Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mùng ba tháng bảy là lễ cập kê của Khương Ấu Dao.
Từ lúc trời bắt đầu tối, toàn bộ Khương phủ đều bận rộn. Những ngày này, Khương Lê vốn không có tiếng tăm gì thì lại càng thuận theo tự nhiên mà bị quên lãng. Thậm chí đến sáng ngày hôm sau, người trong nhà bếp đều không nhớ tới Khương Lê để đưa thức ăn đến Phương Phỉ Uyển.
Đồng Nhi tự mình đến nhà bếp thì chỉ tìm được chút bánh ngọt còn sót lại, vừa đưa cho Khương Lê vừa tức giận nói: “Chỉ là một cái lễ cập kê thôi mà, đều là tiểu thư chính thức của Khương gia, mà lại nặng bên này nhẹ bên kia đến mức này, thật là quá đáng mà!”
Khương Lê vừa cầm lên một cái bánh ngọt hạt dẻ cắn một cái, vừa trấn an nàng ấy: “Khương Ấu Dao vốn chính là hòn ngọc quý trên tay đại phòng, lễ cập kê cũng là đại sự, gần đây các quý nhân đến cũng rất nhiều, đương nhiên là không thể sơ suất được.”
“Cô nương, giọng người nói chuyện, ai không biết còn tưởng rằng ngài là người ngoài cuộc nữa đó.” Đồng Nhi nói: “Người không cảm thấy gì, nhưng nô tỳ lại thấy không đáng thay ngài đó.” Lại nói: “Hạ nhân trong Phương Phỉ Uyển này, ngoại trừ mấy người ở bên ngoài quét tước thì một người cũng không có nữa. Vân Hương kia nói cho cùng cũng chỉ là nha hoàn thôi, vậy mà suốt ngày động một chút là nhăn mày nhăn mặt với người khác, dựa vào đâu mà làm bộ dáng như tiểu thư chứ. Cái này cũng thôi đi, còn Hương Xảo kia nữa, nhận nhiều đồ trang sức của người đi như vậy rồi, mà ngày hôm nay ngay cả bóng dáng cũng không thấy nữa. Đoán là lại đi đến chỗ Quý thị bên kia mà tranh công rồi, phi, thật sự là không quen nuôi Bạch Nhãn Lang mà!” Đồng Nhi đối với Vân Hương và Hương Xảo sớm đã dồn nén oán hận, hôm nay rốt cục không nhịn được nữa, nói ra một hơi cho hả dạ. “Hương Xảo vốn là người của Quý thị mà, mấy hôm nay lại vẫy đuôi lấy lòng trước mặt ta cũng chỉ vì bạc thôi. Cả hộp ta đều để cho nàng ta móc rỗng rồi, nàng ta đương nhiên không còn lý do gì lại ở trước mặt ta mà lấy lòng nữa. Còn Vân Hương, ta đối với Hương Xảo tốt như vậy, nàng ta không chiếm được chỗ tốt gì, đương nhiên là trong lòng càng hận ta bất công.” Khương Lê ăn xong một cái bánh ngọt, uống vào nửa ngụm nước trà súc miệng.
Đồng Nhi ở một bên nhìn nàng, từ sau khi trở lại Khương phủ, mấy ngày trước đây, Quý Thục Nhiên ngoài mặt tạm thời còn chưa dám khắt khe với Khương Lê, đồ ăn đồ dùng vẫn còn không có gì khó khăn. Bởi vậy mà khí sắc Khương Lê cũng được tốt hơn một chút. Ngũ quan của nàng vốn sinh động, hoạt bát, trong trẻo, một khi ăn mặc tốt hơn ngày xưa một chút thì lập tức liền biểu hiện ra dáng dấp của một mỹ nhân.
Mà nhất cử nhất động của nàng thì Đồng Nhi nói không nên lời rồi, luôn cảm thấy tuyệt đối là động lòng người.
Khương Lê thấy Đồng Nhi ngơ ngẩn, hỏi: “Sao vậy?”
Đồng Nhi lúc này mới lấy lại tinh thần, lập tức nói: “Cô nương, hôm nay là lễ cập kê của Tam tiểu thư, bọn họ sẽ không phải là không cho cô nương đi xem lễ chứ?”
Đến giờ cũng còn chưa thấy ai đến thông tri cho Khương Lê chuyện xem lễ cả, nếu đổi lại là Khương nhị tiểu thư thật, thì khó tránh khỏi trong lòng ngũ vị tạp trần, không thể không suy nghĩ nhiều, thậm chí sẽ bối rối luống cuống. Dù sao thì Khương nhị tiểu thư cũng từng có thanh danh không tốt, người yêu quý danh dự như Khương lão phu nhân, vì để tránh Khương Lê tác quái trong lễ cập kê, hoàn toàn chính xác là có thể dứt khoác không cho Khương Lê xuất hiện.
Dù sao thì Khương nhị tiểu thư từng có quá khứ giết mẹ giết em trai, mà hôm nay Ninh Viễn Hầu Thế Tử Chu Ngạn Bang cũng sẽ xuất hiện, Khương nhị tiểu thư mà nhìn thấy Chu Ngạn Bang, nhớ lại chuyện chung thân của mình bị đoạt, lỡ đâu tâm tình xúc động phẫn nộ, rồi làm ra chuyện gì khác người thì cũng không phải là không thể.
Khương Lê cười cười: “Không đâu.”
Đồng Nhi hỏi: “Cô nương sao lại nói chắc chắn như thế?”
“Cho dù mọi người trong Khương phủ đều không mong ta tham gia lễ cập kê của Khương Ấu Dao, nhưng có một người nhất định sẽ hy vọng ta tham gia, chính là Quý thị. Quý thị vì để cho ta xem lễ, nhất định sẽ cố gắng thuyết phục tất cả mọi người, sẽ vì ta mà tranh thủ một cơ hội đến xem lễ.”
Đồng Nhi trừng to mắt nhìn Khương Lê.
“Sân khấu kịch đều đã được dựng lên rồi, nếu ta mà không ra sân thì tuồng vui này của bọn họ làm sao mà hát được đây?” Khương Lê cười ôn nhu, “Không thể nào.”
Vừa dứt lời thì thấy Hương Xảo từ bên ngoài đi vào, cười tủm tỉm phảng phất như gặp được chuyện vô cùng vui vẻ, thấy Khương Lê và Đồng Nhi đều đang ngồi liền nói: “Nhị tiểu thư, người mau trang điểm đi, hôm nay là lễ cập kê của Tam tiểu thư, các khách quý đều lục tục tới rồi, phu nhân bọn họ đều đang chờ người đó.”
Trên mặt Khương Lê liền thể hiện ra sự kinh hỉ vui vẻ vừa đúng, nói: “Thật sự là quá tốt rồi.”
Thật sự là quá tốt, kịch hay tốt cuộc cũng mở màn rồi.
…
Hôm nay Khương phủ có không ít người tới.
Khương Nguyên Bách trong triều địa vị không thấp. Triều thần vừa không quen nhìn ông ấy tài đức đều bình thường, chỉ giỏi một chuyện là hùa theo tâm ý của Hoàng Đế, vừa lại không nhịn được mà ghen tức với địa vị của Khương Nguyên Bách trong lòng Hoàng Đế.
Trước đây vị Nguyên Phúc kia, thời điểm cực thịnh có hồ có thể ngang hàng với Hồng Hiếu Đế, sau này còn không phải là vẫn bị xét nhà lưu đày sao. Từ cực thịnh đến lúc suy bại cũng chỉ ngắn ngủi có ba năm, nhưng Khương Nguyên Bách này lại có thể ngồi ở vị trí của Nguyên Phúc gần mười năm rồi, còn là ngồi vững vàng nữa, điều đó đương nhiên cũng thể hiện là ông ấy không phải người vô năng.
Bất kể như thế nào, thì Khương Nguyên Bách ở trong triều rất được coi trọng, văn nhân đều muốn giao hảo cùng ông ấy. Nên lễ cập kê của thiên kim nhà ông ấy , người đến xem lễ đương nhiên là không hề ít.
Vị khách đang thi lễ với Khương Ấu Dao chính là tỷ tỷ ruột thịt của Quý Thục Nhiên, hiện giờ là phu nhân Nghị Lang Quý Trần thị. Quý Thục Nhiên có hai người tỷ tỷ, một người là Quý Trần thị, một người khác là phi tần của Hồng Hiếu Đế, bây giờ là Lệ Tần. Quý Thục Nhiên hiện tại có địa vị nói chuyện trong Khương gia như vậy, ngoại trừ Quý gia là Phó Đô Ngự Sử có địa vị trong triều, mà càng quan trọng hơn chính là vì nể mặt Lệ Tần.
Hồng Hiếu Đế vô cùng sủng ái Lệ Tần.
Trong sảnh chính đã có không ít phu nhân đã tới. Đều là quý nhân ở Yến Kinh cả, đàm luận đều là những chuyện lý thú gần đây. Thậm chí là phu nhân của Thừa Đức Lãng Liễu Nguyên Phong , Liễu phu nhân cũng tới.
Liễu Nguyên Phong mặc dù đối đầu cùng với Quý gia, nhưng ngoài mặt thì không thể trực tiếp trở mặt cùng Khương gia được, cũng coi như là còn hòa bình. Hôm nay Liễu phu nhân đến xem lễ, cũng không phải thực sự là muốn đến xem Khương Ấu Dao, mà là muốn xem một chút sinh hoạt của Khương Lê như thế nào. Từ khi Khương Lê trở lại Yến Kinh thì Liễu phu nhân còn chưa gặp lại Khương Lê một lần.
Quý Thục Nhiên ngồi bên cạnh các vị phu nhân, bà ta vốn ôn nhu mỹ lệ, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, nói chuyện lại rất khôn khéo. Chỉ một chốc lát đã rôm rả cùng các quý nhân rồi, chuyện này đương nhiên một phần cũng là vì những quý nhân này muốn nịnh bợ Khương gia một chút nữa.
Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến cũng đã tới từ sớm. Khương Ngọc Yến mặc áo màu tím đậm, y phục rất đúng với quy củ, càng làm cho dung mạo nàng ta thêm bình thường, không có gì thu hút. Khương Ngọc Yến cũng đã quen ẩn mình trong đám đông rồi, không nói gì chỉ ngồi một bên với mẹ của mình là Dương thị.
Khương Ngọc Nga lại là một người không cam lòng tầm thường, nhưng đoán chừng cũng hiểu được hôm nay Khương Ấu Dao mới là nhân vật chính, không thể chiếm hết sự chú ý của Khương Ấu Dao được, nhưng lại không cam tâm bình thường như Khương Ngọc Yến như vậy. Nên nàng ta mặc lên một bộ váy Tiểu Sam mỏng manh màu vàng nhạt, kết một búi tóc đậu đỏ, càng có vẻ là mộ tiểu thư được cưng chiều, quyến rũ động lòng. Đuôi lông mày nàng ta luôn nhẹ nhàng tươi tắn, cũng rất tận lực tìm cách nói chuyện cùng một vài quý nữ, hi vọng có thể tạo được một chút quan hệ.
Bên trong nhóm quý nữ, phía bên trái sảnh ngồi hai người. Một người đã là trung niên, khóe mắt đã đầy nếp nhăn, nhìn qua thì già yếu hơn các phu nhân xung quanh rất nhiều, lại ăn mặc vô cùng lộng lẫy, chỉ là sự lộng lẫy kia lại có chút dở dở ương ương, cũng không phù hợp với dáng vẻ của bà ta.
Bên cạnh bà ta là một nữ tử trẻ tuổi ngồi cùng, đoán chừng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo cũng coi như thanh tú, chỉ là khuôn mặt dài và hẹp, xương gò má hơi cao, có vẻ hơi cay nghiệt. Nữ tử này ăn mặc cũng vô cùng phú quý, giữa một nhóm quý nữ như vậy rất gây chú ý cho người khác. Chỉ là giữa lông mày nàng ta ẩn chứa sự không kiên nhẫn, thấp giọng hỏi phụ nhân bên cạnh mình: “Nương, Khương Ấu Dao sao còn chưa ra nữa?”
Hai người này chính là mẫu thân và muội muội của Thẩm Ngọc Dung, đương kim Trung Thư Xá, quan Trạng Nguyên năm trước, Thẩm phu nhân và Thẩm Như Vân.