Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Quý Thục Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Khương Nguyên Bách.
Giờ phút này bà ta rất hỗn loạn, giống như đang tỉnh táo, lại giống như là không tỉnh táo. Sợ hãi xen lẫn oán hận, khiến bà ta nói không lựa lời, chờ khi bà ta lấy lại tinh thần mới biết bản thân đã nói ra lời không nên nói.
Lời đã ra khỏi miệng, không còn đường cứu vãn. Huống hồ nói ra dưới tình huống như vậy, càng giống như là miệng nói lời thật. Trong lòng bà ta, đột nhiên sinh ra một nỗi tuyệt vọng.
Sao mọi chuyện lại biến thành như vậy? Mọi thứ hôm nay, vốn dĩ là một vở kịch, thậm chí diễn ra như thế nào còn là một tay bà ta lên kế hoạch. Đến mức hạ màn như thế nào, kết quả là gì, vốn dĩ phải là do bà ta định đoạt. Nhưng biến thành như bây giờ, thê lương trước mắt, không còn cách nào, đã vượt quá dự kiến của bà ta.
Thậm chí bà ta còn không biết nên xoay chuyển như thế nào?
Bà ta không hề tin quỷ thần, nói đến quỷ thần, vào lúc bà ta còn chưa xuất các đã lệnh người thu mua thị nữ của Diệp Trân Trân, hại chết Diệp Trân Trân, bà ta đã không còn kính sợ quỷ thần. Trên đời này, bất luận dùng thủ đoạn gì, chỉ có dựa vào chính mình mới có thể nhận được hết thảy mong muốn. Nếu mềm yếu sẽ bị người xâu xé.
Bà ta cũng không phải thiện nam tín nữ gì, nhưng cuộc sống mấy năm nay không phải vẫn tốt sao? Những người gọi là mềm yếu thiện lương đó, Diệp Trân Trân cũng được, Khương Nguyệt Nhi cũng thế, thậm chí còn tình lang trong quá khứ của bà ta, cốt nhục của bà ta đã sớm hóa thành tro bụi, chỉ có bà ta còn sống như phồn hoa gấm vóc, hạnh phúc không thôi.
Hết thảy những điều này… Sắp kết thúc rồi sao?
“Là ngươi hại chết Nguyệt Nhi của ta…” Giọng của Hồ di nương đặc biệt thảm thiết: "Là ngươi hại chết Nguyệt Nhi của ta! Ngươi còn hại chết phu nhân! Sao tâm địa của ngươi lại có thể ác độc như vậy!”
Quý Thục Nhiên quay đầu nhìn về phía Hồ di nương.
Nữ tử ngày xưa như hoa tới bây giờ, chẳng qua chỉ là một kẻ điên bị bệnh thần kinh mà thôi. Nếu Khương Nguyệt Nhi trên trời có linh, vì sao không minh oan cho mình sớm một chút? Hiện giờ Hồ di nương chẳng có gì, ngay cả so với bà ta cũng không bằng!
Trên mặt Quý Thục Nhiên hiện ra một nụ cười ác độc, bà ta nói: “Sao ngươi có thể trách ta? Là Khương Nguyệt Nhi đoản thọ! Cho dù ta không giết nàng ta, nàng ta cũng sống không được bao nhiêu tuổi! Đầu thai thành một thứ nữ có gì tốt? Chi bằng sớm đi đầu thai một lần nữa, kiếp sau vào gia đình tốt, làm đích nữ, vinh hoa phú quý hưởng không hết, ngươi nên cảm tạ ta còn không kịp!”
“Vô liêm sỉ! Vô liêm sỉ!” Khương lão phu nhân cả người phát run, bà ấy chỉ về phía Khương Nguyên Bách: "Đây là phu nhân con cưới về!”
Khương Nguyên Bách không thể trả lời được.
Ông ấy có thể nói cái gì, đúng như lời Khương lão phu nhân nói, Quý Thục Nhiên là phu nhân ông ấy tự mình chọn. Ông ấy thấy bà ta thông minh khéo léo, tựa như tri kỷ của ông ấy, thấy bà ta dịu dàng, xinh đẹp hoàn toàn trái ngược với Diệp Trân Trân. Thê tử hoàn toàn thỏa mãn sự yêu thích của ông ấy này, lại là một người xấu xí bất kham như thế. Nhân danh tình yêu, phủ đầy dơ bẩn.
Ông ấy vì nữ nhân này mà mất đi vợ cả, mất đi trưởng nữ, xa cách thứ nữ nhiều năm. Khương Nguyên Bách cảm thấy bản thân giống như kẻ ngốc, nhiều năm như vậy bị Quý Thục Nhiên đùa bỡn trong tay. Ông ấy cười lạnh nói: “Tốt, tốt lắm!”
“Lão gia.” Quý Thục Nhiên nhìn ông ấy, trong nháy mắt nước mắt trào ra, bà ta nói: “Thiếp thân có lỗi với chàng, nhưng thiếp thân thật sự yêu chàng, nhiều năm như vậy, lão gia không cảm nhận được tâm ý của thiếp thân sao?”
“Đúng vậy, nhiều năm như vậy, ngay cả tảng đá cũng nên bị biến hóa. Nhưng..." Khương Nguyên Bách mặt không biểu cảm nhìn bà ta: "Ngươi làm ta cảm thấy ghê tởm.”
Quý Thục Nhiên lại nhìn về phía Khương Ấu Dao, nói: "Ấu Dao, con nói giúp mẫu thân, con nói giúp mẫu thân đi!”
Khương Ấu Dao nhìn Quý Thục Nhiên, không nhịn được lùi về phía sau một bước, lấy góc áo của mình từ trong tay Quý Thục Nhiên ra.
Nàng ta không phải không muốn giúp Quý Thục Nhiên, nhưng Quý Thục Nhiên nói ra quá khứ, thật sự là khiến người ta nghe thấy mà giật mình. Trong lòng Khương Ấu Dao biết rõ, sau lần này, mẫu thân mình chỉ sợ là có tội lớn. Nàng ta không thể đụng vào ở lúc mấu chốt này, ít nhất hiện tại không được. Vốn dĩ Quý Thục Nhiên có tội tư thông với người khác, còn từng có nghiệt chủng. Nếu phụ thân cho rằng nàng ta cũng là cốt nhục của gian phu, liên lụy nàng ta, chỉ sợ ở Khương phủ khó có thể có chỗ đứng.
Quý Thục Nhiên luôn cảm thấy Khương Ấu Dao làm việc không đủ trầm ổn, không thể hoàn toàn phân tích lợi và hại. Lúc này đây, Khương Ấu Dao lại có thể nhanh chóng cân nhắc, lại còn đưa ra quyết định. Nhưng sự trưởng thành của nàng ta không những không thể làm Quý Thục Nhiên cảm thấy vui mừng, ngược lại còn khiến lòng nguội lạnh.
Đây là nữ nhi bà ta nâng niu trong lòng bàn tay sao?
Khương Bính Cát sớm bị biến cố đột ngột này làm cho sợ tới mức khóc lớn, nhưng lần này, Khương lão phu nhân từ trước đến nay luôn nuông chiều y không lập tức ôm y vào trong ngực an ủi. Chỉ lạnh nhạt để bà vú mang Khương Bính Cát về phòng.
Khương Lê đứng dậy.
Nàng vẫn luôn cúi thấp đầu nói chuyện, lúc này đột nhiên ngẩng đầu, mặt vô cảm, giống như lệ quỷ, bước từng bước một tới gần Xung Hư đạo trưởng. Xung Hư đạo trưởng sợ tới mức liên tục lùi về phía sau, lại ngã một cái, té ngã trên đất. Hai tay chống đỡ cơ thể chậm rãi lùi về sau.
Khương Lê không ngừng bước chân, bước từng bước về phía ông ta, Xung Hư đạo trưởng như nhìn thấy người tới lấy mạng ông ta, sợ tới mức nước mắt nước mũi giàn giụa, vô cùng chật vật, ông ta nói: “Tiểu nhân chỉ là phường kiếm cơm… Là… Là Lệ tần nương nương để tiểu nhân tới phủ trừ tà, chưa từng muốn đắc tội đại nhân, còn thỉnh các vị tỷ tỷ ca ca giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho tiểu nhân…”
Mọi người kinh ngạc nhìn ông ta.
Sao lại thế này? Lời của đạo sĩ này, nghe có vẻ giống đạo trưởng giả?
Người Khương gia hiểu ra. Ý của Xung Hư đạo trưởng là Lệ tần không phải ngẫu nhiên để ông ta tới trừ tà. Vì sao phải tới trừ tà, sợ là ngay từ đầu đã nhằm vào Khương Lê. Đạo sĩ này vốn là đạo sĩ giả, lại không ngờ hôm nay gặp phải tà ma thật. Tuy rằng tà ma này dường như vốn là người của Khương phủ, hoặc là người bị Quý Thục Nhiên hại chết.
Khương Lê đột nhiên dừng chân, cơ thể mềm như bông ngã xuống. Đồng Nhi sợ hãi kêu một tiếng, nhanh chóng chạy lên nâng Khương Lê dậy cùng với Bạch Tuyết, lại thấy hai mắt của Khương Lê nhắm nghiền, như là mất đi tri giác.
“Lão gia, cô nương ngất rồi, xin lão gia mời đại phu tới xem cho cô nương.” Đồng Nhi khóc lóc nói: “Cô nương không thể xảy ra chuyện gì nữa.”
Khương Nguyên Bách lúc này mới hồi phục tinh thần, nói: “Lấy thiệp, mau đi mời đại phu!”
Ông ấy đã mất đi một nữ nhi, không thể lại mất đi một người nữa. Huống hồ việc năm đó, vốn dĩ là ông ấy hổ thẹn với Khương Lê, hiện giờ chân tướng đã rõ, ông ấy đã không còn mặt mũi đối mặt với Khương Lê, sao có thể để Khương Lê xảy ra chuyện nữa?
Việc này mây đen tan đi, hương nến đốt trong viện cũng bị gió thổi tan đi. Gió thổi tan mây, mang theo ánh sáng khiến sân viện sáng sủa, không hề có quỷ khí dày đặc vừa rồi, như là có hỏa khí, không khí kỳ lạ bị cuốn đi. Sáng sủa lên, dường như không còn gì phải sợ hãi.
Chỉ là nhiều người không ngừng khóc thút thít.
Hồ di nương khóc, Bào Cầm cũng đang khóc. Tiếng khóc của Khương Bính Cát từ trong phòng xa xa truyền đến, Quý Thục Nhiên cũng đang khóc. Trong viện, quỷ khóc sói gào, vô cùng náo nhiệt. Nhưng không ai vì thế cảm thấy vui vẻ.
Xung Hư đạo trưởng trốn ở phía sau một gốc cây, trong lòng ông ta sợ hãi không chịu được. Ông ta không ngờ rằng trong phủ này có nhiều bí mật như vậy. Ông ta trừ tà cho rất nhiều gia đình giàu có, thứ xua đuổi kỳ thật là quỷ trong nội tâm con người. Chỉ cần những người đó tin tưởng Xung Hư đạo trưởng đã trừ bỏ lệ quỷ cho bọn họ, những người bị bọn họ hại chết đó sẽ không có cơ hội đến lấy mạng bọn họ, pháp sự này sẽ không bị sơ hở. Mặc dù là như vậy, Xung Hư đạo trưởng cũng chưa bao giờ chủ động thám thính bí mật của người khác.
Biết càng nhiều, chết càng nhanh. Hôm nay ông ta nghe được nhiều bí mật của Thủ Phụ gia như vậy, chỉ sợ cho dù ông ta có nhiều lần bảo đảm sẽ không để lộ việc này ra ngoài, cũng sẽ khó giữ được tánh mạng. Còn có… tội khi quân của ông ta.
Ông ta cần nhanh chóng rời khỏi Yến Kinh, rời khỏi Khương gia, mới có thể giữ được tánh mạng của mình.
Nơi này tạm thời không có người để ý tới Xung Hư đạo trưởng, Khương Nguyên Bách lạnh lùng phân phó người đem Quý Thục Nhiên đi trông chừng, không được ra khỏi phòng một bước. Lại theo người đi gặp đại phu, để xem là nơi nào xảy ra vấn đề. Khương Lê đã xụi lơ trên mặt đất, giọng nói không thể giải thích được kia cũng không hề xuất hiện, hẳn là đã rời đi. Tuy không biết là có rời khỏi Khương phủ hay không, về sau lại thỉnh người tới cũng không muộn.
Chuyện xảy ra hôm nay, thật sự là quá nhiều.
Hồ di nương được Bào Cầm đỡ về viện, lúc rời đi, trong tay bà ấy cầm đồ chơi của Khương Nguyệt Nhi mà Khương Lê đào ra từ bồn hoa, bước chân lảo đảo. Khương Nguyên Bách nhìn bóng lưng bà ấy, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng lại là thở dài, thu lại câu nói muốn gọi bà ấy lại.
Rốt cuộc thì ông ấy đã bạc đãi bà ấy. Làm trượng phu và phụ thân, ông ấy thật sự quá mức thất bại.
Đại phu tới xem bệnh cho Khương Lê, khi nhìn thấy Khương Lê thì hoảng sợ, miệng mũi của Khương Lê đổ máu, vô cùng dọa người. Nhưng sau khi bắt mạch cho Khương Lê lại vô cùng kỳ quái, Khương Lê không có gì không ổn, chỉ là cơ thể chảy máu suy yếu, dường như bị sợ hãi. Về nguyên nhân đổ máu lại không rõ. Tóm lại hiện tại đã dừng lại, chỉ cần uống chén thuốc bổ dưỡng cơ thể là không sao.
Nhưng một giấc ngủ này của Khương Lê, là một ngày một đêm.
Chờ tới khi nàng tỉnh lại, chỉ có Bạch Tuyết ở bên người.
Trong phòng tràn ngập hương thơm ngọt của thuốc… đã là thuốc bổ dưỡng, nên cũng ngọt ngào không quá đắng. Khương Lê ngồi dậy, Bạch Tuyết đang ngồi ngủ gật ở trước bàn, thấy Khương Lê đứng dậy, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, nói: “Cô nương! Người tỉnh rồi!”
Khương Lê nhìn bên ngoài, thế mà đã là chạng vạng, nàng nói: “Ta ngủ bao lâu?”
“Một ngày một đêm.” Bạch Tuyết lo lắng nói: “Nô tỳ còn tưởng rằng cô nương sẽ tiếp tục ngủ, trong lòng thật sự lo lắng. Lão gia tìm vài đại phu tới xem qua, đều nói không có việc gì. Cũng may cô nương đã tỉnh lại, tâm của nô tỳ có thể rơi xuống bụng rồi.”
Bạch Tuyết từ trước đến nay thành thật lại có thể nói một đoạn dài như vậy đã hiếm thấy, có thể thấy là thật sự bị dọa sợ.
Khương Lê cười cười: “Không có việc gì.” Nàng lại giấu viên thuốc sáp lúc trước ở hàm răng một lần nữa, bên trong có thuốc có thể khiến người ta hôn mê. Tuy rằng chính nàng cũng có thể làm bộ té xỉu, nhưng luôn cảm thấy diễn như vậy không khỏi quá vất vả, vẫn là lười biếng mới chân thực.
Nàng nhìn nhìn xung quanh: “Đồng Nhi đâu?”
“Đến chỗ lão phu nhân lấy đồ. Lúc cô nương ngủ, lão phu nhân và lão gia lệnh cho người đến tặng rất nhiều đồ qua đây, vải dệt thuốc bổ còn có thức ăn gì đó, lão gia còn lệnh cho người đến tặng một tráp ngân phiếu.” Bạch Tuyết nói: “Nô tỳ sợ đến ngây người.”
Sau khi hành vi phạm tội của Quý Thục Nhiên trong quá khứ bại lộ trước mặt người khác, rốt cuộc Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách sẽ cảm thấy thẹn trong lòng đối với nàng. Mấy thứ này đơn giản là đền bù cho nàng. Khương Lê nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi tiếc nuối, nếu là Khương Nhị tiểu thư thật sự nhìn thấy một màn trước mắt này, chắc hẳn sẽ thật vui vẻ. Đáng tiếc là đến khi chết, Khương Nhị tiểu thư cũng không thể nói rõ ràng uất ức của bản thân cho người Khương gia.
Có lẽ nàng có nói, chỉ là không có người tin tưởng thôi.
Chân tướng tới quá muộn, có đôi khi bỏ lỡ chính là cả đời. Khương Nguyên Bách muốn bồi thường, nhưng cả đời đều không có cơ hội. Đây là trời cao trừng phạt ông ấy.
Khương Lê đang định hỏi mấy ngày này có xảy ra chuyện gì khác không, bỗng nhiên thấy trên đầu Bạch Tuyết, cài một đóa bạch hoa. Nàng ngẩn người, duỗi tay chạm vào, nói: “Sao ngươi lại mang cái này?”
Bạch Tuyết thấy Khương Lê nhìn tới, cúi đầu xuống, ngập ngừng một chút, muốn nói cái gì lại thôi. Chân mày của Khương Lê dần dần nhíu lại, nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Hồ di nương…” Bạch Tuyết nói: “Hồ di nương không còn.”
Khương Lê trừng lớn đôi mắt, trước khi nàng té xỉu, Hồ di nương vẫn ổn. Hiện giờ chân tướng chuyện Quý Thục Nhiên đã làm năm đó đối với Khương Nguyệt Nhi đã rõ, vì sao lại không còn?
“Đêm hôm đó Hồ di nương trở lại sân, sáng sớm ngày hôm sau Bào Cầm đến, phát hiện Hồ di nương đã treo cổ, trước khi đi có để lại cho lão gia một phong thư. Sau khi lão gia nhìn xong không nói gì, nhốt mình ở trong phòng, cũng không cho ai vào.” Bạch Tuyết nói nói rồi thở dài, nói: “Khó khăn cũng vượt qua rồi, cũng thay Đại tiểu thư tìm được thủ phạm giết người rồi, sao lại nghĩ không thông chứ?”
“Bà ấy không phải là nghĩ không thông." Khương Lê nói: “Bà ấy là muốn cắt đứt đường lui của Quý Thục Nhiên.”
Hồ di nương đại khái là sợ chờ đợi. Năm đó sau khi Khương Nguyệt Nhi chết, bà ấy vẫn luôn đợi một cơ hội, cơ hội có thể báo thù. Nhiều năm như vậy, bà ấy thành kẻ điên mắc bệnh tâm thần, chuyện gì cũng làm không xong, Quý Thục Nhiên lại nhi nữ song toàn, ngồi vững đương gia chủ mẫu đại phòng. Cứ tiếp tục thế mãi sẽ làm người ta cảm thấy người tốt không tồn tại được lâu, tai họa để lại ngàn năm.
Quý Thục Nhiên giảo hoạt, Quý gia còn có Quý Ngạn Lâm, nếu Lệ tần ra tay cứu giúp, chưa chắc không thể làm cho Quý Thục Nhiên tìm được một đường sinh cơ. Cho nên Hồ di nương quyết định để việc mình chết trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết Quý Thục Nhiên. Hồ di nương và Khương Nguyệt Nhi chết làm Khương Nguyên Bách không bao giờ có thể quên được. Mà bà ấy viết một phong thư cuối cùng cho Khương Nguyên Bách, đơn giản chính là làm Quý Thục Nhiên chết nhanh hơn một chút.
Người này tuy rằng cả đời thân là di nương, lại không có bất kì thủ đoạn hậu trạch gì, ngược lại để cho nữ nhi của mình trở thành vật hi sinh cho nữ nhân khác. Đại khái đời này của bà ấy, lần đầu tiên cũng là cuối cùng dùng tâm cơ và mưu lược một lần, tới hoàn thành trận hậu trạch có một không hai này.
Khương Lê cũng không thể giải thích được cảm giác của mình. Lúc trước rõ ràng Hồ di nương đã sớm biết Diệp Trân Trân bị Quý Thục Nhiên làm hại, cuối cùng lại lựa chọn bo bo giữ mình, cái gì cũng không nói. Nếu bà ấy nói sớm, để người ta sớm phát hiện ra bộ mặt thật của Quý Thục Nhiên, Khương Nguyệt Nhi cũng sẽ không bị đưa vào nguy hiểm như vậy.
Chỉ là, trên đời làm gì có thuốc hối hận?
“Bào Cầm bên người Hồ di nương nói, đêm đó trước khi Hồ di nương đi còn nói muốn Bào Cầm cảm ơn cô nương. Đại ân của cô nương, kiếp sau nhất định báo đáp.” Bạch Tuyết nói.
“Chuyện mọi người làm không được, lại đẩy cho kiếp sau.” Khương Lê cười khổ: "Kiếp sau còn muốn trên lưng đeo nợ kiếp này, nhiều vất vả.”
Nàng nghĩ đến những lời mình đã nói với Cơ Hành, động một chút cũng là báo ơn như thế này. Thật giống với Hồ di nương?
Chỉ là khi nghĩ đến Hồ di nương, trong lòng Khương Lê vẫn cảm thấy không thoải mái.
Nàng thở dài, đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, Đồng Nhi đi từ bên ngoài vào.