Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thẩm Như Vân không thể chịu đựng nổi.
Bây giờ địa vị của nàng ta đã hơn xưa, nếu Thẩm Ngọc Dung không đỗ Trạng Nguyên hoặc không làm Trung thư xá nhân thì đáng lẽ năm ngoái nàng ta đã xuất giá, gả cho nhi tử của chưởng quỹ của một quán rượu nhỏ ở thành Yến Kinh. Cho dù là mối hôn sự như vậy thì cũng coi như đang trèo cao.
Tuy nhiên, kể từ khi Thẩm Ngọc Dung đỗ Trạng Nguyên và được Hồng Hiếu Đế phong làm Trung thư xá nhân, nước lên thì thuyền lên, địa vị của Thẩm Như Vân cũng tăng lên. Thẩm Ngọc Dung có tương lai đầy hứa hẹn, lại là thanh niên có tài. Ngoài ra Thẩm Như Vân cũng biết, hiện tại Thẩm Ngọc Dung còn lọt vào mắt xanh của Công chúa Vĩnh Ninh, sau này địa vị của Thẩm gia sẽ càng cao quý hơn. Đừng nói là nhi tử của chưởng quỹ, ngay cả nhi tử của một quan lại bình thường cũng khiến Thẩm Như Vân coi thường.
Thẩm Như Vân đã có người trong lòng, hắn chính là một nam tử tuấn tú nổi tiếng ở Yến Kinh thành, Ninh Viễn Hầu Thế Tử Chu Ngạn Bang. Trước kia Thẩm Như Vân chỉ có thể buộc lòng nhìn hắn trong âm thầm, Chu Ngạn Bang là mây trên trời còn Thẩm Như Vân chỉ là bùn dưới đất. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, thân phận thay đổi để Thẩm Như Vân biết rằng nàng ta cũng có tư cách đứng cạnh Chu Ngạn Bang và trở thành đích thê của Chu Ngạn Bang.
Chỉ là Ninh Viễn Hầu Thế Tử Chu Ngạn Bang đã có hôn ước từ khi còn nhỏ, là thiên kim Khương Nhị tiểu thư của Thủ phụ đương nhiệm. Chẳng qua Khương Nhị tiểu thư có tính tình độc ác, khi còn nhỏ đã phạm tội sát hại mẫu thân và huynh đệ. Đương nhiên, Ninh Viễn Hầu gia không thể để một tiểu thư hung ác như vậy vào cửa, nhưng cũng không thể thoái hôn nên hôn sự vẫn giữ như cũ, nhưng đối tượng thành thân đã đổi từ Khương Nhị tiểu thư thành Khương Tam tiểu thư.
Chuyện này được người dân ở Yến Kinh bàn tán say sưa nhưng không ai cho rằng mối hôn sự của Khương Nhị tiểu thư bị thay thế thì có gì sai, cũng không ai thấy bất công dùm Khương Nhị tiểu thư. Bởi vì nếu đổi là mình, cũng sẽ chọn Khương Tam tiểu thư xinh đẹp được lòng mọi người thay vì chọn Khương Nhị tiểu thư hung bạo ác độc kia.
Hôm nay là Lễ Cài Trâm* của Khương Tam tiểu thư Khương Ấu Dao. Trong lòng mọi người đều biết rõ, một khi Khương Ấu Dao đến tuổi cài trâm thì mối hôn sự của nàng ta với Ninh Viễn Hầu Thế Tử cũng gần tới.
* Lễ Cài Trâm (Kê Lễ 笄礼): Kê ở đây là cách gọi khác của cây trâm. Người con gái khi 15 tuổi trở lên (đôi khi tiến hành sớm hơn nếu sắp được gả đi, có trường hợp cá biệt, đến 20 tuổi mới làm lễ cài trâm), búi tóc lên đỉnh đầu cài trâm để giữ lại. Sau khi đã nhận lễ cài trâm, người nữ không bao giờ đi ra ngoài mà không búi tóc, cài trâm.
Cũng bởi vì Thẩm Như Vân không cam lòng nên nàng ta cố ý đi cùng Thẩm mẫu đến đây xem thê tử chưa bước vào cửa của Chu Ngạn Bang trông như thế nào. Thậm chí nàng ta còn cố tình thay một bộ y phục sặc sỡ để so sánh với Khương Ấu Dao.
Những người tới đây dự lễ một là muốn nịnh nọt Khương Nguyên Bách, hoặc có mối quan hệ thân thiết với Khương Nguyên Bách, cho nên đương nhiên sẽ không làm mất mặt Khương Ấu Dao. Các quý nữ đều ăn mặc giản dị, để khách không làm lu mờ chủ, nhưng Thẩm Như Vân ăn mặc như vậy ở chỗ này lại có phần quá bắt mắt.
Quý Thục Nhiên thấy Thẩm Như Vân ra vẻ ta đây như vậy thì trong lòng không hài lòng. Tuy nhiên, bà ta từng nghe Khương Nguyên Bách nhắc đến Trung thư xá nhân hiện tại là Thẩm Ngọc Dung, tương lai có thành tựu lớn nên không thể xem thường, nếu có thể lôi kéo được thì tốt. Vì vậy Quý Thục Nhiên vẫn giữ vẻ mặt vui vẻ hào phóng, đáp lại lời khen ngợi của các quý phu phân.
Một phu nhân có quan hệ thân thiết với Quý Thục Nhiên nói: “Nghe nói Nhị tiểu thư trong phủ cũng đã về Kinh mấy ngày trước, không biết hôm nay có tham dự lễ hay không?”
“Chắc chắn là có.” Quý Thục Nhiên cười nói: “Chắc bây giờ vẫn còn đang trang điểm, tới hơi muộn.” Trong lời nói của bà ta như có ý nói Khương Lê không hiểu chuyện.
Quả nhiên lời này vừa nói ra, các phu nhân xung quanh đều dồn dập nhìn Quý Thục Nhiên bằng ánh mắt đồng tình. Có người có tính tình trực tiếp hơn: “Nhị tiểu thư này đã lâu không về Yến Kinh, không biết còn nhớ được bao nhiêu phép tắc của Yến Kinh. Lúc đó tuổi tác còn nhỏ dạy dỗ đã khó, bây giờ…” Lời còn chưa nói hết, ý còn lại không cần phải nói cũng hiểu.
Quý Thục Nhiên thở dài rất đúng lúc, Khương Ngọc Nga ngồi cạnh Dương thị đảo mắt nói: “Vốn dĩ Nhị tỷ không kịp tới dự Lễ Cài Trâm của Tam tỷ, nhưng trong am ni cô đã xảy ra chuyện bất ngờ vào tháng trước. Không hiểu sao Đại bá phụ lại cho người đưa Nhị tỷ về.”
Lời nói của Khương Ngọc Nga có phần lưu loát, nhưng quý phu phân ngồi nghe bên cạnh lại có ý khác. Vị phu nhân lúc nãy nói chuyện với Quý Thục Nhiên nhẹ nhàng nói: “Ta nghĩ Nhị tiểu thư trong phủ cũng có một chút bản lĩnh.”
Đang ám chỉ Khương Lê đã bỏ ra rất nhiều công sức để có thể trở về Yến Kinh, là một người có đầu óc và không dễ đối phó.
Liễu phu nhân nghe phu nhân này nói những lời ấy, bà ấy muốn giải thích mấy câu giúp Khương Lê. Nhưng biết làm thế nào khi có rất nhiều người hùa theo, tất cả những người đến Khương phủ để dự lễ đều nể mặt và có quan hệ thân thiết với Quý Thục Nhiên. Bà ấy sợ rằng một mình bà ấy nói như vậy, cũng không ai có thể nghe lọt tai hoặc thậm chí còn gây rắc rối cho Khương Lê.
Khương Ngọc Nga thấy khóe môi Quý Thục Nhiên hơi nhếch lên, trong lòng nàng ta thấy tự hào. Từ trước đến nay tam phòng đều không được coi trọng ở Khương phủ, nàng ta là nhi nữ của tam tử Khương Nguyên Hưng và Dương thị, đời này có cố gắng cũng không đạt được thành tựu gì. Ngược lại phải lấy lòng vị Đại bá mẫu này thì tốt hơn, phải biết Quý gia còn có một vị lệ tần được sủng ái trong cung. Nếu làm Quý Thục Nhiên vui vẻ, dù ăn chút cơm thừa canh cặn cũng không sao.
Khương Ngọc Yến không thông minh bằng Khương Ngọc Nga, nàng ấy ngồi bên cạnh Dương thị như khúc gỗ. Trong lúc Dương thị vừa tức giận trước hành vi tâng bốc Quý Thục Nhiên của nhi nữ lại vừa hết cách phải đành phải để Khương Ngọc Nga làm việc này.
Lư thị ngồi cách xa họ, cứ ngồi một bên nhếch miệng cười khinh bỉ, như thể đang coi thường hành vi ra vẻ ta đây của Khương Ngọc Nga.
Đang trò chuyện thì Lễ Cài Trâm sắp bắt đầu.
Khương Nguyên Bách và Quý Thục Nhiên đứng dậy, đứng ở trong đình viện trên bậc thềm ở phía Đông. Các vị khách đang đứng bên ngoài đình viện, quản gia cầm một chiếc mâm đồng đứng ở bậc thềm phía Tây.
Khương Ấu Dao chậm rãi đi tới, các nha hoàn vây quanh.
Trong ngày lễ hôm nay, Khương Ấu Dao mặc bộ lễ phục áo tay dài và váy dài có màu đỏ tươi, tóc để hai bên để lát nữa dễ dàng búi tóc lên. Nàng ta có vẻ ngoài duyên dáng và quyến rũ một cách tự nhiên, hương thơm thiếu nữ có một không hai khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy tốt đẹp. Khương Nguyên Bách đã cưng chiều nàng ta từ nhỏ, càng làm cho nàng ta tinh xảo như viên ngọc quý hiếm. Và màu sắc tươi sáng như vậy ngay lập tức khiến nàng ta nổi bật giữa các khách mời.
Người đẹp luôn bị so sánh, Thẩm Như Vân cũng mặc y phục sặc sỡ, tuy nhiên cả khí chất sống trong nhung lụa lẫn nhan sắc đều kém xa Khương Ấu Dao.
Thiếu niên Khương Bính Cát cũng đến dự lễ, y ngồi cạnh Khương lão phu nhân, hét lên: “Tam tỷ thật xinh đẹp!”
Khương Ấu Dao nghe vậy rất hớn hở, lập tức mỉm cười. Dưới ánh nắng ban mai mờ nhạt, nàng ta mỉm cười rạng rỡ và duyên dáng khiến mọi người nhìn thẳng vào nàng ta.
Mọi người đều ngây người.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Khương Ấu Dao cảm thấy tự hào và thấy càng vui mừng hơn, vừa định nói thì chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Ánh mắt của những vị khách đó lờ mờ nhìn qua nàng ta.
Họ đang nhìn phía sau nàng ta?
Có cái gì đằng sau?
Khương Ấu Dao hơi thắc mắc nên xoay người lại, ngước mắt lên thì nhìn thấy một thiếu nữ duyên dáng đang chậm rãi bước tới.
Nữ hài tử đó đang đi tới từ đình viện bên kia, đình viện Khương gia có rất nhiều hoa và cây cỏ. Nàng trải hoa liễu dọc đường, vô cớ khiến người ta thấy mềm mại và thơm ngát.
Không giống như Khương Ấu Dao tươi sáng và xinh đẹp, nữ hài tử này chỉ mặc một chiếc váy màu xanh nhạt. Thậm chí còn không có bất kỳ hình thêu nào trên y phục, cực kỳ đơn giản. Hơn nữa, mái tóc dài của nàng đen như mực, có một búi nhỏ được giữ bằng chiếc trâm cài tóc bằng ngọc cùng màu.
Khuôn mặt nàng trắng trẻo, đôi mắt trong veo, nụ cười dịu dàng trên môi tươi sáng như màu váy nàng mặc.
Không đủ kinh diễm, nhưng lại thanh tú và trong sáng. Nếu Khương Ấu Dao là một viên ngọc quý thì nàng là một viên ngọc thô chưa được mài dũa.
Nó chưa được chạm trổ mà cũng không cần phải chạm trổ nữa.
Khương Ấu Dao như nghẹt thở, móng tay suýt nữa bấm vào lòng bàn tay.
Họ đang nhìn phía sau nàng ta.
… Có gì đằng sau vậy?
… Phía sau là Khương Lê.
Họ đang nhìn Khương Lê.