Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê không biết mọi hành động của nàng trước Cát Tường Lâu, đều bị người bên ngoài chứng kiến tất cả. Đồng Nhi trở về từ cửa hiệu cầm đồ, lắc đầu nói với nàng: “Khối ngọc kia đã bị người ta chuộc đi trước khi nô tỳ đến rồi, nhưng nô tỳ lại phát hiện một cái ngọc bội khác rất đẹp trong tiệm, nên lập tức mua về cho tiểu thư.” Nói rồi nàng ấy mở lòng bàn tay ra.
Bản thân Hương Xảo ở một nơi như Khương phủ đã thấy qua rất nhiều đồ tốt rồi, miếng ngọc bội trong tay Đồng Nhi đem so ra thì chất lượng của nó thực sự chẳng có gì xuất sắc cả. Nếu nói có chỗ nào đặc biệt, thì chính là trên thân ngọc có khắc một con báo mập, giống ngoài y đúc, sống động như thật vậy.
Hương Xảo chỉ thoáng một chút rồi dời mắt, trái với Khương Lê nhìn chuyên chú, nàng nhận lấy ngọc bội, yêu thích không rời tay, bảo Đồng Nhi: “Đúng thật là rất đẹp.”
“Nô tỳ biết cô nương nhất định sẽ thích mà, cô nương thích thì giữ lấy đi.”
Hương Xảo thấy Khương Lê không từ chối nhận ngọc, lòng thầm chế giễu, suy cho cùng Khương Lê vẫn chỉ là hạng quê mùa khờ khạo sống trên núi tám năm thôi, một món đồ rách nát như vậy cũng thích.
Lúc bọn họ trở về Phương Phỉ Uyển của Khương Phủ, sắc trời đã tối muộn. Hương Xảo nhanh như chớp mất dạng lúc nào không biết, Khương Lê biết rõ, chắc chắn cô nàng đã về Thục Tú Uyển báo cáo cho Quý Thục Nhiên.
Đồng Nhi thấy trong phòng cuối cùng không còn ai nữa, nàng ấy đóng cửa, rót cho Khương Lê một chén trà nóng, nhẹ giọng hỏi: “Cô nương, vì sao đột nhiên người muốn nô tỳ chuộc lại miếng ngọc bội này vậy? Ngọc bội này là của ai, nó có gì đặc biệt vậy ạ?”
Đồng Nhi và Khương Lê sống nương tựa nhau tám năm trên núi Thanh Thành, hai người họ tuy là chủ tớ nhưng mối quan hệ lại hơn hẳn chủ tớ, tất cả mọi chuyện của Khương Lê, Đồng Nhi đều tỏ tường rành mạch, chỉ là không biết từ lúc nào, nàng ấy đã không còn hiểu nổi dụng ý của Khương Lê trong một vài chuyện nữa.
Điển hình như chuyện trước mắt này, hôm nay trước lúc ra ngoài, Khương Lê đã căn dặn nàng ấy, nhất định phải giúp mình chuộc một miếng ngọc bội về, mấy lời nàng ấy nói ở Cát Tường Lâu cũng do Khương Lê đã dạy trước. Chuyện mẹ qua đời gì đó, đều là nói bừa thôi.
Khương Lê cười cười với Đồng Nhi: “Em làm tốt lắm”. Rồi nàng vuốt ve ngọc bội trong tay, nói: “Ngọc bội này là của một vị cố nhân, ông ấy đã không còn ở đây nữa.”
Miếng ngọc bội này là Tiết Hoài Viễn đã tự tay cầm dao từng nét từng nét khắc lên trước khi nàng ra đời. Vào đêm trước ngày mẫu thân Tiết Phương Phỉ sinh Tiết Phương Phỉ, Tiết Hoài Viễn nằm chiêm bao thấy một con báo hoa đến trước cửa nhà thở dài. Sau khi mẫu thân Tiết Phương Phỉ sinh xong, ông đã lập tức cho mời âm dương tiên sinh đến xem bệnh cho Tiết Phương Phỉ, tiên sinh nói Tiết Phương Phỉ cả đời lênh đênh, hồng nhan bạc mệnh. Tiết Hoài Viễn ổn trọng đoan chính nghe xong tức giận vác gậy đánh chết âm dương tiên sinh suýt chết, tuy ngoài miệng nói không tin, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn để ý. Ông nghe người gần xa truyền miệng nhau nói là người bạc mệnh thì tốt nhất nên lấy tục danh thấp kém, khiến cho Diêm Vương tiểu quỷ nghe đến cũng phải lười đến bắt một cái mệnh hèn.
Thế là Tiết Hoài Viễn không đặt tên cho Tiết Phương Phỉ có lót chữ Tiểu, mà trực tiếp lấy tục danh là A Ly.
Miếng ngọc bội này là dùng nửa năm bổng lộc của Tiết Hoài Viễn, mới mua được từ một thương nhân phương xa, không mấy đắt đỏ, nhưng Tiết Hoài Viễn đã tự mình mời cao tăng khai quang, tự tay khắc lên đó, hi vọng nó sẽ phù hộ cho Tiết Phương Phỉ cả đời bình an suôn sẻ.
Về sau ngọc bội này đã cùng Tiết Phương Phỉ đến thành Yến Kinh, sau khi Thẩm Ngọc Dung đỗ trạng nguyên được phong làm Trung Thư Xá, cần phải xã giao trên dưới khắp nơi. Gia thế Thẩm gia quá yếu, Tiết Phương Phỉ phải móc hết của hồi môn của mình ra, lúc túng thiếu nhất ngay cả ngọc bội này cũng lấy ra.
Vốn nghĩ chờ vài ngày sau trong nhà chuyển biến tốt hơn, sẽ chuộc ngọc bội về. Ai ngờ không lâu sau đó xảy ra chuyện tại thọ yến, thanh danh nàng mất trắng, không còn mặt mũi ra ngoài nữa, cho đến lúc chết cũng không thể chuộc miếng ngọc bội này về được.
Đồng Nhi thấy Khương Lê suy nghĩ bâng quơ, ánh mắt vô cùng thê lương thì nhịn không được mở miệng: “Cô nương…”
Khương Lê lấy lại tinh thần, cười nói: “Không sao, mặc dù cố nhân không ở đây, nhưng vẫn còn ta mà.”
Mặc dù Tiết Phương Phỉ không còn trên thế gian, nhưng Khương Lê vẫn còn đó. Tiết Phương Phỉ không thể chuộc ngọc bội, Khương Lê sẽ chuộc.
Tục danh của Tiết Phương Phỉ là A Ly, trong tên Khương Lê có một chữ “Lê”, có lẽ duyên số đã để nàng đến thay thế cho vị cô nương đáng thương này, lần nữa trở về thành Yến Kinh.
Khương Lê, tương ly, ý nghĩa tên không tốt, nhưng Tiết Phương Phỉ đến cuối đời cũng không được tốt đẹp phồn thịnh, có thể thấy được vận mệnh cuối cùng vẫn là nằm trong tay chính mình thôi.
Đồng Nhi chớp chớp mắt, thấy Khương Lê cười, cũng thở phào. Nàng ấy lại nghĩ tới chuyện một chuyện, nói: “Ngày thường hai nha hoàn của Thục Tú Uyển không làm gì cả, hôm nay ra ngoại viện quét được mấy cái rồi lại quen thói lười biếng. Cô nương không thể cứ để mặc bọn họ tùy tiện vậy được, Quý thị mặc kệ chuyện này, lão gia không tiện nhúng tay vào chuyện hậu viện, dù sao lão phu nhân cũng sẽ quản chứ!”
“Lão phu nhân không thân thiết với ta, nếu ta nói việc này ra, cũng chỉ quản được nhất thời thôi, không quản được mãi. Vẫn là ta nên tự mình giải quyết mới tốt.” Khương Lê lắc đầu. Khương lão phu nhân kiên cường tài giỏi, ngoan ngoãn nghe lời chưa chắc sẽ làm bà hài lòng, huống hồ trước đây Khương Lê từng khiến Khương lão phu nhân lạnh lòng rồi, nếu thật muốn so sánh thì không biết sẽ thiên vị ai đây.
“Cô nương định sẽ làm gì?” Nghe xong lời này, Đông Nhi lập tức xoa tay kích động, từ lúc trên núi Thanh Thành, Khương Lê chỉ dùng một con khỉ tính kế hồi kinh, Đồng Nhi đã quyết định tuyệt đối tin tưởng Khương Lê.
“Mấy ngày tới, em thỏ thẻ trước mặt Vân Hương là ta cho Hương Xảo không ít đồ tốt.” Khương Lê nói: “Hộp trang sức Quý thị tặng cho ta, hơn phân nửa ở chỗ nàng ta rồi”.
“Cô nương muốn ly gián bọn họ sao?” Đồng Nhi nhanh trí, lập tức hỏi.
“Giữa bọn họ vốn không thể coi là thân thiết, sao lại nói là ly gián được.” Khương Lê cười cười: “Đây là một khảo nghiệm nho nhỏ dành cho bọn họ thôi.”
Là khảo nghiệm, thắng thì đương nhiên bình an vô sự, nếu thua thì cả bàn đều thua.
…
Hương Xảo đang đứng trong một gian phòng ở Thục Tú Uyển, bàn đối diện Khương Ấu Giao đang luyện chữ, ánh mắt mất tập trung.
Quý Thục Nhiên hỏi: “Trâm cài hồng ngọc sao?”
“Đúng vậy, trâm cài hồng ngọc từ Cát Tường Lâu, bốn trăm lượng bạc, nô tỳ tận mắt nhìn thấy”. Hương Xảo nói.
“Trâm cài đầu bốn trăm lượng bạc thì tính là gì, đúng là keo kiệt.” Khương Ấu Dao khinh thường.
“Tuy nói là không ra gì, nhưng cũng không thể mặc kệ.” Quý Thục Nhiên trầm ngâm: “Đoán chừng cũng xấp xỉ với quà hai vị đường huynh tặng, theo lý cũng không tìm ra chỗ sai nào.”
Hương Xảo nghe vậy thầm suy tính, ý của Quý Thục Nhiên rõ ràng là muốn làm ầm ĩ chuyện này trong lễ cập kê của Khương Ấu Dao rồi.
“Nương, sao có thể để yên cho nàng ta tốt đẹp vậy được chứ?” Khương Ấu Dao để bút xuống, vội vàng nhìn về phía Quý Thục Nhiên.
“Nàng ta chỉ vừa hồi kinh mấy ngày thôi, Liễu Nguyên Phong còn đang để mắt tới, phụ thân con cũng cảm thấy hổ thẹn đối với nàng ta. Nhưng muốn làm người khác chán ghét nàng ta cũng rất đơn giản.” Quý Thục Nhiên nói.
“Làm thế nào?” Ánh mắt Khương Ấu Dao sáng lên.
“Đừng quên, nàng ta còn có tai tiếng là một ác nữ, cái quá khứ sát hại thân mẫu và đệ đệ, đâu thể xóa bỏ đơn giản như vậy. Trước mắt là do thời gian trôi qua quá lâu rồi, mọi người đều đã quên. Một khi mọi người nhớ lại, nàng ta tức khắc không có đường sống.” Quý Thục Nhiên cười hiền thục: “Các quý nhân ở Yến Kinh, không được phép dính chút bùn tanh.”
Trong lòng Hương Xảo thoáng nhảy dựng, giương mắt nhìn Quý Thục Nhiên nhìn qua nàng ta.