Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Nguyệt Nhi, ai làm hại con?” Giọng của Khương Nguyên Bách, như là từ nơi rất xa truyền đến.
“Mẫu thân hại con.” Giọng nói của nữ hài tử non nớt như trước, lại mang theo vài phần phẫn hận, nàng ấy nói: “Mẫu thân hại Nguyệt Nhi, hại chết Nguyệt Nhi, còn làm bộ Nguyệt Nhi ngã chết.” Nàng ấy nói: “Mẫu thân hại con!”
“Ngươi nói bậy!” Khương Ấu Dao sớm đã sợ tới mức kinh hoảng thất thố, lại nhịn không được trả lời: “Đây rõ ràng là thủ đoạn mê hoặc nhân tâm của tà ám! Đạo trưởng, còn không mau diệt trừ tà ám này!”
“Xung Hư đạo trưởng, ngài còn thất thần làm cái gì?” Quý Thục Nhiên nói năng lộn xộn nói: “Mau trừ tà, mau đuổi nàng ta đi!”
Trong lúc vô tình, từ sớm biết rằng đây là một tuồng kịch, Quý Thục Nhiên vốn là làm bộ xem diễn, thế nhưng bây giờ thật sự sợ hãi.
Xung Hư đạo trưởng căng da đầu cầm kiếm gỗ đào, tiểu đạo đồng kia đã sớm không biết trốn đi nơi nào, không thấy bóng dáng đâu. Ông ta vốn là cao nhân giả, sao có thể trảm yêu trừ ma được. Hôm nay vốn là làm bộ, ai biết thật sự đưa tà ám tới được, khiến cho lúc này Xung Hư đạo trưởng kêu khổ không ngừng. Ông ta cầm kiếm gỗ đào, nhưng dù cho như thế nào cũng không dám đến gần, chỉ nói: “Tà vật này, thật sự quá lợi hại, bần đạo… Bần đạo chưa chắc có thể thu phục được.”
“Nhưng nàng ta ở đây yêu ngôn hoặc chúng!” Quý Thục Nhiên không nhịn được thét chói tai! Trong lòng bàn tay bà ta ướt dầm dề đầy mồ hôi, bà ta sợ hãi, chuyện năm đó tuyệt đối không thể có người biết, người biết đến đều đã chết, chuyện này không có khả năng… Nhất định là có người đã biết, mới dùng loại biện pháp này hại bà ta!
Giọng nói của nữ hài tử kia đột nhiên thay đổi, biến thành giọng của một thiếu nữ, so với Khương Nguyệt Nhi non nớt mà nói, có vẻ lớn tuổi hơn nhiều, nàng ấy nói: “Phu nhân thật tàn nhẫn. Năm đó để Đại tiểu thư chơi cùng Tam tiểu thư, tuy nhiên bởi vì Tam tiểu thư khóc một tiếng, đã giận chó đánh mèo lên Đại tiểu thư, tàn nhẫn đá Đại tiểu thư một cái. Đại tiểu thư đập đầu vào ngạch cửa, lại còn cho người giả dạng làm vô ý ngã xuống núi giả… Tư Kỳ muốn chạy về bẩm báo với lão gia, lại bị các ngươi giết người diệt khẩu!”
“Tư Kỳ…” Một nha hoàn đứng ở bên người Hồ di nương đột nhiên ngơ ngác nói: “Đây là giọng Tư Kỳ…”
Kỳ thật qua nhiều năm như vậy, ai sẽ nhớ rõ giọng một nha hoàn cùng một tiểu thư đã chết đi đến tột cùng là như thế nào? Có thể nhận ra càng là ít ỏi không có mấy người. Nhưng Hồ di nương cùng Bào Cầm đều là những người thân cận nhất với Khương Nguyệt Nhi cùng Tư Kỳ, bởi vậy các nàng nói phải, sẽ không có người hoài nghi không phải.
Khương Nguyên Bách quay đầu nhìn về phía Quý Thục Nhiên.
“Không phải." Quý Thục Nhiên lắc đầu, nước mắt lập tức rơi xuống, bà ta lôi kéo góc áo của Khương Nguyên Bách: "Lão gia… Không phải thiếp, thật sự không phải thiếp, thiếp không có làm loại chuyện này…”
Khương Ấu Dao cũng khóc ròng nói: “Phụ thân, người tình nguyện tin tưởng chuyện ma quỷ của một tà ám, cũng không chịu tin tưởng mẫu thân sao?”
“Nói không chừng.” Lư thị nghe thấy Quý Thục Nhiên xui xẻo, cũng không rảnh lo sợ hãi mà muốn bỏ đá xuống giếng, bà ấy nói: “Con người trước khi chết, lời nói thường thật lòng, huống chi là người đã chết. Trên đời này, nhân tâm so với quỷ đáng sợ hơn nhiều, gương mặt bề ngoài thoạt nhìn hiền từ kia, ai biết tâm địa chứa ý đồ xấu xa gì?”
Biểu tình của Khương lão phu nhân lại biến đổi lớn. Đối với bà ấy mà nói, làm Khương gia phồn vinh, con nối dõi trưởng thành là trách nhiệm của bà ấy. Bởi vậy năm đó Khương Lê đẩy Quý Thục Nhiên đến mức sinh non, hại Quý Thục Nhiên mất con trai, mới làm Khương lão phu nhân đặc biệt tức giận. Ở Khương gia, bà ấy mở một con mắt nhắm một con mắt ngầm đồng ý Quý Thục Nhiên có ít hành vi, không có nghĩa là bà ấy có thể chịu đựng được một vài người ở bên trong phủ đệ tàn hại con nối dõi Khương gia!
Quý Thục Nhiên nhìn thấy ánh mắt của Khương Nguyên Bách cùng Khương lão phu nhân lạnh nhạt, trong lòng không ngừng trầm xuống. Trong lòng bà ta sợ hãi cực kỳ, lại không biết là vì sợ hãi lệ quỷ tiến đến lấy mạng, hay là sợ hãi tiếp theo sẽ phải đối mặt với xử trí của Khương lão phu nhân cùng Khương Nguyên Bách như thế nào.
Bà ta chỉ có thể liều mạng lắc đầu, nói: “Không phải, đây là tà ám nói nhảm, làm sao có thể tin tưởng? Lão gia, không duyên cớ, thiếp thân vì sao phải hại Đại cô nương?”
Đúng lúc này, chỉ thấy Khương Lê nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước hai bước. Khi nàng đi về phía trước, tất cả bọn hạ nhân Khương phủ đều nghiêng người đi tránh rất xa, rốt cuộc Khương Lê trông như lệ quỷ, trước mắt lại bị quỷ bám thân, thật sự đáng sợ cực kỳ. Khương Lê đi về phía trước, tư thế đi đường của nàng vô cùng quái dị, từ lòng bàn chân của nàng sinh ra một ít sương khói màu đen, cái này khiến cho nàng thoạt nhìn giống như không hề dẫm lên mặt đất.
Khương Lê đi tới dưới cây hòe trong hoa viên, ngồi xổm xuống bắt đầu đào. Đồ vật được chôn rất nông, đã bị nàng đào ra rất nhanh.
“Trời ơi.” Hồ di nương che miệng lại, nước mắt rơi như mưa: "Đó… đó là đồ vật của Nguyệt Nhi …”
Đồ vật của Khương Nguyệt Nhi, sau khi Khương Nguyệt Nhi xảy ra chuyện đã bị chôn sâu trong lòng đất cùng với quan tài khi hạ táng. Lúc ấy sợ Khương Nguyên Bách tức cảnh sinh tình, trong phủ cũng không lưu lại đồ vật của Khương Nguyệt Nhi. Qua nhiều năm như vậy, nàng ấy giống như là người xa lạ, ở trong Khương gia không lưu lại một chút dấu vết ào.
Nhưng mà những chiếc trống bỏi, hổ bông Khương Lê đào ra, lại đều là đồ vật Khương Nguyệt Nhi đã từng chơi qua, thậm chí còn có một bộ tã lót. Hồ di nương quỳ rạp xuống đất, khóc không thành tiếng, chỉ nói thê lương: “Nguyệt Nhi, Nguyệt Nhi…”
Trong khoảnh khắc quỷ dị mà đáng sợ này, chỉ có nữ nhân này không có cảm xúc sợ hãi, chỉ có bi thương, vì thế trong viện đen kịt, cũng nhiễm một tia thê lương. Tiếng khóc của bà ấy cực lớn,nghe mà rơi lệ.
Không có người sẽ tin tưởng, Hồ di nương như vậy là giả.
Quý Thục Nhiên thấy tình cảnh như vậy, càng thêm sợ hãi, bà ta quỳ xuống, nắm chặt góc áo Khương Nguyên Bách, nói: “Lão gia, tà ám này quả nhiên lợi hại, mê hoặc nhân tâm, ngài không nhìn thấy, đến Xung Hư đạo trưởng cũng không chế phục được nàng ta sao? Lão gia… Lão gia, ngài không thể tin tưởng lời nàng ta nói, đạo trưởng, ngài còn đang làm cái gì!”
Xung Hư đạo trưởng giật mình một cái, nhìn về phía Khương Lê, nhưng lại không dám dùng tới dây trói yêu trong tay. Trong lòng không ngừng kêu khổ, Khương gia này là chuyện như thế nào, vốn dĩ chỉ là làm một tuồng kịch mà thôi, vì sao Lệ tần lại không nói trước cho ông ta, trong phủ này thật đúng là có quỷ?
Nên làm sao bây giờ?
Ngay sau đó, Quý Thục Nhiên lại thấy, Khương Lê ngẩng đầu.
Ngũ quan của nàng ngày càng thêm thanh tú, nhưng bởi vì máu tươi, trông càng thêm dữ tợn, ngoan độc nhìn Quý Thục Nhiên, đột nhiên cười quái dị lên. Cười xong, nàng lại cúi đầu.
“Nguyệt Như, ngươi thật tàn nhẫn!”
Một câu này, lại làm Quý Thục Nhiên ngây dại, cũng làm mọi người trong viện ngây dại.
Giọng nói này, rõ ràng là của nam tử!
Khương Nguyên Bách không nhịn được đi về phía trước hai bước, xem có phải là từ trong miệng Khương Lê nói ra hay không, nhưng sau khi ông ấy đi về phía trước hai bước, lại dừng lại, không biết có phải bởi vì trong lòng sợ hãi hay không.
“Nguyệt Như… Nguyệt Như, ta chết mấy năm nay, ngươi có nhớ ta hay không?” Giọng điệu của hắn ta dịu dàng làm người ta nổi lên một tầng da gà, như là từ sâu xa trong địa ngục truyền đến.
“Nguyệt Như là ai?” Khương Cảnh Duệ hỏi.
Khương Nguyên Bách lạnh lùng nhìn về phía Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên cũng đang ngơ ngác nhìn Khương Lê. Nếu nói giọng của Khương Nguyệt Nhi cùng Tư Kỳ lúc trước còn làm Quý Thục Nhiên hoài nghi, thì khi giọng nói của nam tử xa lạ này vang lên, Quý Thục Nhiên lại không nói nên lời. Chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, trên dưới toàn thân đều mất đi sức lực.
“Nguyệt Như” là nhũ danh của Quý Thục Nhiên.
Có thể gọi nhũ danh của bà ta, ngoại trừ phụ mẫu và họ hàng, chỉ có phu quân của bà ta. Mà giọng nói này không phải là của Khương Nguyên Bách, trên thực tế, giọng nói này rất giống giọng của một người.
Liễu Văn Tài đã chết.
“Nguyệt Như, năm đó biểu ca tới Yến Kinh tìm ngươi, đã nói song túc song phi, ngươi ngoài miệng thì đáp ứng, xoay người lại cho người hại chết ta ở khách điếm. Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, Nguyệt Như, ngươi thật tàn nhẫn!”
Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng!
Lư thị trợn to đôi mắt, tuy rằng bà ấy thích xem chuyện của Quý Thục Nhiên, biết được Quý Thục Nhiên không phải người tốt gì, nhưng cũng không đoán được Quý Thục Nhiên có lá gan lớn như vậy, thế mà dám đeo nón xanh cho Khương Nguyên Bách.
“Đã nói không phải ta thì không gả, ngươi lại gả cho Khương Nguyên Bách… Còn vì hắn sinh hài tử, Nguyệt Như, ngươi phản bội ta!”
Quý Thục Nhiên lui lại một bước, bà ta lắc đầu: “Không có, ngươi là ai… Ta không quen biết ngươi…”
“Ta là Liễu Văn Tài, biểu ca của ngươi, tình lang của ngươi, người ngươi tự tay giết chết, phụ thân của nhi tử của ngươi!” Giọng nói đó cười khặc khặc nói.
“Phụ thân?” Khương lão phu nhân che ngực lại, như là khó có thể tiếp thu sự thật này. Khương Ấu Dao vẫn luôn ngốc lăng nhẹ buông tay, ngơ ngác nhìn Quý Thục Nhiên, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.
Quý Thục Nhiên như bị ánh mắt của Khương Ấu Dao làm đau đớn, nói: “Ấu Dao!”
Bà ta định kéo tay của Khương Ấu Dao, Khương Ấu Dao tránh đi, trốn tránh ánh mắt bà ta.
Nàng ta sợ hãi chính mình là đứa con do tư thông mà ra, nếu như vậy, nàng ta sẽ không phải tiểu thư con vợ cả Khương gia nữa.
Khương Nguyên Bách lại nhìn về phía Khương Bính Cát.
“Không phải." Quý Thục Nhiên trong lòng đau xót: "Lão gia, Bính Cát là cốt nhục thân sinh của người, người không cần nghe hắn ta yêu ngôn hoặc chúng.”
“Ha hả ha hả." Giọng nói của nam nhân kỳ quái kia cũng vang lên, hắn ta nói: “Nguyệt Như, ngươi còn nhớ rõ, cốt nhục của chúng ta, là bị ngươi tự tay giết chết. Ngươi hoài nghi Khương Lê bắt gặp ngươi hẹn hò cùng ta, chọc tức Khương Lê, tự mình lăn từ trên cầu thang xuống dưới. Ngươi tiễn Khương Lê đi, cũng trừ bỏ đứa con do tư thông mà có, ngươi kê cao gối mà ngủ, một hòn đá ném hai con chim, có từng nghĩ tới cảm thụ của ta không?”
“Đó chính là cốt nhục của ngươi, Nguyệt Như!”
Tất cả mọi người trong viện đều nhìn về phía Khương Lê.
Năm đó Khương Lê mang danh sát mẫu thí đệ, bị đưa đến núi Thanh Thành, vậy mà lại là do Quý Thục Nhiên sớm lên kế hoạch. Quý Thục Nhiên sợ bị người khác phát hiện nghiệt chủng trong bụng bà ta, vì diệt trừ chứng cứ, đã làm chuyện như thế? Cứ như vậy, năm đó Khương Lê hoàn toàn là không có làm sai, lại bị đưa đến núi Thanh Thành, chẳng ai quan tâm ngây người tám năm!
Khương Nguyên Bách lui về phía sau hai bước, gã sai vặt đỡ ông ấy mới làm ông ấy đứng vững, mặt của ông ấy trầm như nước, trong lúc nhất thời, cũng không biết nên để biểu tình gì. Chỉ cảm thấy mỗi người trong viện đều cười nhạo chính mình vô tri lại ngu xuẩn!
“Không phải." Quý Thục Nhiên giãy giụa hai cái, nói: “Không phải…”
“Nguyệt Như, ngươi dám lấy danh nghĩa một đôi nhi nữ nhi tử của ngươi để thề, không có làm những việc này, nếu không một nhi nữ của ngươi, trong ba ngày bỏ mình chết bất đắc kỳ tử, sau khi chết xuống địa ngục vĩnh không siêu sinh!”
Lời thề này có thể nói là độc ác, nếu không phải có ngày hôm nay như vậy, chưa chắc Quý Thục Nhiên không dám hạ. Nhưng về lời thề nhi nữ, vốn là không dám tùy ý, huống chi trơ mắt nhìn thấy trên đời có quỷ thần rồi, bà ta làm sao dám lấy Khương Ấu Dao cùng Khương Bính Cát ra mạo hiểm như vậy?
Quý Thục Nhiên không nói.
Người trong viện nhìn biểu tình của Quý Thục Nhiên, đã hiểu rõ.
Bị những ánh mắt như vậy nhìn, Quý Thục Nhiên đột nhiên cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt như phát sinh ra cảm xúc điên cuồng, bà ta nói với Khương Lê…hoặc là nói là Liễu Văn Tài đã chết rằng “Liễu Văn Tài, không phải ta phản bội ngươi, là ngươi phản bội ta! Năm đó ngươi đã nói muốn cưới ta, nhưng lại quay lưng cưới người khác! Là ngươi bất nhân trước, đừng trách ta bất nghĩa!”
“Ha?” Liễu Văn Tài nói: “Vậy nên ngươi giết Diệp Trân Trân?”
Môi của Khương Nguyên Bách run run, ông nói: “Ngươi nói cái gì?”
Quý Thục Nhiên lúc đầu trong lòng căng thẳng, dường như lại suy nghĩ cẩn thận cái gì, hôm nay vừa xong, trời muốn vong bà ta, bà ta không đường có thể đi, như dứt khoát trả thù mà nói: “Đúng vậy, ta phải gả cho một người tốt hơn ngươi, nhưng phụ thân ta chỉ muốn gả ta cho một tên ăn chơi trác táng. Diệp Trân Trân mới vừa sinh Khương Lê, cơ thể không tốt, ta mua chuộc được thị nữ của Khương phủ, bỏ mấy vị thuốc vào trong thuốc của Diệp Trân Trân, Diệp Trân Trân rất nhanh đã chết. Ta thành Khương phu nhân. Liễu Văn Tài, cuối cùng thì ta lợi hại hơn ngươi nhiều!”
“Ta muốn gì, đều sẽ lấy được. Nhưng Liễu Văn Tài ngươi thì tính là cái thứ gì? Ngươi lừa gạt ta, vứt bỏ ta, sau khi Liễu gia bị thua, ngươi cho rằng ta còn có thể nhìn trúng ngươi sao? Ngươi tới tìm ta, khom lưng uốn gối lấy lòng, ta thực sự sảng khoái, nhưng mà, ta đã không còn yêu ngươi. Sự tồn tại của ngươi đối với ta mà nói, chỉ là nhắc nhở quá khứ bất kham của ta, cho nên ngươi cần phải chết, bởi vì ta chán ghét ngươi!”
Trong ánh mắt của bà ta, chậm rãi chảy ra nước mắt, nhưng mà biểu tình lại càng hung ác hơn, mang theo hận ý chua ngoa: “Liễu Văn Tài, nếu không phải ngươi, ta sẽ không trở thành dáng vẻ hiện giờ! Hết thảy của ta đều là do ngươi ban tặng! Nếu ngươi đã chết rồi, vì sao còn xuất hiện? Nếu ngươi đã chết, vậy thì không nên trở về!”
Bà ta trông điên khùng như lệ quỷ, rõ ràng trong viện này, có lẽ có quỷ hồn, mà Khương Lê đang đổ máu, trông đáng sợ nhất. Nhưng mọi người đứng ở trong viện, chỉ cảm thấy người đáng sợ nhất không phải là Khương Lê, cũng không phải là quỷ hồn giấu ở chỗ tối, mà là Quý Thục Nhiên.
Một người phải có bao nhiêu ngoan độc, mới có thể làm được chuyện như thế. Thoạt nhìn dịu dàng hiền lành, trên tay lại dính nhiều mạng người như vậy. Cố tình hại nhiều người như vậy, còn có thể làm như không có việc gì, còn có thể ngủ đến an tâm. Cẩn thận tính toán, khi Diệp Trân Trân còn sống, Quý Thục Nhiên mới chỉ là thiếu nữ chưa xuất các, khi đó, là có thể vì ích lợi của chính mình, không chút do dự hại một nữ nhân không oán không thù với mình.
Độc nhất là lòng dạ nữ nhân, ít nhất ở trên người Quý Thục Nhiên, đã được xác nhận một cách hoàn hảo.
Khương Nguyên Bách bỗng cười rộ lên.
Ông ấy cười trào phúng, không biết là đang trào phúng người khác, hay là chính mình, tiếng cười kia quanh quẩn ở trong sân, thê lương chua xót.
Ông ấy nói: “Ta vậy mà lại…bị ngươi lừa gạt đến tận bây giờ, Quý Thục Nhiên!”
Ba chữ cuối cùng, ông ấy cắn răng nói ra, mỗi một chữ đều dùng hết sức lực toàn thân, phảng phất hận không thể uống máu ăn thịt Quý Thục Nhiên.