Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hồ di nương ôm cây đàn đứng lẻ loi cùng nha hoàn duy nhất bên ngoài đám đông, như thể đã bị lãng quên, trông vô cùng đáng thương. Chiếc áo choàng vải mà bà ấy mặc trên người đã cũ và ố vàng, cũng không đeo món trang sức nào. Trong số các cơ thiếp trẻ tuổi, nếu không có người lên tiếng thì có lẽ bà ấy sẽ bị hiểu lầm thành hạ nhân hầu hạ di nương.
Đôi mắt bà ấy thoáng chạm phải ánh mắt của Khương Lê, rồi nhanh chóng dời mắt và lại rơi vào khoảng không. Bà ấy luôn có dáng vẻ ngẩn người như vậy, mọi người cũng sẵn sàng tỏ ra bao dung và cảm thông cho bà ấy vì là người bị tâm thần, đầu óc cũng không được minh mẫn lắm, bọn họ còn có thể đòi hỏi gì ở bà ấy chứ?
Nhưng Khương Lê biết cơ hội mà Hồ di nương chờ đợi biết bao năm nay cũng sắp đến rồi. Chỉ có Khương Lê nhìn thấy vẻ phấn khích và sự chờ mong của Hồ di nương lóe lên nơi khóe môi.
Bọn họ đều đang mong chờ ngày sự thật được hé lộ và có thể báo thù rửa hận.
“A Lê.” Khương Nguyên Bách nói: “Hôm nay là ngày Xung Hư đạo trưởng đến phủ để trừ tà, mọi người trong phủ đều phải đi một lần.” Ông ấy giải thích.
Trên khuôn mặt của Khương Lê lộ ra vẻ kinh ngạc, như thể không hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, nàng nhanh chóng gật đầu rồi nói: “Con biết rồi, phụ thân.”
Khương Ấu Dao muốn đâm chọc Khương Lê mấy câu, nàng ta luôn ghét Khương Lê, nhưng hôm nay nàng ta đã bị Quý Thục Nhiên cảnh báo trước rằng không nên gây sự và cũng không được nhiều lời, tự nhiên sẽ có người tới dạy dỗ Khương Lê.
Quý Thục Nhiên suy nghĩ rất đơn giản, mặc dù bà ta tạo ra cục diện ngày hôm nay, nhưng từ đầu đến cuối, bà ta không phải là người cầm đầu. Cho dù Lệ Tần ở trong cung đột nhiên bị bệnh hay Xung Hư đạo trưởng bất ngờ đến kinh thành thì người từng bước đi tới đây để trừ tà đều là ngẫu nhiên. Nói cách khác, Khương Lê vốn rất tà môn nên lần này Xung Hư đạo trưởng thất bại thì cũng không thể trách bà ta. Bởi vì chuyện này không liên quan đến bà ta.
Đương nhiên, Xung Hư đạo trưởng chắc chắn sẽ không thất bại.
Đúng lúc này, gã sai vặt bên ngoài đi vào báo cáo: “Lão gia, Xung Hư đạo trưởng đến rồi.”
Khương lão phu nhân nói: “Chúng ta đi ra ngoài xem xem.”
Đây là lần đầu tiên Khương Lê gặp Xung Hư đạo trưởng, nói mới nhớ, khi nàng ở núi Thanh Thành, nàng cũng đã từng gặp rất nhiều cao nhân ở trong am ni cô. Ví dụ như tu sĩ tuấn mỹ kia bẩm sinh đã anh tuấn vô cớ, cao quý và không có tà khí. Cũng bởi vậy mà chuyện xảy ra giữa y và Tĩnh An sư thái mới khiến người ta khó có thể tin được. Còn Xung Hư đạo trưởng này có một cảm giác cao nhân huyền bí và khó đoán.
Ông ta mặc áo choàng đạo bào và đi giày vải, dáng vẻ không tệ, điều quan trọng là giữa hai đầu lông mày của ông ta trông rất ngay thẳng.
Khoảnh khắc Khương Lê nhìn thấy Xung Hư đạo trưởng, nàng như thể hiểu được vì sao năm đó lúc Lệ Tần bị người ta dùng thuật ghét thắng “sát hại”, Xung Hư đạo trưởng đã phát hiện ra manh mối và không có ai trong cung nghi ngờ Xung Hư đạo trưởng là một kẻ lừa đảo. Chỉ vì ánh mắt của mọi người dễ dàng bị vẻ bề ngoài đánh lừa, mà Xung Hư đạo trưởng lại có một khuôn mặt khiến cho người ta dễ tin.
Sau khi Xung Hư đạo trưởng bước vào cổng chính của Khương gia, ông ta không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt khi nhìn thấy Khương lão phu nhân dẫn theo một đám đông như vậy đến mà chỉ bảo tiểu đạo đồng bên cạnh bày biện đạo đài.
Tiểu đạo đồng nghe lời. Khương Nguyên Bách bái lễ với Xung Hư đạo trưởng, nói: “Hôm nay đạo trưởng cố ý tới để trừ tà cho quý phủ, ta vô cùng cảm kích.”
“Khương đại nhân không cần đa lễ.” Xung Hư đạo trưởng đáp lễ: “Đây là bổn phận của bần đạo.”
“Ngươi thật sự giỏi trừ tà sao?” Khương Cảnh Duệ khoanh tay, khiêu khích nói: “Không phải lừa đảo chứ? Ở Yến Kinh có rất nhiều tên lừa đảo như vậy, lập sạp xem bói bên đường, ra khỏi cửa có mười cái thì đến tám cái là giả rồi.”
“Cảnh Duệ!” Lư thị vỗ vào lưng y một cái, bình thường tiểu bá vương Khương gia này không biết giữ mồm giữ miệng thì cũng thôi, nhưng đây chính là đạo trưởng được Hoàng Đế công nhận và là ân nhân của Lệ Tần. Nếu như ông ta bẩm báo lại cho Lệ Tần, Lệ Tần thổi gió bên gối Hồng Hiếu Đế, tương lai của Khương Cảnh Duệ thì không nói, nhưng nếu Khương Cảnh Hữu muốn làm quan, lỡ như không suôn sẻ thì phải làm sao? Mặc dù Lệ Tần là người Quý gia, nhưng Lư thị cũng hiểu rõ, bà ấy và Quý Thục Nhiên không hợp nhau thì sao Quý Thục Nhiên có thể quan tâm đến bà ấy được?
Nghĩ đến mà cảm thấy uất ức, Lư thị tự giận dỗi với chính mình.
Khương Nguyên Bình đành phải ra mặt để giải quyết ổn thoả, ông ấy nói: “Khuyển tử không biết điều, mong đạo trưởng đừng để ý, chê cười rồi.”
“Không sao.” Vẻ mặt Xung Hư đạo trưởng tươi vui, ông ta cười nói: “Công tử thẳng thắn thành thật hiếm thấy.”
Khương Cảnh Duệ hừ một tiếng, quay đầu đi.
Khương Lê nhìn Xung Hư đạo trưởng, người này xem ra khá giỏi ăn nói, chẳng trách dỗ được Lệ Tần sẵn lòng đề cao ông ta. Nói như vậy, người này dựa vào Lệ Tần nên đã tạo được danh tiếng ở Yến Kinh, nhưng trong đó cũng có công lao của chính ông ta. Nhìn dáng vẻ tấm lòng rộng mở này, nếu ông ta học thêm các kỹ năng khác thì chưa chắc ông ta đã không phải là một Khương Nguyên Bách khác.
Khương Lê cảm thấy buồn cười.
Xung Hư đạo trưởng không thèm nhìn Khương Lê, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đạo đài của mình, vẻ mặt khá nghiêm túc nói với Khương Nguyên Bách: “Khương đại nhân, không giấu gì người, lần trước bần đạo nhìn thấy phu nhân của ngài lúc ở trong cung thì đã cảm thấy tà khí đang ăn mòn thân thể của Khương phu nhân. Vì vậy, ta mới có ý định đến Khương phủ xem xét, hôm nay bần đạo còn chưa bước vào cửa nhà ngài mà đã phát hiện...” Ông ta ngập ngừng không nói tiếp.
Khương lão phu nhân còn chưa kịp nói, Quý Thục Nhiên đã nói: “Đạo trưởng phát hiện điều gì?”
“Bầu trời phía trên quý phủ ngập tràn hắc khí lượn lờ, ta sợ rằng có đại tà khí, nếu không lập từ giải trừ thì có thể sẽ xảy ra tai hoạ đẫm máu.”
“Á.” Khương Ấu Dao sợ hãi đến mức hét lên thành tiếng, Khương Ngọc Yến cũng hơi sợ hãi nhưng nàng ấy chỉ đứng phía sau Dương thị nên chỉ lộ ra nửa người, ánh mắt của nàng ấy hơi bất an.
Mọi người đều im lặng một lúc.
Vốn dĩ loại chuyện quỷ thần này chính là tin thì có mà không tin thì không có, nhưng trên thực tế thì những người không tin quỷ thần như Khương Nguyên Bách còn rất ít, phần lớn nhiều người vẫn tin vào nó, nhất là phụ nhân nhát gan.
Huống chi lời nói của Xung Hư đạo trưởng rất chắc chắn, trông không giống như nói dối nên cung có người tin lời của ông ta đến ba phần.
“Có phải ý của đạo trưởng là trong quý phủ của chúng ta có tà vật không?” Lư thị hỏi: “Nhưng trong quý phủ của chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì kỳ lạ.”
“Chưa từng xảy ra không có nghĩa là không có.” Xung Hư đạo trưởng liếc mắt nhìn mọi người trong viện, kể cả những nô bộc và nha hoàn.
Những người bị Xung Hư đạo trưởng liếc nhìn đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ông ta vì sợ rằng ông ta sẽ nói bọn họ cũng bị tà vật bám lấy.
“Nhìn bầu không khí tối tăm bên trong quý phủ, ta nghĩ tà vật này đã hiện diện trong quý phủ một thời gian rồi. Ta nghe phu nhân nói rằng quý phủ chưa từng xảy ra chuyện gì kỳ lạ, vậy xem ra gần đây cũng không có người chết nhỉ.” Xung Hư đạo trưởng cau mày suy nghĩ một lúc, rồi mới nói: “Cho nên, tà vật này đã ẩn nấp trong quý phủ được một thời gian nhưng chưa lâu. Nếu kéo dài hơn một năm thì tà khí sẽ thành hình và ảnh hưởng đến vận mệnh của mọi người trong phủ, dẫn tới họa sát thân, tức là mọi người trong phủ đều có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Những lời nói vừa nói ra, mọi người đều cảm thấy trong lòng ớn lạnh.
“Vậy... Đang yên đang lành, tại sao trong phủ lại đột nhiên xuất hiện tà vật chứ?” Quý Thục Nhiên hỏi: “Như đạo trưởng đã nói, tà vật này ở đây chưa đến một năm, chẳng lẽ nó được đưa vào từ bên ngoài sao?”
“Cũng có khả năng là vậy.” Xung Hư đạo trưởng giơ roi lên: “Có lẽ là có người từ bên ngoài mang vào, có thể có người cầm theo đồ vật không sạch sẽ thu hút tà vật tìm theo dấu vết đi đến.”
Mọi người nhìn nhau.
Khương Lê lạnh lùng nhìn, chỉ dựa vào điểm này, cùng lắm ông ta chỉ có thể hò hét hạ nhân, nhiều nhất khiến cho người ta hoảng sợ nhưng sẽ không khiến cho người ta hoàn toàn tin tưởng Xung Hư đạo trưởng. Ít nhất lúc này trên mặt của Khương Nguyên Bách vẫn bày ra vẻ mặt chưa tin.
Khương Lê biết rằng điều này không chỉ bởi vì Khương Nguyên Bách không tin vào quỷ thần, mà còn bởi vì Khương Nguyên Bách cho rằng việc Trần Quý thị nhúng tay vào việc của Khương gia chính là một cái tát vào mặt ông ấy.
Nhưng cũng không có gì khác biệt.
Lư thị hỏi: “Đạo trưởng, vậy thì trước mắt chúng ta cần làm gì?”
“Không có gì.” Xung Hư đạo trưởng nói: “Bần đạo sẽ tìm hiểu trước, xem tà khí đến từ đâu.”
Lúc này, đạo đài đã được bày biện xong, đạo đồng đã đặt thanh kiếm gỗ đào, đồng xu, chỉ đỏ, chu sa, giấy vàng có khắc phù văn kỳ lạ, chuông và các loại đồ vật khác vào vị trí tương ứng. Ở giữa có một hình vuông trụ, có những cây trụ nhỏ bằng đồng ở bốn góc và ở giữa bốn cây trụ có một sợi chỉ đỏ thẫm được kéo căng ra. Nó được tạo thành một hình vuông, dưới mỗi hàng có treo những chiếc chuông nhỏ.
Lúc này trời không có gió, Xung Hư đạo trưởng đứng ở giữa hình vuông này, một tay cầm một thanh kiếm dài làm bằng đồng xu, ông ta ngồi trên chiếu bát quái được trải trên mặt đất, đôi mắt của ông ta nhắm lại, không biết trong miệng đang lẩm bẩm điều gì.
Khương Lê khá hứng thú khi nhìn thấy cảnh tượng này, Tiết Hoài Viễn cũng là một người không tin vào quỷ thần. Trước đây, Đồng Hương nghèo nên cả vùng chỉ có hai đại phu chân đất. Người nghèo không có tiền mua thuốc, đôi khi tiểu hài tử bị bệnh quá nặng, việc quan tâm quá thành rối loạn nên bọn họ tìm đến “bà đồng”.
Những “bà đồng” kia sẽ tuỳ vào gia cảnh để đòi tiền thù lao, tất cả những gì bọn họ có thể làm cũng chỉ là “làm phép” ở trong nhà người ta, nói những điều bọn họ không biết và ép uống bùa trộn với tro hương gì đó. Tiết Hoài Viễn cực kỳ ghét loại chuyện này, phải biết rằng rất nhiều tiểu hài tử bởi vì vậy mà bỏ lỡ cơ hội chữa bệnh dẫn tới bỏ mạng.
Sau khi Tiết Hoài Viễn đến Đồng Hương nhậm chức, ông đã cấm những “bà đồng” như vậy xuất hiện ở Đồng Hương. Lúc đầu, những “bà đồng” đó còn lén lút đến nhà người ta, không hề thay đổi. Sau khi Tiết Chiêu phát hiện, y đã bí mật chơi khăm để cho những âm mưu đó không còn che giấu được nữa. Sau nhiều lần, người dân hiểu rằng “bà đồng” chỉ là một thủ đoạn lừa gạt và bọn họ không bị mắc lừa.
Mặc dù lần nào Tiết Hoài Viễn cũng trách cứ Tiết Chiêu nghịch ngợm, nhưng ông vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ với việc Tiết Chiêu đùa cợt “bà đồng”. Lúc này khi nhìn thấy Xung Hư đạo trưởng như vậy, không hiểu sao nàng lại nhớ tới chuyện trong quá khứ. Nàng chỉ cảm thấy nếu bây giờ có Tiết Chiêu ở đây, không biết y sẽ chơi khăm kiểu nào để khiến cho Xung Hư đạo trưởng phải lộ bộ mặt thật.
Nhưng... Vẻ mặt của nàng dần lạnh xuống, Tiết Chiêu đã không còn nữa mà nàng cũng sẽ không sử dụng những trò đùa để làm gián đoạn Xung Hư đạo trưởng “làm phép”.
Nàng phải chứng kiến ông ta sử dụng tất cả thủ đoạn của mình.
Xung Hư đạo trưởng lẩm bẩm một lúc, đột nhiên không hiểu sao, chiếc chuông treo dưới sợi dây được kéo căng trên cây cột chợt chuyển động.
Giờ phút này không có gió, mọi người đứng trong sân đều cảm nhận được rõ ràng. Nhưng mọi người đều ngơ ngác nhìn cái chuông bắt đầu rung nhẹ, sau đó dần dần trở nên nhanh hơn, rõ ràng đến mức mọi người đều có thể nghe thấy và nó càng lúc càng to hơn.
Khương Ấu Dao kinh hãi nắm chặt lấy góc áo của Quý Thục Nhiên, nàng ta không biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì mà chỉ biết rằng hôm nay Khương Lê sẽ gặp xui xẻo, thế nên mang theo tâm trạng cười trên nỗi đau của người khác đến xem Khương Lê xảy ra chuyện. Lúc nghe thấy Xung Hư đạo trưởng nói có tà vật quấy rối, nàng ta đã cảm thấy hơi sợ hãi. Bây giờ, chiếc chuông vô cứ rung lên khiến cho nàng ta càng thêm sợ hãi hơn. Nàng ta cảm thấy trong sân vô cùng lạnh lẽo.
Thời tiết hôm nay vốn đã kỳ lạ, mây đen dày đặc mà hương nhang do đạo đồng đốt trong sân bay mù mịt khiến cho bầu không khí ngày càng quỷ dị. Đám hạ nhân không khỏi đứng gần hơn một chút, ngay cả Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng cảm thấy nổi da gà.
Lui về phía sau đám người, Hồ di nương không nhịn được nắm chặt tay, cảm thấy lòng bàn tay nhớp nháp, bà ấy quá căng thẳng nên đổ nhiều mồ hôi. Tuy nhiên, bà ấy vẫn cảm thấy bất an, lại nhìn về phía Khương Lê.
Bà ấy nhìn thấy Khương Lê đứng bên cạnh Khương Nguyên bách, vẻ mặt của nàng vẫn ôn hoà và bình tĩnh, không biết có phải ánh lửa đã chiếu sáng khuôn mặt của nàng hay không, Hồ di nương cảm thấy trong đôi mắt đen láy của nữ hài tử dường như cũng có một đốm lửa đang cháy, nàng không mãnh liệt hay bốc đồng mà chỉ thiêu đốt một cách lặng lẽ.
Sau đó sẽ đốt cháy hết mọi thứ.
Tiếng chuông không dừng lại mà càng ngày càng to hơn, cùng lúc đó, một cơn gió bất ngờ nổi lên trên mặt đất bằng phẳng. Dường như cơn gió này có quy luật, nổi lên một lúc rồi lại dừng.
Dù cho Xung Hư đạo trưởng đã buông tay, nhưng thanh kiếm đồng xu kia không những không rơi xuống mà nó còn run rẩy đứng lên.
Xung quanh vang lên một loạt tiếng cảm thán.
Thanh kiếm đồng xu là bảo vật trừ tà dùng để xua đuổi tà mà và chém giết quỷ. Lúc này, nó vậy mà có thể đứng lên trước mặt mọi người, chẳng lẽ trong phủ thực sự có tà ma quấy rối sao?
Lần này, lông mày Khương Nguyên Bách nhíu lại.
Khương Lê thở dài trong lòng.
Không có bản lĩnh, sao Xung Hư đạo trưởng này dám lừa gạt cả đương kim Hoàng Đế chứ? Một tay làm trò ảo thuật này có thể được coi là tuyệt vời.
Sau một lúc, thanh kiếm đồng xu kia đột ngột chuyển hướng, mũi kiếm chỉ về hướng Khương Lê rồi nhanh chóng lao tới!