Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Một đêm này, Khương Lê thật sự không ngủ ngon giấc.
Lời Cơ Hành nói giống như ma chú vang vọng bên tai nàng, từ khi trở thành Khương nhị tiểu thư, một lần nữa đi vào Khương gia tới nay, nàng cho rằng Khương gia ngoại trừ tình người lạnh nhạt, có tính đạp thấp nâng cao với phủ đệ của quan gia ra thì không có chuyện gì khác. Hiện giờ xem ra, chuyện dơ bẩn trong cao môn đại hộ còn đáng sợ hơn gia đình bình thường nhiều. Thân thế của Khương nhị tiểu thư, phức tạp hơn so với nàng tưởng.
Hơn nữa vị trí và hoàn cảnh của nàng cũng càng nguy hiểm thêm. Nếu Khương nhị tiểu thư thật sự đã biết chuyện xấu của Quý Thục Nhiên, hoặc là Quý Thục Nhiên cho rằng có lẽ Khương nhị tiểu thư đã biết, vậy việc nhiều năm như vậy Quý Thục Nhiên vẫn không chịu bỏ qua cho nàng ấy đã có một lý do hợp lý. Vì để bản thân yên tâm, Quý Thục Nhiên muốn nhổ cỏ tận gốc.
Đây là một trận chiến tranh, không phải ngươi chết chính là ta sống. Cũng không phải chỉ vì mỗi mình Khương Lê, còn có Diệp Trân Trân đã chết và Khương nhị tiểu thư không biết hồn về chỗ nào, và cả Khương Nguyệt Nhi chết không rõ ràng nữa.
Tin tức Cơ Hành mang đến làm nàng đột nhiên có một ý tưởng khác. Về tính toán tiếp theo của Quý Thục Nhiên, bà ta muốn mượn đao giết người, nàng chưa chắc không thể thuận nước đẩy thuyền. Còn về phần ai cười đến cuối cùng, vậy phải xem thủ đoạn của ai cao tay hơn.
Bởi vì ban đêm nghĩ nhiều chuyện, lúc thật sự chìm vào giấc ngủ thì trời đã khuya, ngày hôm sau, Khương Lê thức dậy cũng muộn hơn chút. Đồng Nhi và Bạch Tuyết thấy nàng hiếm khi dậy muộn nên cũng không đánh thức nàng.
Khương Lê dùng cơm sáng xong, Đồng Nhi lại đây nói: “Cô nương, hôm nay Quý thị lại tiến cung thì phải?”
“Ồ?” Khương Lê cất những tờ giấy bị gió thổi bay khắp nơi trên bàn, nói: “Thật ra bà ta tiến cung cũng cần mẫn thật.”
“Nghe nói là cơ thể Lệ Tần nương nương không thoải mái, hình như bị bệnh. Sáng sớm Quý thị đã vội vàng tiến cung, nói nhanh chân đến thăm tỷ tỷ.” Đồng Nhi nói nói, pha cả vẻ chướng mắt: “Ai mà không biết bà ta có một Lệ Tần tỷ tỷ chứ, có điều ngày thường cũng không thấy quan hệ tốt như vậy, thật là hưng sư động chúng.”
“Em nha.” Khương Lê nghiêng người, gõ nhẹ lên trán Đồng Nhi: “Thật là càng ngày càng không lựa lời. Lời này cũng chỉ được nói trước mặt ta thôi, không thể bị người khác nghe được.”
“Nô tỳ biết, nô tỳ có chừng mực.” Đồng Nhi hỏi: “Quý thị đưa cả Khương Ấu Dao tiến cung, lại không thông báo cho cô nương một tiếng. Đây có phải đang làm mất mặt cô nương không?”
“Thế này thì tính là xấu mặt gì chứ, vốn đã không phải người một nhà, lại còn không có quan hệ huyết thống.” Khương Lê không thèm để ý nói: “Nếu thật sự bảo ta qua đó, vậy mới là khiến người ta ghê tởm.”
Đồng Nhi gật đầu: “Nói có lý, vậy chúng ta không để ý tới bọn họ nữa.” Nàng ấy vô cùng vui vẻ giúp đỡ Bạch Tuyết đi góp nhặt sương sớm.
Khương Lê đứng trước bàn, tay khoanh tròn trên tờ giấy đã cất kỹ, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Sáng sớm hôm nay Quý thị đã tiến cung, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên. Chân trước mới đến thăm Lệ Tần, Lệ Tần đã sinh bệnh. Xem ra đối phương đây là thế tới rào rạt, hoàn toàn không cho mình cơ hội thở dốc, chuyện này cũng làm mà không kiêng nể gì luôn nhỉ.
Có điều nếu nàng thấy sợ, vậy thì nàng không phải Khương Lê nữa. Ngược lại nàng muốn nhìn xem, Quý thị và Lệ Tần phải dùng lý do thế nào để mời vị Xung Hư đạo trưởng nổi tiếng trên toàn Bắc Yến kia vào Khương phủ cho thoả đáng, nàng bảo đảm sẽ cho đối phương một món quà gặp mặt cả đời khó quên.
“Đồng Nhi, lấy lò sưởi tay đi. Chúng ta tới viện của Hồ di nương ngồi một chút.” Nàng hơi hơi mỉm cười.
…
Trong cung, trong thiên điện, chỉ còn lại mùi thuốc lượn lờ, mang theo nỗi khổ cay đắng.
Trên giường, nữ tử dựa vào gối nửa ngồi nửa nằm, không chải búi tóc, tóc dài hơi tán loạn ở sau đầu, càng làm nổi bật sắc mặt tái nhợt, môi không có chút máu.
Trong một đêm, bà ta hình như gầy ốm tiều tụy hơn không ít. Chỉ cảm thấy cả người không có sức, dường như ban đêm cũng bị ác mộng quấn thân, mơ vài lần, cuối cùng gần như không ngủ nổi nữa. Cứ ngồi như vậy đến bình minh.
Sau khi Hồng Hiếu Đế nhận được tin tức, hạ triều lập tức chạy tới xem Lệ Tần. Lại thấy Lệ Tần luôn luôn mang nụ cười trên môi hôm nay lại trông như bị bệnh nặng vậy, đến cả sức lực xuống giường cũng không có. Thái y của Thái Y Viện đều tới khám rồi, xác nhận mạch tượng của Lệ Tần không có vấn đề gì, cũng không có bất kì chứng bệnh nào, về phần vì sao lại tạo thành tình huống trước mắt này thì không rõ nguyên nhân.
Mới đầu cung nhân nghi ngờ Lệ Tần chẳng lẽ bị trúng độc, nhưng tra rõ toàn bộ cung nhân trong cung từ trên xuống dưới, từ thức ăn tới quần áo của Lệ Tần, đều không hề phát hiện điểm gì khác thường. Nhưng Lệ Tần đột nhiên bệnh nặng, đến cả Thái Hậu cũng bị kinh động, tự mình đến thăm, có điều Lệ Tần vẫn nhanh chóng trở nên suy nhược với tốc độ kinh người, không bao lâu sau hơi thở đã thoi thóp.
Người của Quý gia nhận được tin tức, tất cả đều vội vàng vào cung. Trần Quý thị lôi kéo tay Lệ Tần, nói: “Đến cùng là làm sao lại thế này? Vô duyên vô cớ, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này chứ?”
“Đúng vậy, ngày hôm trước ta tới thăm nương nương, nương nương không phải còn đang khoẻ mạnh đó sao. Sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi lại trở nên hốc hác đến thế chứ?” Quý Thục Nhiên cũng lấy khăn gạt lệ.
Đúng lúc này, cung nữ Hồng Châu bên cạnh Lệ Tần quỳ gối trước mặt Hồng Hiếu Đế, nói: “Nô tỳ có một câu, xin cả gan nói với bệ hạ.”
Hồng Hiếu Đế nói: “Ngươi nói đi.”
“Mấy năm trước, nương nương cũng từng gặp phải việc này. Lúc ấy nương nương ngàn cân treo sợi tóc, là... Xung Hư đạo trưởng tìm ra nguyên nhân, mới giúp nương nương tránh được một kiếp. Hiện giờ không lý do, nương nương lại gặp phải vận rủi này, còn không tìm ra nguyên nhân. Nô tỳ thấy, chuyện này có vẻ liên quan tới chuyện của nhiều năm trước, nô tỳ cả gan khẩn cầu bệ hạ, hãy mời Xung Hư đạo trưởng tiến cung thăm khám cho nương nương. Xem có phải trong cung có ma quỷ gì quấn lên nương nương hay không!”
Nói xong câu đó, Hồng Châu lập tức dập đầu mấy cái “cộp cộp cộp” với Hồng Hiếu Đế. Lục Vu ở bên cạnh thấy vậy, cũng quỳ xuống theo.
Nhiều năm trước, Lệ Tần bị các phi tử khác trong cung ghen ghét, ghi hận trong lòng, không biết phi tử kia làm sao biết được ngày sinh tháng đẻ của Lệ Tần, dùng thuật yểm bùa, khiến Lệ Tần càng ngày càng gầy ốm, thiếu chút nữa đã hương tiêu ngọc vẫn. Vẫn là đúng dịp sinh nhật của Thái Hậu, mời Xung Hư đạo trưởng tới Thanh cung, lúc này mới phát hiện ra chuyện không đúng, tìm ra được con rối bị yểm bùa kia. Thái Hậu giận dữ, vậy mà lại có người dám làm ra chuyện thế này trong cung, phi tử kia bị ban một ly rượu độc, chỉ nói là bệnh chết với bên ngoài. Lệ Tần cũng bởi vậy mà nhặt về một cái mạng, dần dần khoẻ lên.
Giờ này khắc này, đột nhiên Hồng Châu lại nhắc tới chuyện năm đó.
Vốn tưởng rằng Hồng Hiếu Đế nghe xong lời này, sẽ lập tức vui mừng vì tìm được một biện pháp mới. Nhưng qua một lúc lâu cũng không nghe thấy Hồng Hiếu Đế trả lời. Không biết vì sao, Hồng Châu thấy hơi bất an, trên trán cũng dần dần toát ra mồ hôi lạnh. Vào lúc nàng ta do dự có nên dập đầu thêm mấy cái hay không, giọng nói của Hồng Hiếu Đế lại truyền từ trên đầu đến. Hắn ta nói: “Xung Hư đạo trưởng du ngoạn khắp nơi, hiện giờ không biết đang ở nơi nào...”
“Người Hoàng Thượng nói chính là vị cao nhân Xung Hư đạo trưởng kia sao?” Trần Quý thị bên cạnh đứng lên nhìn sang bên này, nói: “Ba ngày trước thần thiếp từng nghe tới, trong đạo quán của Yến Kinh có một vị cao nhân tới làm khách, hình như chính là Xung Hư đạo trưởng. Nói như vậy, có lẽ Xung Hư đạo trưởng còn đang ở Yến Kinh.”
“Đúng không?” Giọng nói của Hồng Hiếu Đế không nghe ra vui giận, hắn ta vẫy tay, Tô công công nhanh chóng tiến lên: “Truyền ý chỉ của trẫm, lập tức triệu Xung Hư đạo trưởng tiến cung, khám bệnh cho Lệ Tần nương nương.”
Tô công công nhận mệnh rời đi.
Quý Thục Nhiên vẫn cứ nằm trước giường, bàn tay đang nắm tay Lệ Tần lại hơi căng thẳng, trong mắt hiện lên một tia đắc ý không dễ phát hiện, đảo mắt lại rơi xuống hai giọt nước mắt.
Xung Hư đạo trưởng tiến cung sau một canh giờ.
Đạo nhân này đã sắp đến ngày tháng gần đất xa trời, thoạt nhìn gầy gò cương nghị, rất có vài phần tiên phong đạo cốt, phong phạm chính phái. Sau lưng ông ta còn đeo kiếm gỗ đào, trên người đeo phất trần, đạo bào giày vải. Vào cung, hành lễ với Hồng Hiếu Đế cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh.
“Từ biệt nhiều năm, đạo trưởng vẫn là dáng vẻ khi xưa.” Hai mày của Hồng Hiếu Đế giãn ra.
“Bần đạo may mắn được bệ hạ quan tâm.” Xung Hư đạo trưởng nói: “Nghe nói bệ hạ triệu bần đạo tiến cung, là Lệ Tần nương nương có chuyện?”
“Đúng thế.” Hồng Hiếu Đế nói: “Thái y trong cung đều bó tay không có cách nào, không tìm ra nguyên do. Nha hoàn của Lệ Tần khẩn cầu trẫm tới tìm ngươi thử một lần, đúng lúc trẫm nghe nói gần đây ngươi ở Yến Kinh, nên muốn tìm ngươi tiến cung, khám cho Lệ Tần thử xem.”
Hồng Hiếu Đế cũng không tiện nói những lời này quá rõ ràng, từ xưa đến nay, phàm là hôn quân, đều tin tưởng quỷ thần, cầu thần. Đương nhiên Hồng Hiếu Đế không muốn làm hôn quân, để lại cho người ta đầu đề câu chuyện. Nhưng hiện giờ Lệ Tần như thế, cũng thật sự không có cách nào. Hơn nữa Xung Hư đạo trưởng cũng không phải là người bừa bãi, mai danh ẩn tích, hầu hết là thanh tu du ngoạn khắp nơi. Cũng như năm đó, sau khi phát hiện trong cung có người lấy thuật con rối đối phó với Lệ Tần, chuyện này cũng không có người ngoài hiểu được.
Có thể thấy là một người đáng tin.
Xung Hư đạo trưởng chắp tay với Hồng Hiếu Đế, nói: “Nếu đã như vậy, bần đạo sẽ xem qua cho Lệ Tần nương nương một chút.”
Hồng Châu và Lục Vu vội vàng nghênh đón Xung Hư đạo trưởng vào trong.
Lệ Tần được đỡ ngồi lên trên trường kỷ, sắc mặt tái nhợt, dường như chỉ nói một lời cũng phải phí sức lực rất lớn vậy. Bà ta nhìn lên Xung Hư đạo trưởng, nói: “Đã làm phiền đạo trưởng phải tự mình tới một chuyến rồi...”
Xung Hư đạo trưởng xua tay: “Lệ Tần nương nương quá lời. Có thể phân ưu vì bệ hạ là phúc phận của bần đạo.”
Nói xong câu đó, mày ông ta nhăn lại, nhìn chằm chằm xung quanh Lệ Tần, như là thấy được thứ gì đó khác, ánh mắt không tồi, chậm rãi đưa tay vào trong túi đồ, lấy ra một cái lục lạc nhỏ.
Nhìn kỹ thì đây là một trống nhỏ cỡ bằng bàn tay, xung quanh trống nhỏ treo đầy một vòng lục lạc màu đỏ. Một tay ông ta cầm lục lạc, chậm rãi đung đưa, ngay sau đó, càng lúc càng nhanh, âm thanh lục lạc cũng bắt đầu từ ôn hòa trở nên dồn dập từng trận, thanh thúy đến chói tai.
Lệ Tần đột nhiên cúi người xuống, ho khan dữ dội, giống như một hơi nghẹn trong ngực được khơi thông, nhận lấy khăn trong tay Hồng Châu lau khóe miệng, dường như là phun ra thứ gì đó không nhìn thấy được.
Cảnh tượng này làm các nữ quyến vây xem xung quanh đều thấy hơi sợ hãi. Lưu thái phi vỗ ngực, nói: “Ai da, hù chết ta rồi, đến cùng đây là thứ gì?”
Xung Hư đạo trưởng không nói gì mà xoay người bước nhanh tới trước bàn trong điện, từ trong bao phục lần nữa móc ra lá bùa màu vàng, ông ta cầm một nắm chu sa rải xuống bàn, lại rút ra một thứ giống như hồ lô, hung hăng uống một ngụm rồi phun toàn bộ lên chu sa, trong phút chốc cả tẩm điện nổi lên mùi rượu. Trong hồ lô, hẳn là rượu mạnh không biết tên.
Rượu mạnh kia trộn với chu sa từ từ dung hòa thành một mảnh đỏ sậm, Xung Hư đạo trưởng lại móc ra một cây bút gỗ, chấm đầy rượu chu sa, đề bút viết xuống một chuỗi phù văn nhìn không rõ trên giấy phù màu vàng.
Tiếp đó, ông ta bắt đầu phơi khô lá bùa, hai ba cái gấp thành một tấm bùa hình tam giác. Rồi ông ta đưa cho Lệ Tần, nói: “Nương nương cần cho người mặc lá bùa này bằng dây tơ hồng, cẩn thận cất giữ, một tháng sau, tự nhiên không cần lo nữa.”
Một loạt động tác này của ông ta có thể nói là sấm rền gió cuốn, quyết đoán chính xác, thoạt nhìn sẽ khiến người ta không tự chủ được mà tin tưởng ông ta thật sự là một người có bản lĩnh, không phải kẻ lừa đảo.
Thái Hậu hỏi: “Ai gia không rõ, tại sao Lệ Tần lại biến thành dáng vẻ này, đạo trưởng vừa mới làm một phen, là trong cung có người dùng thuật pháp lên người Lệ Tần sao?”
Xung Hư đạo trưởng quay đầu lại, nói: “Bẩm Thái Hậu nương nương, Lệ Tần gặp chuyện không phải do trong cung có người dùng thuật yểm bùa. Việc này không liên quan đến người khác, mà là Lệ Tần nương nương bị tà khí xâm lấn, tà khí này khó có thể khống chế, gần như muốn hút cạn tinh khí Lệ Tần nương nương. Có điều vừa rồi bần đạo đã trừ tà cho Lệ Tần nương nương, lại lấy giấy phù trấn áp, kế tiếp sẽ không có vấn đề gì nữa.”
“Tà khí xâm lấn?” Lưu thái phi lui ra phía sau một bước, hoảng loạn nói: “Lời ngài nói là có ý gì? Chẳng lẽ trong cung này còn có tà khí sao? Đạo sĩ, ngài không nên nói lung tung.”
Thái Hậu ngắt lời bà ta: “Không được vô lễ với đạo trưởng.” Bà ấy nhìn về phía Xung Hư đạo trưởng, nói chuyện ngược lại khách khí ôn hòa hơn Lưu thái phi rất nhiều: “Đạo trưởng, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Xin Thái Hậu nương nương yên tâm, tà khí này không phát sinh từ trong cung đâu. Bệ hạ là Cửu ngũ chí tôn, trên người có long khí hộ thể, tà độc không thể xâm chiếm. Nếu thực sự có tà ám, ở trong cung cũng chỉ dần dần tiêu tán, không gây được trò trống gì.”
Nghe ông ta nói như vậy, Lưu thái phi mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại nghĩ tới chuyện gì, hỏi: “Lệ Tần đây là trêu chọc tới tà khí từ nơi nào? Nàng ấy cũng không xuất cung.”
“Xin hỏi...” Xung Hư đạo trưởng hỏi: “Mấy ngày nay Lệ Tần nương nương có gặp qua người nào ngoài cung không?”
Trong cung không có tà ám, tà ám là từ ngoài cung tới, Lệ Tần không thể xuất cung, người bên cạnh bà ta cũng không xuất cung, vậy thì khả năng duy nhất chính là từng gặp người nào đó.
Lệ Tần ngơ ngác nhìn Xung Hư đạo trưởng, giọng nói suy yếu: “Từng gặp...” Bà ta nói với Hồng Hiếu Đế: “Trước đó thần thiếp, từng gặp muội muội Thục Nhiên của thần thiếp.”
Quý Thục Nhiên ngạc nhiên trong một khắc, ngay sau đó, bà ta vội vàng quỳ xuống, nói: “Ngày trước quả thật thần phụ đã từng gặp mặt Lệ Tần nương nương, lúc ấy cùng Lệ Tần nương nương nhàn thoại việc nhà, ở đây nửa ngày rồi trở về. Thần phụ... Thần phụ không biết chuyện này là thế nào cả, thần phụ tuyệt đối không có lòng mưu hại nương nương, xin bệ hạ phân minh!”
Dáng vẻ lo sợ, bất an và khó hiểu kia của bà ta không giống giả vờ, Lệ Tần cũng gian nan ngồi thẳng lên, nói: “Thần thiếp có thể đảm bảo cho thần muội, thần muội tuyệt đối sẽ không làm hại thiếp.”
“Đúng đúng đúng.” Giờ đây Trần Quý thị như mới lấy lại tinh thần, cũng quỳ xuống theo, nói: “Lệ Tần nương nương và Khương phu nhân là tỷ muội ruột rà, từ trước đến nay tình cảm rất tốt, sao có thể xuống tay hại người được? Bệ hạ nhất định phải minh xét ạ!”
Hồng Hiếu Đế nhíu mày: “Trẫm còn chưa nói gì, các ngươi đã vội vàng quỳ gì chứ?” Hắn ta hỏi: “Xung Hư đạo trưởng, ngươi xem, có vấn đề gì không.”
Xung Hư đạo trưởng nhìn chằm chằm Quý Thục Nhiên.