Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Ta chỉ muốn đấu tranh sống sót, nhưng tam muội thì lại khác, ở trong phủ tam muội lại không thiếu thứ gì, đương nhiên có thể nuôi dưỡng thành tính cách cái gì cũng không thiếu. Ta bị cuộc sống mài giũa, nếu như không ép dạ cầu toàn, trưởng thành nhanh một chút… Thật sự không hiểu được, còn có mạng để trở về gặp phụ thân nữa hay không.”
Lời của nàng tuy bình bình ổn ổn nhưng lại chứa tầng tầng huyết lệ. Ngay cả trên mặt của Lư thị đanh đá từ trước đến giờ cũng hiện lên một vẻ không đành lòng, không hiểu rốt cuộc là Khương Nguyên Bách đang nghĩ cái gì. Cho dù Khương Lê có sai, thì cũng là cốt nhục của ông ấy, nếu như Khương Cảnh Duệ và Khương Cảnh Hữu làm sai, bà ấy sẽ trách phạt bọn họ thật nặng, nhưng bà ấy lại không thể làm nên nông nỗi như Khương Nguyên Bách.
Trên mặt của Khương Nguyên Bách là hổ thẹn, tức giận, nghẹn khuất, tất cả hỗn loạn thành một đống, ông ấy tránh ánh mắt của Khương Lê.
Trong lòng Quý Thục Nhiên lại đang kịch liệt chửi bới, thật là một tiểu tiện nhân có cái lưỡi xảo quyệt, chết đến nơi rồi, lại còn muốn giãy giụa hai lần, khó trách lại khó đối phó. Khó trách trước đó ở núi Thanh Thành, bà ta đã phân phó cho người tra tấn Khương Lê, nhưng lại vẫn để cho con điếm này còn sống!
Xung Hư đạo trưởng lại cảm thấy bất an. Đã nhiều năm như thế, ông ta giả danh lừa bịp ở khắp nơi, ngay cả hoàng đế cũng dám giấu, ngoại trừ tài năng gạt người ra, còn bởi vì ông ta nhìn người rất chuẩn. Chỉ cần bắt được nhược điểm trong tính cách của mỗi người, tấn công vào nhược điểm này thì có rất nhiều chuyện sẽ trở nên dễ dàng.
Nhưng mà Khương nhị tiểu thư này, từ sau khi ông ta vào phủ đã biết được chuyện của nàng, đến việc đánh giá qua thời gian ngắn ngủi khi vào phủ, cũng không nhìn ra được nhược điểm trong tính cách của Khương Lê. Thậm chí là đến lúc này, nàng cũng không hề hoảng loạn chút nào, còn nói có sách mách có chứng, nói ra lời có nề có nếp thuyết phục người khác.
Cho dù nàng có thuyết phục được hay không, nhưng riêng phần tâm tính cũng đã khó giải quyết.
Khương Ấu Dao nói: “Tuy rằng lời Nhị tỷ nói là sự thật, nhưng mà… Nhị tỷ ở núi Thanh Thành nhưng lớn lên lại không kém gì các đại tiểu thư ở Yến Kinh như bọn con. Trong kiểm tra, không phải Nhị tỷ cũng đứng đầu trong lục nghệ sao?”
Lục nghệ? Trong lòng của Quý Thục Nhiên cũng chấn động, chần chờ nói: “Chính là như thế, khi Lê Nhi còn nhỏ không thích đọc sách, không ngờ ở trong am ni cô ngây người tám năm, khi trở về lại còn trở thành một tài nữ. Sau này ta cho người đi hỏi thăm, ở am ni cô không có ngựa, cũng không có trường cầm, Lê Nhi lại có thể không người dạy cũng hiểu, thật sự rất lợi hại.”
Khương Nguyên Bách nhìn về phía Khương Lê, đây cũng là chuyện mà ông ấy nghi ngờ. Tuy rằng lúc ấy Khương Lê đã từng giải thích, Khương Nguyên Bách cũng tin, nhưng không biết có phải hay không do xuất phát từ tâm lý gì, sau này ông ấy lại phái người đi đến núi Thanh Thành hỏi thăm chuyện, kết quả lại giống y hệt như Quý Thục Nhiên bây giờ.
Làm sao Khương Lê lại có thể trở nên thông minh như thế, trên đời này có thiên tài, nhưng thiên tài không có khả năng không cần đến hướng dẫn, không bột mà gột nên hồ, không có bất kỳ cái gì cả, nhưng làm sao có thể thành?
“Còn nữa.” Quý Thục Nhiên lo lắng sốt ruột nói: “Lần trước Lê Nhi đi Tương Dương, lúc trở về còn đưa theo Huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn. Mặc dù trong tâm Lê Nhi là vì chính nghĩa, thấy việc nghĩa thì làm, nhưng lại vô cùng để ý đến Tiết Hoài Viễn.Trước kia không hề liên quan gì đến Tiết Hoài Viễn, nhưng lại quan tâm đối với một người ngoài như thế, chẳng lẽ là do tà ám che mắt nên mới có thể làm ra được những việc mà người khác khó có thể giải thích được?”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Khương Nguyên Bách đột nhiên trở nên nghiêm khắc. Đây cũng chính là tâm bệnh của Khương Nguyên Bách, là cục đá nghẹn ở trong lòng của ông ấy, Khương Lê hiếu thuận với Tiết Hoài Viễn còn hơn là phụ thân của mình, chuyện này đã khiến cho Khương Nguyên Bách cảm thấy rất tức tối. Nếu không phải bây giờ Tiết Hoài Viễn là một kẻ điên không có lý trí, Khương Nguyên Bách thật sự muốn biết rõ ràng rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Nhưng Khương Lê lại không nói được, nàng không thể nào nói ra.
Vì thế, trong mắt mọi người, là nàng không còn bản lĩnh, cam chịu bản thân thật sự bị tà ám quấn thân.
“Thật ra ai lại muốn hành hạ trẻ con như thế.” Quý Thục Nhiên lại nói: “Chỉ là nếu như thật sự Lê Nhi có chỗ nào đó không đúng, sau này hại Khương gia, hại người trong phủ từ trên xuống dưới, còn có đám tiểu bối… Cũng không phải là chuyện tốt.”
Vừa nghe đến sẽ gây hại cho Khương gia, Khương lão phu nhân lập tức có hơi thay đổi. Bà ấy hỏi Xung Hư đạo trưởng: “Theo như quan điểm của đạo trưởng, thì muốn nên trừ tà như thế nào? Nếu như trừ tà cho cháu gái này của ta, liệu có làm tổn thương tới nàng không?”
Tuy rằng lo lắng cho Khương Lê, nhưng trong lòng Khương Lê cũng lắc đầu, cảm thấy đồng tình cho Khương nhị tiểu thư. Phải biết là, một khi cam chịu việc Khương Lê và tà ám có quan hệ với nhau, cũng chính là cam chịu việc tiếp theo Quý Thục Nhiên sẽ thiết kế ra một con đường tốt cho Khương Lê, cuối con đường này không phải là nơi tốt để đến. Nhưng Khương lão phu nhân không vì cố gắng theo lý của nàng, rốt cuộc cũng không tin tưởng nàng.
Nếu như thật sự là Khương nhị tiểu thư, chắc hẳn sẽ rất đau lòng.
“Không có.” Xung Hư đạo trưởng nói: “Chỉ là sau khi trừ tà, nhị tiểu thư cần phải ở Phật một tịnh địa dưỡng một khoảng thời gian, không được gặp người ngoài. Trước mắt tà ám không nhìn ra được, nhưng khi trừ tà qua đi, trên người của nhị tiểu thư sẽ còn lưu lại một số chứng bệnh, chẳng hạn như suy nhược cơ thể. Cần phải tĩnh dưỡng cho thật tốt.”
Khương Lê biết rõ, đi theo Phật môn? Lại để cho nàng lặp lại cảnh giống như ở núi Thanh Thành vào nhiều năm trước? Cơ thể suy yếu, cứ như thế mà từng ngày từng ngày gầy ốm dần đi ở Phật môn, cuối cùng lâm bệnh nặng không có thuốc chữa, vô thanh vô tức mà chết thì cũng là tự nhiên? Đây chính là một lý do hoàn hảo? Khương Lê tin chắc, chân của nàng vừa đi khỏi, Quý Thục Nhiên sẽ lập tức nghĩ ra cách đem chuyện này làm xôn xao dư luận. Khi đó, nàng sẽ không thể trở về Yến Kinh, chỉ có thể từ từ yên lặng mà chết ở núi Thanh Thành.
Mà Khương gia vì để che giấu chân tướng sự thật, sẽ tùy tiện bày ra một lý do, như chết bệnh, cả đời nàng sẽ như Diệp Trân Trân, hoặc là bản thân sẽ tái sinh một lần nữa, chết một cách không minh bạch.
Bởi vì Quý Thục Nhiên biết, ở Yến Kinh không có cách nào xuống tay với mình được, mà tội danh bình thường, cũng không đến mức để cho Khương Nguyên Bách muốn mạng của mình. Lấy danh nghĩa trừ tà để đuổi mình ra khỏi phủ, trời xa đất xa mới có thể dễ dàng xuống tay.
Suy nghĩ cực kỳ ổn thỏa.
“Nhị nha đầu.” Khương lão phu nhân hỏi: “Nếu như không có gì trở ngại, con có thể để cho Xung Hư đạo trưởng trừ tà cho con không?”
Khương Lê gật đầu, chuyển hướng sang Khương Nguyên Bách, hỏi: “Phụ thân cũng đồng ý à?”
Khương Nguyên Bách nhìn chằm chằm vào Khương Lê. Ông ấy cũng không tin tưởng Xung Hư đạo trưởng hoàn toàn, nhưng tất cả những thứ kỳ lạ của Khương Lê, lại hoàn toàn không giải thích được. Ông ấy thật sự cảm giác được Khương Lê biến thành người xa lạ, ngay cả liên hệ huyết thống ít ỏi dường như bây giờ cũng không thấy đâu.
Ông ấy hạ quyết tâm, nói: “Nếu như không gây tổn thương cho con thì con cứ đi đi.”
“Được.” Khương Lê gật đầu, giống như không hề có bất kỳ bất mãn gì đối với quyết định của Khương Nguyên Bách, nhưng trong nháy mắt khi nàng cúi đầu, hình như Khương Nguyên Bắc thấy được sự thất vọng trong đáy mắt của nàng. Trong lúc nhất thời, trong lòng Khương Nguyên Bách cảm thấy hối hận, hối hận vi có phải việc đồng ý cho Xung Hư đạo trưởng trừ tà cho Khương Lê là một việc sai lầm hay không.
Khương Lê nói: “Xung Hư đạo trưởng, mời đi.”
Nàng đảo vai trò từ khách thành chủ, không hề cảm thấy sợ hãi khi đối diện với vật không biết, ngược lại, lại thong dong giống như đi dự tiệc, khiến cho Xung Hư đạo trưởng cũng phải bất ngờ, sửng sốt.
Xung Hư đạo trưởng nói: “Nhị tiểu thư, mời.”
Lúc Khương Lê đang muốn quay đầu đi, Đồng Nhi không kiềm được mà duỗi tay giữ chặt góc áo của nàng, Khương Lê quay đầu lại, nhìn thoáng qua, Đồng Nhi lại lưu luyến không nỡ mà buông tay ra, trong mắt chứa đầy một biển nước mắt.
Nàng ấy không yên tâm.
Xung Hư đạo trưởng đưa Khương Lê đến bên trong những cây cột được giăng chỉ, để Khương Lê cầm chuông trong tay, Bản thân ông ta tự mình đi đến đạo đài ở đằng trước, đạo đồng đã chuẩn bị con gà sống, dâng lên, Xung Hư đạo trưởng dùng mũi kiếm cắt cổ gà, một dòng máu chảy ra.
“Ây da!” Đám nha hoàn nhỏ trong viện đều sợ đến mức xoay người che mắt lại. Lúc này đây, sương đen lại càng dày đặc, gần như là đến ban đêm, âm u vô cùng.
Quý Thục Nhiên không khỏi kéo Khương Ấu Dao sang bên người một chút, sau đó đứng lại. Tuy rằng biết đây chỉ là giả, nhưng trước mắt, dáng vẻ quỷ khí dày đặc bên trong viện thật sự khiến cho bà ta sởn da gà.
Lư thị đã kéo hai đứa con trai ra đằng sau, thoạt nhìn bà ấy là người đanh đá, nhưng sự thật lại là người rất nhát gan, lại còn cực kỳ tin tưởng vào quỷ thần. Đối với lời của Xung Hư đạo trưởng, bà ấy tin tưởng hoàn toàn không chút nghi ngờ.
Tam phòng Dương thị và Khương Nguyên Hưng lại tỏ ra nghi ngờ, Khương Ngọc Yến đã sợ đến mức quay lưng lại, không hề quay đầu lại xem mấy chuyện này.
Trong đám người, Hồ di nương đứng ở một chỗ, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Khương Lê.
Từ đầu đến giờ, Khương Lê vẫn luôn ở thế bị động. Chuyện này làm cho trong lòng Hồ di nương sinh ra một chút không chắc chắn. Tất cả bảo vật mà bà ấy có để đã để trong người của Khương Lê, tuy rằng Khương Lê đã cùng nói kế hoạch của nàng với bà ấy, nhưng Hồ di nương luôn cảm thấy chuyện này có hơi mạo hiểm, quá khó khăn để làm trò để lừa gạt ngay trước mắt mọi người.
Nhưng Khương Lê lại cực kỳ chắc chắn, Hồ di nương cũng không còn cách nào khác. Chính bản thân bà ấy cũng là một người không có biện pháp báo thù, vì để phối hợp với Khương Lê diễn vở kịch này, bà ấy cũng đã hạ quyết tâm. Muốn trả cái giá lớn nhất, nếu như Khương Lê thất bại… Nếu… Đúng lúc này, tầm mắt của bà ấy lại giao nhau với ánh mắt của Khương Lê trong không trung.
Ở dưới sương đen, đôi mắt của cô nương sáng ngời, dịu dàng, bên trong chứa đựng sự kiên định đáng tin.
Trong nháy mắt, Hồ di nương đã trở nên an tĩnh lại.
Chưa phải là lúc nóng vội, vẫn chưa đến…
Xung Hư đạo trưởng vẫn đang làm chuyện đó.
Từ góc nhìn của người khác, hành động của ông ta cao thâm khó đoán, thể hiện phong phạm của một cao nhân một phái. Mấy năm gần đây, ông ta làm những chuyện này đến mức thuần thục. Trên thực tế, trên đời làm gì có quỷ thần. Nhưng có thì cũng chỉ có trong lòng người có quỷ.
Ông ta chỉ lợi dụng quỷ trong lòng của người khác, giả danh đi lừa bịp nhiều năm như thế vẫn chưa bị phát hiện. Sư phụ của ông ta, Xung Hư đạo trưởng chân chính mới thật sự là một cao nhân, nhưng cả đời lại có được cái gì? Chỉ có ông ta, mới đưa cái tên húy “Xung Hư đạo trưởng” này thật sự phát huy được.
Nghĩ đến đây, Xung Hư đạo trưởng không khỏi cảm thấy có hơi đắc ý, Mỗi khi ông ta đang trong “cách làm”, khoảnh khắc nhìn những quyền quý mà bình thường mọi người đều phải nhìn lên, bọn họ tin tưởng không nghi ngờ, ánh mắt mang theo hy vọng nhìn bản thân mình, trông cậy mình cho bọn họ một cọng rơm cứu mạng, Xung Hư đạo trưởng lại cảm thấy rất đắc ý. Ông ta có thể đùa giỡn những người này trong tiếng vỗ tay, đây là bản lĩnh của ông ta.
Thế nhưng cô nương mà ông ta gặp được hôm nay, là người không thể không đối xử một cách thận trọng nhất.
Nàng dường như không có tâm ma, thong dong đứng đó đối mặt với hành vi của mình, thậm chí còn mang theo vẻ hứng thú, chuyện này làm cho Xung Hư đạo trưởng cảm thấy như đang chịu nhục. Có lẽ, Khương Lê là người không tin quỷ thần, mới có thể thong dong đến như thế.
Khương Lê nhìn thấy dáng vẻ chợt khó chịu của Xung Hư đạo trưởng.
Loại người này, được tâng bốc lên quá cao, nên đã quên mất vị trí vốn dĩ của mình. Hơn nữa, thật ra nàng là người tin quy thần, nàng lại còn là một người thật sự chết đi một lần, sau khi chết, nàng lại trở thành Khương nhị tiểu thư, đây còn không phải là quỷ thần đang nói đến? Thế nhưng nàng dám khẳng định, Xung Hư đạo trưởng tuyệt đối không thể nhìn ra được chuyện này.
Xung Hư đạo trưởng bôi máu gà lên kiếm gỗ đào, bùa giấy màu vàng bên trong kinh văn của ông ta ở bốn phía “keng” một phát, lập tức đứng lên bao vây lấy Khương Lê!
Cảnh tượng này, cực kỳ quỷ dị.
Mà đạo nhân tiên phong đạo cốt kia, ngón tay chỉ vào kiếm gỗ đào, đột nhiên hét lên một tiếng, sau đó đâm đến Khương Lê ở trước mặt của ông ta!
Kiếm gỗ cũng không đâm vào cơ thể của Khương Lê, mà dừng lại cách Khương Lê một lóng tay, sau đó cơ thể của Xung Hư đạo trưởng rung lên, giống như đã đâm vào cái gì trong không trung, phát ra tiếng va chạm của đá và kim loại.
Con gà bị cắt tiết kia đột nhiên kêu lên.
Người trong viện sợ đến mức quỳ thành một đám, lúc này, trong lòng của Khương Nguyên Bách đã tin vài phần.
Xung Hư đạo trưởng nắm lấy một cái gì đó trong tay, sau đó quát lớn một tiếng: “Yêu nghiệt ra đây!” Giơ tay lên, một nắm gạo nếp trộn lẫn với cái gì đó rơi xuống đất.
Bên trong số gạo nếp kia hình như còn có cái gì khác, Khương Lê theo bản năng nín thở ngậm miệng lại, lui về sau một bước.
Nhưng ngay lập tức, xoang mũi, khóe miệng của nàng đều đang bắt đầu đổ máu.
Nàng cười lạnh trong lòng, đây chính là chiêu trò của Xung Hư đạo trưởng!
Phải làm ra dáng vẻ tà ám, đương nhiên là phải làm cho giống tà ám, trong gạo nếp này không biết đã trộn với thuộc bột gì, khiến cho nàng trông cực kỳ khủng bố. Có lẽ còn có thể khiến cho thần trí nàng mơ hồ, nhưng nàng đã đóng chặt miệng mũi, không hít vào, cũng không biết là như thế nào.
Trong màn đêm u ám, Khương Lê mặc y phục trắng, mặt trắng tóc đen, hai lỗ mũi chảy máu, giống như lệ quỷ. Lập tức khiến cho người trong viện sợ đến mức vừa lăn vừa bò.
Khương Ấu Dao hét lên miệng tiếng: “Quỷ!”
Người Khương gia đều sợ đến mức nhanh chóng lùi ra sau một bước.
Trong lòng Xung Hư đạo trưởng lập tức cảm thấy đắc ý, muốn nhìn dáng vẻ kinh hoảng thất thố của cô nương.
Nhưng vừa thấy lập tức choáng váng.
Dưới ánh nến mờ ảo, Khương Lê mỉm cười với ông ta.
Nhưng dáng vẻ bây giờ thật sự không thể xem là đáng yêu, mà ngược lại, lại đáng sợ.
Khương Lê cười lạnh, tà ám đương nhiên là tà ám, nhưng lại không phải tà ám mà bọn họ nghĩ, mà tà ám này, có thể muốn mạng của Quý Thục Nhiên!
Trong viện, đột nhiên tuôn ra tiếng khóc nỉ non của một nữ hài.
Rất lớn, giống như đang vang vọng bên tai của mỗi người.