Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Kiếm đồng tiền bay thẳng đến chỗ của Khương Lê!
Tất cả mọi người đều hét lên, không ai phản ứng kịp, còn Khương lão phu nhân suýt chút nữa đã ngất xỉu.
Thế nhưng, Khương Lê lại đứng vững ở đó, mũi kiếm dừng lại ở trước mũi của nàng, tuy rằng kiếm đồng tiền không sắc bén bằng bội kiếm, nhưng đột nhiên phát sinh chuyện như thế, nàng lại không hề có sự lay động nào. Vẫn mỉm cười như thế, cũng không hề có chút kinh hoàng nào trên gương mặt.
Xung Hư đạo trưởng ngẩn ra, trước khi đến đây, ông ta đã biết được không ít chuyện về Khương Nhị tiểu thư. Trong sân kiểm tra gặp phải con ngựa bị sợ hãi nhưng vẫn hoàn thành xong bài cưỡi ngựa bắn cung của mình, có thể thấy được tâm tính của nàng cứng cỏi, cũng không phải dễ đối phó như một tiểu thư mềm mại bình thường. Nhưng chuyện hôm nay lại khác hoàn toàn so với chuyện cưỡi ngựa bắn cung, cho dù Khương Lê có không sợ đến mức hoa dung thất sắc thì cũng nên biểu hiện ra sự kinh ngạc.
Nhưng nàng lại không có.
Sống lưng của cô nương thẳng tắp, giống như một cái cây còn chưa trưởng thành, mảnh khảnh yếu đuối nhưng mưa rền gió dữ cũng khó mà có thể lay động quyết tâm của mình.
Thậm chí nàng còn nhìn theo hướng của Xung Hư đạo trưởng, gật đầu với ông ta.
Trong nháy mắt, đột nhiên Xung Hư đạo trưởng cảm thấy bị lạnh sống lưng, tuy rằng hôm nay ông ta muốn gieo tiếng xấu cho Khương Nhị tiểu thư, nhưng bây giờ đây, Xung Hư đạo trưởng lại không thể không bối rối, ông ta thật sự cảm thấy có lẽ Khương Nhị tiểu thư thật sự có vài phần tà khí. Nàng bình tĩnh đến mức không thể coi là người thường.
Rốt cục Khương Nguyên Bách cũng phản ứng lại, nhăn mày, nói: “Đạo trưởng, ý gì đây?”
Thanh kiếm đồng tiền kia vẫn còn đang lơ lửng, mũi kiếm vẫn cứ chỉ vào Khương Lê không hề nhúc nhích. Khương Ấu Dao che miệng lại, nhỏ giọng nói: “Thanh kiếm này chỉ chỉ vào một mình Nhị tỷ, hay là… Hay là Nhị tỷ chính là tà ám à?”
“Im miệng!” Khương lão phu nhân cau mày lại: “Ấu Dao, sao vô duyên vô cớ con lại bôi nhọ thanh danh của tỷ tỷ mình như thế!”
Khương Ấu Dao tủi thân trốn ra đằng sau Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên vỗ vỗ tay nàng ta trấn an. Lư thị nhìn mẹ con Quý Thục Nhiên như thế, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, mẹ con Quý Thục Nhiên không vừa mắt Khương Lê, chắc chắn phải đối phó với Khương Lê. Nhưng hôm nay quả thật Xung Hư đạo trưởng là do bệ hạ tìm tới, hơn nữa động tĩnh trong chuyện này cũng thật sự có hơi kỳ lạ. Không có chuông gió cũng không vô duyên vô cớ có tiếng, còn có thanh kiếm kia, chỉ đứng dậy chỉ vào một mình Khương Lê. Trong mắt Lư thị mang theo vài phần kiêng kỵ
Tai nghe là giả, mắt thấy là thật. Nếu như chỉ cần nghe thấy danh hào của Xung Hư đạo trưởng thì đương nhiên người khác sẽ không hoàn toàn tin vào việc Xung Hư đạo trưởng thật sự có thể trừ tà. Nhưng sau một loạt chuyện mà ông ta đã làm, mọi người đều không thể không cảm thấy năng lực của Xung Hư đạo trưởng này thật sự không phải được thổi phồng.
Xung Hư đạo trưởng vươn tay, thanh kiếm đồng tiền giống như mọc mắt, lập tức “vèo” một tiếng, bay trở về trong tay của ông ta. Giống như nó là một sinh mạng chứ không phải một vật chết.
Người xung quanh im lặng như ve sầu mùa đông, Xung Hư đạo trưởng nói với Khương Nguyên Bách: “Khương đại nhân… chuyện này…”
Khương Nguyên Bách nói: “Đạo trưởng có chuyện thì cứ nói, đừng ngại.”
“Vốn dĩ trừ tà cũng không đơn giản như thế này. Nhưng bởi vì tà vật ẩn núp ở quý phủ vẫn chưa được thành hình, cho nên rất dễ phân biệt. Chính là…” Ông ta nhìn về phía Khương Lê, trong ánh mắt chứa vài phần do dự và chần chờ. Mọi người ở trong viện nhìn vào ánh mắt này, lập tức hiểu tại sao lại như thế.
“Đạo trưởng, lời này của ngài là có ý gì?” Khương lão phu nhân hỏi.
“Vị tiểu thư này trong phủ chính là ký chủ tà ám.” Xung Hư đạo trưởng nhìn về phía Khương Lê.
Lúc này, tất cả hạ nhân nô bộc trong viện đều nhìn về phía Khương Lê. Khương Lê có thể nhìn ra trong những ánh mắt đó có sợ hãi, chán ghét, còn có ánh mắt muốn tránh nàng như ôn dịch.
Tuy rằng trước đó đã chuẩn bị từ sớm với Đồng Nhi, nhưng ban nãy nghe lão đạo bôi nhọ Khương Lê như thế, Đồng Nhi cũng không thể nào không bênh vực được: “Nói bậy! Cô nương của bọn ta sao lại có liên quan đến tà ám, rõ ràng là ngươi ngậm máu phun người!”
“Đồng Nhi.” Khương Lê lắc đầu với nàng ấy, lại áy náy mà nói với Khương lão phu nhân: “Nha hoàn của con sốt ruột hộ chủ, mong rằng lão phu nhân đừng trách cứ.”
“Không sao.” Khương lão phu nhân nói.
Quý Thục Nhiên nhìn thấy cảnh này, mày thoáng nhíu lại. Bây giờ đã là lúc nào rồi mà Khương Lê bị người ta chỉ vào trong mặt nói mình là tà ám, vậy mà nàng lại còn có tâm tư lo cho nha hoàn của mình. Nếu như thật sự nàng có thể bình an thoát thân, chuyện này không phải là một chuyện nhỏ?
Khương Cảnh Duệ không để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Lư thị, mở miệng nói: “Khương Lê là tà ám? Đạo trưởng, có phải là ngươi nhìn lầm không? Trước kia Khương Lê trong phủ ta ở am ni cô núi Thanh Thành tám năm. Am ni cô kia là nơi thuần tịnh, nơi thuần tịnh sao có thể sinh ra tà vật được?”
Lư thị nhanh chóng đánh Khương Cảnh Duệ một cái.
Khương Nguyên Bình nghĩ một lát, cũng nói: “Đúng thế, đạo trưởng, vị chất nữ này của ta tính tình bình thường cũng khá nhu hòa trầm lặng, không giống là vật tà ám.”
Khương Lê cũng cảm thấy kinh ngạc vì vị nhị thúc nham hiểm này lại nói thay cho nàng, thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong phủ nhà mình nếu thật sự có yêu vật gì, thì thanh danh của Khương gia cũng sẽ không được tốt.
Ít nhất Khương Nguyên Bình còn nói thay cho nàng, từ đầu tới cuối tam phòng Khương Nguyên Hưng và Dương thị cũng chưa mở miệng nói một câu. Khương Ngọc Yến lại càng không thể chủ động mở miệng lên tiếng trong trường hợp này. Cảm thấy giống như từ sau khi xảy ra sự việc của Khương Ngọc Nga, Khương Nguyên Hưng lại càng trở nên im lặng ít nói hơn. Mà bên phía của Dương thị thậm chí lại còn nhìn ra được dáng vẻ xem náo nhiệt, vui sướng khi người gặp họa.
Xem ra tam phòng và đại phòng nhị phòng hoàn toàn tách biệt.
Đang suy nghĩ đến đây, lại nghe thấy giọng nói của Xung Hư đạo trưởng vang lên: “Vị thiếu gia này chỉ biết một mà không biết hai, Phật môn tịnh địa không phải là không sinh ra dơ bẩn. Ngược lại, rất nhiều người rơi vào không môn, lục căn chưa tịnh ngược lại lại dễ dàng dẫn phát tâm ma, tà ám lợi dụng lúc này để nhập vào trong cơ thể con người, coi người đó là ký chủ. Thế nhưng Phật môn là nơi tịnh địa, đó là tà ám, cũng không dám làm chuyện ác, nó chỉ ẩn mình bên trong cơ thể ký chủ, canh thời cơ mà hành động. Một khi bước ra khỏi Phật môn, đi vào bên trong phố phường thì tà ám có thể sinh trưởng vô hạn, nếu như trước đây vị tiểu thư này có ở am ni cô, bây giờ hồi phủ, vừa đúng lúc lại có khả năng là nguyên nhân đó.”
Khương Cảnh Duệ vẫn không tin nổi: “Tốt cũng là ngươi nói, xấu cũng là ngươi nói, một miệng của ngươi có thể định đoạt, bọn ta có tin hay không thì có liên quan gì?”
“Bần đạo không phải người tim khẩu miệng khẩu, người bị tà ám sinh ra, có một biểu hiện rất chắc chắn đó là tính tình sẽ thay đổi cực lớn, giống như hai người khác nhau.Tục ngữ nói, tính cách của một người sẽ không thể một sớm một chiều mà thay đổi đến mức nghiêng trời lệch đất, cho dù tính tình có thay đổi, thì tập tính và bản chất ở quá khứ vẫn còn giữ nguyên với dáng vẻ lúc trước. Vị tiểu thư này, có phải là tính tình thay đổi cực lớn hay không, hoàn toàn khác biệt so với từ trước đến giờ?”
Ông ta nói ra những lời này, khiến cho người trong viện lại yên lặng một lần nữa.
Không phải là từ sau khi từ núi Thanh Thành trở về phủ, tính tình của Khương Lê lại thay đổi hoàn toàn sao? Ngẫm lại, trước khi Khương Lê bị đưa đến núi Thanh Thành, tính tình như liệt hỏa, kiêu căng nóng nảy, nhưng thật ra cái gì cũng đều sẽ viết hết ở trên mặt, thích khóc. Thời gian trôi qua nhanh chóng, Khương Lê trở về lại khiến cho những người biết nàng ở trong phủ đều không nhận ra.
Nàng bình tĩnh, dịu dàng, luôn nở nụ cười dịu dàng, nhưng trong lòng của nàng đang suy nghĩ cái gì thì không ai biết được. Nàng không hề khóc, thậm chí cho dù nàng “sợ hãi”, “tủi thân”, những cảm xúc như thế cũng không có. Cho dù là gặp phải bất kỳ chuyện gì, nàng cũng chỉ cười một cái.
Như thế nàng không thèm để ý đến nó.
“Đúng thế…” Trong không gian yên tĩnh, giọng nói của Quý Thục Nhiên vang lên, bà ta nói: “Từ sau khi Lê Nhi trở lại, thật sự không hề giống một chút nào so với trước đây. Tình tình cũng trở nên ổn trọng hơn so với trước, không giống như một cô nương mười lăm tuổi. Ấu Dao cũng xấp xỉ tuổi với nó, lại giống như một đứa bé chưa lớn… Trước đây nó thích ăn đồ mặn, thích nhất là đến phòng bếp làm canh thịt dê, bây giờ chỉ cần nghe đến thịt dê là cảm thấy ghê tởm, so với đồ mặn thì lại càng thích rau xanh hơn,... hoàn toàn khác biệt…”
Đây là đang gấp đến mức không đợi nổi đến đổ tội lên người nàng sao? Ánh mắt Khương Lê lạnh lùng nhìn Quý Thục Nhiên đang từng chuyện từng chuyện quở trách mình không giống với Khương Nhị tiểu thư. Nàng cũng không nói một câu nào, điểm khả nghi trên mặt của người trong viện lại tăng thêm một phần. Đúng thế, vốn dĩ nàng không phải là Khương Nhị tiểu thư thật sự, lại càng không hề yêu thích bất cứ cái gì giống với Khương nhị tiểu thư trong quá trình trưởng thành của nàng. Cho nên, Quý Thục Nhiên muốn tìm ra chỗ bất đồng giữa các nàng, dễ như trở bàn tay, nói như thế, các nàng không hề có một chút giống nhau nào, vốn dĩ là hai người khác biệt.
Sự hoài nghi này, nhất định Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách cũng có, chỉ là bọn họ không nhớ rõ bằng Quý Thục Nhiên, mà lúc này Quý Thục Nhiên nói ra, lại càng khiến cho mọi người tin tưởng lời của Xung Hư đạo trưởng thêm một chút.
Ở một phương diện nào đó, Quý Thục Nhiên cũng coi như là người hiểu được một chút chân tướng.
Khương Lê không trả lời, cũng không mở miệng cãi lại. Chờ đến khi Quý Thục Nhiên nói xong từng chuyện từng chuyện, lo lắng nhìn về phía Khương Nguyên Bách: “Nói như thế, Lê Nhi thật sự rất khác nhau so với trước đây… Lão gia, cũng không phải là thiếp nghi ngờ Lê Nhi thật sự là tà ám. Nhưng mà tất cả chuyện này đều là vì Lê Nhi, là vì nghĩ cho Khương gia. Nếu như Lê Nhi… Lê Nhi thật sự là ký chủ của tà ám, đạo trưởng nhất định sẽ có biện pháp trục xuất tà ám ra ngoài. Đến lúc đó, không phải Lê Nhi sẽ không có chuyện gì sao?”
Khương Lê nói: “Mẫu thân.”
Quý Thục Nhiên nhìn về phía nàng, thậm chí trong mắt còn có chút ánh nước, nhìn sơ qua, thật sự đúng là từ mẫu một lòng suy nghĩ cho nàng. Nhưng lại mang theo vài phần cực kỳ cẩn trọng, giống như đang sợ bị tà vật bám vào người.
Chuyện diễn trò này, tâm tư của Khương Lê cũng phải bội phục Quý Thục Nhiên, giống như cảm thấy dáng vẻ này của Quý Thục Nhiên, hẳn là có thể trở thành con hát số một số hai ở Yến Kinh trong mắt Cơ Hành.
“Từ trước đến này mẫu thân đều là người từ ái, cho dù Khương Lê có thật sự là tà ám hay không, thì công phu nói chuyện với Khương Lê vẫn phải có nhỉ.”
Khương lão phu nhân nhìn về phía Khương Nguyên Bách, Khương Nguyên Bách nhìn chằm chằm vào đứa con gái xa lạ này: “Nói đi.”
“Đạo trưởng nói không sai, tính tình và sở thích của một người không thể thay đổi nghiêng trời lệch đất chỉ trong một đêm. Nhưng mà, lúc ta rời nhà đi đến am ni cô, không phải là một đêm, cũng không phải một hai ngày, cũng không phải là một hai tháng, mà là tám năm.”
“Thời gian tám năm cũng không thể gọi là ngắn.” Nàng cười khanh khách nhìn về phía Xung Hư đạo trưởng.
Đối diện với ánh mắt nhu hòa của cô nương, Xung Hư đạo trưởng cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu, nói: “Là thời gian rất dài.”
“Thời gian rất dài, rất nhiều chuyện đã thay đổi. Theo như lời mẫu thân nói, tuổi tác của ta và tam muội xấp xỉ, tính tình lại khác nhau như trời với đất, không nói đến việc giữa người với người có khác biệt, cho dù có khác biệt đi nữa, muốn ta có thể ngây thơ hồn nhiên giống như tam muội, thì với ta không khỏi quá hà khắc rồi.” Khóe môi của nàng vẫn nở nụ cười trước sau như một: “Hôm đó Liễu phu nhân đến núi bái Phật, tình cờ gặp được ta, không biết mọi người có chú ý đến lời của bà ấy hay không, hôm đó nhìn thấy ta, là lúc ta đang bị phạt quỳ ở từ đường, đã một ngày một đêm chưa uống một giọt nước.”
“Đối với ta mà nói, những chuyện này đều là cuộc sống bình thường, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, lại là tập mãi thành thói. Ở dưới tình trạng như thế, xin thứ lỗi cho Khương Lê vô năng, thật sự khó có thể mà trở nên ngây thơ hồn nhiên.”
Lời vừa nói xong, sắc mặt của Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bắc đều hơi ảm đạm đi. Những ngày mà Khương Lê ở am ni cô, tuy rằng bọn họ chưa bao giờ sai người hỏi thăm tới, nhưng cũng hiểu được cuộc sống ở am ni cô tất nhiên sẽ rất cực khổ. Chỉ là khi đó vì chuyện Khương Lê làm hại Quý Thụ Nhiên sinh non con gái, thật sự khiến cho người ta tức giận, cho nên cũng cố ý xem nhẹ nàng.
Bây giờ lại để cho chuyện cũ đem ra nhắc lại trước toàn bộ Khương phủ, tuy rằng Khương Lê không dùng thái độ lên án, lại giống như đánh mạnh một cái, tát vào trên mặt của Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách.
“Lại nói đến thói quen, lúc còn bé thật sự là ta thích ăn đồ ăn mặn, thích ngủ ở giường mềm, thậm chí là vải dệt may xiêm y cũng thích những thứ có màu sắc tươi đẹp, đường may tinh xảo. Nhưng nhiều năm ta ở am ni cô, làm gì có canh thịt dê, chăn trải giường lại chỉ có một giường, mùa đông thì nhét bông vào mùa hè lại móc bông ra. Có khả năng mẫu thân không biết số bông kia đã bị dùng đến mức chỉ còn lại cặn bông. Hoàn cảnh của người như thế, nếu như vẫn còn giữ thói quen như cũ, chỉ sợ Khương Lê không thể nào sống tiếp mà đã phát điên từ lâu rồi. Cho nên, việc sửa lại thói quen, nhưng là chỉ vì để sống. Đừng nói là xiêm y tươi đẹp, trong miếu mà có tri y còn thừa thì vẫn còn tốt hơn là áo rách quần manh.”