Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong Cát Tường Lâu, ba người Khương Lê còn đang chọn trang sức.
Không biết có phải do e ngại "tiếng xấu" của Khương Lê hay không mà chưởng quần và tiểu nhị đều là nâng cao tinh thần đến mười hai vạn phần để ứng phó với Khương Lê. Hôm nay tình cờ lại không có khách nhân nào khác, chưởng quầy gần như đem tất cả trang sức mới ra để cho Khương Lê chọn lựa.
Hương Xảo cứ nghĩ Khương Lê muốn chọn quà cho Khương Ấu Giao, đừng nói là tận tâm, không chừng còn âm thầm hãm hại nữa. Không ngờ Khương Lê lại thật sự nghiêm túc chọn lựa, thậm chí hào phóng mua một đội đầu mão phượng đính ngọc lục bảo đỏ, bộ đội đầu này những ba trăm lượng bạc.
Hộp bạc mà Khương lão phu nhân đưa cho Khương Lê, cả thảy cũng chỉ có bốn trăm lượng. Mua bộ đội đầu này, cũng chỉ còn một trăm lượng bạc.
Nhưng nhìn Khương Lê lại chẳng có vẻ xót của gì cả, Hương Xảo cảm thấy, mình thật sự không biết vị nhị tiểu thư này rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.
Chưởng quầy với tiểu nhị vốn nơm nớp lo sợ, ai mà ngờ từ đầu tới cuối Khương Lê lại không gây khó dễ cho bọn họ, thậm chí so với các tiểu thư quyền quý khác ở Yến Kinh còn hiền hòa hơn, thật không thể tưởng tượng nổi.
Mua bộ đội đầu này xong, số bạc còn lại cũng không đủ để mua các loại trang sức khác của Cát Tường Lâu. Chờ ba người Khương Lê ra khỏi cửa, đang định đi về phía xe ngựa. Đồng Nhi đột nhiên chỉ vào một hiệu cầm đồ cách đó không xa nói với Khương Lê: "Cô nương, khi trước nô tỳ rời kinh, nô tỳ đã cầm ngọc bội mà nương cho trước khi qua đời ở đây, nô tỳ đến đi xem một chút, xem khối ngọc bội kia có còn ở đó hay không, nếu là vẫn còn, nô tỳ cũng muốn chuộc lại.
Khương Lê nhanh chóng nói: "Ngươi đi đi." Rồi đưa số bạc còn lại cho Đồng Nhi: "Dùng cái này.”
Đồng Nhi không từ chối được, đành cầm bạc đi đến hiệu cầm đồ. Chỉ còn lại Hương Xảo ngơ ngác nhìn Khương Lê, Khương Lê đối xử với hạ nhân thật sự quá tốt, ngay cả cô nàng cũng nhận được rất nhiều lợi ích ở Khương Lê, thật lòng thật dạ mà nói, có chủ tử như vậy, so với đi theo tam tiểu thư hay là Quý Thục Nhiên còn tốt hơn nhiều. Trong lòng Hương Xảo có hơi tiếc nuối, nếu như Khương Lê không phải nhị tiểu thư Khương gia, nhất định sẽ bị Quý Thục Nhiên hãm hại thê thảm, cô nàng nguyện ý đi theo vị chủ tử này, nhất định dễ sống hơn nhiều.
Ba người bọn họ đứng trước cửa Cát Tường lâu đều đã bị hai người ngồi bên cửa sổ của Vọng Tiên lâu nhìn thấy.
Hai người ngồi trước bàn gỗ Hoàng Lê, một người mày rậm mắt to, viền áo giáp màu đen thêu dải lụa màu vàng, hình như là người của quân ngũ, động tác rót trà thô kệch lại vô cùng hào sảng. Hắn nói vu vơ: "Đó là vị tiểu thư nào của Khương gia? Sao lại đến tiệm cầm đồ?”
Một lát sau, người đối diện chậm rãi đáp: "Thứ hai.”
Quân sĩ áo giáp chép miệng, đột nhiên nghĩ ra: "Khương nhị tiểu thư? Trưởng nữ của Khương Nguyên Bách gần đây mới hồi kinh? Là ác nữ giết mẹ giết đệ? Đại gia, không phải chứ?!”
Hai người đứng trước Cát Tường lâu, người kia ăn mặc như nha hoàn thì khỏi nói, người còn lại dáng người thanh mảnh, liễu yếu đào tơ. Tên quân sĩ mặc áo giáp này có thị lực khá tốt, cũng nhìn được đại khái dáng vẻ của Khương nhị tiểu thư, miệng lẩm bẩm nói: "Nhìn đáng thương như vậy, đây là Khương nhị tiểu thư ư? Khổng Lục ta xem người chưa từng chỉ nhìn qua bề ngoài, chắc là ngươi nhận sai người, hoặc là tiểu cô nương này căn bản không có làm loại chuyện đó!”
Người đối diện không để ý tới hắn.
Khổng Lục thấy bằng hữu không để ý hắn, lại hỏi thêm một câu: "... Thật à?
Người đối diện vẫn không để ý, Khổng Lục hiểu ngay, đây chính là sự thật. Hắn nói: "Mẹ nó, thật đúng là nhìn người không thể nhìn mặt. Chỉ là, sao ngươi biết đây là Khương nhị tiểu thư, ngươi gặp rồi à?”
Người đối diện đáp: "Từng gặp.”
Khổng Lục lắc đầu: "Lời đồn đúng là không thể tin, tất cả đều nói Khương nhị tiểu thư này vô cùng xấu xí, ta thấy dáng vẻ rất đẹp, trong trẻo thanh tú, đúng không?"
"Vô vị."
Khổng Lục nghẹn lời: "Vậy Khương tam tiểu thư thì sao? Khương tam tiểu thư nhìn rất lanh lợi nhỉ?
“Dung tục.”
“Đó chính là đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh, ngươi phải thừa nhận nàng ấy đẹp!"
“Đẹp?” Ngữ khí người đối diện bỗng lạnh băng: "Ngươi bảo ta đánh giá một...người chết?"
Vừa nói vừa nhìn về phía Khổng Lục ở đối diện.
Nam nhân trẻ tuổi này mặc áo bào đỏ thẫm, cổ áo thêu bướm phượng vàng đen, gương mặt vô cùng yêu mị. Hắn có một đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi nhướng lên, hắn có khí chất cao ngạo, nhưng bởi vì khóe mắt có một nốt ruồi đỏ, khiến cho khí chất hắn cao ngạo hơn, cũng vừa phong tình vừa lãnh đạm.
Mà môi của hắn mỏng, lại đỏ tươi, da lại quá trắng, vì thế ngũ quan sắc sảo vô cùng rõ ràng. Sự diễm lệ của nam nhân trẻ tuổi này muốn giấu cũng chẳng dấu nổi, nhưng khí chất của hắn lại lãnh đạm, ngay cả khi hứng thú thoạt nhìn cũng có hơi lạnh lùng.
Khổng Lục nhìn thấy thì cảm thấy nghẹn họng.
Không thể không cảm thán người đối diện thực sự là người có tư cách soi mói mỹ nhân khắp thế gian, bởi vì diện mạo này đủ để khiến hắn có tư cách làm lơ các mỹ nhân trong thiên hạ.
Đây chính là Túc Quốc Công Cơ Hành.
“Thôi, không nhắc đến nữ nhân nữa”. Khổng Lục gãi gãi đầu: "Gần đây Hữu tướng càng lúc càng lộng hành, đã âm thầm lôi kéo Trạng Nguyên Thẩm Ngọc Dung năm ngoái. Thẩm Ngọc Dung vẫn còn đang chờ đợi, nếu có thể lôi kéo Thẩm Ngọc Dung thì thế lực của Hữu tướng và Khương gia trong triều cũng sẽ không phân cao thấp.”
“Vậy ngươi giúp Hữu tướng đi." Ngữ khí Cơ Hành rất dịu dàng: “Để Trạng Nguyên bị ông ta lôi kéo.”
“Mấy ngày nữa là lễ cập kê của Khương gia tam tiểu thư, ta thấy Thẩm gia muốn phái người đi dò hỏi Khương Nguyên Bách.”
Cơ Hành nói: "Thẩm Ngọc Dung được Hồng Hiếu Đế coi trọng, Khương Nguyên Bách và Hữu Tướng tranh nhau lôi kéo hắn. Chỉ là." Khóe môi hắn cong cong: "Hắn lại không thể bị Khương gia lôi kéo.”
“Ta biết rồi. " Khổng Lục hiểu ý: “Cuộc sống sau này của Khương gia gặp phiền toái rồi.”
“Đáng thương thật.” Cơ Hành nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Khổng Lục bỗng cảm thấy sởn gai ốc, hắn biết, người đối diện này, sẽ không thật lòng cảm thấy đáng thương cho ai, ngược lại, bị hắn nói là đáng thương, sao cùng nhất định rất đáng thương.
Có lẽ là buồn cho tương lai của Khương gia, khiến Khổng Lục nhìn về phía bóng người đứng trước Cát Tường lâu, trong lòng có hơi muộn phiền. Hắn nói: "Ngươi nói xem Khương gia nhị tiểu thư có tướng mạo thanh thuần động lòng người như vậy, chuyện giết mẫu thân giết đệ đệ kia, không chừng là hiểu lầm, có lẽ nàng chưa từng làm chuyện này.”
“Không." Ngoài dự đoán, Cơ Hành lại nói tiếp: "Với tướng mạo của vị Khương nhị tiểu thư này, tuyệt đối có thể làm ra chuyện giết mẫu thân giết đệ đệ.”
Khổng Lục trợn mắt một cái, không nói lời nào.
--LỜI CỦA TÁC GIẢ--
Cơ mỹ nhân: Luận nhan sắc lão tử đệ nhất thiên hạ, không phân nam nữ.╭(╯^╰)╮
(Hết chương )