Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tiếng khóc nỉ non của nữ hài tử đột nhiên vang lên ở trong sân, mọi người giật nảy mình. Có nha hoàn nhát gan một chút đã bật khóc thành tiếng.
Khương Lê lại rũ đầu, giống như đã mất hết sức lực, nhưng vẫn cố giữ thân thể đứng thẳng.
Động tĩnh này làm Xung Hư đạo trưởng cũng hoảng sợ, trong vở kịch này của của ông ta, không có chuyện giống như vậy. Theo lý, gạo nếp trộn lẫn với thuốc, có thể khiến người ta tạm thời mất đi lý trí, chỉ cần Khương Lê vẫn duy trì dáng vẻ này, cũng đủ dọa người, nàng sở dĩ làm những chuyện khó có thể lý giải như vậy, đều có thể giải thích vì “Gặp quỷ”.
Một chiêu này, Xung Hư đạo trưởng dùng vô số lần, cũng đắc thủ không biết bao nhiêu lần, không có một lần thất bại. Tiếp theo phải làm như thế nào, ông ta cũng đã sớm nhớ kỹ trong lòng. Nhưng việc kế tiếp Khương Lê làm ngày hôm nay, lại không ở trong kế hoạch của ông ta.
Còn chưa kịp phản ứng, tiếng khóc của nữ hài tử lại vang lên lớn hơn nữa, cơ hồ có vẻ chói tai.
“U u”, những đám mây đen trên bầu trời kết hợp cùng với đạo đài và hương nến đang cháy, phá lệ quỷ dị.
Quý Thục Nhiên ôm chặt Khương Ấu Dao, Khương Ấu Dao đã sợ tới mức chui vào trong lòng bà ta. Mới vừa rồi còn có hơi sợ hãi, lúc này Quý Thục Nhiên lại không sợ hãi nữa, nghĩ đến tiếp theo Khương Lê sẽ bị coi như tà vật, mọi người vứt bỏ nàng như một đôi giày rách, bà ta vui mừng còn không kịp. Lại ở trong lòng cảm thán, Xung Hư đạo trưởng này quả nhiên vẫn có một ít bản lĩnh hù người, khó trách dám vào cung làm trò trước mặt Hoàng Thượng cũng không luống cuống. Đại tỷ nhà mình có được một người tài ba như vậy, cũng thật là hiếm có.
Nghĩ như vậy, bà ta nhìn Xung Hư đạo trưởng, ai biết vừa nhìn Xung Hư đạo trưởng, chỉ thấy ông ta cũng không có động tác tiếp theo, dường như là đang ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm thẳng vào Khương Lê, thậm chí lui về phía sau một bước.
Quý Thục Nhiên nhăn mày lại, tuy rằng nói phải làm cho chân thật một chút, nhưng một cao nhân, lúc này không phải nên có vẻ chính trực lẫm liệt hăng hái đứng ra, mới có phong phạm sao? Xung Hư đạo trưởng lần này làm không tốt lắm.
Lại nhìn Khương Lê, nàng lắc lắc đầu, nghiêng ngả lảo đảo xoay người. Không biết phải đi đến nơi nào, bước chân thất tha thất thểu, người Khương gia cũng không dám tới gần, chỉ trừ mấy nha hoàn của Phương Phỉ Uyển. Thanh Phong Minh Nguyệt sợ tới mức chân tay luống cuống, Đồng Nhi đã đuổi theo, cùng với Bạch Tuyết vội vàng kêu lên: “Cô nương!”
Khương Lê rốt cuộc không nói toàn bộ kế hoạch cho các nàng, tuy rằng Bạch Tuyết các nàng chuẩn bị tốt theo như lời Khương Lê nói, lại không biết rốt cuộc sẽ diễn ra như thế nào. Lúc này nhìn Khương Lê như thế, lập tức hoảng sợ. Bạch Tuyết nói: “Cô nương của bọn ta không phải quỷ, tuyệt đối không phải! Tìm khắp thiên hạ cũng không tìm ra được người thứ hai có tâm địa tốt hơn cô nương, làm sao có thể là tà vật được?”
“Đúng vậy! Nhất định là đạo sĩ này động tay chân trong đó!” Đồng Nhi trong lòng vừa động: "Rốt cuộc ngươi làm như thế nào mới khiến cô nương của bọn ta trở thành dáng vẻ như thế!”
Quý Thục Nhiên nói với Khương lão phu nhân: “Mẫu thân, Lê Nhi tính tình mềm yếu, nuông chiều bọn nha hoàn của Phương Phỉ Uyển đều không biết trời cao đất dày. Xung Hư đạo trưởng chính là đạo trưởng mà ngay cả Hoàng Thượng cũng công nhận, đừng nói là nha hoàn, cho dù là chúng ta làm chủ tử, cũng không dám phán đoán bừa bãi, lời nói của hai nha hoàn này nếu truyền ra ngoài, không chừng sẽ nói Khương gia chúng ta không để uy nghiêm của Hoàng gia ở trong mắt…”
Khương lão phu nhân lắc đầu: “Nhị nha đầu quả thực quá nuông chiều nha hoàn, trước mặt chủ tử cũng dám làm càn.”
“Không phải, lão phu nhân!” Đồng Nhi khóc lóc quỳ rạp xuống trước mặt Khương lão phu nhân: "Nô tỳ bị như thế nào cũng không sao, chỉ là cô nương thật sự bị oan uổng. Ngài nhất định phải tin tưởng nàng ấy!”
“Thật sự là quá không quy củ.” Quý Thục Nhiên thất vọng nói: “Ma ma, dẫn hai nha hoàn này đi đi, Lê Nhi không đành lòng dạy dỗ các nàng, ta người làm mẫu thân này, cũng chỉ đành phải làm thay thôi.”
Mí mắt Thanh Phong cùng Minh Nguyệt hung hăng nhảy dựng, cô nương nhà mình lúc này vừa mới xảy ra chuyện, Quý Thục Nhiên đã vội không chờ nổi muốn ra tay với những người bên cạnh cô nương? Đây cũng thật quá đáng!
Khương lão phu nhân cũng không dấu vết liếc mắt nhìn Quý Thục Nhiên một cái, cũng không biết vì sao, lúc trước khi Khương Lê chưa hồi phủ, vị phu nhân đại phòng này ngày thường cũng hiếm khi mắc lỗi, nhìn cũng hiền lương thục đức. Nhưng từ sau khi Khương Lê trở về, bà ta càng ngày càng thêm thiếu kiên nhẫn, ngay cả bà ấy cũng nhìn không được.
“Được rồi, việc dạy dỗ nha hoàn không vội.” Khương lão phu nhân nói: “Chờ chuyện của Nhị nha đầu giải quyết cho xong rồi mới nói.”
Lư thị nói: “Đạo trưởng, xin ngài hãy nhanh khiến nàng ta… đừng khóc nữa!” Giọng nói của bà ấy run lên, bà ấy thực sự rất sợ hãi.
Tiếng của nữ hài tử lại càng thêm rõ ràng lên, bắt đầu chỉ là tiếng khóc hàm hồ, dần dần, tiếng khóc dường như mang theo lời nói. Sau đó, giống như là từng màng bụi bặm bong ra, lộ ra bức tường gạch bên trong, giọng nói kia dần dần vang vọng lên.
“Phụ thân!”
Tiếng của nữ hài tử gọi phụ thân.
Khương Nguyên Bách ngẩn ra, khi nghe được một tiếng phụ thân này, trong lòng ông ấy, hiện lên một cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Cảm giác quen thuộc này làm ông ấy không không còn tỏ ra kiêng kỵ khi đối mặt với Khương Lê, mà ngược lại tiến thêm hai bước về phía Khương Lê.
Khương Lê cúi đầu, tiếng khóc của nữ hài tử kia như là từ miệng nàng truyền đến, lại như là gần ở bên tai mọi người. Nhưng có một chuyện không thể nghi ngờ, giọng của Khương Lê, chắc chắn không phải như thế này, cho dù là khi Khương Lê còn bé, hay là Khương Lê bây giờ, đây đều không phải là giọng của Khương Lê, rõ ràng là một người khác.
Xung Hư đạo trưởng không khỏi lại lui về phía sau hai bước, đắc ý vừa rồi khi làm phép đã sớm không còn nữa, ông ta chưa từng gặp loại tình trạng này, giờ phút này trong lòng đều tràn ngập hoảng sợ khó tả, còn phải buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại.
Hồ di nương ở bên trong đám người, bỗng nhiên kêu một tiếng sợ hãi, bà ấy đứng ở trong góc, một tiếng kêu này, khiến nhiều người nhìn lại phía bà ấy, khi nhìn sang, đã thấy Hồ di nương nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chỗ Khương Lê, lúc chạy đến trước mặt Khương Lê, lại như không dám tới gần, vừa khóc vừa cười, nói: “Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi của ta…”
Nguyệt Nhi? Nguyệt Nhi là ai?
Cái tên này quá xa lạ, người nghe được đều khó hiểu.
Trong lòng của Quý Thục Nhiên lại “Lộp bộp” một tiếng, nhịn không được nói: “Sao lại gọi Hồ di nương ra ngoài? Hẳn là bây giờ Hồ di nương lại bị kích động rồi, mau đưa nàng ta về phòng đi, đừng để nàng ta va chạm với đạo trưởng trừ tà.”
Chỉ là Hồ di nương hoàn toàn chưa cho Quý Thục Nhiên cơ hội gọi người đến, đã quay đầu nhìn về phía Khương Nguyên Bách, nước mắt lăn dài trên mặt: “Lão gia, người không nhớ rõ sao? Đây là giọng của Nguyệt Nhi, giọng của Nguyệt Nhi! Trưởng nữ Nguyệt Nhi của người!”
Khương Nguyên Bách ngẩn ra, trong lòng đột nhiên rõ ràng.
Đúng rồi, ông ấy đã cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, là trưởng nữ của ông ấy, Khương Nguyệt Nhi đã mất từ sớm!
Quý Thục Nhiên ngơ ngẩn, bà ta không ngờ tới là, Hồ di nương sẽ đột nhiên lao ra vào lúc mấu chốt này. Đối với Hồ di nương, mấy năm đầu khi mới vừa tiến vào Khương phủ, bà ta nhìn ngang nhìn dọc đều cảm thấy gai mắt, muốn tống cổ Hồ di nương ra ngoài. Sau này Khương Nguyệt Nhi đã chết, Hồ di nương tâm thần rối loạn, lão phu nhân che chở, Quý Thục Nhiên cũng mặc kệ bà ấy, dù sao cũng không thể gây ra phiền toái, lão gia cũng sẽ không sủng ái lại Hồ di nương.
Nhiều năm như vậy, Hồ di nương hiếm khi ra sân, nếu không phải ngày lễ ngày tết, Quý Thục Nhiên còn không nhớ rõ trong phủ còn có một người như vậy.
Một người như vậy đã sớm bị bà ta vứt sau đầu, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bà ta, còn luôn miệng nhắc tới đứa nữ nhi đoản mệnh đó của mình. Tuy rằng không biết đây là phát điên cái gì, nhưng Quý Thục Nhiên cho rằng, không thể để Hồ di nương tiếp tục gây rối như vậy được. Huống hồ đây rõ ràng là bẫy Xung hư đạo trưởng làm ra, không biết nữ nhân điên này đang kích động cái gì.
Quý Thục Nhiên nói: “Hồ di nương nhất định là đang nhớ đến Nguyệt Nhi, lão gia, vẫn nên đưa Hồ di nương về phòng đi thôi.”
“Phu nhân." Hồ di nương quay đầu, sầu thảm cười nói: “Thiếp thân không có điên, giọng của nữ nhi của mình, sao có thể nghe không hiểu, lão gia." Bà ấy si ngốc kêu: "Người nghe đi, đại tiểu thư đang gọi phụ thân đấy.” Một câu cuối cùng bà ấy nói, giọng điêu dịu dàng, khóe môi mỉm cười, nhưng lại có một loại cảm giác điên cuồng khiến người ta sởn tóc gáy.
Quý Thục Nhiên đột nhiên toát ra một tầng mỏng mồ hôi lạnh.
Tiếng của nữ hài tử kia vẫn như cũ kêu lên “Phụ thân”, khi xa khi gần, như là từ trong miệng Khương Lê phát ra, lại giống như không phải.
Quý Thục Nhiên cố nén bất an trong lòng, nói: “Lão gia, ta thấy Hồ di nương hẳn là phát bệnh…”
“Nàng ấy không có phát bệnh…” Khương Nguyên Bách cắt ngang lời nói của bà ta: “Đây là giọng của Nguyệt Nhi.”
Quý Thục Nhiên nói không ra lời.
Khương Nguyên Bách ngơ ngác nhìn Khương Lê, trong đầu hiện lên một thân ảnh nho nhỏ.
Ông ấy kỳ thật có ba nữ nhi, năm đó Diệp Trân Trân gả đến Khương gia ba năm không có con, Hồ di nương lại mang thai trước, Diệp Trân Trân mềm lòng, để Hồ di nương sinh ra, khi đó Khương Nguyên Bách mới làm thân, đối với Khương Nguyệt Nhi, thực sự là rất thích.
Thoạt nhìn, ông ấy sủng ái có thừa với Khương Ấu Dao, nhưng trên thực tế, lúc trước, ông ấy đối xử với Khương Nguyệt Nhi cũng không kém một chút nào. Khương Nguyệt Nhi thỏa mãn ảo tưởng trở thành một phụ thân của ông ấy, hơn nữa khi còn nhỏ Khương Nguyệt Nhi xác thật lanh lợi đáng yêu.
Diệp Trân Trân cùng Hồ di nương giao hảo, cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Khương Lê khi còn nhỏ kiêu căng, Khương Ấu Dao thiên chân, nhưng nói đến thông minh nói ngọt, lại là trưởng nữ này. Cho nên tuy rằng là di nương sinh, Khương Nguyên Bách cũng không bạc đãi nàng ấy. Thậm chí dạy Khương Nguyệt Nhi tuổi còn nhỏ biết chữ, muốn dạy nàng ấy thành một nữ Trạng Nguyên.
Ai ngờ được lúc Khương Nguyệt Nhi 4 tuổi, từ trên núi giả ngã xuống, ông ấy mất đi đứa nữ nhi này.
Khoảng thời gian đó, bởi vì Diệp Trân Trân qua đời, Quý Thục Nhiên vào cửa, lại mới vừa có được Khương Ấu Dao không lâu, nhiều chuyện như vậy liên tiếp xảy ra, ông ấy hơi phân tâm, không chiếu cố chu toàn giống như trước. Không nghĩ tới, Khương Nguyệt Nhi lại chết như vậy.
Ông ấy nổi trận lôi đình, trừng phạt nghiêm khắc tất cả những người chăm sóc Khương Nguyệt Nhi lúc ấy. Đã lâu rồi trong phủ đều không được nhắc tới ba chữ “Đại tiểu thư”.
Nhiều năm như vậy trôi qua, giọng nói thông minh đó đã sớm phai nhạt trong tâm trí ông ấy, chỉ để lại một bóng dáng mơ hồ. Từ cố tình không nhớ lại cho đến thời gian lâu dài về sau phai nhạt đi, chính bản thân Khương Nguyên Bách cũng không nhớ rõ nữa.
Nhưng không ngờ tới, sẽ vào giờ phút này lại nghe được giọng nói của nữ hài tử một lần nữa.
Hồ di nương nói không sai, đó là giọng của Khương Nguyệt Nhi.
Thần sắc của Khương Nguyên Bách quá mức trịnh trọng, làm Quý Thục Nhiên cũng không khỏi lui về phía sau một bước.
Chỉ có thế mà thôi, rồi bà ta miễn cưỡng cười nói: “Sao có thể…”
Bà ta cười không nổi, bà ta nhìn thấy Xung hư đạo trưởng đã trốn xa xa Khương Lê, hoảng sợ trong mắt không giống giả bộ.
Sao lại thế … Đây không phải… Một vở kịch sao?
Thấy Khương Nguyên Bách đi tới, giọng nói của nữ hài tử từ trong miệng Khương Lê vẫn luôn không ngẩng đầu lên đột nhiên dừng lại, nàng ấy nói: “Phụ thân, Nguyệt Nhi đau quá, Nguyệt Nhi bị người ta hại chết, Nguyệt Nhi đau quá…”
Quý Thục Nhiên hồn phi phách tán.
Lư thị đã sớm sợ tới mức trốn đến phía sau con trai nhà mình, nghe vậy cũng không chậm trễ mà suy nghĩ ở trong lòng. Khương Lê rõ ràng chính là bị quỷ Khương Đại tiểu thư đã chết đi kia chiếm thân, lại nói Khương Lê cũng thật là xui xẻo, loại chuyện gặp quỷ này cũng có thể gặp được. Tuy nhiên… Hại chết? Hại chết cái gì? Năm đó Khương Đại tiểu thư không phải là vô ý từ trên núi giả té xuống sao?