Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Chắc là đoán được tính toán kế tiếp của Quý Thục Nhiên nên trái lại Khương Lê lại yên tâm.
Chuyện tồi tệ nhất là rơi vào thế bị động, không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, do đó không có chuẩn bị. Nhưng một khi đã biết, cho dù biết đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, nhưng luôn có thể lần theo manh mối tìm được đường ra, cũng không phải là không có biện pháp.
Khương Lê biết, sau vụ án Tiết gia, công chúa Vĩnh Ninh đã nhìn để mắt đến nàng, không nói đến phía Thẩm Ngọc Dung sẽ có tinh thần như thế nào, công chúa Vĩnh Ninh ngang ngược, nhất định tiếp theo sẽ tìm lý do gây phiền toái cho nàng. Trước lúc này, nếu mẫu nữ Quý thị an phận, Khương Lê cũng không rảnh rỗi tốn quá nhiều thời gian ở đây. Nhưng Quý thị vẫn không đổi tính, dĩ nhiên Khương Lê cảm thấy, giữ lại Quý thị ở Khương gia, cũng không phải là chủ ý tốt.
Nàng phải loại bỏ những người tạp nham.
Triệu Kha đã đi rồi, Khương Lê ngồi trên giường, trong lòng hiện lên một nghi vấn. Vì sao Quý thị phải đuổi mình không buông? Cho dù năm đó Diệp Trân Trân để lại một đứa trẻ, đến tuổi cũng nên gả đi, không cần đuổi tận giết tuyệt. Cho dù vì coi trọng mối hôn sự với Chu Ngạn Bang nên muốn cướp thì cũng không cần đẩy Khương Lê vào chỗ chết. Mọi người đều biết năm đó Khương Lê giết mẫu giết đệ, chuyện trước mắt bao người không thể chối cãi nhưng trước đó nghe nói Khương Lê và Quý Thục Nhiên ở chung cũng khá hòa thuận.
Không có hận thù vô duyên vô cớ, mặc dù sau đó đồn đại là Khương Lê rất mưu mô, giả vờ thân thiết với kế mẫu, đến lúc kế mẫu mang thai mới đẩy Quý Thục Nhiên sinh non. Nhưng Khương Lê cho rằng, năm đó tuổi Khương Lê còn quá nhỏ, mà từ nhỏ lại ở hoàn cảnh như vậy, không ai dạy dỗ những thủ đoạn và tâm cơ như thế, làm sao có thể làm đến mức độ đó, ngay cả Quý Thục Nhiên cũng có thể tính toán được.
Việc này Khương Lê vừa nhìn đã cảm thấy có hơi kỳ quặc, nhưng bởi vì thời gian qua quá lâu, rất nhiều chuyện cũng không dễ điều tra ra, hiện giờ Quý Thục Nhiên từng bước ép sát, ngược lại khiến Khương Lê sinh ra quyết tâm muốn điều tra rõ ràng việc này. Nếu trong chuyện này còn có ẩn tình gì, có lẽ còn có thể trở thành công cụ đối phó với Quý Thục Nhiên.
Mặc kệ như thế nào, ngày mai lại đi tìm Triệu Kha hỏi một phen.
Nghĩ đến đây, Khương Lê cũng đi ngủ.
Trong Dao Quang Trúc, đêm nay Khương Ấu Dao cũng không ngủ được.
Hôm nay khi nha hoàn Kim Hoa của nàng ta ở trong hành lang Khương phủ theo sau nha hoàn Đồng Nhi của Khương Lê, Đồng Nhi làm rơi một phong thiếp mời mà không hay biết. Kim Hoa cầm thiếp mời kia lên, mở ra nhìn, vậy mà phát hiện là thiếp mời Ninh Viễn Hầu phủ gửi cho Khương Lê, lập tức không dám chậm trễ đưa thiếp mời cho Khương Ấu Dao.
Khương Ấu Dao không ngủ được, vuốt ve thiếp mời này nhiều lần. Thiếp mời cũng không phải của Chu Ngạn Bang mà là Khương Ngọc Nga.
Nghĩ đến Khương Ngọc Nga, Khương Ấu Dao đã hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ Chu Ngạn Bang phải là tỷ phu của Khương Ngọc Nga, giờ đây lại trở thành phu quân của Khương Ngọc Nga. Người trong lòng nàng ta, bây giờ ôm Khương Ngọc Nga hằng đêm an giấc. Tuy rằng Khương Ngọc Nga chỉ là một thê thiếp, mặc dù Thẩm Như Vân mới là chính thê của Chu Ngạn Bang, nhưng nghĩ đến nữ nhi tam phòng mà mình từng không để vào mắt, cực kì khinh miệt vậy mà lại cướp mất phu quân của mình, Khương Ấu Dao lại hận không thể xé nát Khương Ngọc Nga.
Nhưng trước mắt, Khương Ngọc Nga đã được đưa vào Ninh Viễn Hầu phủ, không bao lâu nữa, hôn sự của Thẩm Như Vân và Chu Ngạn Bang cũng sắp đến, Khương Ấu Dao không có biện pháp gì cả. Nàng ta muốn đi tìm Chu Ngạn Bang, nhưng lại không biết nên nói rõ ràng với Chu Ngạn Bang như thế nào. Nàng ta không tin Chu Ngạn Bang không có một chút tình nghĩa đối với nàng ta, nếu không phải người khác tính kế, vốn dĩ bọn họ là một đôi rất đẹp.
“Khương Lê...”
Khương Ấu Dao nhìn thiếp mời trước mặt, từ trước đến nay Khương Ngọc Nga và Khương Lê không hợp nhau, trước đây cũng luôn đứng về phía mình. Tại sao sau khi gả đến Chu gia, lại mời Khương Lê đến hội họp. Không nói đến mình, dù sao Khương Ấu Dao cũng hại Khương Ngọc Nga để lại sẹo trên trán, hai tỷ muội hòa thuận ngoài mặt cũng không muốn làm, nhưng ngay cả tỷ tỷ ruột Khương Ngọc Yến của mình mà Khương Ngọc Nga cũng không chịu gặp, chỉ mời Khương Lê, cái này làm người ta phải suy nghĩ sâu xa.
Trong cung yến, vốn Quý Thục Nhiên từng nói muốn tính kế Khương Lê và Diệp Thế Kiệt, cuối cùng chẳng biết vì sao người xảy ra chuyện lại thành Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga.
Nhất định là Khương Lê giở trò quỷ, Có lẽ Khương Lê đã đạt được thoả thuận gì đó với Khương Ngọc Nga. Như vậy, mới có thể làm cho Khương Ngọc Nga toại nguyện. Sự xuất hiện của thiếp mời hôm nay, dường như hoàn toàn chứng minh suy đoán của Quý Thục Nhiên là đúng.
Chỉ có Khương Lê và Khương Ngọc Nga lén lút có giao tình, mới có thể gây ra tình cảnh như bây giờ.
Khương Ấu Dao không nói chuyện thiếp mời cho Quý Thục Nhiên, nàng ta giữ thiếp mời, không có ý định trả lại cho Khương Lê. Nàng ta quyết định lấy danh nghĩa Khương Lê để viết một thiếp mời khác cho Khương Ngọc Nga, một lần nữa đổi thời gian địa điểm, để xem rốt cuộc Khương Ngọc Nga và Khương Lê có chủ ý gì.
Nàng ta nhất định phải lật tẩy bọn họ.
…
Một đêm này đã trôi qua trong những suy đoán cá nhân trong mấy viện của Khương phủ. Khi Khương Lê tỉnh lại, ngày đông hiếm hoi ở Yên Kinh xuất hiện một chút nắng.
Trong sân tuyết đọng chưa tan, nâng mắt chiếu ở trên tuyết đọng, phát ra ánh sáng ấm áp, chiếu cho lòng người cũng ấm áp. Khương Lê định ăn cơm xong thì đi gặp Tiết Hoài Viễn như thường lệ. Hồng Hiếu Đế từng nói sẽ triệu tập các thần y trong thiên hạ để chữa trị cho Tiết Hoài Viễn, xem có thể có cơ hội thức tỉnh thần trí của Tiết Hoài Viễn hay không.
Mấy ngày nay, các đại phu tới Diệp phủ nườm nượp, thậm chí còn có thái y trong cung do Hồng Hiếu Đế đích thân phái tới, nhưng sau khi tới khám cho Tiết Hoài Viễn lại nhao nhao lắc đầu, tỏ vẻ không thể chữa trị.
Mới đầu Khương Lê còn rất thất vọng, nhưng Diệp Minh Dục lại an ủi nàng, bất kể như thế nào, Tiết Hoài Viễn còn sống cũng là một chuyện tốt, còn sống thì còn có hy vọng. Còn nữa, trước mắt Tiết Hoài Viễn không nhớ lại chuyện đáng sợ đã trải qua trong ngục, cũng không cần biết tin dữ nhi nữ nhi tử mình chết thảm, sống như vậy, chưa chắc sẽ không vui vẻ hơn. Chờ ông khôi phục thần trí, tiếp nhận cú sốc cực lớn mà vận mệnh mang đến thì sẽ cảm thấy những ngày tháng cái gì cũng không nhớ nổi này quý giá như thế nào.
Nghe Diệp Minh Dục nói như vậy, trong lòng Khương Lê cũng thấy phức tạp. Một mặt, nàng hi vọng phụ thân có thể khôi phục, đời này kiếp này, nàng và phụ thân còn có thể nhận lại nhau. Mặt khác, nàng lại cảm thấy, để cho phụ thân nhớ lại những bất công kia thật sự là quá tàn nhẫn, nàng không thể đối xử với một vị lão nhân đáng thương như vậy.
Dù sao đi nữa, mỗi ngày đi thăm Tiết Hoài Viễn vẫn là việc nên làm.
Khương Nguyên Bách lạnh lùng nhìn nhất cử nhất động của nàng, Khương Lê biết hành động của mình làm Khương Nguyên Bách không vui, nhưng hiện tại nàng không quan tâm, nàng cũng không thể mặc kệ phụ thân ruột thịt của mình.
Trên đường đến Diệp phủ, Khương Lê gặp một phụ nhân xa lạ trong hành lang.
Phụ nhân này tuổi tác đã không nhỏ, mặt mày mơ hồ có thể nhìn ra vẻ thanh tao lúc còn trẻ, ăn mặc không giống hạ nhân nhưng cũng không hoa lệ, bên người chỉ mang theo một nha hoàn. Vẻ mặt vô cùng bình thản, bình thản đến mức như một mặt hồ tĩnh lặng nhiều năm, không hề gợn sóng.
Họ gặp nhau trên hành lang, nha hoàn của phụ nhân gọi một tiếng “Nhị tiểu thư” hành lễ với Khương Lê, lúc này phụ nhân kia mới chậm rãi nhìn về phía Khương Lê, nhẹ giọng gọi theo một tiếng: “Nhị tiểu thư.”
Khương Lê cẩn thận nhìn chằm chằm bà ấy, vẻ mặt đối phương vẫn không có một tia dao động, dường như cứ không vui không buồn như vậy đã qua ngàn năm vạn năm, trên đời không còn bất cứ chuyện gì có thể làm cho bà ấy bận lòng. Khương Lê nói: “Hồ di nương.”
Hồ di nương, là di nương duy nhất trong đại phòng Khương phủ. Mặc dù Khương gia lớn mạnh, nội bộ gia tộc không hòa thuận như bề ngoài, nhưng có một điểm Khương Lê cảm thấy cũng khá tốt. Đó là mấy nhi tử của Khương gia, Khương Nguyên Bách, Khương Nguyên Bình, còn có thứ tử Khương Nguyên Hưng, đều chỉ có đích tử của chính phòng. Cho dù có di nương thì cũng đều không có nhi tử. Nghe nói Khương lão đại nhân sủng thiếp, sinh ra Khương Nguyên Hưng, vì thế làm rất nhiều chuyện hồ đồ, Khương lão phu nhân ghê tởm sủng thiếp kia nên cũng không thích Khương Nguyên Hưng, không chỉ như thế mà còn đặt ra gia phong, không cho các nhi tử để cho di nương sinh con nối dõi.
Mà Hồ di nương là di nương duy nhất sinh con nối dõi trong Khương phủ.
Lúc trước Hồ di nương là nha hoàn bên người Khương lão phu nhân, Khương lão phu nhân làm chủ cho Khương Nguyên Bách thú bà ấy, sau đó Diệp Trân Trân gả vào ba năm không có con, nha hoàn thông phòng lại mang thai hài tử trước. Vốn Khương lão phu nhân muốn cho nha hoàn này một chén thuốc, không cho sinh ra. Nhưng Diệp Trân Trân mềm lòng, chủ động cầu xin, vẫn để cho đứa bé sinh ra.
Sinh ra một nữ nhi, là Đại tiểu thư Khương gia, không lâu sau Khương Lê đã được sinh ra. Vị nha hoàn thông phòng kia thuận thế trở thành di nương. Nghe người ta nói, Hồ di nương không tranh không đoạt, làm người hiền lành, rất hợp với Diệp Trân Trân. Diệp Trân Trân sinh Khương Lê không lâu đã bệnh qua đời, tinh thần Hồ di nương sa sút một thời gian.
Sau đó, Quý Thục Nhiên vào cửa, khi Khương Lê hai tuổi, lúc vị Đại tiểu thư Khương gia kia chơi đùa ở trong hoa viên, vô ý từ trên hòn núi giả ngã xuống, vô phương cứu chữa, từ đó về sau, Hồ di nương ngày đêm thương tâm, gần như bị bệnh tâm thần, suốt ngày canh giữ ở trong sân ôm gối đầu hát ru, gần như không xuất hiện trước mặt mọi người. Lão phu nhân cảm động và nhớ đến tình nghĩa chủ tớ nhiều năm, vẫn tìm nha hoàn hầu hạ bà ấy, dù sao Khương gia không thiếu chút bạc này, coi như có thêm một đôi đũa ăn cơm, cũng không trở ngại chuyện gì.
Hồ di nương nhìn Khương Lê, nhẹ nhàng cúi đầu một chút.
Trong lòng Khương Lê hiện lên một tia nghi ngờ, người người đều nói Hồ di nương có bệnh tâm thần nhẹ, Khương Lê cũng chỉ từng gặp ở bữa tiệc gia đình từ xa một lần, lúc này đến gần nhìn, tuy rằng vẻ mặt vị Hồ di nương này bình thản không gợn sóng, nhưng đôi mắt cũng không phải là đục ngầu sau khi điên rồi mới có. Cái này khác với Tiết Hoài Viễn, bà ấy chỉ phất phưởng, lại vẫn tỉnh táo.
Nội tâm Khương Lê suy nghĩ mấy phen, bỗng nhiên nói: “Hôm nay ánh mặt trời rất tốt, hình như nơi này cách viện của Hồ di nương cũng rất gần, Hồ di nương, ta đến chỗ người ngồi một chút, người chắc hẳn sẽ không từ chối nhỉ?”
Mấy người đều sững sờ.
Bạch Tuyết và Đồng Nhi khó hiểu, Khương Lê và Hồ di nương không hề qua lại với nhau, Hồ di nương ở trong phủ cũng như người trong suốt, vì sao Khương Lê phải chủ động giao hảo với Hồ di nương.
Nha hoàn bên người Hồ di nương cũng kinh ngạc, đoán chừng các nàng ở Khương phủ đã quen cuộc sống độc lai độc vãng, ngoại trừ lão phu nhân, dường như không có ai nhớ rõ các nàng. Có lẽ ngay cả Khương Nguyên Bách cũng quên mình từng có một vị di nương như vậy, nhưng thái độ của Khương Lê thân thiết, khóe môi mỉm cười, làm cho người ta khó có thể từ chối.
Khương Lê chỉ cười nhìn về phía Hồ di nương.
Một lát sau, Hồ di nương nhẹ giọng nói: “Được.”
Viện của Hồ di nương, so với “Phương Phỉ Uyển” của Khương Lê còn xiên xẹo hơn, ít nhất sau khi trải qua một số chuyện, ngoài mặt Quý Thục Nhiên không dám khắt khe với Phương Phỉ Uyển. Nhưng viện của Hồ di nương, Khương Lê chỉ có thể nói, nếu không phải mình biết Hồ di nương, có lẽ sẽ hoài nghi, viện này là cho một di nương ở hay là cho hạ nhân ở.
Hoặc là nói, chỗ ở của nha hoàn thiếp thân bên cạnh Quý Thục Nhiên Khương Ấu Dao cũng thoải mái hơn Hồ di nương một chút. Viện này nhỏ, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến cảm giác quạnh quẽ. Không có chỗ nào dùng để trang trí, trong phòng, một cái giường, một cái bàn, mấy cái ghế, chính là toàn bộ đồ đạc trong nhà.
Nha hoàn của Hồ di nương đi rót trà cho Khương Lê, Khương Lê nhìn thấy, trong phòng chỉ có hai chén trà, ấm trà kia còn khuyết miệng. Về phần điểm tâm trên bàn, lại càng không có.
Nha hoàn có hơi lúng túng, Hồ di nương lại rất tự nhiên, dường như cũng không cảm thấy chuyện này có gì không ổn. Mặt mày bà ấy bình thản, Khương Lê cho rằng, bà ấy trông có vẻ càng giống ni cô trong am ni cô ở núi Thanh Thành, vô dục vô cầu, giống như một khắc sau sẽ thuận gió trở về.