Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương phủ, Khương Lê nhìn chằm chằm Triệu Kha không nhúc nhích.
Lúc đầu Triệu Kha còn không chịu nói gì, nhưng đến cuối cùng rốt cuộc hắn ta cũng bại trận, nói: “Lúc thuộc hạ đến Khương phủ thì Khương Đại tiểu thư đã qua đời rồi. Đại nhân để thuộc hạ thủ trong Khương phủ, thuộc hạ đã hỏi thăm tất cả những chuyện có thể hỏi về Khương phủ hết một lần rồi. Nhưng chuyện đấu đá hậu trạch không thuộc phạm vị thuộc hạ hỏi thăm, vì vậy chỉ biết chuyện này qua loa thôi.”
“Ngươi nói đi.” Khương Lê nói.
“Chuyện Khương Đại tiểu thư chết yểu, tuy rằng lúc trước thuộc hạ không tận mắt nhìn thấy, nhưng đại phòng Khương gia giữ chuyện này kín như bưng. Cho đến sau này, sau khi Hồ di nương, thân mẫu của Khương Đại tiểu thư dọn đến thiên điện, có mấy lần suýt nữa nguy hiểm đến tính mạng.”
Ánh mắt Khương Lê ngừng lại: “Xin chỉ giáo?”
“Tất cả đều là chuyện ngoài ý muốn, vận may của Hồ di nương không tồi, mỗi lần bà ấy đều có thể may mắn chạy thoát. Sau đó Khương lão phu nhân thấy bà ấy đáng thương, lúc nào cũng giúp đỡ bà ấy, hơn nữa Hồ di nương rất hay phát bệnh, dần dần trong phủ không còn tung tích của người này nữa.”
Khương Lê suy nghĩ, nàng chỉ hỏi: “Triệu Kha, ngươi chỉ cần nói cho ta biết chuyện Khương Đại tiểu thư chết có liên quan đến Quý Thục Nhiên hay không thôi.”
Hiển nhiên Triệu Kha không quen nói những loại chuyện này với người khác, hắn ta chần chừ một lúc mới nói: “Tám chín phần mười.”
“Quả nhiên…” Khương Lê lẩm bẩm nói, ngược lại nàng nhìn về phía Triệu Kha, vấn đề càng trở nên sắc bén: “Vậy chuyện của ta, ngươi biết được bao nhiêu?”
Triệu Kha: “Cái gì?”
“Lúc trước thanh danh ta sát mẫu thí đệ truyền khắp cả Yến Kinh một cách ồn ào huyên náo, so với Khương gia mà nói thì chuyện này cũng được gọi là đại sự. Nếu ngươi đến Khương gia làm thám tử, không thể nào lại bỏ sót điểm này. Về chuyện của ta, ngươi biết được bao nhiêu? Thí dụ như, tại sao ta lại muốn đẩy Quý Thục Nhiên đẻ non, còn trước đây nữa quan hệ của ta với Quý Thục Nhiên không phải rất tốt. Lúc ấy ta còn nhỏ tuổi, lại có bản lĩnh làm ra những chuyện này, có lẽ nào trong đó còn có ẩn tình?”
Chuyện năm đó đã cách quá xa rồi. Đồng Nhi cơ bản không thể hiểu được, còn về Bạch Tuyết nàng ấy sau này mới tiến vào. Nghe nói chuyện năm ấy xảy ra những nha hoàn bà tử đều bị đuổi ra khỏi phủ với lý do chăm sóc không chu đáo, bây giờ muốn tìm lại một người năm ấy cơ bản không thể tìm thấy. Manh mối mà câu chuyện kia để lại chỉ là một thanh danh chồng chất tội ác, ngoại ra không còn lại gì. Nhưng mà bản thân Khương Lê lại không phải Khương Nhị tiểu thư thật sự, nàng không có ký ức của chuyện kia, cơ bản không biết chân tướng mọi chuyện thế nào.
Triệu Kha nói: “Nhị tiểu thư, tuy rằng đây là đại sự Khương gia, nhưng năm đó chuyện người đến núi Thanh Thành, ở trong mắt người Yến Kinh người chắc chắn đã bị Khương gia vứt bỏ. Đại nhân để thuộc hạ ẩn núp ở Khương gia, cũng không cần phải phí tâm tận lực đi điều tra một chuyện của người đã bị vứt bỏ.”
Khương Lê: “...”
Tính cách của thủ hạ Cơ Hành và Triệu Kha quả thật không khác nhau là mấy, lời này nói cực kỳ không khách khí, đương nhiên cũng không có gì sai. Một thiên kim thủ phụ bị đuổi đến ngoài am ni cô cách ngàn dặm để thanh tu, nhìn thế nào cũng thấy cả đời của vị tiểu thư này chỉ sợ khó có thể quay trở lại Yến Kinh. Đối với một tiểu thư bị mọi người quên mất, nếu thật phải tốn quá nhiều tâm tư mới gọi là kỳ quái.
“Huống hồ…” Triệu Kha lại nói: “Tại sao Khương Nhị tiểu thư phải hỏi thuộc hạ những chuyện này, chân tướng thế nào, không phải tự Nhị tiểu thư rõ ràng nhất sao?”
Vậy mà còn ra một chiêu ngược lại, có lẽ thủ hạ Cơ Hành cũng theo hắn, ánh mắt sắc bén, rất dễ nắm được trọng điểm.
Khương Lê cười: “Nhưng chuyện ta chứng kiến năm đó cũng chỉ là phiến diện, bộ mặt mà Quý Thục Nhiên che giấu ta cũng chỉ thấy được một phía. Tất cả đều không phải là chân tướng mà ta nhìn thấy, có lẽ chân tướng phía sau còn có thứ thâm sâu hơn, không phải sao?”
Triệu Kha nói: “Vâng.”
“Triệu Kha, ngươi thật sự không biết gì về chuyện năm đó Quý Thục Nhiên đẻ non sao?”
Triệu Kha trả lời: “Thuộc hạ không biết.”
Khương Lê đánh giá vẻ mặt của hắn ta, xác định hắn ta không hề nói dối. Trong lòng nàng đã hiểu được, nàng suy nghĩ sau đó nói: “Được rồi, chuyện của Quý Thục Nhiên ngươi đừng nói nữa. Mấy ngày nay, ta muốn ngươi thay ta làm ba chuyện, chuyện đầu tiên là tận sức giúp ta điều tra nguyên nhân sau lưng năm đó Khương Đại tiểu thư chết yểu. Nếu không hỏi thăm được, thì việc vặt về Khương Đại tiểu thư ngươi cũng tận sức tìm hiểu cho ta. Chuyện thứ hai, gần đây ngươi chú ý trong thành Yến Kinh nhiều chút xem có cao nhân gì lui đến hay không, ta nghĩ có lẽ Xung Hư đạo trưởng đã đến rồi. Còn chuyện thứ ba…” Nàng dừng một chút: “Ta cần một cao thủ khẩu kỹ, Quốc Công phủ các ngươi nhiều kỳ nhân dị sĩ, ta nghĩ hẳn là ngươi cũng quen không ít người như vậy.”
Sau khi nói xong ba chuyện này, sắc mặt Triệu Kha trở nên cực kỳ khó coi, nhưng hắn ta lại không hỏi Khương Lê tại sao phải làm ba chuyện này, chỉ là vẻ mặt hắn ta không cam nguyện nói: “Khương Nhị tiểu thư, người không phải là chủ tử của thuộc hạ.”
“Ta không phải là chủ tử của ngươi, nhưng mà đại nhân nhà ngươi đưa ngươi cho ta mượn, là có thể để mặc ta sử dụng.” Khương Lê mỉm cười: “Nếu không, ngươi trở về kháng nghị với đại nhân nhà ngươi đi, nếu không thì rời khỏi Khương gia đổi người khác đến?”
Trong lòng Triệu Kha cực kỳ buồn bực, hắn ta là nhân tài số một số hai trong Quốc Công phủ, luận ngụy trang, luận đầu óc, loại nào cũng được người khác khen. Bởi vậy, đại nhân mới giao chuyện ẩn núp ở Khương gia nguy hiểm như vậy giao cho mình, kết quả bây giờ Khương Nhị tiểu thư sử dụng mình, không những không có một chút ngượng ngùng, ngược lại còn rất thuận tay. Ai không biết còn tưởng rằng mình là gã sai vặt của nàng, nàng mới là chủ tử thật sự của mình.
Đại tài tiểu dụng, giết gà dùng dao mổ trâu, thật buồn cười!
Nhưng hắn ta vẫn không dám nói với Cơ Hành, để hắn đổi người khác đến.
Thôi, chỉ lần này, huống hồ đại nhân biết mình bị sai xử như vậy, chắc chắn cũng sẽ nhắc nhở Khương Nhị tiểu thư, để nàng đừng có quá phận, chắc chắn cũng sẽ săn sóc mình. Triệu Kha đành không nề hà đáp: “Được rồi. Không có chuyện gì nữa, thuộc hạ cáo lui.”
Khương Lê gọi hắn ta lại hỏi: “Ngươi nói xem, liệu ngươi có thuật lại không thiếu một chữ với đại nhân nhà ngươi không?”
“Khương Nhị tiểu thư!” Triệu Kha trịnh trọng nói: “Đại nhân mới là chủ tử của thuộc hạ.”
“Được rồi.” Khương Lê nói: “Vậy ngươi có thể thuận tiện nói thêm một câu nữa, có một số chuyện ngươi không có cách nào hỏi thăm được, nếu là đại nhân ngươi có thể hỏi thăm được, không biết có thể ra tay hỗ trợ hay không?”
Triệu Kha trợn mắt há hốc mồm nhìn Khương Lê, người này vậy mà được một tấc lại muốn tiến một thước, chẳng những dám ra lệnh cho chính mình, còn dám đưa ra yêu cầu vô lý như vậy với đại nhân?
Nội tâm của hắn ta chịu chấn động thật sự quá lớn, nhưng trên mặt lại không lộ chút cảm xúc nào, chỉ dùng một khuôn mặt gỗ biến mất trước cửa.
Khương Lê đóng cửa sổ lại, một lần nữa ngồi xuống sụp, nghĩ đến lời nói của Triệu Kha, chuyện năm đó khó khai quật như thế, dường như càng thêm chắc chắn Quý Thục Nhiên đã làm không ít chuyện bí ẩn.
Tuy rằng nàng không phải là Khương Nhị tiểu thư chân chính, nhưng nguyên nhân chính là vì Khương Nhị tiểu thư nên nàng mới còn sống, từ phương diện nào đó nàng có thể lý giải được cảm xúc của Khương Nhị tiểu thư. Nàng không thể làm được gì cả, nhưng mà bây giờ, chuyện duy nhất nàng có thể làm giúp Khương Nhị tiểu thư đó chính là giúp nàng tìm ra chân tướng, không phải gánh vác tội danh không thuộc về mình.
Một bên khác, Quốc Công phủ, sau khi nghe được tin tức Triệu Kha truyền đến, Lục Cơ ngồi không yên.
“Nàng nàng nàng…” Nghĩ đến văn sĩ áo xanh trên mặt không lộ ra hỉ nộ, lúc này đã không màng duy trì phong thái đạm nhiên thong dong của chính mình mà vội vàng nói: “Sao nàng ấy có thể lớn mật như vậy?”
Sao có thể chỉ lớn mật, quả thật là không biết trời cao đất dày, nhìn xem, nàng nói cái gì, không chỉ để cao thủ Quốc Công phủ làm việc vì nàng, ngay cả Cơ Hành cũng dám sai sử. Nha đầu này ăn gan hùm mật gấu lớn lên sao? Có phải nàng sinh ra đã không hiểu được hai chữ “sợ hãi” viết như thế nào.
Cơ Hành lại như không để việc này trong lòng, chỉ lẩm bẩm: “Hỏi đến chuyện Quý Thục Nhiên đẻ non?”
“Vâng.” Văn Kỷ đáp: “Triệu Kha nói, Khương Nhị tiểu thư hỏi như vậy.”
“Ba chuyện nàng ấy muốn Triệu Kha làm, hai chuyện đầu tiên còn có thể ngẫm lại, nhưng chuyện thứ ba, tìm một người khẩu kỹ xuất chúng… là có ý gì?” Lục Cơ lắc đầu: “Nàng ấy muốn làm ảo thuật sao?”
“Môn khách trong phủ đông đảo, Lục Cơ, ngươi đi tìm một người đến đi.” Cơ Hành nói.
Lục Cơ đáp lại nhưng trong lòng buồn bực, tại sao Khương Lê muốn làm cái gì, Cơ Hành cũng hữu cầu tất ứng hết. Ngay từ đầu, ngay cả chuyện Khương Lê chết Cơ Hành cũng không quan tâm. Lục Cơ nghi ngờ giữa hai người bọn họ còn có bí mật khác, đương nhiên ông ta sẽ không thám thính. Nhưng có thể làm cho Cơ Hành xuất hiện sự thay đổi lớn như vậy, Khương Nhị tiểu thư cũng xem như rất khó lường.
“Hình như gần đây Khương Nhị tiểu thư đang tra chuyện Quý thị.” Lục Cơ nói: “Chẳng lẽ nàng ấy muốn xuống tay đối phó với Quý thị? Sau lưng Quý thị là Quý gia, Quý gia còn có một Lệ Tần. Nếu mà Khương Nhị tiểu thư đối phó Quý thị, chính là đối phó Lệ Tần. Trước mắt Vĩnh Ninh cũng hận Khương Nhị tiểu thư, nếu mà Vĩnh Ninh liên thủ với Lệ Tần, ngày tháng sau này của Khương Nhị tiểu thư cũng không dễ sống.” Lục Cơ lắc đầu: “Nàng ấy vẫn luôn khôn khéo, tại sao lại vào lúc mấu chốt làm những chuyện này?”
“Vì nàng ấy nghẹn quá lâu rồi.” Cơ Hành nói: “Tới bây giờ không thể nhịn xuống nữa. Nhưng mà cũng tốt, kẻ thù không phải bị đả đảo bởi sự nhường nhịn. Nàng ấy như thế rất sảng khoái.”
“Khương Nguyên Bách ở chính sự thì thông minh, ở gia sự còn không bằng nữ nhi này của ông ta.” Lục Cơ thở dài: “Bây giờ, thật đáng để nhìn.”
Cơ Hành nhìn ánh nến lúc tối lúc sáng trên bàn, trên môi mỉm cười nhưng ánh mắt lại âm u.
Quả thật đáng nhìn, ngay cả hắn cũng bắt đầu tò mò.