Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Yến Kinh vào đông, mặt trời rất hiếm xuất hiện. Ngày hôm qua nắng đã ló dạng, hôm nay lại như muốn thu hồi lại thời tiết tốt của ngày hôm qua, sáng sớm gió lạnh trộn lẫn với gió tuyết, thổi đến cành hoa trong bồn hoa đọng tuyết nặng nề, bị đứt gãy không ít.
Minh Nguyệt và Thanh Phong mặc áo bông thật dày, đang dọn dẹp những cành hoa bị gãy ở trong viện. Khương Lê nhìn ra ngoài cửa sổ, Đồng Nhi nói: “Cô nương, hôm nay gió tuyết lớn quá, hay là không đến Diệp gia?”
Gió tuyết lớn như vậy, ngoại trừ bá tánh mệt mỏi bôn ba ra, thì phàm là một ít hộ gia phú quý sẽ ở nhà không cần ra cửa, thật sự quá lạnh lẽo. Than lửa đốt trong phòng rất lớn, trong tay Khương Lê còn cầm một lò sưởi, nhưng đứng ở sân khấu nàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo vèo vèo.
“Không thể không đi.” Khương Lê nhìn ra ngoài trời: “Nhưng bây giờ quả thật không nên ra cửa, chờ buổi chiều tuyết nhỏ chút rồi lại đi.”
Đồng Nhi nhận mệnh cúi đầu, câu trả lời của Khương Lê nằm trong dự kiến của nàng ấy. Đối với Tiết Hoài Viễn, dù gió táp mưa sa Khương Lê đều phải đến hỏi thăm. Có đôi khi nàng ấy không hiểu rõ, mặc dù cô nương nhà mình tâm địa thiện lương, nhưng nơi Tiết Huyện thừa cũng có người chăm sóc, tại sao nàng lại không bỏ xuống được?
Đang nghĩ ngợi, Bạch Tuyết từ bên ngoài đi vào nói: “Cô nương, Hồ di nương đến.”
“Hồ di nương?” Đồng Nhi ngạc nhiên.
Khương Lê lại không có dáng vẻ ngạc nhiên, nàng khẽ mỉm cười: “Còn nhanh hơn ta nghĩ nhiều, Đồng Nhi đi châm trà, Bạch Tuyết mời Hồ di nương vào đi.”
Lúc Hồ di nương đến, vẫn là nha hoàn ngày ấy đi theo bên người. Dường như bà ấy chỉ có một nha hoàn này, suy cho cùng bà ấy cũng là một di nương, nhưng mà trong phủ gần như không ai nhớ rõ bà ấy. Cũng chỉ có danh hiệu di nương ở mặt ngoài.
Hồ di nương và nha hoàn cùng tiến vào nhà ở của Khương Lê.
Trong phòng và ngoài phòng dường như là hai trời đất khác nhau, mà Hồ di nương và nha hoàn dường như là lâu rồi không có cảm nhận được ấm áp như vậy. Khương Lê nhìn thấy rõ ràng nha hoàn kia không tự chủ được đến gần than lửa một chút, tham lam hấp thụ một chút ấm áp trong phòng.
Trong lòng Khương Lê thở dài, mùa đông khắc nghiệt, chủ tớ hai người lại chỉ mặc áo bông hơi mỏng. Khó có thể tưởng tượng một đại gia tộc như Khương phủ, ngay cả người hầu cũng có quần áo mùa đông, mà hai người lại thất vọng như thế. Tuy rằng Khương lão phu nhân thầm nghĩ muốn tiếp tế Hồ di nương, nhưng suy cho cùng quyền quản gia nằm trong tay Quý Thục Nhiên, Khương lão phu nhân không thể nào chăm sóc đến việc nhỏ không đáng kể như vậy. Mà chủ tớ Hồ di nương rơi xuống hoàn cảnh như thế, nếu không phải do Quý Thục Nhiên ngầm đồng ý thì Khương Lê không tin.
“Bên ngoài lạnh lẽo, Hồ di nương uống chút trà nóng đi.” Khương Lê đẩy chén trà nóng đến trước mặt Hồ di nương một chút.
Hồ di nương nhận lấy chén trà mà uống một hớp, giống như lúc này mới có hơi ấm, sắc mặt tái nhợt hiện ra một chút huyết sắc. Bà ấy nói: “Nhị tiểu thư, hôm nay thiếp thân đến là để trả lời vấn đề hôm qua của Nhị tiểu thư.”
Khương Lê cười cười, Hồ di nương là người thông minh, ngày hôm qua không lập tức trả lời đơn giản vì để cân nhắc lợi hại. Nhưng đến hôm nay, bà ấy lập tức đưa ra quyết định, xem ra cũng là người thông minh.
“Không vội.” Khương Lê cười nói: “Ta đã nói rồi, Hồ di nương muốn lúc nào nói, thì lúc đấy nói, bây giờ không vội, ta sẽ không ép người.”
“Nhị tiểu thư tâm địa Bồ Tát, đương nhiên sẽ không ép buộc thiếp thân, chỉ là theo như thiếp thân nhìn thấy, ác chiến giữa Nhị tiểu thư và Quý thị rất nhanh sẽ bắt đầu. Thiếp thân và Quý thị có thù không đội trời chung, đương nhiên sẽ giúp Nhị tiểu thư. Cho nên hôm nay thiếp thân đến đây là vì muốn biểu lộ lòng mình với Nhị tiểu thư.” Bà ấy nói: “Thiếp thân nguyện ý trợ giúp Nhị tiểu thư một tay.”
“Trợ giúp ta một tay?” Khương Lê cười cười: “Hồ di nương không cần phải nói đến chính nghĩa như thế, trợ giúp ta một tay hay là mượn đao giết người, cũng chỉ là thay đổi cách nói mà thôi. Huống hồ giúp ta không phải là cũng giúp chính di nương hay sao?”
Hồ di nương nhìn Khương Lê một lúc lâu sao, bỗng nhiên cười, bà ấy cười lộ ra một chút tư thái nhã nhặn lịch sự dịu dàng, bà ấy nói: “Nhị tiểu thư quả thật không giống với phu nhân.”
“Phu nhân” mà bà ấy nói, đương nhiên là chỉ Diệp Trân Trân.
Khương Lê cười: “Thời gian ta ở chung với mẫu thân ta không dài, cũng chỉ từ miệng người khác mới biết được bà ấy là người như thế nào. Nghe nói di nương và mẫu thân ta quan hệ rất tốt, có lẽ di nương biết được.”
“Phu nhân là người tốt.” Hồ di nương nhẹ giọng nói.
“Bởi vì mẫu thân con bao dung người và Đại tỷ sống, mà Quý thị thì không dung được phải không.”
Lời này vừa nói ra, mấy người trong phòng đều yên lặng, Đồng Nhi và Bạch Tuyết không dám thở mạnh, yên tĩnh đứng phía sau Khương Lê.
“Lá gan Nhị tiểu thư quá lớn rồi.” Hồ di nương nói: “Nói những lời này không sợ lão gia nghe thấy sao?”
“Di nương nghĩ cha con thực tai thính mắt tinh.” Khương Lê lạnh nhạt nói: “Nếu mà cái gì ông ấy cũng có thể thấy, cái gì cũng có thể nghe, thì trong phủ này sẽ không xảy ra nhiều chuyện hồ đồ như vậy.”
“Nhị tiểu thư là người thông minh.” Hồ di nương gục đầu xuống, chậm rãi nói: “Nguyệt Nhi từ trên núi giả rơi xuống quả thật không phải ngoài ý muốn.”
“Nguyệt Nhi” là nhũ danh của Khương Đại tiểu thư, thật ra cho dù là nhũ danh hay đại danh của Khương Đại tiểu thư, thì khắp cả Khương gia dường như đều không nhớ rõ người này. Chỉ là một thứ nữ, nếu không phải lúc trước Diệp Trân Trân mềm lòng, thì đã là hậu thế vốn không nên tồn tại. Bởi vậy cuối cùng Nguyệt Nhi chết đi, mọi người cũng cho rằng đó là mệnh của nàng ấy, vốn không có mệnh cách sinh ra, giãy giụa đến cùng cũng tránh không được mất mạng.
Nhưng rốt cuộc là do mệnh hay là do âm mưu, lại không có ai tiếp tục để ý, ngoại trừ sinh mẫu của nàng ấy.
“Người từ từ nói.”
“Sau khi ta hạ sinh Nguyệt Nhi xong, phu nhân cũng có Nhị tiểu thư. Phu nhân đối xử với Nguyệt Nhi rất tốt, có cái gì tốt nàng ấy cũng chia cho Nguyệt Nhi một phần. Tuy rằng Nguyệt Nhi là thứ nữ, nhưng cũng có đãi ngộ như Nhị tiểu thư, không kém nhiều lắm. Năm đó thiếp thân rất may mắn, có thể gặp được người tốt như phu nhân, chỉ nguyện Nguyệt Nhi bình bình an an lớn lên, gả cho một hộ người thành thật, sống một cách bình đạm đã rất tốt.”
“Chỉ là không ngờ rằng phu nhân lại đi sớm như vậy, sau đó thì Quý thị vào cửa.” Bà ấy nhìn về phía Khương Lê, cười cười tự giễu: “Tuy rằng mặt ngoài Quý thị thoạt nhìn cũng rất dịu dàng hào phóng, đối xử với Nguyệt Nhi cũng rất tốt. Nhưng nữ nhân mà, luôn có một trực giác, ánh mắt nàng ta nhìn Nguyệt Nhi luôn có gì đó cản trở.”
“Ta muốn để Nguyệt Nhi cách xa nàng ta, không đến gần nàng ta, nhưng không ngờ vẫn xảy ra chuyện.”
“Các nàng xem Nguyệt Nhi như bạn chơi cùng chơi đùa với Khương Ấu Dao, nhưng người bình thường, tại sao lại đối xử với bạn chơi cùng của mình như vậy, ngày hôm đó…”
Ngày hôm đó, Khương Đại tiểu thư và Khương Ấu Dao ở trong phủ chơi, Khương Ấu giao mới hai tuổi, là hài tử không hiểu biết cái gì. Không biết Khương Đại tiểu thư làm cái gì, tóm lại là chạm vào nơi nào của Khương Ấu Dao, Quý Thục Nhiên giận dữ đá Khương Nguyệt Nhi một chân. Khương Đại tiểu thư mới 4 tuổi thôi, cái đá kia không chút lưu tình, cho đến khi đá Khương Nguyệt Nhi đến té ngã, cái gáy đập lên ngạch cửa, người đã không còn.
Quý Thục Nhiên chỉ hoảng loạn một lúc, lập tức đưa ra quyết định sai hạ nhân dẫn Khương Nguyệt Nhi đến núi giả, làm giả Khương Nguyệt Nhi vô ý từ trên núi giả té ngã xuống, lúc này mới mất đi tính mạng.
“Bọn họ cũng không nghĩ rằng Nguyệt Nhi mới có 4 tuổi, sao có thể bò lên trên núi giả được.” Tuy rằng Hồ di nương rất cố gắng muốn bình tĩnh nói mọi chuyện, nhưng thân mình vẫn không nhịn được run nhè nhẹ, bà ấy cuộn ngón tay, nắm lung tung một chút, giống như nắm được nữ nhi đã biến mất của chính mình, bà ấy nói: “Nguyệt Nhi của ta, cứ như vậy chết trong tay của Quý Thục Nhiên.”
“Sao người lại biết được?” Khương Lê hỏi.
“Nha hoàn của ta, tên là Bào Cầm.” Bà ấy ngẩng đầu, ý bảo là nha hoàn đứng bên người bà ấy, bà ấy nói: “Là tỷ tỷ sinh đôi của nàng ấy, tên là Tư Kỳ, chính là người đi theo Nguyệt Nhi ngày hôm ấy. Nàng ta ở bên ngoài, vừa lúc nhìn thấy Quý thị sai người khác làm giả chuyện, nàng ta lập tức nhân lúc mọi người không chú ý, chạy về sân nói với ta.”
“Nha hoàn kia đâu rồi?” Khương Lê hỏi.
“Đã chết.” Hồ di nương cúi đầu: “Người trong viện ngày hôm đó, tất cả đều biến thành dê thế tội. Tư Kỳ vì bảo vệ tiểu thư không được, sống sờ sờ bị đánh chết. Ta không thể cứu được nàng ta.”
“Người biết việc này tại sao không nói cho phụ thân biết?” Khương Lê hỏi.
“Nhị tiểu thư, ngươi cho rằng ta không nói với lão gia ư?” Hồ di nương mỉa mai nói: “Chỉ là ta nói cũng không ai tin. Bọn họ đều nói ta vì mất đi Nguyệt Nhi mà rối loạn tâm thần nổi điên rồi, chửi bới hãm hại Quý thị, thậm chí còn muốn đưa ta đến miếu, nếu không phải lão phu nhân niệm tình chủ tớ nói chuyện vì ta, ta sợ rằng đã sớm ở trong một cái miếu trên đường nào đó, ngoài ý muốn mà chết oan chết uổng rồi.”
Khương Lê yên lặng, một lát sau nàng nói: “Lời của người nói trong phủ không có ai tin sao?”
“Sao có thể tin?” Hồ di nương nói: “Nàng ta là tiểu thư Quý gia, bây giờ là phu nhân chính phòng, dịu dàng hào phóng, hiền lương thục đức, không có ai tin nàng ta sẽ động thủ với một tiểu thư con vợ lẽ không gây trở ngại đến nàng ta được. Có lẽ, có lẽ có người sẽ nhận thấy sự đáng ngờ trong đó, nhưng lúc ấy Quý gia không ngừng phát triển, có ai sẽ vì một người đã chết mà đắc tội với cửa quan hệ thông gia với Quý gia này cơ chứ, Nhị tiểu thư, ngươi cũng ở Khương gia, nhân tình ích lợi, ngươi rõ ràng hơn ta nhiều. Bọn họ cũng có thân tình, chỉ là chút thân tình này cũng phải chú trọng lợi và hại. Ở trước mặt lợi ích, rất yếu ớt.”
Bà ấy nói như khóc như cười, dường như Khương Lê có thể nhìn thấy ngập tràn phẫn uất và bi thương xuyên qua khuôn mặt niên hoa của người phụ nhân này.
Hồ di nương một lúc sau bình tĩnh lại mới nhẹ giọng nói: “Trong phủ này, có một người hẳn sẽ tin tưởng ta, chính là phu nhân. Nhưng tiếc rằng nàng ấy đã chết. Có lẽ là báo ứng của ta chăng.”
“Có ý gì?” Khương Lê cảm nhận được ý khác trong lời nói của bà ấy.
“Nhị tiểu thư, chuyện này ta đã chôn trong lòng bao nhiêu năm rồi.” Hồ di nương cười thảm nói: “Trong phủ này, người nào cũng tránh ta như ôn dịch, ta cũng không thể nói cho người khác nghe bí mật này. Nhưng bây giờ người đã đến rồi, ta nghĩ, hẳn là ngươi cũng muốn biết chuyện này mới đúng. Thật ra chuyện trước đây khi phu nhân chết cũng không phải là ngẫu nhiên.”
Khương Lê vừa nghe, giống như bị một chậu nước lạnh từ đâu rót xuống, thời tiết vốn đã lạnh nàng càng rét lạnh thấu xương hơn, ý cười của nàng hầu như biến mất không còn, chỉ hỏi: “Hồ di nương, người cần nói rõ ràng.”
Hồ di nương như không nhìn thấy sắc mặt Khương Lê thay đổi, bà ấy chỉ lo nói của mình: “Lúc trước, Quý thị vừa mới vào cửa, ngay từ đầu ta cho rằng chỉ cần biểu hiện dịu dàng thuận theo thì Quý thị sẽ bỏ qua cho mẫu tử chúng ta, sẽ không tìm mẫu tử chúng ta gây phiền phức. Khi đó ta thường xuyên lấy lòng Quý thị, đưa cho Quý thị thức ăn, thêu thùa linh tinh mà ta làm. Có một ngày, ta nghe thấy Quý thị và ma ma của nàng ta nói chuyện, nói là đại phu lúc trước xem bệnh cho phu nhân bây giờ đã đến Yến Kinh, nên tìm người diệt khẩu mới được.”
“Người nói cái gì?” Khương Lê nhíu mày: “Lúc trước mẫu thân con không phải vì sinh con ra nên thân mình suy yếu mới mất sao?” Nghe nói Khương Nhị tiểu thư vốn dĩ vì việc này cực kỳ tự trách. Nếu không phải bà ấy liều mạng sinh mình ra thì Diệp Trân Trân cũng không cần đi sớm như vậy.
“Thân mình suy yếu, từ từ dưỡng lại là được.” Hồ di nương nói: “Nhưng nửa năm đó thân mình của phu nhân ngày càng sa sút. Lúc ấy chúng ta cũng không nghĩ nhiều, nhưng một ngày kia ta bỗng nhiên phát giác ra không đúng. Sau khi phu nhân chết, mấy nha hoàn bên người phu nhân cũng vì các loại nguyên nhân, hoặc là phải về nhà chăm sóc mẫu thân bệnh nặng mà rời khỏi Khương phủ, hoặc là ra phủ gả chồng, trong vòng nửa năm không còn bất cứ tin tức gì. Ngay cả nha hoàn bên cạnh Nhị tiểu thư do phu nhân để lại cho ngươi cũng không còn lại ai.”
“Bây giờ nghĩ lại, chưa chắc không phải do Quý thị mua chuộc những nha hoàn và đại phu xem bệnh, gian lận trong dược thiện của phu nhân, làm cho phu nhân xảy ra chuyện.”
Khương Lê lắc đầu: “Nhưng chuyện này cũng không cần thiết. Phụ thân con là sau khi mẫu thân con qua đời mới nhìn trúng Quý thị. Khi đó Quý thị còn ở thâm khuê, khắp cả Yến Kinh, ấn cạnh cửa Quý gia, tuy rằng không tìm được nhà cao cửa rộng như Khương gia, nhưng thiếu gia quan gia bình thường vẫn dư dả. Không cần phải ở đây làm tục huyền cho người ta.”
“Đây cũng là chuyện thiếp thân không hiểu.” Trên mặt Hồ di nương cũng lộ ra vẻ hoang mang: “Muốn nói bởi vì Quý thị ưu ái lão gia trước nên mới dùng thủ đoạn ngoan độc như vậy thì cũng không thể nào nói nổi. Trước đây Quý thị và lão gia cũng không có gặp mặt.
Khương Lê không nói.
“Sau khi biết việc này, thiếp thân cũng không dám lộ ra, chỉ sợ biết càng nhiều bí mật của nàng ta thì chết càng nhanh.” Hồ di nương nói: “Ta nghĩ rằng chỉ cần có thể bảo vệ Nguyệt Nhi lớn lên, thì những việc này có thể xem như không biết, chôn ở trong bụng mới tốt, nhưng không ngờ đến…” Bà ấy cười khổ một tiếng: “Đây là sự trừng phạt ông trời dành cho ta, ngày thường phu nhân đối xử với ta tốt như vậy, ta không thể tố oan cho nàng ấy, cho nên ta xứng đáng mất đi Nguyệt Nhi. Đây là do ta gieo gió gặt bão.”
Khương Lê nhìn bà ấy, nàng biết Hồ di nương đau lòng, nhưng nàng không có cách nào tiếp tục đồng tình với Hồ di nương. Nếu trước đây Hồ di nương để lộ chuyện này ra một chút, Khương Nhị tiểu thư chân chính có tâm tư đề phòng với Quý thị, cũng sẽ không gây thành bi kịch cuối cùng như vậy. Tuy rằng ở trong mắt mọi người, vị Khương Nhị tiểu thư này ngoại trừ thanh danh ở quá khứ không tốt ra thì đã có được tất cả, nhưng chỉ có mình Khương Lê biết rằng, Khương Nhị tiểu thư chân chính đã không còn trên đời.
Nữ nhi mà Diệp Trân Trân muốn bảo vệ, cũng không sống sót ở Khương gia.
“Nhị tiểu thư, ta biết ngươi oán ta, ta cũng không hy vọng xa vời rằng ngươi có thể tha thứ cho ta. Nhưng mà tội của ta, đương nhiên ta sẽ tự mình cõng, nhưng trên người Quý thị cõng hai mạng người, còn có thể như cá gặp nước khiến ta không cam lòng.” Lần này ngay cả “thiếp thân” bà ấy cũng không xưng. Bà ấy nói: “Ta đã nhịn nhiều năm vậy rồi, đã nghĩ sẽ đồng quy vu tận với nàng ta như thế nào, nhưng ngay cả người nàng ta ta cũng không thể lại gần được. Ta không có bạc, không thể sai khiến bất cứ hạ nhân nào, nói một câu khó nghe, dù ta muốn hạ độc nàng ta cũng không có tiền để mua thạch tín. Ta cảm thấy, cứ để Quý thị chết như vậy, cũng thật sự quá dễ cho nàng ta. Ta giết nàng ta, thì người khác cũng chỉ biết nói là ta ác độc tàn nhẫn, giết chủ mẫu đương gia, cho nên Nguyệt Nhi của ta xứng đáng chết sớm. Nhưng Quý thị thì sao? Vẫn là một thanh danh hiền lương, dù chết cũng quang minh, cái đó không phải là thứ ta muốn.”
Khương Lê nhìn bà ấy, nói: “Người nói với con những lời này, là muốn nói cái gì?”
“Nhị tiểu thư, ta biết chuyện ngươi dẫn theo bá tánh Đồng Hương đến cửa Trường An minh oan, vì một người xa lạ không quen biết, ngươi có thể thay ông ấy giải oan khuất. Không nói đến Nguyệt Nhi, nhưng phu nhân là mẫu thân của ngươi, ngươi nhất định có cách, chứng minh trong sạch cho phu nhân đã chết, không phải sao?”
“Vậy người thì sao?” Khương Lê hỏi: “Hồ di nương, người có thể làm cái gì?”
“Ta có thể… trả giá bằng tất cả.” Phụ nhân giống như nước lặng kia, trong mắt dần dần lộ ra ngọn lửa báo thù, như là mẫu sư bị thợ săn mang đi ấu tể, điên cuồng lóng lánh cảm giác đồng quy vu tận. Bà ấy nói: “Bao gồm mạng của ta.”
Bà ấy đột nhiên đứng lên, đối diện với Khương Lê mà quỳ xuống.
“Thiếp thân, cầu Nhị tiểu thư.”
Khương Lê nhìn bà ấy, không biết vì sao nghĩ đến chính mình lúc trước cùng đường bị giam lỏng ở trong Thẩm phủ.
Ngay cả đồng quy vu tận cũng không làm được.
Nàng nói: “Hồ di nương, người đứng lên đi, con đồng ý với người, không phải vì người. Mà là vì Quý thị cần phải chết.”
Bà ta phải trả một cái giá đắt.