Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc Khương Lê nhận được tin của Khương Nguyên Bách thì đã là buổi tối.
Khương Nguyên Bách không nói rõ ngày mai có đạo sĩ đến trừ tà, nhưng ông ấy lại nói, ngày mai mọi người ở Khương phủ không được rời khỏi phủ mà đều phải ở trong phủ.
Khương Lê nhắm mắt lại cũng biết được điều này có ý nghĩa gì, chẳng qua là bắt ba ba trong hũ, tất cả mọi người đến đông đủ mới thuận tiện cho đạo sĩ Xung Hư kia nhận ra ai mới là “ác quỷ”. Tuy nhiên lần này Khương Lê cũng đã thay đổi mắt nhìn về Quý Thục Nhiên, biết vô cớ tìm một đạo sĩ đến phủ trừ tà là không khả thi nên bèn lấy danh nghĩa Lệ Tần. Bằng cách đó, về công, Khương gia phải tuân theo mệnh lệnh Hồng Hiếu Đế. Về tư, Lệ Tần đã bị người khác dùng thủ đoạn tương tự sát hại nhiều năm trước nên có ý nghĩ như vậy cũng là hợp lý.
Khương Lê đứng trước cửa sổ, thổi còi. Lần này, nàng không tránh Đồng Nhi và Bạch Tuyết, họ phải dần quen với các chuyện kinh hãi thế tục mà nàng đã làm. Triệu Kha xuất hiện trong phòng mà không hề gây ra tiếng động.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết hoảng sợ, họ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Khương Lê, hiển nhiên việc này nàng đã làm không chỉ một hai lần, họ cũng không biết lúc này nên dùng biểu cảm gì. Họ chỉ nhìn Khương Lê hỏi Triệu Kha: “Đã sắp xếp xong người có kỹ năng nói tiếng bụng chưa?”
“Đã sắp xếp xong rồi,” Triệu Kha nói: “Cho hắn thay một gã sai vặt trong phủ, ngày mai hắn sẽ canh giữ ở trong viện.”
Khương Lê nghe vậy thì tò mò hỏi: “Thay thế nào vậy? Chẳng lẽ bên quản sự không phát hiện ra người này khác sao?”
Triệu Kha chỉ nói hai chữ: “Dịch dung.”
Khương Lê giật mình, nàng chợt cảm thấy thủ hạ của Cơ Hành thực sự rất tài giỏi. Nàng cho rằng loại chuyện dịch dung này chỉ là thứ được nhắc đến trong thoại bản. Nếu thật sự muốn làm được thì khó như lên trời. Triệu Kha nhìn thấy sắc mặt của Khương Lê, như thể biết suy nghĩ trong lòng nàng, bèn giải thích: “Bình thường dịch dung khá khó khăn, nhưng gã sai vặt kia vốn là người bình thường trong Khương phủ, không thu hút sự chú ý của người khác nên sẽ không có ai để ý quá nhiều. Cho dù hơi khác cũng sẽ không bị người khác phát hiện. Nếu dịch dung thành người thu hút sự chú ý thì lập tức sẽ bị người ta phát hiện.”
Khương Lê nói: “Hoá ra là vậy.”
Nàng cảm thấy hơi tiếc nuối, nàng còn nghĩ có thể dùng cách này để đi đường tắt, nhưng hiện tại nàng phải từ bỏ ý nghĩ này.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết thấy Khương Lê nói chuyện tự nhiên với người áo đen kia, họ cũng nhìn ra dường như người áo đen đang làm việc cho Khương Lê, tuy sợ hãi nhưng họ vẫn dũng cảm nói: “Cô nương, nếu ngày mai đồ thần côn bỏ đi kia thật sự chỉ gậy muốn xác nhận là người, lão gia thật sự sẽ ngồi im không quan tâm sao?”
Khương Lê không giấu hai nha hoàn bất kì điều gì và nói với họ cả những tính toán có khả năng xảy ra vào ngày mai của Quý Thục Nhiên. Rất có khả năng nàng sẽ bị buộc tội rằng gây tổn hại cho gia đình. Hai nha hoàn lo lắng về chiếc khăn tay, bây giờ có Triệu Kha ở đây, họ không nhịn được hỏi vấn đề này.
“Đương nhiên rồi.” Khương Lê trả lời rất thản nhiên.
“Nhưng người... Dù sao người cũng là nữ nhi của ngài ấy mà.” Bạch Tuyết hơi không chấp nhận được. Nếu ở quê nhà của các nàng mà có người nói nàng ấy là tà vật, không nói đến những thứ khác, ít nhất phụ mẫu huynh đệ của nàng ấy chắc chắn không tin.
“Xưng Hư đạo trưởng là cao nhân.” Khương Lê không vì thế mà cảm thấy đau buồn, thậm chí nàng còn mỉm cười an ủi: “Nếu đối phương là cao nhân, chắc chắn sẽ có danh tiếng tốt trong nhân gian. Lời ông ta nói đương nhiên sẽ được người ta tin tưởng như chân lý. Mặc dù phụ thân ta không phải người tin quỷ thần, nhưng Quý Thục Nhiên chắc chắn phải có sự chuẩn bị. Trên người ta có quá nhiều điểm đáng nghi, nếu không thể giải thích rõ ràng thì điều duy nhất có thể giải thích chính là, ta là yêu quái.”
“Sao có thể!” Đồng Nhi buột miệng: “Bọn họ dựa vào đâu mà nói như vậy chứ?”
Nụ cười của Khương Lê nhạt đi: “Đồng Nhi, không phải ai cũng giống em, sống với ta tám năm. Ta đã rời khỏi Khương phủ quá lâu rồi, loại tình thân và chút cảm giác áy náy này thật sự là quá ít ỏi. Ta không thể phủ nhận sự tồn tại của nó, nhưng ta biết rằng nó rất mong manh và không thể chịu nổi thử thách.”
Triệu Kha nãy giờ im lặng kinh ngạc nhìn Khương Lê, chẳng qua chỉ mới là một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, nhưng lại như thể không có hy vọng gì vào nhân tính. Ngay cả người nhà của bản thân cũng là khoan dung và phóng túng nhất. Nhìn bề ngoài thì có vẻ như không so đo, nhưng thực chất lại là thờ ơ. Nàng khá giống với đại nhân nhà mình. Nhưng đại nhân nhà mình hình thành tính cách như vậy có liên quan đến thân thế. Tuy Khương nhị tiểu thư cũng rất đáng thương, nhưng không đến mức như vậy chứ.
Tựa như nàng đã hoàn toàn giác ngộ.
Khương Lê nhìn hắn ta, hắn ta vội vàng cúi đầu.
“Cô nương, nô tỳ nhìn Xung Hư đạo trưởng, nếu ông ta có thể làm ra loại chuyện này thì chắc chắn ông ta không phải là một cao nhân chân chính, mà chỉ là một tên lang băm lừa đảo. Huống chi ông ta còn trị bệnh cho Lệ Tần, nói không chừng ông ta đã là người của Lệ Tần từ lâu. Ngày mai chúng ta... Chúng ta không vạch trần bộ mặt thật của ông ta sao?”
Khương Lê nói: “Không vội. Loại chuyện vạch mặt này đương nhiên phải được thực hiện dưới sự chú ý của mọi người. Nhưng em nói không sai, Xung Hư đạo trưởng là một tên lang băm.”
Triệu Kha đã nhanh chóng tìm ra thông tin, mặc dù Xung Hư đạo trưởng kia rất có danh tiếng tại Yến Kinh, nhưng thật ra nhiều năm trước, bởi vì ông ta đeo trên lưng một vụ án liên quan đến mạng người nên mới đến Yến Kinh. Lúc ở quê nhà, ông ta dan díu với một nữ nhân đã có chồng, bị trượng phu của nữ nhân kia phát hiện và trong lúc tranh chấp bọn họ đã giết chết người nọ. Sau khi ông ta và nữ nhân kia chôn cất nam nhân thì trốn thoát trong đêm. Trên đường đi, ông ta mai danh ẩn tích, sau đó gặp được đạo sĩ lang thang Xung Hư thì giả vờ làm đạo sĩ và trở thành đệ tử.
Cuối cùng người đạo sĩ kia chết trong một trận chiến, Xung Hư đạo sĩ đã mượn danh hiệu của sư phụ ông ta trong một thời gian dài, biến thành Xung Hư rồi đi tới Yến Kinh. Từ đó về sau, ông ta giả danh lừa bịp ở Yến Kinh. Ông ta rất giỏi lừa bịp người khác, thoạt nhìn rất giống tiên nhân, nhiều người thật sự cho rằng ông ta là một cao nhân nào đó. Sau này khi đã có danh tiếng, ông ta gặp chuyện của Lệ Tần.
Mặc dù bây giờ điều tra việc của Lệ Tần không dễ dàng nhưng Khương Lê đoán rằng có lẽ việc này cũng bị Lệ Tần điều khiển. Lúc đó, vị phi tử hãm hại Lệ Tần kia cạnh tranh gay gắt với Lệ Tần và cũng rất được sủng ái, nếu không phải bởi vì thuật ghét thắng*, có lẽ bây giờ bà ta còn không tranh được vị trí nào. Chỉ vì sự xuất hiện của Xung Hư đạo trưởng mà kẻ thù lớn nhất của Lệ Tần trong hậu cung vào lúc ấy đã biến mất.
*Thuật ghét thắng: là một phương pháp sử dụng bùa chú, lời nguyền hoặc lời cầu nguyện để trấn áp con người, đồ vật hoặc quái vật.
Đây có thể không phải sự sắp xếp ngầm của Xung Hư đạo trưởng và Lệ Tần, nhưng Xung Hư đạo trưởng đúng là có lá gan lớn nên mới dám can thiệp vào chuyện của hậu cung.
“Vì Lệ Tần rất tin tưởng Xung Hư đạo trưởng, nên cả hai lần đều nhờ Xung Hư đạo trưởng nên mới giữ được mạng, mọi người trong cung đều biết. Nếu cứ vậy, khi danh tính của Xung Hư đạo trưởng bị phát hiện thì Lệ Tần sẽ càng xấu hổ hơn. Bà ta cũng cần phải giải thích chuyện này là thế nào với Hoàng Đế.”
“Quan trọng nhất là ta phải làm cho Quý Thục Nhiên hối hận.” Khương Lê ôn hoà nói: “Quý Thục Nhiên không phải đang nhờ giúp đỡ, mà bà ta đang dẫn sói vào nhà, ta muốn bà ta tự đùa với lửa rồi tự thiêu, bà ta lộ ra đuôi hồ ly vì vị cao nhân này, sau đó cho bà ta biết được cao nhân này là giả.”
Trong lòng Triệu Kha cảm thấy ớn lạnh, Khương nhị tiểu thư tưởng chừng ôn hoà vô hại nhưng biện pháp tra tấn của nàng lại không hề tốt bụng và lương thiện như vẻ ngoài của nàng.
Tốt hơn hết là không nên trêu chọc.
…
Ngày hôm sau nhanh chóng đến.
Ngày hôm đó, Khương Lê không dậy quá sớm hay quá muộn, thời gian vừa đẹp. Nhưng thật không may, thời tiết của ngày hôm nay cực kỳ xấu. Mùa đông ở Yến Kinh xưa này luôn rơi tuyết lớn, nhưng hôm nay tuyết không rơi, vậy mà sáng sớm thức dậy sắc trời vẫn vô cùng âm u, mây đen dày đặc bao phủ bầu trời, tựa như treo lơ lửng trên nóc nhà. Bỗng dưng khiến người ta cảm thấy chán nản, rõ ràng là buổi sáng nhưng lại âm u giống như đã chạng vạng.
Đồng Nhi trốn trong phòng nhìn ra ngoài, nhỏ giọng nói: “Trời hôm nay cũng quá lạ lùng rồi.”
Trong lòng nàng ấy vẫn hơi lo lắng bất an, hôm nay là ngày Xung Hư đạo trưởng dẫn người đến Khương phủ để “trừ tà”, tuy rằng đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng Đồng Nhi vẫn chưa thể hoàn toàn thư giãn và cảm thấy hơi sợ hãi.
So với Khương Lê, thì Khương Lê có vẻ thản nhiên hơn nhiều. Thậm chí nàng còn yêu cầu Bạch Tuyết chải tóc nàng thành búi đôi. Nàng vô cùng xinh đẹp và lanh lợi, bởi vậy, ngày càng giống với Liên Hoa Tiên Đồng trong sáng và thuần khiết chỉ có trên núi Tiên Cửu châu.
Đồng Nhi nhìn nàng rồi suy nghĩ một lúc lâu, sau đó lắc đầu thở dài: “Nếu Quý thị và đồ đạo trưởng bỏ đi kia thật sự buộc tội cô nương là yêu quái thì sợ là không quá thuyết phục. Làm sao có thể có yêu quái nào thoát tục như này chứ, không phải trong thoại bản viết rằng yêu quái đều mặc xiêm y tươi đẹp, vừa xuất hiện đã mê hoặc lòng người và khiến người ta thần hồn điên đảo sao?”
Bạch Tuyết nghe thấy vậy thì nghiêm túc trả lời: “Những gì ngươi đang nói đến chính là Túc Quốc Công.”
Triệu Kha ẩn núp trong bóng tối đang cảm thấy chán đến chết, nghe thấy lời này thì suýt chút nữa ngã xuống đất. Hắn ta nhìn chằm chằm vào bên trong, không biết nên nói cái gì mới đúng, ngày đó chủ tử của hắn chính là duy ngã độc tôn trên thế giới! Vậy mà ở đây lại bị tiểu nha hoàn nói thành như vậy, nếu những lời này bị truyền đến trong Quốc Công phủ thì không biết đại nhân có muốn bóp chết người đang nói chuyện bên trong hay không.
Khương Lê nghe thấy Bạch Tuyết nói vậy thì cũng giật mình, lúc trả lời nàng không nhịn được bật cười, nói: “Em nói cũng rất có lý đấy.”
Cơ Hành rất giỏi mê hoặc lòng người, phải biết rằng lần đầu tiên nàng nhìn thấy Cơ Hành ngồi trên nóc nhà am ni cô là vào mùa hoa đào nở rộ. Trong khung cảnh hoa đào mờ ảo, hắn phóng khoáng ngồi ở đó đẹp đến mức gần như cay nghiệt, khiến cho Đồng Nhi gần như cho rằng hắn là hoa yêu.
Khi đó, nàng vừa nhìn đã nhận ra Cơ Hành là ai, còn đang thắc mắc tại sao Cơ Hành lại đến nơi này. Bây giờ dường như nó đã trôi qua mấy đời. Nàng đã rời khỏi núi Thanh Thành, mối quan hệ giữa nàng và Cơ Hành cũng biến thành kiểu cân bằng kỳ diệu như hiện tại, không thể gọi là bằng hữu, nhưng nàng chắc chắn không phải là kẻ thù. Cả hai đều biết rằng không thể tiến gần hơn được nữa, bởi vì tiến gần hơn thì sẽ trở nên nguy hiểm, tương lai thì không lường trước được nên cứ thế duy trì trạng thái như vậy.
Thế sự trêu người.
“Ăn chút gì trước đi.” Khương Lê khẽ cười: “Phải một lúc nữa Xung Hư đạo trưởng mới tới.”
Cao nhân ở đây ấy mà, đã quen bày ra dáng vẻ tự cao tự đại rồi. Đặc biệt là vị cao nhân còn từng có ân cứu mạng Lệ Tần hai lần. Nếu ông ta đến quá nhanh thì sẽ có vẻ vội vàng. Mặc dù Khương Lê không hiểu lắm, nhưng nàng cũng không thèm quan tâm.
“Cô nương, tất cả những đồ người muốn đều sắp xếp xong hết rồi.” Bạch Tuyết nói: “Tất cả đều được đặt ở bụi cỏ trong hoa viên, Triệu đại ca đã thay toàn bộ người của Quý Thục Nhiên.”
“Được.” Khương Lê mỉm cười: “Vậy thì có thể yên tâm rồi.”
…
Một canh giờ sau, nha hoàn bên cạnh Khương lão phu nhân đi tới, bảo Khương Lê đi Vãn Phượng Đường.
Khương Lê thấy đã gần đến giờ bèn cầm lấy áo choàng và đi đến Vãn Phượng Đường cùng Đồng Nhi và Bạch Tuyết.
Trước khi bước vào Vãn Phượng Đường, nàng chợt nghe thấy giọng của Khương Cảnh Duệ từ bên trong: “Chậc, quý phủ của chúng ta rất tốt, còn phải đuổi tà gì nữa chứ? Còn có tà gì để đuổi sao? Đúng là không thể giải thích nổi.”
Sau đó, giọng nói của Lư thị ngăn y lại: “Cảnh Duệ, câm miệng, đây là mệnh lệnh của bệ hạ.”
Khương Cảnh Duệ im lặng.
Khương Lê bước vào, cuộc thảo luận bên trông đột nhiên im bặt. Mọi người đều nhìn nàng.
Khương Ấu Dao đứng bên cạnh Quý Thục Nhiên, ma ma ôm Khương Bính Cát trong lòng. Lư thị, Khương Nguyên Bình từ nhị phòng đều đến đây, khó có thể nói được bọn họ nghĩ thế nào về chuyện này, Khương Cảnh Hữu vẫn là khuôn mặt mập mạp cười híp mắt với nụ cười giống Khương Nguyên Bách y như đúc. Về phần tam phòng, toàn bộ tam phòng đều im lặng, không biết có phải do Khương Ngọc Nga không mà hiện giờ quan hệ của tam phòng và nhị phòng trở nên cực kỳ khó xử, cho dù có gặp mặt thì cũng không hề nói chuyện. Khương Ngọc Yến vốn đã hèn nhát và rụt rè, nàng ấy chỉ dám nhìn thoáng qua Khương Lê rồi nhanh chóng quay đầu rồi nhìn xuống mũi chân mình.
Hơn nữa, hôm nay các chủ tử trong phủ ngay cả những di nương thông phòng không kể lớn nhỏ, được sủng ái hay không đều nghe được chuyện này và lệnh cấm ngày hôm qua, tất cả mọi người trong phủ kể cả gã sai vặt hay nha hoàn đều không được phép ra khỏi phủ. Xem ra là để đảm bảo cách làm của Xung Hư đạo trưởng.
Khương Lê cũng nhìn thấy Hồ di nương.