Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nhìn thấy Khương Lê ngồi dậy, còn nói chuyện với Bạch Tuyết, Đồng Nhi vui mừng suýt chút nữa nhảy dựng lên, nhanh như chớp chạy đến trước mặt Khương Lê, nói: “Cô nương, người tỉnh rồi, hù chết nô tỳ… Ngày sau cô nương muốn làm cái gì, nhất định phải dặn dò một tiếng với bọn nô tỳ, đêm qua nô tỳ cả đêm chưa ngủ, chỉ sợ cô nương xảy ra chuyện gì...”
Khương Lê cười, sờ đầu nàng ấy: “Không có việc gì. Hơn nữa, ta chính là người bị quỷ bám thân, em không sợ sao?”
“Không sợ.” Đồng Nhi trả lời đúng lý hợp tình: "Cho dù có quỷ, quỷ kia muốn tới lấy mạng, cũng là hại bọn ác nhân. Cô nương là người tốt như vậy, quỷ bám thân cũng là muốn nương nhờ giải oan cho bọn họ. Cô nương làm như vậy chính là một công đức.”
Vốn dĩ là một sự kiện rất bất thường, bị tiểu nha đầu này nói, ngược lại giống như là chuyện tốt. Khương Lê dở khóc dở cười, chỉ nói: “Những lời hay đều bị em nói hết rồi.”
“Là sự thật." Đồng Nhi nói: “Tục ngữ nói không phải không báo, thời điểm chưa tới. Quý thị kia bây giờ không phải là tới lúc nên trả nợ rồi sao? Nghe nói bây giờ lão phu nhân muốn nghiêm trị Quý thị, người Quý gia tới muốn người, lão phu nhân không thả người, còn vạch trần tất cả những gièm pha mà Quý thị làm ra trước mặt Quý gia. Quý gia ban đầu còn không phục, lão gia nói muốn cho người điều tra kỹ càng, còn nói thật sự không được sẽ báo quan, hôm nay để ông ấy đại nghĩa diệt thân một phen. Quý gia vừa nghe lão gia muốn báo quan, lại không đề cập tiếp tới chuyện Quý thị về nhà nữa, xám xịt bỏ đi rồi.” Đồng Nhi vỗ ngực: “Lúc ấy cô nương ngủ không nhìn thấy, nhưng nô tỳ chính mắt nhìn thấy, thật sự quá hả giận!”
“Quý gia sao có mặt làm ra chuyện này.” Bạch Tuyết khinh thường: "Hại chết nhiều người như vậy, còn muốn đón Quý thị về nhà, coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra? Cho dù chuyện như vậy xảy ra ở trong nhà dân chúng như chúng ta, cũng phải đền mạng.”
“Đúng vậy.” Đồng Nhi nói: “Thật cho rằng có người trong cung thì không làm gì được Quý gia bọn họ sao?”
Khương Lê nhìn Đồng Nhi, cảm thấy lời nói này của nàng ấy có ý gì đó, hỏi: “Làm sao?”
“Cho dù nhà bọn họ có vị nương nương trong cung, bây giờ nói không chừng tự thân khó bảo toàn.” Đồng Nhi nói: “Đồ bỏ đi Xung Hư đạo trưởng kia không phải đã thừa nhận mình là kẻ lừa đảo trước mặt mọi người trong phủ sao. Lúc sau còn muốn chạy, sau đó người của chúng ta tìm được ông ta trốn ở một khách điếm Yến Kinh, còn chưa kịp ra khỏi thành. Lão gia đã trói ông ta lại, còn chưa đưa đến Kinh Triệu Duẫn, hôm nay gặp Hoàng Thượng, không biết nói gì với Hoàng Thượng. Nô tỳ đoán, chuyện này lớn như vậy, Xung Hư đạo trưởng này cũng phạm vào tội khi quân, lão gia khẳng định sẽ không giúp đỡ giấu. Nếu Hoàng Thượng biết có người lừa gạt mình, nhất định sẽ tức giận. Lệ tần ít nhiều gì cũng có liên quan, rốt cuộc hai lần đều “cứu” mạng của Lệ tần.”
Đồng Nhi chế nhạo nói, người trong phòng đều nghe ra được lời nói trào phúng của nàng ấy. Khương Lê chọc chọc đầu của nàng ấy: “Em cứ bỡn cợt đi.”
“Tóm lại, lúc này bọn họ là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo. Lão phu nhân còn không biết xử trí Quý thị như thế nào, nhưng mà cô nương có biết không, Khương Ấu Dao làm người thật sự quá ghê tởm. Khương Bính Cát còn cầu tình vì Quý thị, Tam tiểu thư không liếc mắt đi xem Quý thị một cái, đừng nói đi nhìn, thậm chí còn chưa nhắc đến một câu. Giống như nói ra tên Quý thị sẽ ô uế miệng nàng ta, tuy rằng Quý thị ác độc, nhưng đối với Tam tiểu thư thì cũng không tệ lắm, đây còn là mẫu tử thân sinh, chút tình cảm này, ngay cả người ngoài cũng không bằng.”
Khương Lê nở nụ cười rất nhạt: “Ngày thường Quý Thục Nhiên đối xử với người khác lạnh nhạt, Khương Ấu Dao mưa dầm thấm đất, tự nhiên cũng dưỡng thành tính tình ích kỷ. Khương Ấu Dao làm như vậy, tất cả đều là do một tay Quý Thục Nhiên dạy dỗ mà thành. Không ngoài ý muốn.”
Đồng Nhi chép miệng, nghĩ tới cái gì đó, hỏi Khương Lê: “Cô nương cho rằng lần này bọn họ sẽ xử trí Quý thị thế nào?”
“Tư thông, giết hại nữ quyến, giết hại con nối dõi, hãm hại đích nữ, bất luận lấy ra một tội nào đi chăng nữa, Quý Thục Nhiên đều không có đường sống. Cho nên." Khương Lê rũ mắt: "Cũng nên tới lúc bà ta đền mạng rồi.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết đều im lặng.
Sau một lúc lâu, Bạch Tuyết hỏi: “Lão gia sẽ xử tử Quý thị sao?”
“Sẽ. Có điều sẽ vì bà ta mà che giấu một chút. Tìm một tội danh khác, như vậy thể diện của Quý gia cũng đẹp mắt chút.”
“Vậy nỗi oan cô nương làm hại bà ta sinh non còn có thể rửa sạch sao?” Đồng Nhi hỏi: "Năm đó rõ ràng chính là Quý thị tính kế cô nương, kết quả vô cớ làm hại cô nương chậm trễ nhiều năm như vậy.”
“Đồng Nhi, có một số việc, là không có kết quả.” Khương Lê nói: “Nếu muốn thay ta rửa sạch tội danh, chuyện Quý Thục Nhiên tư thông với người khác thậm chí còn mang thai đều sẽ bị phát hiện. Đây là chuyện xấu của Khương gia, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Khương gia vì đại cục, không thể vì ta làm ra chuyện này. Bọn họ chỉ biết lén lút bồi thường ta.”
“Cô nương thật sự quá oan ức rồi.” Bạch Tuyết lắc đầu, nàng ấy biết lời Khương Lê nói là thật, nhưng tâm lý vẫn vì Khương Lê mà thấy bất bình.
“Trên đời có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ.” Khương Lê nói: “Có chuyện có thể thực hiện, cũng có một số chuyện chỉ có thể âm thầm chịu đựng, ít nhất hiện tại có thể để Quý Thục Nhiên đền mạng đã là rất tốt rồi. Hơn nữa, không chỉ có như vậy.”
“Có ý gì?” Đồng Nhi hỏi.
“Khương Ấu Dao và Khương Bính Cát sau này, sợ là sẽ khó có thể có được sự yêu thích của Khương Nguyên Bách.” Chỉ cần nhìn đến Khương Ấu Dao và Khương Bính Cát, Khương Nguyên Bách sẽ nghĩ đến Quý Thục Nhiên, nghĩ đến nghiệt chủng kia, thậm chí nghĩ đến Khương Nguyệt Nhi vô tội chết thảm. Tuy rằng nói không thể giận chó đánh mèo, nhưng Khương Nguyên Bách là người thường không phải thánh nhân, ở trong hậu trạch bị Quý Thục Nhiên lừa gạt che giấu lâu như vậy, tự tôn của ông ấy đã không còn sót lại chút gì.
Không nói đến Khương Bính Cát, lấy tính tình của Khương Ấu Dao, không hiểu được ẩn nhẫn, rất nhanh sẽ sinh lòng oán hận với Khương Nguyên Bách, không có Quý Thục Nhiên ở phía sau, Khương Lê nghĩ dù thế nào, cuối con đường mà Khương Ấu Dao đi, sẽ không phải là một nơi tốt đẹp gì.
Tuy nhiên, nàng cũng không có lòng tốt nhắc nhở nàng ta.
Nói chuyện với Đồng Nhi, Bạch Tuyết một lúc, Đồng Nhi và Bạch Tuyết sợ làm chậm trễ việc Khương Lê nghỉ ngơi nên đã bẩm báo với Khương lão phu nhân một tiếng, ngày mai lại sắp xếp gặp mấy người Khương lão phu nhân.
Chờ Đồng Nhi đi rồi, Khương Lê ngồi dựa lưng, cân nhắc lại một lần những chuyện đã xảy ra nhiều ngày qua, xác nhận không có sai lầm gì.
Tuy nhiên vị cao thủ khẩu kỹ mà Triệu Kha tìm tới kia, so với tưởng tượng của nàng còn tốt hơn. Mà những ảo thuật nhìn giống sương đen cùng với gió vô cớ thổi tới đó, người giấy nhảy lên, đều không phải là việc Xung Hư đạo trưởng làm, chắc hẳn cũng là vị cao nhân kia thuận tay làm. Cũng đúng là bởi vì những ảo thuật này làm lòng người sợ hãi, mới có thể ở trong tình cảnh khi đó, tin tưởng chuyện “Có quỷ” mà không nghi ngờ.
Kỳ thật làm như vậy hơi mạo hiểm, bởi vì chính Khương Lê, từ nay về sau sẽ bị gánh một quá khứ “Quỷ bám thân”. Nếu truyền ra, mọi người sẽ trốn tránh nàng. Nhưng việc này tạm thời ngoại trừ Khương gia thì không có ai biết, chắc hẳn Khương lão phu nhân sẽ cho người lo liệu mọi chuyện, sẽ không có người tiết lộ.
Khương Lê là bất đắc dĩ phải làm như vậy, sai lầm mà Quý Thục Nhiên phạm phải thật sự là quá nhiều. Muốn nói rõ ràng từng chuyện một thật sự lãng phí rất nhiều thời gian.
Mà nàng không có quá nhiều thời gian dành cho nội trạch Khương gia, không biết khi nào Công chúa Vĩnh Ninh sẽ ra tay với nàng, Thẩm Ngọc Dung còn đang từng bước thăng chức, lại có Thành Vương như hổ rình mồi.
Tinh lực của nàng phải dùng vào những người khó đối phó hơn.
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa sổ có tiếng gõ cửa “Cộc cộc”.
Khương Lê đi qua, mở cửa sổ ra, Triệu Kha đứng ở bên ngoài.
“Ta không có thổi còi.” Khương Lê nói.
Triệu Kha dường như bị lời nói của nàng làm cho nghẹn một chút, nói: “Đại nhân bảo thuộc hạ chuyển lời đến cho Nhị tiểu thư.”
Cơ Hành?
Khương Lê nói: “Chuyện gì?”
“Sau giờ ngọ ngày mai ở Diệp gia, đại nhân đợi người.”
Khương Lê nghe vậy, kinh ngạc nói: “Diệp gia?”
Diệp gia chính là chỗ của Diệp Thế Kiệt, sao Cơ Hành lại chạy đến chỗ của Diệp Thế Kiệt? Hắn sẽ không kéo Diệp Thế Kiệt lên thuyền tặc này của mình chứ, nghĩ đến đây, thần sắc của Khương Lê cũng nghiêm túc vài phần: “Sao Diệp Thế Kiệt lại ở cùng chủ tử nhà ngươi?”
Triệu Kha: “…”
Sao Khương Nhị tiểu thư phải lộ ra vẻ mặt ghét bỏ như vậy? Như thể đại nhân nhà mình là thứ gì đó dính nhớp ném không bỏ được vậy? Cho dù Diệp Thế Kiệt thật sự làm việc vì đại nhân, cũng nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng, đây là phản ứng gì?
Hắn ta nói: “Không phải, chắc là do ở Diệp gia sẽ thuận tiện mà thôi.”
Khương Lê: “Hắn coi Diệp gia cũng như Khương gia?”
Triệu Kha: “...Có lẽ.”
Khương Lê bực mình, Cơ Hành thật đúng là vô pháp vô thiên tùy hứng làm bậy. Hắn có thể ra vào Khương gia như chỗ không người, tự nhiên cũng có thể như thế ở Diệp gia. Nhưng nếu Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Dục biết, không biết sẽ có suy nghĩ gì.
“Rốt cuộc đại nhân nhà ngươi có chuyện gì muốn tìm ta?” Khương Lê hỏi: “Nếu có chính sự, có thể để ngươi nhắn. Hiện giờ trên người ta có không ít kiện cáo, rất nhiều người nhìn chằm chằm ta, không nên đưa phiền toái cho đại nhân nhà ngươi.”
Triệu Kha: “…”
Tuy rằng Khương Nhị tiểu thư nói nghiêm túc, có vẻ là sự thật, nhưng mà hắn ta rõ ràng có thể nhìn ra được ẩn ý trong lời của Khương Nhị tiểu thư... không có việc gì thì không cần quấy rầy nàng.
"Chuyện Xung Hư đạo trưởng, thay ta cảm ơn đại nhân các ngươi.” Khương Lê cũng cảm thấy lời nói vừa rồi của mình hơi quá đáng, dừng một chút, lại bổ sung nói: “Đợi khi rảnh rỗi, tất nhiên ta sẽ tự mình tới cửa thăm hỏi đại nhân nhà ngươi.”
“Đại nhân mời Nhị tiểu thư đi Diệp gia, không phải là để nghe Nhị tiểu thư nói lời cảm tạ.” Triệu Kha cảm thấy vẫn nên giải thích một chút cho chủ tử nhà mình, hắn ta nói: “Đại nhân muốn cho Nhị tiểu thư làm quen một người.”
Khương Lê giật mình: “Người nào.”
"Đệ nhất thần y Bắc Yến." Triệu Kha nói: “Có lẽ có thể trị được cho Tiết Huyện thừa.”