Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ánh mắt ông ta sáng ngời như lưỡi đao, Quý Thục Nhiên bị ông ta nhìn tới hơi sợ hãi, không nhịn được lui ra sau một chút. Ngay sau đó, Xung Hư đạo trưởng thở dài, đi tới trước mặt Quý Thục Nhiên, nói: “Vị phu nhân này, tà khí quấn thân, mặt ngoài thoạt nhìn còn khoẻ mạnh hơn cả Lệ Tần nương nương, thật ra lại kém xa, tà khí đã nhập thể, nếu còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ tính mạng sẽ gặp nguy hiểm.”
“Cái gì?” Lời này vừa nói ra, Quý Thục Nhiên kinh hãi, lo sợ nghi ngờ nói: “Xin đạo trưởng cứ nói thẳng.”
“Không biết phu nhân trêu chọc tới tà khí như thế từ nơi nào, xem ra, chỉ có cùng tà vật ngày ngày ở chung một chỗ mới có thể xâm nhập sâu như vậy. Trong phủ của phu nhân có chuyện gì kỳ quái xảy ra không?”
Quý Thục Nhiên lắc đầu: “Chưa từng có.”
“Đạo trưởng.” Lệ Tần ngồi dậy nói: “Ý của ngài là, trên người thần muội cũng lây dính tà khí? Là trong phủ thần muội mang đến sao?”
“Tám chín phần mười.” Xung Hư đạo trưởng vuốt chòm râu dài của mình, nói: “Phu nhân cẩn thận ngẫm lại xem, trong phủ thật sự không có chuyện kỳ quái nào xảy ra sao? Hoặc là có người kỳ quái?”
Quý Thục Nhiên lại cẩn thận ngẫm nghĩ, không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên sắc mặt trở nên quái dị. Vẻ mặt này rơi vào trong mắt mọi người, Trần Quý thị nói: “Thục Nhiên, muội đã nghĩ ra chuyện gì rồi?”
Quý Thục Nhiên ấp a ấp úng nói: “Không... Không có gì.”
Bà ta trông như rất khó khăn để mở lời, người sáng suốt đều nhìn ra bà ta không muốn nói ra.
Lưu thái phi xem náo nhiệt cũng xem đủ rồi, chính bà ta còn có mấy đứa chất nữ cũng được đưa vào cung, thế nhưng Hồng Hiếu Đế chỉ sủng ái Lệ Tần, làm cho mấy chất nữ của bà ta không hề giúp ích được một chút nào. Hôm nay vốn tưởng rằng Lệ Tần sắp chết, lúc này mới mong mỏi chạy tới, ai biết lại là vui mừng vô ích một hồi, cũng không có tác dụng gì lớn. Lại nghĩ, hiện giờ Hoàng Hậu còn không được sủng ái bằng Lệ Tần, quả thực là một vật trang trí. Lần này, Lệ Tần đại nạn không chết, sợ là lại muốn hoành hành trong cung một thời gian nữa.
Lưu thái phi nói: “Cũng không biết giấu giếm làm gì.” Bà ta hừ lạnh một tiếng, chào hỏi Thái hậu và Hồng Hiếu Đế, rồi về tẩm cung trước. Lưu thái phi từ trước đến nay kiêu ngạo ương ngạnh, tính tình giống như công chúa Vĩnh Ninh, vậy nên bà ta như thế cũng không có ai dám nói gì bà ta cả.
Lưu thái phi đi rồi, Lệ Tần cũng thúc giục Quý Thục Nhiên nói: “Thục Nhiên, cuối cùng thì muội có nỗi khổ tâm gì. Mới vừa rồi muội rõ ràng là có chuyện lại không chịu nói. Giờ phút này bệ hạ cũng ở đây, có chuyện gì, bệ hạ cũng sẽ làm chủ cho muội.”
Quý Thục Nhiên nghĩ nghĩ, kiên quyết lắc lắc đầu, nói: “Đa tạ nương nương lo lắng, nhưng trong phủ của thần phụ thật sự không có chuyện gì đặc biệt xảy ra cả. Về phần tà khí, cũng không biết từ đâu mà đến. Nói cùng chung sống dưới một mái hiên với tà vật, lại càng sợ hãi vô cùng, không biết là nơi nào xảy ra sai lầm.”
“Nếu phu nhân không tiện nói rõ.” Xung Hư đạo trưởng trầm ngâm nói: “Có thể dẫn bần đạo tới quý phủ. Bần đạo đến quý phủ của phu nhân một chuyến, tự nhiên sẽ biết là nơi nào xảy ra vấn đề.”
“Vậy...” Quý Thục Nhiên ngây ra, Lệ Tần đã thay bà ta nhận lời, Lệ Tần nói: “Đạo trưởng tới Khương phủ một chuyến, nếu nhìn thấy tà ám kia, đương nhiên có thể giúp đỡ loại trừ, còn nếu không gặp, coi như là đi một chuyến, nhưng cũng là tất cả đều vui mừng. Bệ hạ...” Nàng dịu dàng nhìn về phía Hồng Hiếu Đế: “Có thể cho phép hay không?”
“Được.” Hồng Hiếu Đế nói với Xung Hư đạo trưởng: “Đạo trưởng, vậy ngươi đến Khương gia giúp Khương phu nhân nhìn xem, đến cùng là nơi nào xảy ra vấn đề.”
Xung Hư đạo trưởng đáp lời, Quý Thục Nhiên vội vàng tạ ơn.
“Hôm nay thần phụ về phủ nói rõ việc này với lão gia trước, ngày mai triệu tập mọi người trong phủ cung nghênh đạo trưởng, tránh để tà ám kia càn quấy thêm.” Quý Thục Nhiên nói.
“Được.” Xung Hư đạo trưởng gật đầu.
Việc này cứ được quyết định như vậy. Sau nửa nén hương, sắc mặt của Lệ Tần thoạt nhìn thật sự tốt hơn nhiều, cũng có tinh thần hơn một chút, mọi người nhao nhao khen Xung Hư đạo trưởng là thánh nhân. Tuy Thái hậu lễ Phật, nhưng đối với một cao nhân đạo giáo như Xung Hư cũng tiếp đón nồng hậu. Xung Hư đạo trưởng thay Lệ Tần xử lý mọi chuyện xong, rồi theo lời Thái hậu phân phó đi Từ Ninh cung cầu phúc tịnh hóa.
Quý Thục Nhiên và Trần Quý thị cũng rời đi, bởi vì muốn thương lượng chuyện này với Khương Nguyên Bách nên lúc Quý Thục Nhiên đi ra đều mất hồn mất vía, vẫn là Trần Quý thị đỡ bà ta mới lên xe ngựa được.
Đợi ra khỏi cung, Trần Quý thị ngồi ở trong xe ngựa, Quý Thục Nhiên thấy nơi này không còn người ngoài, bỏ xuống vẻ nghi ngờ sợ hãi vừa rồi, tiếp nhận trà nha hoàn đưa lên, uống một ngụm rồi mới nói: “Thành công rồi.”
“Muội và đại tỷ làm việc cũng không thương lượng với ta trước một tiếng.” Trần Quý thị oán trách nói: “Cũng may ta đoán được, mới có thể cùng hai người diễn tốt màn này.”
“Chuyện xảy ra đột ngột, sao ta có thể kịp thời báo cho tỷ chứ?” Quý Thục Nhiên lắc đầu: “Ta đây cũng là bị Khương Lê dồn ép đến nóng nảy rồi. Cứ cảm thấy nếu không nhanh chóng diệt trừ nó, sợ là sẽ xảy ra chuyện lớn. Nó làm mùng một ta làm mười lăm, cũng đừng trách ta lòng dạ tàn nhẫn.”
“Lần này hẳn là sẽ không để lại nhược điểm gì.” Trần Quý thị cũng nói: “Đại tỷ làm việc, từ trước đến nay đều thoả đáng.”
Hai người yên lặng trong chốc lát, Trần Quý thị lại nói: “Hôm nay ta quan sát, thấy Hoàng Thượng vẫn rất để bụng tới đại tỷ.”
“Không tồi.” Quý Thục Nhiên nói: “Lúc tới đều nghe hạ nhân trong cung nói, hiện giờ trong hoàng cung, người được sủng ái nhất vẫn là đại tỷ. Với tâm cơ và thủ đoạn của tỷ ấy, muốn củng cố địa vị không phải việc khó.”
“Nhưng tỷ ấy không có nhi tử.” Trần Quý thị nói một câu, làm Quý Thục Nhiên cũng chùng xuống.
Không có nhi tử, vào lúc này đây, trong trạch viện bình thường, đối với nữ nhân mà nói đều là chỗ thiếu hụt trí mạng, càng chớ nói đến nơi như hoàng cung. Không có nhi tử sẽ ít đi một phần lợi thế, đối với bản thân mà nói, sẽ nhiều thêm một phần nguy hiểm.
“Phụ thân đang tìm kiếm nữ nhi vừa độ tuổi của họ hàng xa Quý gia.” Trần Quý thị nói: “Nếu không sinh được nhi tử, phụ thân sợ rằng ân sủng như vậy sẽ không được lâu, muốn đưa thêm mấy nữ nhi vào cung.”
Quý Thục Nhiên hơi nhíu mày: “Đại tỷ trả giá nhiều như vậy, những nữ tử của Quý gia cứ như vậy quang minh chính đại chia cắt thành quả của tỷ ấy, đại tỷ sẽ cam tâm sao?”
“Không cam lòng thì thế nào chứ?” Trần Quý thị thở dài: “Chỉ cần tỷ ấy là nữ nhi của Quý gia, thì vẫn phải suy nghĩ vì đại cục. Muội và ta cũng vậy.”
Quý Thục Nhiên không nói chuyện nữa.
Trong cung, thái y tới khám cho Lệ Tần, kê cho Lệ Tần mấy đơn thuốc điều dưỡng. Hồng Châu dẫn người đi sắc thuốc, Hồng Hiếu Đế ở lại thiên điện, ngồi bên cạnh Lệ Tần.
“Bệ hạ thương tiếc thần thiếp, hạ lệnh triệu Xung Hư đạo trưởng tới khám bệnh cho thần thiếp, lại lần nữa cứu một mạng của thần thiếp, thần thiếp vô cùng cảm kích.” Lệ Tần nói.
Bởi vì tiều tụy, bà ta trang điểm, lại có loại cảm giác thanh tịnh bình thản tẩy sạch chì hoa, Hồng Hiếu Đế an ủi bà ta: “Nàng là nữ nhân của trẫm, trẫm đương nhiên không thể để nàng có chuyện được.”
Lệ Tần dựa đầu vào vai Hồng Hiếu Đế, nhẹ giọng nói: “Thần thiếp biết, hiện giờ trên dưới cả nước đều không thể trắng trợn ham muốn chuyện thần quỷ. Bệ hạ vì thần thiếp, không tiếc khả năng để người ta bàn tán... Cả đời này của thần thiếp đã thỏa mãn rồi. Dù cho giờ phút này có chết đi, cũng không có gì phải tiếc nuối nữa.”
“Nói mê sảng gì vậy.” Hồng Hiếu Đế cười mắng, giọng điệu hàm chứa đầy sự sủng nịnh, Lệ Tần dựa vào hắn ta, nghe được lời nói dịu dàng của hắn ta, lại không nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của hắn ta.
Một chút dịu dàng cũng không có.
…
Lúc Quý Thục Nhiên trở lại Khương phủ cũng không phải chỉ trở về một mình mà còn có Trần Quý thị đưa bà ta về. Khi Đồng Nhi nói chuyện này cho Khương Lê, Khương Lê đang đọc sách trước bàn, thật ra cũng không có đọc vào chữ nào, cả đầu óc tràn đầy những bí mật nghe rợn cả người mà tối hôm qua Cơ Hành nói ra, còn có cuộc trò chuyện ngày hôm nay với Hồ di nương.
“Nghe nói lúc Quý thị trở về đến thậm chí không tự đi nổi, vẫn là Trần Quý thị đỡ bà ta về.” Bạch Tuyết nói: “Sao bà ta lại trở nên yếu ớt như vậy, chẳng lẽ là bị đánh ở trong cung ư?”
“Sao có thể chứ, Lệ Tần là đại tỷ của bà ta mà, nếu bà ta bị đánh ở trong cung, chỉ có thể chứng minh một chuyện.” Đồng Nhi nói.
“Chuyện gì?” Bạch Tuyết tò mò hỏi.
Đồng Nhi nhanh nhẹn đáp lời: “Lệ Tần thất sủng rồi đó!”
“Phụt” một tiếng, Bạch Tuyết không nhịn được cười rộ lên, Khương Lê nghe mà cũng cảm thấy buồn cười, mắng: “Học những lời không đứng đắn này từ đâu vậy hả, lời gì cũng dám nói.”
Đồng Nhi đắc ý bay cái ánh mắt, lại nói: “Có điều cũng phải hỏi lại, đến cùng Quý thị vào trong cung để làm gì vậy chứ, sao lại biến thành cái dạng này, chẳng lẽ bà ta muốn dùng khổ nhục kế, làm lão gia đau lòng?”
Ánh mắt Khương Lê trầm ngầm: “Còn có thể làm sao nữa, làm ra vẻ đấy.”
Động tác của Quý Thục Nhiên còn nhanh hơn nàng tưởng tượng, nhanh đến mức ngay cả Khương Lê cũng không hiểu lắm. Không hiểu được là Quý Thục Nhiên thật sự quá sợ hãi nàng, cho nên gấp không chờ nổi muốn diệt trừ nàng, hay là vị Lệ Tần đang hỗ trợ trong cung kia vốn dĩ là người có tính tình sấm rền gió cuốn như vậy, đến cả thời gian thở dốc cũng không để cho người ta, từng bước ép sát, muốn đẩy người ta vào chỗ chết.
Chỉ là lần này, còn không biết người chết là ai.
“Xung Hư đạo trưởng tới phủ?” Một bên khác, Khương Nguyên Bách nghe xong ngọn nguồn câu chuyện thì sững sờ, ngay sau đó nhíu mày: “Vớ vẩn, tà ám cái gì chứ! Trong phủ chúng ta là sao mà có tà ám được!”
Khương Nguyên Bách không phải người rất tin quỷ thần, bởi vậy ông ấy theo bản năng bài xích lời Quý Thục Nhiên nói. Trần Quý thị thấy thế, nói: “Khương đại nhân, muốn Xung Hư đạo trưởng tới trong phủ trừ tà, lời này chính là Hoàng Thượng tự mình nói. Nếu ngài bất mãn với quyết định của Hoàng Thượng, không bằng tự mình tiến cung một chuyến, tìm Hoàng Thượng nói cho rõ ràng. Ngài phát giận với Thục Nhiên, vậy cũng quá không nói lí rồi.”
Quý Thục Nhiên chỉ bất an siết khăn.
Trong lòng Khương Nguyên Bách rất bất mãn, trong số tỷ tỷ của Quý Thục Nhiên, thật ra ông ấy không quá thích Trần Quý thị. Trần Quý thị làm người thật sự quá mức cường thế, rất nhiều lúc không hiểu được cúi đầu mới tốt. Lúc trước khi Quý Thục Nhiên mới vừa gả tới, Trần Quý thị còn ỷ vào thân phận tỷ tỷ của Quý Thục Nhiên mà khoa tay múa chân chuyện nội trạch của Khương gia. Hiện giờ con đường của Quý Ngạn Lâm ngày càng rộng mở, Trần Quý thị giống như có chỗ dựa hùng hậu hơn, lại càng thêm không thèm sợ hãi điều gì.
“Đại ca cũng chỉ là thắc mắc trong lòng thôi.” Khương Nguyên Bình cười tủm tỉm đi ra hoà giải, ông ấy nói: “Nói như vậy, Xung Hư đạo trưởng tới phủ trừ tà, đã là ý chỉ của Hoàng Thượng rồi nhỉ.”
“Đúng vậy.” Trần Quý thị nói bằng giọng điệu không tốt: “Đây không chỉ là vì Khương gia, Lệ Tần trong cung thiếu chút nữa đã bị tà ám trong quý phủ tổn thương tính mạng. Đó chính là nương nương trong cung đấy! Nếu như Lệ Tần nương nương xảy ra chuyện gì không hay, Khương đại nhân ngài cũng thoát không được tội. Vậy cho nên, việc này cũng coi như cho Lệ Tần nương nương một lời giải thích.”
Khương Nguyên Bách nghe mà nén giận vô cùng, một phụ nhân mà thôi, nói như kiểu nhân vật khó lường gì vậy. Hơn nữa còn không sinh hạ long tử, cũng không biết được sủng ái mấy năm nữa, nói không chừng qua mấy ngày đã bị biếm vào lãnh cung rồi. Có điều trên mặt ông ấy vẫn nở một nụ cười, nói: “Nếu đó là thánh chỉ của Hoàng Thượng, vậy thần lãnh chỉ.”
Nói vô cùng trào phúng. Cũng không phải là vì Lệ Tần, mà là bởi vì đây là thánh chỉ, ông ấy không thể không làm!