã đoán được? Hơn nữa thái độ Khương Lê chắc chắn, không có một tia do dự. Xem ra Văn Kỷ nói đúng, vị Khương Nhị tiểu thư này, trong lòng rất có chủ kiến, lá gan còn rất lớn.
Khương Lê rũ mắt, loại thủ đoạn này của Quý thị thật sự không xa lạ gì. Lúc trước nàng gả cho Thẩm Ngọc Dung, vừa tới Yến Kinh, khi đó là lúc đường làm quan của Thẩm Ngọc Dung rộng mở, nàng làm Thẩm phu nhân ra ngoài xã giao, nghe được rất nhiều bí mật vọng tộc. Phàm là có chính phòng muốn hãm hại sủng thiếp, tìm kiếm sự trợ giúp của đạo trưởng pháp sư là chuyện rất thường tình.
Đương nhiên, Khương Lê không phải sủng thiếp bình thường, nàng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, Quý Thục Nhiên muốn hãm hại nàng cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy. Đạo trưởng pháp sư bình thường, e là cũng không thể làm cho người khác tin phục. Cho nên Quý Thục Nhiên mới nghĩ đến Lệ Tần, Lệ Tần ở trong cung, nhân mạch đông đảo, vị cao nhân Lệ Tần tìm cho Quý Thục Nhiên nhất định thanh danh tại ngoại, lời của ông ta mới có thể phát huy tác dụng tuyệt đối.
“Xung Hư đạo trưởng.” Khương Lê nói.
Triệu Kha ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Khương Lê.
“Ba năm trước, Lệ Tần ở trong cung bị sủng phi sử dụng vu thuật hãm hại nên mạng sống một sớm một chiều, may mắn Xung Hư đạo trưởng xuất hiện, cứu Lệ Tần một mạng, Lệ Tần mới dần dần chuyển biến tốt đẹp. Lệ Tần muốn tạ ơn vị đạo trưởng này bằng một số tiền lớn nhưng vị đạo trưởng này lại không lấy một xu, mà tự do vân du, từ đó không thấy tung tích.”
Trong lòng Triệu Kha nghi ngờ,tuy những chuyện này không được tính là bí mật trong cung, nhưng cũng không phải ai cũng có thể biết. Càng huống hồ ba năm trước Khương Lê còn ở núi Thanh Thành, làm sao có thể biết được những chuyện này. Lúc ấy thái hậu cho rằng trong cung xuất hiện loại chuyện này là tai tiếng, không thể truyền ra ngoài, bởi vậy người trong cung đều bị hạ lệnh bịt miệng.
Nhưng Khương Lê vẫn biết.
Khương Lê mỉm cười, nàng nhìn ra được sự nghi ngờ của Triệu Kha, nhưng nàng thật sự biết chuyện này. Chuyện này là sau đó Thẩm Ngọc Dung nói cho nàng biết, không biết Thẩm Ngọc Dung nghe được từ nơi nào. Nhưng khi đó hắn đã làm quan, tự nhiên có thể tiếp xúc với những bí mật này.
“Quý thị tìm Lệ Tần, hết cách mượn tay Lệ Tần tìm một vị cao nhân. Không có cao nhân nào thích hợp hơn vị Xung Hư đạo trưởng này. Ta thấy.” Ánh mắt nàng hơi lạnh: “Vị Xung Hư đạo trưởng thần long thấy đầu không thấy đuôi này, rất nhanh sẽ xuất hiện lần nữa.”