Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Gặp Khương Ấu Giao, lại gặp Khương Cảnh Duệ, lúc này Khương Lê mất rất nhiều thì giờ để tìm hiểu kĩ càng đường đi lối lại của Khương phủ.
Cốt lõi Khương gia thâm hậu, phủ đệ cũng rất lớn, cũng may trí nhớ của Khương Lê khá tốt. Hơn nữa hồi còn ở Đồng Hương, tuy phủ đệ nhỏ, nhưng nàng rất thích đi theo Tiết Hoài Viễn ra bên ngoài xử lý công vụ, nàng đã chu du qua khắp các ngõ ngách của Đồng Hương, là người nhận biết các tuyến đường cực giỏi.
Mấy ngày kế tiếp, mọi người vẫn bình an vô sự khác với dự đoán. Ngoại trừ mỗi ngày đều nhìn thấy Hương Xảo ở trước mặt xu nịnh lấy lòng và Vân Song Nghĩa vênh mặt hất hàm sai khiến, còn lại không xảy ra chuyện gì đặc biệt. Kỳ lạ thay, dù là Khương lão phu nhân, hay nhị phòng và tam phòng, ngoài ngày kia ngẫu nhiên gặp được, không một ai chủ động đến tìm Khương Lê, kể cả phụ thân Khương Nguyên Bách của Khương Lê, thể diện ngoài mặt gì đấy cũng không cần. Khương Lê ở Khương gia, giống như một người không quan trọng gì, dường như đón nàng trở về, chính là lạnh nhạt vứt một bên, bẵng đi một thời gian, đã hoàn toàn bị người ta vứt ra sau đầu.
Không, còn chẳng cần một thời gian, hiện tại đã như vậy rồi.
Người khác không cho nàng mặt mũi, Khương Lê cũng không vội mặt nóng dán mông lạnh*, coi như không biết chuyện này, không chủ động đến gặp lão phu nhân, ngày thường ăn cơm cũng nhờ Đồng Nhi bưng về Phương Phỉ Uyển cho mình, giống như chính là nhắm mắt làm ngơ.
*Một người khi được người khác nồng nhiệt bắt chuyện cũng chỉ lạnh nhạt, hờ hững.
Nhưng chẳng có mâu thuẫn nào vì không để mắt tới mà tự biến mất, lúc này tĩnh lặng, cũng là để chuẩn bị cho sau này không tĩnh lặng.
Sáng sớm hôm nay, mưa tạnh trời lại sáng, tiết trời hiếm khi mát mẻ, khác hẳn với cái nóng oi bức trước kia. Khương Lê dùng bữa sáng xong, sau đó nói với Hương Xảo, định bụng sẽ ra ngoài một chuyến.
Vân Song Nghĩa đứng xa hơn, bất động thanh sắc nghe Hương Xảo hỏi Khương Lê: “Nhị tiểu thư, sao đột nhiên lại muốn ra ngoài thế?”
“Ta hồi phủ đã nửa tháng, cả ngày đều ở lì trong phủ, buồn chán lắm. Thành Yến Kinh mấy năm nay ra sao, ta cũng không biết, chỉ muốn ra ngoài dạo chơi một lúc thôi.” Không chờ Hương Xảo đáp, nàng nói tiếp: “Huống hồ mấy ngày nữa là lễ cập kê của tam muội, ta đâu thể đến tay không được.”
Hương Xảo đảo mắt, hỏi: “Cô nương đây là muốn đi chọn lễ vật cho lễ cập kê của tam tiểu thư sao?”
“Đúng vậy.” Khương Lê cười nói: “Với cả thuận tiện xem thử coi có gì mới mẻ không?”
Thâm tâm Hương Xảo lập tức ngứa ngáy, Khương Lê ra ngoài mua đồ, nếu cô nàng cũng đi theo, không chừng sẽ được ban chút thưởng. Lại nói, tuy nhị tiểu thư lớn lên ở am ni cô, nhưng lại là người rất rộng lượng. Chẳng biết là do ngốc hay học theo thói tiêu tiền như nước của phu nhân quá cố Diệp Trân Trân, ngày thường ban thưởng cực kỳ phong phú. Mới chỉ ở bên cạnh Khương Lê có một tháng, số trang sức mà Hương Xảo được ban cho đã sắp bằng con số của một năm trước kia.
Cô nàng cố tình hỏi: “Nhị tiểu thư, mấy ngày nay người chi tiêu cũng không ít…”
“Bạc tổ mẫu cho ta vẫn chưa tiêu mà.” Khương Lê ngắt lời cô nàng, cười nói: “Cũng đủ để mua vài món tạm ổn.”
Hương Xảo nghĩ, cũng đúng, Khương Lê ban thưởng cho cô nàng toàn là trang sức, nhưng bạc vẫn chưa động. Thật ra bạc nào có trân quý bằng trang sức? Chẳng qua Hương Xảo chắc chắn sẽ không tự động cắt đứt đường tiền tài của mình, nghĩ đến việc hôm nay không chừng còn vớt được vàng, lập tức nuốt lời nói định khuyên Khương Lê, chỉ nói: “Nếu đã vậy, nô tỳ cùng nhị tiểu thư ra cửa xem thử, trước kia nô tỳ từng ra ngoài với tam tiểu thư, tìm được vài cửa hàng khá tốt ở Yến Kinh.”
Vân Song Nghĩa có chút bất mãn với phản ứng của Hương Xảo, Khương Lê lên tiếng, đáp: “Vậy được, Đồng Nhi cũng đi cùng nhé, làm phiền Hương Xảo tỷ tỷ.”
Một lần nữa cố ý vô tình xem nhẹ Vân Song Nghĩa.
Hai nha hoàn đã đủ, Vân Song Nghĩa dĩ nhiên sẽ không đi theo. Tuy ngay từ đầu Vân Song Nghĩa không có ý định thuận theo vị nhị tiểu thư này, nhưng hành động lúc này của Khương Lê dường như đã thể hiện rõ một chuyện: Khương Lê không thích Vân Song Nghĩa.
Chờ Khương Lê và Hương Xảo ra ngoài, Vân Song Nghĩa oán hận phỉ nhổ, quay người đi đến Thục Tú Uyển của Quý Thục Nhiên.
Lúc Khương Lê ra cửa, người gác cổng có chút khẩn trương, may mà Hương Xảo đã nhìn thành quen, thân thiện hàn huyên mấy câu với người gác cổng, rồi gọi hai hộ vệ lái xe ngựa của Khương gia ra khỏi cửa.
Có lẽ cảm thấy Khương Lê không được coi trọng, cho nên hộ vệ ít đến đáng thương, vừa hay Khương Lê cũng không muốn nhiều người.
Ra khỏi cửa lớn Khương phủ, Đồng Nhi thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày nay nàng ấy ở Khương phủ ngột ngạt không chịu nổi, sợ gây phiền phức cho Khương Lê, mỗi ngày đều cẩn thận đến không thể cẩn thận hơn, cuộc sống như đi trên băng mỏng. Vừa ra khỏi cửa, nhất thời cảm thấy Hương Xảo lúc nào cũng nhìn không thuận mắt coi bộ cũng không khó ưa cho lắm.
Hương Xảo không úp úp mở mở, ra tới cửa liền nói: “Nhị tiểu thư, nô tỳ biết cửa hàng trang sức tốt nhất ở Yến Kinh chính là Cát Tường Lâu.”
“Vậy thì đến Cát Tường Lâu đi.” Khương Lê rất dễ nói chuyện.
Thật ra nhà tổ mẫu của Khương Lê, tức Diệp gia lập nghiệp bằng kinh doanh trang sức, tuy không so được với Cát Tường Lâu quý giá, nhưng lại ăn tiền ở chỗ số lượng nhiều. Sau này sản nghiệp của Diệp gia càng ngày càng phát triển, mảng trang sức không còn được coi trọng nữa.
Đến Cát Tường Lâu, tiểu nhị của Cát Tường Lâu vừa thấy Hương Xảo tới, thân thiện chào hỏi Hương Xảo, nhưng khi nhìn sang Khương Lê bên cạnh cô nàng, ngẩn người, buột miệng thốt ra: “Vị quý nhân này…”
Trước đây Hương Xảo luôn đi cùng Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Giao, hôm nay một mình Hương Xảo lại đi theo một người có vẻ ngoài tiểu thư. Vị cô nương này rõ là ngồi trong xe ngựa của Khương gia, bề ngoài lại cực kỳ xa lạ, tiểu nhị nói thầm trong lòng, nếu không phải thứ nữ Khương gia, chẳng lẽ là vị thân thích nào đó của Khương gia.
Đang nghĩ thế, lại thấy Hương Xảo lộ ra biểu cảm kỳ quái, chần chờ một lúc, rồi mới khó khăn mở miệng: “Đây là nhị tiểu thư trong phủ của bọn ta.”
Tiểu nhị vừa mới nghe tên nhị tiểu thư, chưa kịp phản ứng, trên mặt vẫn là nụ cười nhiệt tình, buồn bực hỏi Khương gia có nhị tiểu thư hồi nào. Đến khi nhìn thấy mặt của Khương Lê, đột nhiên phản ứng, thiếu chút nữa thì bị nước miếng của chính mình làm sặc.
Nhị tiểu thư? Vị nhị tiểu thư Khương gia đầu độc kế mẫu và huynh trưởng, bị đưa vào am ni cô tu thân dưỡng tính!
Không có dung mạo dữ tợn như lời đồn, sát khí rào rạt, cũng không chanh chua như tưởng tượng, hung ác hiếu chiến. Nữ hài tử trước mặt, váy lụa xanh nhạt, tiểu sam xanh ngọc, trang điểm đơn giản, đang khe khẽ nghiêng đầu nhìn gã, dường như cảm thấy gã rất thú vị, khóe môi vẫn luôn mỉm cười.
Trong trắng ôn hòa, xinh đẹp duyên dáng, rõ ràng là Ngọc Đồng Tiên Nữ theo hầu Bồ Tát.
Mẹ ơi, sao có thể là nhị tiểu thư của Khương gia cơ chứ?
Tiểu nhị chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng mơ hồ, cảnh vật xung quanh xoay mòng mòng không rõ. Đồng Nhi nhíu mày, tức giận nói: “Tiểu ca, không định mời khách vào à?”
Tiểu nhị lập tức hồi thần, luôn mồm nói xin lỗi, rồi lại liếc trộm Khương Lê, thấy Khương Lê dịu dàng cười tươi, dáng vẻ cũng không hề nổi giận, đầu óc vốn đang tỉnh táo, nháy mắt có chút ngẩn ngơ.
Gã vừa mời mấy người vào trong, vừa nghĩ, sao hôm nay khách nhân không nhiều lắm, trước mắt trong sảnh một người cũng không có. Nếu không, để mấy khách nhân đó nhìn thử, dáng vẻ sau khi trưởng thành của Khương nhị tiểu thư độc ác, ắt hẳn không chỉ một mình gã giật mình!
Đoàn người Khương Lê tiến vào Cát Tường Lâu, cách Cát Tường Lâu không xa, một tòa nhà mái hiên nguy nga lộng lẫy sừng sững ở đó, huy hoàng tráng lệ, mang âm hưởng cổ tích.
Trên lầu có hai người đang ngồi cạnh cửa sổ, một người mở miệng nói: “Ngươi xem, người của Khương gia.”
Đối diện, một bàn tay cầm ấm trà lên nhẹ nhàng rót ra tách, khớp xương tay rõ ràng nom còn trắng hơn cả ấm trà kia mấy phần.
“Ồ.” Giọng điệu mang theo vài phần lười nhác hứng thú: “Là người quen.”