Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hồ di nương ngồi thêm một lát rồi mới rời đi.
Lúc đi, Khương Lê bảo Đồng Nhi lấy chút than đưa đến trong viện của Hồ di nương, nếu không, chỉ sợ còn chưa đợi được Khương Lê vạch trần bộ mặt thật của Quý Thục Nhiên thì hai chủ tớ Hồ di nương đã chết cóng trước rồi.
Hồ di nương tỏ vẻ, bất kể Khương Lê muốn bà ấy làm chuyện gì, chỉ cần có thể báo thù cho Khương gia đại tiểu thư, chuyện gì bà ấy cũng tình nguyện.
Chờ Hồ di nương đi rồi, Đồng Nhi đóng cửa lại, xác định trong phòng không còn ai khác, mới nói: “Cô nương, lời của Hồ di nương nói, tuy không nhất định là sự thật, nhưng mà... Chuyện này rất quan trọng, cô nương phải điều tra thật kỹ mới được.”
“Đúng vậy đó.” Bạch Tuyết cũng nói: “Nếu lời Hồ di nương nói là sự thật, vậy thì hiện giờ Quý thị đã có thể gánh tội danh giết người rồi. Còn chưa gả đến quý phủ đã lệnh người mưu hại phu nhân trong phủ, rồi bắt đến Kinh Triệu phủ, cho dù có là người nhà của quan gia cũng phải đền mạng.”
Khương Lê vẫy tay, nói: “Hồ di nương nói chỉ là lời nói của một bên, trước khi có kết quả, không được truyền chuyện này ra bên ngoài.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng hiểu chuyện này quan trọng, lập tức tỏ vẻ, sẽ không tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chữ.
Ánh mắt Khương Lê càng sâu hơn.
Ngay từ đầu, nàng chỉ là suy đoán cái chết của Khương gia đại tiểu thư không phải là ngẫu nhiên, càng to gan hơn một chút mà suy đoán, lúc trước chuyện Quý Thục Nhiên sinh non cũng không phải tất cả đều giống như những gì người ngoài nhìn vào là do nàng làm, chỉ sợ cũng có nội tình gì đó. Nhưng từ trong miệng Hồ di nương còn biết được một chuyện khiến người ta ngạc nhiên như vậy, cái chết của Diệp Trân Trân vậy mà cũng không thoát khỏi liên quan đến Quý Thục Nhiên.
Tuy Khương Lê nói việc này chỉ là lời nói một phía của Hồ di nương, nhưng trực giác trong lòng Khương Lê lại mách bảo với nàng rằng, chỉ sợ lời Hồ di nương nói chính là sự thật. Nhưng còn có một chuyện Khương Lê không rõ, chính là khi đó Diệp Trân Trân còn sống, Quý Thục Nhiên còn chưa xuất giá, làm sao có thể cam tâm trù tính làm vợ kế cho Khương Nguyên Bách được, thậm chí còn hại chết Diệp Trân Trân nữa chứ.
Trước đó, Khương Nguyên Bách và Quý Thục Nhiên chưa từng tiếp xúc, theo như tin tức Khương Lê nghe được, Quý Thục Nhiên được Khương Nguyên Bách chọn trúng là vào thời điểm Diệp Trân Trân đã qua đời, không thể nào hai người họ đã nảy sinh tư tình từ trước, do vậy mà hại chết chính thất được.
Nếu đó là thật... Khương Lê rét run trong lòng, Quý Thục Nhiên và Khương Nguyên Bách chẳng phải lại là một công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung nữa à? Diệp Trân Trân đáng thương, chẳng phải đã bước vào con đường giống như nàng sao?
Trong lòng Khương Lê miên man suy nghĩ, có thế nào cũng không tìm ra manh mối. Nếu muốn biết được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, còn phải xuống tay từ Quý Thục Nhiên. Nhưng nàng cũng không thể dùng người của mình đi Quý gia hỏi thăm, hơn nữa chuyện năm đó đã qua lâu như vậy, muốn tìm ra chuyện từ những năm Quý Thục Nhiên chưa xuất giá kia, tra ra lại càng khó như lên trời.
Bởi vì trong lòng có việc, phá lệ, hôm nay Khương Lê không đến Diệp gia, nhốt mình trong phòng ở trong sân, vắt óc suy nghĩ cả một đêm.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết cho rằng Khương Lê đột nhiên biết được cái chết của mẫu thân mình có thể là do người ta mưu hại, trong lòng tức giận đau khổ, khó có thể kiềm chế nên mới nhốt mình trong phòng. Hai người một người tiếp một người tiến lên an ủi, Khương Lê thất thần lắng nghe, chỉ bảo các nàng không buông lỏng chú ý động tĩnh của Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao.
Tới ban đêm, sắc trời tối lại, Khương Lê vẫn đuổi Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi, còn mình thì ngồi ngốc trong phòng.
Nói chuyện với Triệu Kha, không biết làm thế nào. Nhưng Khương Lê cho rằng, từ hôm nay trở đi còn phải thêm vào chuyện thứ tư, chính là điều tra về Quý Thục Nhiên trước khi xuất giá một phen, xem có tiếp xúc với Khương Nguyên Bách hay không. Nếu đã từng tiếp xúc, vậy thì trong âm thầm có khúc mắc gì khác hay không.
Điều tra quá khứ của phụ thân và kế mẫu của mình, thật sự là có hơi đại nghịch bất đạo. Nhưng trong lòng Khương Lê, cũng không có quá nhiều cố kỵ, thứ nhất nàng cũng không phải là Khương nhị tiểu thư thật sự, đối với Khương Nguyên Bách, thật sự khó có thể sinh ra sự ỷ lại vào phụ thân. Thứ hai, trước mắt Khương Nguyên Bách cũng có thể là hung thủ giết người, nàng đã chiếm thân thể của Khương nhị tiểu thư thì phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của nàng ấy. Không thể làm chuyện khác, nhưng ít ra chuyện này, nếu Khương nhị tiểu thư còn sống, cũng sẽ nghĩ biện pháp điều tra rõ nguyên nhân cái chết thật sự của mẫu thân mình.
Khương Lê nắm chặt cái còi trong tay, do dự một chút, vẫn nhẹ nhàng thổi lên.
Khương phủ im ắng, đã là đêm khuya, mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài là tiếng gió tuyết, viện của nàng lại cách chính viện rất xa, tuy nói tên là Phương Phỉ Uyển, nhưng ban đêm chỉ có bóng cây hiu quạnh, chẳng những không có hương thơm nồng nàn, ngược lại cực kỳ hoang vu. Chỉ cảm thấy đêm khuya thanh vắng, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có.
Triệu Kha không đến.
Khương Lê nhăn mày lại, đặt cái còi sứ trắng bên miệng, lại một lần nhẹ nhàng thổi lên. Tiếng còi thanh thúy kia cũng không lớn, nghe giống như tiếng hót của một loài chim nào đó, vào ban đêm cũng không khiến người ta chủ ý. Không biết người của Quốc Công phủ làm thế nào mà phân biệt được.
Vẫn không thấy bóng dáng Triệu Kha đâu.
Khương Lê rất khó hiểu, theo lý mà nói thì không đúng, mỗi đêm Triệu Kha đều phải về Khương gia. Ít nhất hai lần nàng thổi còi, thì cả hai lần Triệu Kha đều nhanh chóng xuất hiện. Hay là hắn ta thật sự bởi vì bị mình sai sử nhiều, quá mức bất mãn, nên mới xin Cơ Hành thay đổi người tới đây? Nhưng ít ra đổi người cũng nên xuất hiện mới đúng. Hay là tối nay hắn ta có nhiệm vụ, không ở trong phủ?
Khương Lê đợi trong chốc lát, không có bất kì động tĩnh nào. Nhìn ra bên ngoài, gió tuyết rất lớn, gần như che khuất tầm mắt của con người, xác định Triệu Kha hẳn là sẽ không tới, nàng thở dài, đưa tay đóng cửa sổ, quay đầu lại.
Vừa quay đầu, Khương Lê suýt nữa đã sợ hãi kêu lên thành tiếng.
Dưới ngọn đèn dầu lay động, trước đó không biết lúc nào đã có một người ngồi. Người đó đang dùng quạt xếp trong tay phủi đi bông tuyết rơi trên áo bào. Hẳn là hắn mới đi từ bên ngoài vào, toàn thân đều mang theo hơi lạnh của gió tuyết. Rồi lại cả người trường bào đỏ thẫm, vì thế đêm lãnh đạm hình như cũng có màu sắc, trong phòng cũng phảng phất sinh ra mùi tình.
Hắn ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt đẹp đẽ điên đảo chúng sinh, ý cười lại mê hoặc người khác, đôi mắt dài chứa đầy bóng đêm, nói: “Làm sao vậy?”
Khương Lê buông bàn tay đang che miệng ra, tiến lên một bước: “Quốc Công gia.”
Cơ Hành lấy quạt chống đầu, cười khanh khách nhìn nàng.
“Sao ngài lại tới đây?”
“Ta nghe ngươi thổi còi hai lần.” Cơ Hành nói: “Có chuyện gì muốn tìm Triệu Kha?”
“Là về một ít việc trong phủ.” Khương Lê tạm thời không rõ mục đích đến đây của Cơ Hành, cũng không biết nên che giấu thế nào, nghĩ hẳn là Triệu Kha cũng đã báo lại tất cả chuyện của mình cho hắn rồi, nên cũng không giấu giếm nữa.
“Nghe nói ngươi tìm thuộc hạ của ta, hỏi nội tình của việc ngươi đẩy Quý Thục Nhiên sinh non lúc trước?”
Khương Lê nói: “Quả thật là thế, chỉ là Triệu Kha cũng không biết được ẩn tình trong đó.”
“Triệu Kha không biết là đương nhiên.” Cơ Hành nhìn thoáng qua Khương Lê, khóe môi nhếch lên: “Nhưng ta biết.”
Khương Lê ngơ ngẩn.
Cơ Hành thưởng thức quạt xếp, không chút để ý nói: “Chuyện lớn việc nhỏ trong các dinh thự trạch viện ở Yến Kinh, ta nguyện ý biết và không muốn biết thì gần như đều biết. Chuyện của Khương gia năm ấy, vừa lúc ta cũng biết một chút.”
“Quốc Công gia.” Khương Lê nói: “Có thể nói cho ta biết không?”
“Có thể.” Cơ Hành đáp lời rất sảng khoái, nhưng câu nói tiếp theo lại làm Khương Lê chau mày, chỉ nghe hắn nói: “Cô nhóc, đây là chuyện của chính ngươi, vì sao ngươi phải tới hỏi ta?”
Ánh mắt hắn động lòng người, từ sâu bên trong đều là tình ý, dưới ngọn đèn dầu, con ngươi màu hổ phách trông như rượu đang đong đưa trong ly, chỉ cần nhìn nhiều thêm một chút, cũng sẽ say lòng người. Nhưng mà rượu này lại như trộn lẫn cả chất độc mỹ vị, say ngã người khác, nhìn từ chỗ sâu lại khiến cho người ta sợ hãi rồi thanh tỉnh.
“Ta chỉ biết kết quả, không biết nguyên nhân.” Khương Lê nói: “Dù sao năm đó ta vẫn còn nhỏ, những chuyện về Quý Thục Nhiên còn biết quá ít.”
“Đây là lý do ngươi tự tìm cho mình sao?” Cơ Hành hỏi.
“Xem là vậy đi.” Khương Lê nói: “Lý do này, có đủ thuyết phục Quốc Công gia không?”
Cơ Hành tiếc nuối lắc đầu: “Đương nhiên không được.” Chỉ là rất nhanh, hắn lại cười cười: “Có điều nếu ngươi đã thổi còi, vậy vấn đề của ngươi hôm nay, nếu ta biết thì sẽ nói cả cho ngươi. Cho nên cái đó không ảnh hưởng đến việc ta nói cho ngươi biết nội tình của Quý Thục Nhiên. Ngươi có thể hỏi.”
Khương Lê nhìn hắn, nam nhân này giơ tay nhấc chân đều có thể câu hồn đoạt phách, cho dù thường qua lại như vậy, mà chỉ nói chuyện bình thường, cũng có thể bị hắn trêu chọc làm cho tâm thần người ta nhộn nhạo. Như xa như gần, suy nghĩ không nhìn thấu, nếu đổi thành người khác, sợ là đã rơi vào rồi.
“Trước khi mẫu thân ta chết, rốt cuộc Quý Thục Nhiên có tư tình với phụ thân ta hay không?” Khương Lê hỏi.
Vẻ mặt Cơ Hành hơi cứng lại, hắn nhìn Khương Lê, rất có hứng thú nói: “Xem ra ngươi lại tra được không ít thứ rồi nhỉ?”
“Một chút thôi.”
Cơ Hành nói: “Không có.” Thấy Khương Lê nhìn chằm chằm hắn, hắn lại bổ sung một câu: “Trước khi Quý thị gả cho Khương Nguyên Bách, không có lui tới gì với Khương Nguyên Bách.”