Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Nơi này của Hồ di nương thật sự là hơi quạnh quẽ một chút.” Khương Lê nói: “Trong mùa đông, làm sao mà ngay cả than lửa cũng không đốt một chậu.”
Nha hoàn kia dường như cuối cùng cũng tìm được một người có thể làm chủ lại chịu nói chuyện vì các nàng, uất ức đến mức muốn bật khóc, nói: “Các nô tì đi trù phòng than lửa kia, than lửa trù phòng cho, tất cả đều bị ẩm ướt. Cho dù hong khô đốt ở trong phòng, cũng là than thấp kém nhất, hun đến mức ho liên tục trong phòng... Nếu Nhị tiểu thư tội nghiệp di nương chúng ta thì đến trù phòng bên kia nói một tiếng, mùa đông năm nay di nương chúng ta đã bị tổn thương do giá rét mấy lần rồi, đầu gối đều là vết thương cũ.”
Khương Lê nói: “Vì sao không đi tìm mẫu thân? Quyền lợi lo liệu việc nhà đều ở trong tay mẫu thân, chút chuyện nhỏ này, mẫu thân sẽ làm chủ cho các ngươi.”
Trong chốc lát, nha hoàn không nói chuyện nữa, Hồ di nương nói: “Không sao cả, quen rồi, ta không lạnh.”
Giọng nói khi nói chuyện của bà ấy cũng rất nhẹ nhàng, nếu không phải nghe cẩn thận, gần như không nghe thấy. Khương Lê nhìn bà ấy, vị phụ nhân này tuyệt đối không phải là một người bị bệnh tâm thần, bà ấy ở trước mặt mình, cũng không có ý muốn che giấu sự tỉnh táo của bản thân. Người bà ấy muốn che giấu không phải là mình, đối tượng bà ấy muốn thẳng thắn là mình.
Vì cái gì?
Khương Lê cười nói: “Ta nghe nói, lúc mẫu thân mới sinh ta, Hồ di nương còn thường xuyên ôm ta, trôi qua nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện ta không nhớ rõ lắm, nhìn thấy Hồ di nương cảm thấy xa lạ rất nhiều, nhưng lại cảm thấy, kỳ thật là rất thân thiết.”
Đây đương nhiên là Khương Lê bịa chuyện, nàng cũng không phải là Khương Nhị tiểu thư chân chính. Nhưng cho dù là Khương Nhị tiểu thư thật sự cũng chắc chắn không nhớ được những chuyện này, dù sao khi đó Khương Lê thật sự còn quá nhỏ.
Nhưng câu nói này lại như là gợi lên hồi ức xa xôi của Hồ di nương, ánh mắt của bà ấy trở nên có chút xa xăm, chậm rãi nói: “Đúng vậy, năm đó...”
Bà ấy không nói tiếp nữa.
Khương Lê nói: “Năm đó, Đại tỷ từ trên giả sơn ngã xuống, rốt cuộc là chuyện gì?”
Một câu nói bất thình lình khiến tất cả mọi người trong phòng đều ngẩn ngơ.
Bạch Tuyết và Đồng Nhi kinh ngạc không nói nên lời, mặc dù Hồ di nương trước mắt nhìn như là một người tốt, nhưng trước mặt một người mẫu thân nhắc đến nỗi đau trong quá khứ, ngộ nhỡ Hồ di nương sụp đổ, lại mắc chứng tâm thần, vậy thì phải làm sao?
Nha hoàn của Hồ di nương lại như là nhận được tin tức đáng sợ gì đó, cơ thể khẽ run rẩy.
Ánh mắt Hồ di nương nhìn về phía Khương Lê giống như là có thứ gì đó nhanh chóng hiện lên, bà ấy hỏi: “Ngươi nói, là có ý gì?”
“Ta chỉ là hỏi một chút, năm đó Đại tỷ chết, có phải có ẩn tình gì hay không? Ví như, tỷ ấy bị người hại chết?”
Nàng nói chuyện to gan mà không kiêng dè, trọng kích nối tiếp trọng kích, đám nha hoàn cũng không biết nên dùng biểu cảm gì mới thích hợp. Nhưng vẻ mặt Khương Lê bình tĩnh, tựa như hỏi một chuyện rất bình thường.
Nhưng thần sắc bình tĩnh của Hồ di nương đã bị đánh vỡ.
Bà ấy nói: “Nhị tiểu thư, cẩn thận lời nói, có những lời không thể nói trong phủ này.”
“Cho nên di nương người mới phải giả vờ bị bệnh tâm thần, giả vờ không biết ẩn tình trong đó, giả điếc giả câm mới có thể may mắn sống sót, rồi lại ngày ngày chịu nỗi khổ thấu tim, không thoát khỏi cái chết của nữ nhi.” Nàng quét mắt nhìn đồ vật trên bàn trong phòng.
Đại tiểu thư Khương gia chết yểu, không được vào từ đường Khương gia. Hồ di nương đã đặt bài vị của Khương Đại tiểu thư vào trong phòng, ngày ngày cung phụng, trong phòng cũng lưu lại mùi hương nến quanh năm. Trên bàn còn có một số đồ chơi của tiểu hài tử, trống bỏi gì đó, có thể thấy được Hồ di nương đến bây giờ trong lòng vẫn không bỏ xuống được.
Nhiều năm như vậy, bà ấy nên buông xuống rồi, canh cánh trong lòng như thế, không buông xuống được, buồn bã trong lòng không thể tiêu tan, có phải bởi vì cái chết của nữ nhi mình có nội tình, thật sự oan khuất hay không. Bà ấy không cam lòng lại không có biện pháp, chỉ có thể ôm phẫn uất và thù hận như vậy, ngấm ngầm chịu đựng mà sống.
Nhưng một khắc cũng không dám quên.
Khương Lê nhìn bà ấy, ôn hòa lên tiếng: “Hồ di nương, nếu như Đại tỷ còn sống, năm nay cũng nên xuất giá rồi, tỷ ấy lớn hơn ta một chút, có lẽ là rất xinh đẹp.”
Hồ di nương hơi nhắm mắt lại, Khương Lê nhìn thấy tay bà ấy đặt trên bàn từ từ nắm chặt, lại lần nữa buông ra. Bà ấy nhìn về phía Khương Lê, nói: “Nhị tiểu thư, thiếp thân không biết gì hết.”
Khương Lê lẳng lặng nhìn bà ấy một lát, mới nói: “Thế sao? Vậy thật đáng tiếc.” Nàng đứng lên, giống như vô tình vỗ y phục, nói: “Ta vốn tưởng rằng, nếu trong chuyện này thật sự có ẩn tình gì, có lẽ ta còn có thể giúp đỡ một chút. Cũng không phải ta muốn giúp Hồ di nương, ta chỉ là tiếc cho Đại tỷ mà thôi.”
Hồ di nương động môi, không nói gì, Khương Lê gọi Đồng Nhi cùng Bạch Tuyết đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Hôm nay ta còn có việc, không ở đây lâu nữa. Nơi này của Hồ di nương không có than lửa, thật sự hơi lạnh một chút, nếu di nương có cái gì muốn nói với ta thì có thể tới Phương Phỉ Uyển tìm ta. Phương Phỉ Uyển than lửa đủ đầy, cũng không lạnh, ta nghĩ di nương nên tới Phương Phỉ Uyển ngồi nhiều một chút, dù sao... trước kia nương ta và người, cũng là rất tốt.”
Nói xong câu đó, nàng không quay đầu lại nữa, đi thẳng ra cửa.
Hồ di nương không nhìn nàng, chỉ chuyên chú nhìn trà trong chén của mình. Lá trà kia là trà thô kém chất lượng, vẫn là nha hoàn cẩn thận cất giữ, chỉ chờ lúc có khách nhân lấy ra uống, chỉ là viện này quanh năm không có khách nhân. Nước trà để lâu, trong phòng lại ẩm ướt, đã thay đổi mùi vị.
Nha hoàn nói: “Di nương...”
Hồ di nương nhẹ nhàng thở dài, bà ấy nói: “Nhị tiểu thư đã trưởng thành.”
Nha hoàn không nói gì.
“Nếu như nữ nhi của ta còn sống...” Bà ấy lẩm bẩm nói: “Cũng nên trưởng thành rồi.”
“Di nương, bây giờ nên làm cái gì?” Nha hoàn nhỏ giọng hỏi: “Nhị tiểu thư tìm tới cửa, khó tránh khỏi sẽ bị phu nhân phát hiện.”
“Giữa Nhị tiểu thư và phu nhân, tất nhiên không chết không thôi.” Hồ di nương bình tĩnh rũ mắt xuống, nói: “Hiện tại chính là lúc.”
Đi ra khỏi viện của Hồ di nương, dường như lúc này Bạch Tuyết và Đồng Nhi mới phục hồi tinh thần.
“Không ngờ, Hồ di nương trông có vẻ rất yên lành, cũng không có bệnh tâm thần gì.” Đồng Nhi nói: “Lúc đầu nô tì nghe người trong phủ nói, Hồ di nương không biết ai cả, hôm nay vừa gặp, rất rõ ràng rành rọt.”
“Nô tì cũng cảm thấy kỳ quái.” Bạch Tuyết nói chen vào: “Hồ di nương hoàn toàn khác với suy nghĩ trong lòng nô tì.”
“Khác chỗ nào?” Khương Lê cười hỏi.
“Cũng không thể nói rõ, luôn cảm thấy Hồ di nương trong miệng người khác nói cùng Hồ di nương này không phải là một.” Bạch Tuyết thấy bốn phía không có người, lại ghé sát Khương Lê nhỏ giọng hỏi: “Ban đầu cô nương nói, cái chết của Đại tiểu thư có ẩn tình khác, là có ý gì? Đại tiểu thư chắc không phải bị người khác hại chứ?”
Đồng Nhi cũng hồi hộp nhìn về phía Khương Lê.
Những chuyện trong nhà quyền quý này các nàng cũng từng nghe qua, chỉ là Khương gia tương đối mà nói, nhân khẩu xem như khá đơn giản. Loại chuyện này, mọi người một chốc một lát cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Chỉ là vừa rồi lúc Khương Lê nói chuyện với Hồ di nương, ý tứ tiết lộ trong đó, bây giờ hồi tưởng lại, cũng khiến cho người ta sởn gai ốc.
“Vẫn chưa chắc chắn, đừng nói bừa.” Khương Lê nói: “Việc này đừng để cho những người khác biết, còn lại, chúng ta cứ nhìn xem đi.”
Bạch Tuyết và Đồng Nhi vội vàng im miệng.
Trong lòng Khương Lê lại đã có phỏng đoán đại khái, nếu Hồ di nương không phủ nhận, đó chính là cái chết của Khương Đại tiểu thư đích xác không phải ngoài ý muốn. Mà nhắc nhở của Hồ di nương, tựa hồ cũng chứng minh, sở dĩ bà ấy không nói ra là bởi vì kiêng dè người nào đó.
Tam phòng Khương gia là thứ tử tạm thời không đề cập tới, nhị phòng Khương gia cũng không cần phải đối phó một thiếp thất đại phòng, chỉ có đại phòng... Khương Đại tiểu thư là sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa mới xảy ra chuyện. Lấy hiểu biết của Khương Lê đối với Quý Thục Nhiên hiện giờ, Quý Thục Nhiên làm ra chuyện gì nàng cũng không ngoài ý muốn.
Nhưng nếu Quý Thục Nhiên thật sự có liên quan đến nguyên nhân cái chết của Khương Đại tiểu thư, vậy Khương Lê sẽ nhìn vị Hồ di nương này với cặp mắt khác xưa. Có thể nhịn xuống mối thù sống chết, rồi cũng không phải phụ thuộc vào Quý Thục Nhiên mà là sống nghèo túng, đây tuyệt đối không phải kéo dài hơi tàn, mà là đang chờ đợi cơ hội. Một khi có cơ hội, bà ấy sẽ đi ra báo thù, giống như chính mình vậy.
Hiện giờ, chỉ cần hỏi thăm rõ ràng là được.
Sau khi rời khỏi Khương phủ, Khương Lê vẫn đến Diệp phủ thăm Tiết Hoài Viễn. Nhưng bởi vì trong lòng nghĩ đến chuyện của Hồ di nương, lúc Khương Lê ở Diệp gia cũng hơi không yên lòng.
Diệp Thế Kiệt nhìn thấy nàng như thế, cho rằng Khương Lê đang lo lắng vụ án Tiết gia dính dáng đến công chúa Vĩnh Ninh, Khương Lê là vì đắc tội Thành Vương mà lo lắng, bèn nói: “Gần đây Thành Vương bận rộn chuyện của mình, bệ hạ cố ý cắt giảm thế lực của Thành Vương, Thành Vương không rảnh bận tâm vụ án Tiết gia. Ngươi không cần lo lắng.” Dừng một chút, lại nói: "Ta ngược lại lo công chúa Vĩnh Ninh, nghe nói vị công chúa này trước nay làm việc không kiêng kỵ, mấy ngày nay ngươi ra ngoài mang theo nhiều thị vệ, nếu như có thể, không cần mỗi ngày lui tới Diệp phủ, ta và Tam thúc sẽ chăm sóc tốt Tiết đại nhân.”
Khương Lê lấy lại tinh thần, nhìn về phía Diệp Thế Kiệt. Ngẫm lại lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Thế Kiệt, dáng vẻ giương cung bạt kiếm của Diệp Thế Kiệt đối với nàng, bây giờ lại thành tâm thành ý suy nghĩ cho nàng, duyên phận giữa người với người chính là kỳ diệu như vậy, ngẫm nghĩ cũng bùi ngùi. Nàng cười nói: “Ta không sao, tốt xấu sau lưng còn có Khương gia dựa vào. Ngược lại huynh, huynh và ta buộc chung một chỗ, nếu như Vĩnh Ninh và Thành Vương muốn đối phó ta, nói không chừng sẽ giận chó đánh mèo với huynh. Huynh ở trên quan trường càng thêm gian nan, mọi việc cẩn thận, nếu như có thể, tạm thời buông xuống nguyên tắc của huynh. Nếu như chênh lệch với nguyên tắc của huynh quá nhiều, có thể tìm phụ thân ta giúp đỡ. Phụ thân ta coi trọng lợi ích nhất, hiện giờ huynh là Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, nếu như huynh thăng chức, có lợi cho ông ấy, ông ấy sẽ giúp đỡ.”
Diệp Thế Kiệt cảm thấy có hơi kỳ quái, Khương Lê nói đến Khương Nguyên Bách, đánh giá tựa như không phải phụ thân mình mà là một người xa lạ. Nhưng trong lòng Diệp Thế Kiệt cũng rõ ràng, Khương Lê nói không sai. Tuy rằng Khương Lê so với hắn ta nhỏ tuổi hơn, nhiều khi, Khương Lê trông có vẻ càng già dặn đối với trò đời hơn so với hắn ta hơn một chút.
Thật không biết làm sao mới nuôi ra cá tính như vậy.
Diệp Thế Kiệt không nói thêm gì nữa, Khương Lê quay đầu lại thăm Tiết Hoài Viễn một hồi, nói chuyện với Diệp Minh Dục một lát rồi quay trở về Khương phủ.
Công chúa Vĩnh Ninh có thể làm ra chuyện gì, ngay cả nàng cũng không đoán ra, mọi việc ổn thỏa là tốt, mấy ngày nay, ngoại trừ Diệp gia, nàng vẫn không nên đi chỗ khác, đỡ cho xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Chờ trở lại Khương phủ, đến ban đêm, Khương Lê đứng ở trước cửa sổ, lại thổi cái còi vẽ hoa mẫu đơn kia lên.
Lần này, Triệu Kha xuất hiện rất nhanh, mặc dù hắn ta cố gắng hết sức muốn biểu hiện ra vẻ bình tĩnh, nhưng Khương Lê vẫn có thể nhìn ra bất đắc dĩ bên trong vẻ mặt của hắn.
“Khương Nhị tiểu thư có gì phân phó?” Triệu Kha hỏi.
Khương Lê nói: “Triệu Kha, bảy năm trước đây ngươi tới Khương gia, khi đó ta đã đi núi Thanh Thành, mặc dù trước đây ngươi cũng không ở Khương gia, nhưng ta nghĩ, chuyện xảy ra khi trước của Khương gia, chủ tử của ngươi hẳn là đã để ngươi điều tra.”
Triệu Kha có hơi khó hiểu: “Thuộc hạ không rõ.”
“Ta nghĩ, có lẽ ngươi biết một số chuyện bí mật trong Khương phủ, chuyện người khác không biết, chuyện quá khứ ta không biết. Nếu ngươi đã biết, không bằng chia sẻ với ta, để cho ta cũng hiểu rõ?”
Nàng nói nhẹ nhàng, Triệu Kha nghe được lại ngẩn ra, một lát sau, dường như sắc mặt xanh trắng vài phần, quả thực có vài phần khó có thể diễn đạt thành lời với Khương Lê. Hắn nói: “Thuộc hạ... thuộc hạ không phải là người dò hỏi bí mật của người khác.”
Hắn ta cũng không phải những phụ nhân lắm điều đầu đường cuối ngõ ưa thích khua môi múa mép, ngày thường thích nghe ngóng chút ít bát quái gia tộc. Lời này của Khương Lê, rõ ràng là dùng hắn ta như nha hoàn sai vặt, còn nói đường đường chính chính như vậy!
“Chuyện nhỏ đương nhiên không cần ngươi để ý tới.” Khương Lê nói: “Nhưng chuyện lớn như mạng người quan trọng chắc ngươi cũng biết. Cái khác không nói, Đại tiểu thư Khương gia, trưởng nữ đầu tiên của phụ thân ta, nhiều năm trước đây lúc chơi đùa ở trong hoa viên từ trên giả sơn ngã xuống, đi đời nhà ma. Chỉ là hôm nay ta có một chút tin đồn, cái chết của Khương Đại tiểu thư cũng không phải hoàn toàn là ngoài ý muốn. Triệu Kha, trong này, ngươi có biết chút ẩn tình gì không?”
…
Phủ Quốc Công, trong thư phòng vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Thị vệ Văn Kỷ đứng trong thư phòng, cúi đầu nói với người trước mặt: “Tối nay Khương Nhị tiểu thư lại thổi còi.”
Thanh niên hồng y ngồi ở trước bàn sách, trường bào mềm mại trải trên mặt đất, ngày đông, trên mặt đất cũng trải thảm thật dày. Hoa y ở trên, dường như tấm thảm cũng sinh ra ánh sáng bóng lấp lánh như bảo thạch.
“Ồ?” Cơ Hành hỏi: “Vì chuyện gì?”
“Hỏi thăm nguyên nhân Khương Đại tiểu thư chết nhiều năm trước.”
“Phụt.” Lục Cơ đang uống trà suýt nữa phun ra một ngụm trà, ông ta nói: “Vậy mà Khương Nhị tiểu thư lại hỏi Triệu Kha để nghe ngóng loại chuyện này?”
Đó là Triệu Kha, Triệu Kha bản lĩnh số một số hai trong phủ Quốc Công, vậy mà lại bị coi là trinh thám hỏi thăm chuyện bí mật bát quái, tùy ý sử dụng như vậy?
Cơ Hành nói khi có chuyện quan trọng thì thổi còi, nhưng Khương Lê thổi còi cũng quá thường xuyên, đây cũng không tính là chuyện quan trọng gì chứ?
“Nàng ấy còn rất không khách khí.” Cơ Hành cười một tiếng, vẻ mặt không tức giận, chỉ nói: “Thật sự không coi mình là người ngoài.”