Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi dưới đáy lòng, nàng cũng không mong chân tướng thật sự là như thế. Nếu như Khương Nguyên Bách thật sự liên hợp với Quý thị để hại chết vợ cả, vậy đối với Diệp Trân Trân mà nói là quá tàn nhẫn, Khương nhị tiểu thư chân chính cũng thật sự rất đáng thương. Trên đời này có một Tiết Phương Phỉ là đủ rồi, không cần có nhiều nữ nhân bi thảm hơn nữa.
“Hình như ngươi rất vui khi nghe lời này.” Cơ Hành nói.
“Ít nhất có thể chứng minh, phụ thân ta không phải hung thủ giết người, vị trí của ta ở Khương gia cũng an toàn thêm chút, chẳng lẽ không đáng để ta vui vẻ sao?”
Cơ Hành không tỏ ý kiến, hắn nói: “Khương Nguyên Bách không lớn gan như vậy, Quý Thục Nhiên và phụ thân ngươi không có tư tình, bởi vì người có tư tình với bà ta là một người khác.”
Lần này, Khương Lê lại thật sự sửng sốt.
Từ trước đến nay nàng luôn dịu dàng thong dong, hiếm khi biểu lộ ra vẻ mặt giật mình như vậy. Như vậy, thoạt nhìn còn rất có đôi chút trẻ con, cũng càng không giống nàng. Cơ Hành bị thần thái của nàng chọc cười, chống cằm, hỏi: “Như thế nào, không tin à?”
“Ta chỉ là... Cảm thấy rất kỳ lạ thôi.” Khương Lê nói: “Ta thấy chắc hẳn Quý thị rất để bụng tới phụ thân ta. Nhiều năm như vậy, cũng đã tốn rất nhiều tâm tư lên người phụ thân ta, tại đại phòng này, ngoại trừ một di nương rối loạn tâm thần gần như khiến người ta không nhớ tới ra thì nữ nhân nào cũng không có. Bà ta như vậy, ta cứ tưởng trong lòng bà ta có phụ thân nên mới có dục vọng chiếm hữu như thế, lại không nghĩ rằng, trong lòng bà ta lại có một người khác.”
Dù sao cũng là một thiếu nữ tuổi hoa niên, lúc bàn luận những thứ này thì nàng cũng không hề e thẹn, giọng điệu bình tĩnh và lí trí, như thể nàng đã trải qua các thăng trầm của tình ái. Ánh mắt của Cơ Hành hơi lóe lên, rất nhanh đã biến mất, nói: “Quý Thục Nhiên hiện tại đúng là yêu phụ thân người, còn về năm đó à... Bà ta và biểu ca của bà ta, tình cảm gắn bó keo sơn.”
Khương Lê trừng to hai mắt: “Biểu ca?”
Nàng chưa bao giờ nghe nói Quý thị có người biểu ca nào.
“Vị biểu ca này của Quý thị, tên là Liễu Văn Tài, à, so với Khương Nguyên Bách còn tuấn tú hơn một chút, năm đó cùng Quý thị, cũng coi như phong lưu vô độ.”
Hóa ra nhiều năm trước kia, Quý Thục Nhiên và Liễu Văn Tài từng có một đoạn tình. Liễu Văn Tài kia lớn lên tuấn tú hơn người, lại hiểu tâm tư phụ nữ, nữ tử mới lớn như Quý Thục Nhiên sao có thể là đối thủ của Liễu Văn Tài được. Vậy mà lại gạt người của Quý gia cặp kè với Liễu Văn Tài, gần như đã tới bước thề nguyện hẹn ước. Vốn dĩ Liễu Văn Tài kia và Quý Thục Nhiên cũng coi như môn đăng hộ đối, nhưng trong nhà đã sớm tìm cho ông ta một mối hôn sự khác rồi. Quý thị còn đang mơ mộng Liễu Văn Tài đến cưới mình thì Liễu Văn Tài cũng đã cưới người khác.
Quý thị phẫn uất trong lòng, quyết tâm muốn trả thù Liễu Văn Tài, muốn gả cả chính mình ra ngoài luôn, không chỉ có thế, còn phải gả cho một nam nhân tốt hơn, địa vị cao hơn cả Liễu Văn Tài. Nhưng trong Yến Kinh, tuy lang quân thích hợp có rất nhiều, nhưng trong một chốc lại không tìm được, muốn tốt hơn Liễu Văn Tài lại càng thêm khó tìm. Quý Ngạn Lâm có chủ ý, muốn Quý Thục Nhiên gả cho một vị nhi tử của đồng liêu dùng để kéo gần quan hệ, vị nhi tử của đồng liêu kia mập mạp không thôi, trong phủ lại cơ thiếp vô số, làm sao Quý thị có thể để ý, kể từ đó, Quý thị lại càng sốt ruột.
Đúng thời điểm này, trong một lần ngẫu nhiên, ở yến hội, Quý thị nhìn thấy Khương Nguyên Bách. Ngay lúc đó Khương Nguyên Bách còn trẻ hơn bây giờ một chút, tuy không tuấn tú bằng Liễu Văn Tài, nhưng lại có phong thái thanh nhã. Quý Thục Nhiên biết được địa vị của Khương Nguyên Bách trong triều, cân nhắc một chút, so với vị đồng liêu mà Quý Ngạn Lâm muốn bà ta gả còn cao hơn.
Nếu có thể gả cho Khương Nguyên Bách, có thể thoát khỏi ác mộng cả ngày cùng một nam nhân mập mạp sống qua ngày, còn có thể trả thù Liễu Văn Tài, trong lòng Quý Thục Nhiên đã hạ quyết tâm, phải gả cho Khương Nguyên Bách mới là lựa chọn tốt nhất. Nhưng vấn đề duy nhất là Khương Nguyên Bách đã có thê tử.
Khi đó Khương Nguyên Bách vừa mới sinh được Khương Lê, nghe nói thê tử của Khương Nguyên Bách là Diệp Trân Trân, lúc sinh con đã tổn thương gốc rễ. Trong lòng Quý Thục Nhiên lập tức nảy ra một ý tưởng lớn mật, nếu là Diệp Trân Trân bởi vì bệnh nặng không thể trị, Khương Nguyên Bách sẽ phải cưới vợ kế. Quý Thục Nhiên không để bụng chuyện làm vợ kế, đối với bà ta mà nói, kể cả có làm vợ kế của Khương Nguyên Bách, cũng vinh quang hơn làm chính thê cho nhi tử của đồng liêu của Quý Ngạn Lâm.
Quý Thục Nhiên liền mua chuộc đại phu bắt mạch cho Diệp Trân Trân, lại hứa hẹn rất nhiều lợi ích với nha hoàn bên cạnh Diệp Trân Trân, bởi vì tất cả mọi người không nghĩ tới Diệp Trân Trân sẽ có kẻ thù, càng không nghĩ tới có người sẽ vì gả đến Khương gia mà làm ra chuyện phát rồ như vậy. Quý Thục Nhiên kiên nhẫn chờ, vậy mà chuyện này bà ta lại thật sự thành công. Diệp Trân Trân đã chết.
Sau khi Diệp Trân Trân chết, Quý Thục Nhiên mới thổ lộ với Quý phu nhân, so với việc làm thê tử cho nhi tử của đồng liêu, không bằng làm vợ kế của Khương Nguyên Bách. Khương gia ở trong triều có địa vị nổi bật, còn có thể đề bạt quan hệ cùng Quý gia. Quý phu nhân nói lại việc này cho Quý Ngạn Lâm, Quý Ngạn Lâm cũng cảm thấy không tồi. Sau đó lại sắp xếp chuyện Khương Nguyên Bách nhìn trúng Quý Thục Nhiên trong yến hội lần đó.
Trong lần yến hội kia, Quý Thục Nhiên tất nhiên cũng chuẩn bị kỹ lưỡng, sớm đã sai người hỏi thăm Khương Nguyên Bách thích ca khúc gì, thích trang điểm như thế nào, mới có thể làm Khương Nguyên Bách vừa gặp đã thương Quý Thục Nhiên.
Chờ sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa Khương gia, những nô bộc của Diệp Trân Trân, chết thì chết, tan thì tan, đương nhiên, tất cả đều bị Quý Thục Nhiên diệt khẩu toàn bộ. Ngoại trừ tâm phúc bên cạnh Quý Thục Nhiên, không có kẻ nào biết chuyện này. Rồi Quý Thục Nhiên lại sinh được hai đứa nhỏ cho Khương gia, đã đứng vững gót chân, càng sẽ không để người ta biết được.
Cơ Hành nói: “Trước khi Triệu Kha tới Khương gia, ta từng để hắn ta hỏi thăm tất cả những chuyện xảy ra ở Khương gia. Văn Kỷ cũng tra được một ít, toàn bộ hạ nhân của Khương phu nhân đều gặp chuyện trong vòng nửa năm, không một ai may mắn thoát được, nhất định sẽ khiến người khác nghi ngờ. Không nghĩ tới, điều tra ra được một chuyện bí ẩn như vậy.”
Khương Lê đã giật mình không nói nên lời.
Lời Cơ Hành nói, nàng không hề hoài nghi, hắn kiêu ngạo như thế, không cần phải bịa đặt nói dối trong chuyện này. Nhưng nàng khiếp sợ sự vô sỉ và to gan của Quý Thục Nhiên, nếu như hỏi Quý Thục Nhiên có gì không giống công chúa Vĩnh Ninh, đó chính là sự tàn nhẫn của Quý Thục Nhiên được giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng, mà công chúa Vĩnh Ninh thì không hề sợ hãi mà biểu hiện ra bên ngoài.
Nhưng chuyện mà bọn họ làm, đều là hành động giết vợ hại con như nhau.
“Liễu Văn Tài...” Khương Lê lẩm bẩm nói: “Người nọ hiện tại đang ở đâu?”
“Sau đó Liễu gia xảy ra chuyện, Liễu lão gia bị biếm, rời khỏi Yến Kinh thành tới Du Châu, không thể đánh đồng cùng Quý gia. Có điều...” Cơ Hành nhìn nàng: “Tám năm trước, Liễu Văn Tài từng tới Yến Kinh.”
Tám năm trước, chính là năm Khương Lê đẩy Quý Thục Nhiên sinh non, bị đưa tới núi Thanh Thành?
“Ông ta tới tìm Quý Thục Nhiên à?” Khương Lê hỏi.
“Có lẽ vậy.” Cơ Hành không chút để ý nói: “Trên đời này, rất nhiều người vô cùng hưởng thụ tư vị ôn chuyện cũ.”
Khương Lê chỉ cảm thấy trong lòng ghê tởm tột cùng, nhưng chuyện nên hỏi thì vẫn phải hỏi cho xong, nàng hỏi: “Quý Thục Nhiên cùng ông ta ôn chuyện cũ sao?”
“Đâu chỉ thế.” Cơ Hành cười: “Còn có nghiệt chủng nữa.”
Khương Lê đầu óc mơ hồ, ngay sau đó, dường như mọi chuyện đã thông suốt, nàng đã hiểu ra tất cả mọi chuyện. Trong giọng nói của nàng cũng mang vẻ vội vàng: “Đứa con tư thông này, có phải chính là đứa bị ta đẩy ngã sinh non kia không?”
“Đúng rồi.” Cơ Hành thở dài một tiếng, giống như rất thương tiếc nàng vậy, giọng điệu cũng mềm nhẹ hơn: “Vì một đứa con tư thông, Khương Nguyên Bách lại để ngươi đi núi Thanh Thành, một lần đi là tám năm, rất ấm ức phải không.”
Khương Lê nhẹ cắn môi: “Không phải, Quý Thục Nhiên và Liễu Văn Tài có con tư thông, đến bây giờ cũng không ai phát hiện, lúc ấy hẳn là cũng không ai phát hiện. Đã như vậy, chỉ cần bà ta không chủ động nói ra, ai biết đứa nhỏ này không phải là người Khương gia chứ. Quý Thục Nhiên tình nguyện không cần đứa nhỏ này, tình nguyện trừ bỏ đứa nhỏ này cũng muốn hại ta rời nhà, trừ khi... Bà ta sợ có người biết đứa nhỏ này là của Liễu Văn Tài, vậy nên xuất phát từ lòng sợ hãi, bà ta mới không tiếc sinh non, nhưng tìm tới ta... Bà ta đang sợ ta biết việc này sao? Ta đã nhìn thấy cái gì rồi?”
Như là có một ánh mặt trời đột nhiên xuất hiện,mọi chuyện đều rõ như ban ngày. Khương Lê còn chưa kịp phân tích, liền nghe thấy Cơ Hành nói: “Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà A Ly, vì sao ngươi phải dùng thân phận người đứng xem để nói chuyện của chính ngươi vậy nhỉ?”
Khương Lê giật mình một cái, đối diện chính là ánh mắt cười như không cười của Cơ Hành.
Vừa rồi, dưới sự khiếp sợ, nàng đã quên che giấu, một câu “ta đã biết cái gì” lại lộ vẻ không thích hợp. Nàng tự hỏi như vậy, nhưng người bình thường có ai lại tự hỏi mình như thế chứ.
“Ta...” Đầu óc Khương Lê nhanh chóng nghĩ cách ứng phó, nàng nói: “Ta không biết những chuyện này, ta không nhớ ta có nhìn thấy quan hệ của Liễu Văn Tài và Quý Thục Nhiên, vậy nên ta mới tự hỏi lại chính mình như vậy.”
Nói xong lời này, chính nàng cũng thấy khó hiểu. Nếu Khương nhị tiểu thư thật sự thấy được Liễu Văn Tài tư thông cùng Quý Thục Nhiên, vì sao lúc ấy lại không nói ra? Nhiều năm như vậy, vì sao vẫn không nói? Hay là thật ra Khương nhị tiểu thư không hề nhìn hay nghe được cái gì, nhưng Quý Thục Nhiên lại cho rằng Khương nhị tiểu thư biết được nội tình, thà giết nhầm cũng không được bỏ sót, lúc này mới mượn tay Khương Lê trừ khử nghiệt chủng trong bụng, còn có thể khiến người của Khương gia ghét bỏ Khương Lê, một mũi tên trúng hai con nhạn?
Nàng nhìn về phía Cơ Hành, đáp án này, hiển nhiên là Cơ Hành không tin. Bởi vì dáng vẻ gật đầu của hắn trông rất là có lệ. Cứ như người lớn đã sớm nhìn thấu lời nói dối vụng về của tiểu hài tử, lại không nỡ tra hỏi đến cùng đứa bé đó nên mới giả ý gật đầu, tỏ vẻ tin tưởng.
Nhưng Khương Lê cũng cố không được nhiều như vậy. Cơ Hành giống như một bảo khố không gì không biết, mà nàng lại hoàn toàn không biết gì về Khương gia cả, khuyết điểm lớn nhất của nàng vừa lúc có thể bù lại từ Cơ Hành, cho nên hận không thể để Cơ Hành nói cho nàng biết toàn bộ mọi chuyện.
“Hiện giờ Liễu Văn Tài đang ở đâu?” Khương Lê hỏi. Nếu có thể, tìm được Liễu Văn Tài cũng có thể xem như một chứng cứ.
Cơ Hành nói: “Đã chết.”
“Đã chết?” Khương Lê ngạc nhiên.
“Quý Thục Nhiên tự mình sắp xếp người giết chết.” Cơ Hành nói với vẻ tùy ý như đang nói việc nhà, nhưng lại làm Khương Lê cảm thấy sởn tóc gáy, hắn nói: “Trước khi sinh non đã phái người giết chết. Nghe nói.” Nụ cười của hắn ẩn chứa chê cười: “Liễu Văn Tài còn mơ mộng đẹp có thể dựa vào Quý Thục Nhiên mà một lần nữa trải qua những tháng ngày của một công tử nhà giàu ở Yến Kinh lúc trước, Quý Thục Nhiên hứa hẹn cho ông ta bạc, để ông ta mở một sòng bạc trên con đường sầm uất nhất ở Yến Kinh, ngày thứ hai đã chết ở trong phòng. Lại còn là uống rượu say đến chết.”
Khương Lê nói không nên lời.
Một ngày phu thê tình nghĩa trăm năm, dù sao lúc trước Liễu Văn Tài và Quý Thục Nhiên cũng từng có nhiều năm tình nghĩa, cho dù sau đó Liễu Văn Tài cưới người khác, nhưng nhiều năm về sau Liễu Văn Tài lại về Yến Kinh, Quý Thục Nhiên còn có cốt nhục cùng ông ta, đã có thể chứng minh, sợ là Quý Thục Nhiên vẫn còn tình cảm với ông ta.
Vẫn có dư tình, mà lại có thể không hề do dự giết ông ta.
Cơ Hành như nhìn ra nàng đang khó có thể lý giải, nói: “Quý Thục Nhiên cũng không yêu ông ta.”
“Không yêu?”
“Liễu Văn Tài nghèo túng.” Cơ Hành đạm nói: “Hai bàn tay trắng, Quý Thục Nhiên là phu nhân Thủ phụ, sao có thể còn nhìn trúng Liễu Văn Tài nữa. Bà ta cùng Liễu Văn Tài ở bên nhau, là để trả thù năm đó Liễu Văn Tài vứt bỏ bà ta. Ngay từ đầu, bà ta đã nghĩ muốn vứt bỏ Liễu Văn Tài, không chỉ như thế, còn muốn mạng của đối phương nữa. Khó trách thế nhân đều nói.” Hắn cảm thán: “Miệng rắn xanh cắn, đuôi ong vàng châm, cả hai đều không có độc, độc nhất lòng phụ nhân.”
Hắn cảm thán cất lời, trong giọng nói, lại mang theo tản mạn cùng châm chọc đặc biệt của người xem kịch.
“Ban đầu ta không thấy.” Khương Lê nói: “Ta không cho rằng chính mình gây trở ngại cho con đường của Quý Thục Nhiên, mặc dù gây trở ngại, cũng không cần lấy đi tính mạng. Nhưng nghe ngài nói như vậy ta mới hiểu được. Một người như Quý Thục Nhiên, chính là cay nghiệt từ trong xương cốt, cho dù ta không trêu chọc bà ta thì bà ta cũng sẽ trừ khử ta. Bởi vì bà ta ác độc.”
“Chẳng lẽ hiện giờ ngươi mới biết?” Cơ Hành nói: “Ngươi và bà ta đã giao thủ, ta còn tưởng rằng ngươi đã sớm biết.”
Khóe môi hắn mỉm cười, giọng điệu lạnh nhạt, nói tựa như không thèm để ý nhưng Khương Lê lại hiểu được, mỗi một câu nói của Cơ Hành đều đáng cân nhắc. Hôm nay hắn chủ động tới cửa, thoải mái chia sẻ tin tức bí mật mà hắn biết được với nàng, bề ngoài xem ra là hắn chịu thiệt. Nhưng trên thực tế, chuyến đi này, Cơ Hành thu lại cũng không ít.
Sợ là hắn đã nghi ngờ Khương nhị tiểu thư là nàng đây không thích hợp rồi.
Khương Lê không cảm thấy ngoài ý muốn, bất kể Cơ Hành đoán được cái gì, chuyện nàng phải làm cũng chưa bao giờ thay đổi.
Khương Lê nhìn sang Cơ Hành: “Dù thế nào, đa tạ Quốc công gia đã nói cho ta những chuyện này.”
“Thật ra ta vốn không định nói cho ngươi biết những thứ này.” Cơ Hành nhìn chằm chằm nàng, nghiền ngẫm nói: “Ngươi thoạt nhìn vừa thiện lương vừa ngây thơ, chân tướng luôn rất tàn khốc. Nhưng mà... A Ly.” Lúc hắn gọi “A Ly”, vốn dĩ hai chữ bình đạm không có gì lạ bỗng nhiên hàm chứa ý xuân rực rỡ, hắn nói: “Ngươi muốn sống sót, đi xa hơn chút, thì cần phải sớm thấy rõ sự thật một chút. Hơn nữa, ngươi tiếp nhận được, có đúng không?”
Khương Lê cũng cười, nói: “Thuốc đắng dã tật, lời thật thì khó nghe, đối với bệ hạ lời nói, với ta mà nói cũng giống vậy. Quốc Công gia nói cho ta biết sự thật, ta cảm tạ còn không kịp nữa.”
“Nhưng biết chân tướng, sống quá tỉnh táo, là một việc rất vất vả.”
“Đúng không?” Khương Lê nhìn chằm chằm đôi mắt hắn: “Chẳng phải lúc đó Quốc Công gia cũng đối mặt như vậy à.”
Trong nháy mắt, Khương Lê cảm nhận được, ngay cả nốt ruồi lệ dưới đôi mắt của hắn cũng trở nên tươi đẹp hơn một chút. Nụ cười bên môi hắn cứng đờ, hoặc là nói biến mất. Chỉ nhìn Khương Lê, biểu tình không có khiêu khích, cũng không có trêu chọc, không có xem kỹ không có tìm kiếm, chỉ là xẹt qua một tia cảm xúc rất phức tạp.
Sau một lúc lâu, hắn một lần nữa cười rộ lên, nói: “Bị một tiểu cô nương nhìn thấu, nói ra hình như rất mất mặt.”
“Trên đời không có ai dám cho rằng ngài mất mặt cả.” Khương Lê cười.
Cơ Hành chợt duỗi tay, giữ lấy cằm của nàng.
Đầu ngón tay của hắn hơi lạnh, rất khó tưởng tượng, người có dung mạo diễm lệ khắc sâu như thế, đầu ngón tay lại không ấm áp như vậy, dường như nó mang theo khí lạnh từ bên ngoài. Hắn nghiêng người sang, lấn người tới gần, từ trên xuống dưới nhìn chằm chằm Khương Lê, khóe miệng cười sâu hơn, giọng nói thì thào: “Cái miệng này của ngươi thật sự quá ngọt, làm cho người ta rất muốn nếm thử.”
Thân thể Khương Lê cứng đờ.
Nàng cũng không e ngại Cơ Hành, cho dù Cơ Hành vui giận thất thường cũng tốt, bừng bừng dã tâm cũng được, nhưng nàng nhìn thấy nội tâm của Cơ Hành, cũng không phải là không có dấu vết nào để lần mò. Nhưng khi Cơ Hành làm ra hành động ám muội với nàng, nàng lại có chút không biết làm sao. Nàng không thể đưa tay đẩy hắn ra, mà trên thực tế nàng cũng không làm được. Nàng hiểu được Cơ Hành là cảm thấy chơi vui, là trêu cợt mang theo ác ý, nhưng khi hơi thở của đối phương cách càng ngày càng gần, có thể thấy rõ ràng bóng râm dưới hàng lông mi thật dài của hắn, có thể thấy được trong mắt đối phương rõ ràng chính mình. Nhìn thấy ánh mắt thú vị của hắn, thấy miệng hắn hơi vểnh lên, hồng nhuận... Khương Lê chợt rũ mắt, tránh đi ánh mắt không rõ ý vị của Cơ Hành, từ chối thể hiện thêm sự yếu ớt của mình trước mặt Cơ Hành.
Môi hắn cách nàng chỉ có một chút xíu rồi dừng lại.
Thay vào đó, hắn mang theo thanh âm buồn cười, hắn nói: “Hóa ra ngươi vẫn còn thấy sợ ta, ta còn tưởng rằng, ngươi đối với ta đã tới nỗi không kiêng nể gì rồi.”
Khương Lê được buông lỏng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Sau một khắc, Cơ Hành buông tay ra, ngồi trở lại vị trí cũ, lười biếng cười với nàng.
Dưới ánh đèn, dung mạo của hắn không soi ra một chút tỳ vết nào, nụ cười mang theo vài phần diễm lệ, làm hắn thoạt nhìn giống như yêu tinh muốn mạng.
Khương Lê lại dời ánh mắt, thật sự… Quá chói mắt rồi.
“Đã sợ đến mức không dám nhìn ta rồi? Không phải lá gan của ngươi rất lớn sao.” Hắn thu hồi cây quạt, lại đứng lên, nói: “Hôm nay nói đến đây thôi, thời gian không còn sớm nữa. Ngày sau nếu ngươi có nhu cầu, vẫn có thể tiếp tục thổi cái còi của ngươi. Triệu Kha sẽ trả lời vấn đề của ngươi, có đôi khi.” Hắn ý cười dạt dào: “Ta cũng sẽ tới.”
Khương Lê nói: “Vậy thì không cần đâu.”
“Chuyện này không do ngươi quyết định.” Hắn đưa tay mở cửa sổ, để lại một câu “Hẹn gặp lại, bé con~”, rồi sau đó, trong phòng không còn bóng dáng của người này nữa.
Chỉ có ngọn đèn dầu đang dập dờn, hình như có hương vị còn dư lại.