Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trước những ánh mắt khác nhau từ những người trong đình, Khương Lê vẫn đi như không có việc gì. Bước chân của nàng nhẹ nhàng, động tác lại nhàn hạ, giống như tiểu cô nương bước chậm trong bụi hoa vào ngày hội chơi xuân, vẫn còn vui vẻ, say mê, xinh đẹp.
Nàng đi đến trong đình viện, đầu tiên là dừng bước bên cạnh Khương Ấu Dao, cười nói với Khương Ấu Dao: "Chúc mừng tam muội hôm nay đến tuổi cập kê."
Lại nở nụ cười áy náy với Khương Nguyên Bách và Quý Thục Nhiên trên bậc thang, nói: "Con không biết lễ cập kê hôm nay ở trong đình, vốn muốn tìm hạ nhân dẫn đường nhưng hôm nay bận rộn, người trong phủ không đủ nên con không tìm thấy người dẫn đường. Đành phải tự mình tìm đến đây nên mất rất nhiều thời gian, phụ thân mẫu thân chớ có tức giận với Khương Lê."
Người chung quanh vừa nghe vậy thì đều suy nghĩ sâu xa. Đường đường là một phủ đệ của Thủ phụ, sao lại xuất hiện tình huống không đủ người, Khương Lê không tìm thấy người hầu, rõ ràng là có người cố ý không dẫn nàng tới. Có lẽ là vì muốn làm cho nàng đến muộn rồi bị xấu mặt mà thôi.
Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên họ phát hiện ra, vừa rồi cô nương này nói cái gì, Khương Lê?
Chính là Khương Nhị tiểu thư giết mẹ giết em trai, Khương Lê?
Quý nhân đến xem lễ, vừa có trưởng bối lớn tuổi hơn Khương Lê, vừa có tiểu bối xấp xỉ tuổi Khương Lê. Các tiểu bối chưa từng gặp Khương Lê, mà lần cuối các trưởng bối gặp Khương Lê là chuyện của rất nhiều năm về trước, khi Khương Lê vẫn còn nhỏ.
Mà ở trong miệng của quý nhân Yến Kinh, dáng vẻ của Khương gia Nhị tiểu thư phần lớn là do họ tự tưởng tượng ra, mọi người đồn đãi với nhau, mặc dù Khương nhị tiểu thư này không phải người có mặt xanh răng nanh như quỷ dạ xoa nhưng ít nhất dáng vẻ cũng không lương thiện, mặt mày hung dữ.
Mà tiểu cô nương trước mặt trông quá mức thuần khiết dịu dàng, thậm chí sự hòa nhã và thanh tú của nàng đã cao hơn Khương Tam tiểu thư một bậc. Người như vậy mà lại giết mẫu thân giết đệ đệ, thật sự khó có thể tưởng tượng nổi.
Trong nháy mắt khi Khương Lê xuất hiện, sắc mặt Quý Thục Nhiên khẽ thay đổi.
Bà ta am hiểu việc đoán lòng người nên đương nhiên nhìn ra được, lúc Khương Lê xuất hiện, khách khứa trong đình chấn động, bọn họ thưởng thức vẻ đẹp của Khương Lê. Điều Quý Thục Nhiên không muốn thấy nhất chính là việc Khương Ấu Dao không sáng bằng Khương Lê. Giống như sau khi bà ta trở thành chủ mẫu của Khương gia, Khương gia cũng đã không còn ai nhớ về Diệp Trân Trân. Một khi Khương Ấu Dao xuất hiện, Khương Lê cũng chỉ là bãi bùn trên mặt đất.
Nhưng bãi bùn này, lại suýt chút nữa khiến cho bảo vật trong tay của bà ta bị so sánh thấp hơn, trong phút chốc lòng Quý Thục Nhiên xẹt qua một tia tàn nhẫn.
Khương Nguyên Bách đứng trên bậc thang, nhìn xuống hai đứa con gái. Ở sâu trong nội tâm, ông ấy đương nhiên càng yêu thương Khương Ấu Dao lớn lên bên cạnh ông ấy hơn. Nhưng lúc này Khương Lê lại càng giống ông ấy hơn, dáng vẻ và khí chất của Khương Lê rất xuất chúng, làm cho ông ấy cực kỳ có mặt mũi, vì thế trong nhất thời bất mãn đối với Khương Lê vơi đi rất nhiều.
Khương Nguyên Bách phất phất tay, nói: "Không sao."
Khương Lê lại hành lễ với Khương Nguyên Bách, đứng bên cạnh Lư thị, giả vờ xem lễ.
Sự xuất hiện của Khương Lê đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người trong đình, cũng làm cho Khương Ấu Dao không còn là nhân vật chính của lễ cập kê này, trong lòng Khương Ấu Dao cực kỳ tức giận nhưng lại không tiện biểu hiện ra bên ngoài. Chỉ đành kiềm chế phẫn nộ trong lòng, tiếp tục tiến hành lễ cập kê này.
Khách khứa ngồi xuống, Khương Nguyên Bách đứng dậy đọc diễn văn, người giúp đỡ là một vị nữ phu tử đức cao vọng trọng ở Yến Kinh thành, chải đầu cho Khương Ấu Dao. Quan lại dâng khăn và trầm cài tóc lên.
Quý Trần thị đi tới trước mặt Khương Ấu Dao, cao giọng hát chúc: "Lệnh nguyệt nhật, thủy gia nguyên phục. Khí nhĩ ấu chí, thuận nhĩ thành đức. Thọ khảo duy kỳ, giới nhĩ cảnh phúc."
Hát xong thì quỳ xuống chải đầu cho Khương Ấu Dao.
Khương Lê nhìn nhìn, trong đầu hiện lên cảnh tượng lễ cập kê lúc mình còn là Tiết Phương Phỉ.
Mẫu thân nàng qua đời quá sớm, Đồng Hương cũng quá nhỏ, chính khách chải đầu cho nàng là bà thím sát vách đã nhìn nàng từ nhỏ tới lớn. Lúc nàng cập kê, Tiết Hoài Viễn còn lén lút lau nước mắt sau lưng nàng. Nghe Tiết Chiêu nói, Tiết Hoài Viễn tự nhắc tới: "A Ly trưởng thành rồi, phải rời khỏi phụ thân."
Khi đó nàng không tim không phổi, ôm cánh tay Tiết Hoài Viễn cười nói: "A Ly không đi đâu cả, A Ly ở bên phụ thân, cả đời cũng ở bên phụ thân."
Khương Lê hít sâu một hơi, thu lại ánh nước hiện lên trong mắt.
Người nói không đi đâu hết cuối cùng lại bỏ lại lão phụ thân và đệ đệ lại rồi lấy phu quân ở xa, không bao giờ trở về. Kết cục hồng nhan bạc mệnh, chưa chắc không phải là trừng phạt do nàng nói không giữ lời.
Khương Ngọc Nga đứng bên cạnh Dương thị, mắt nhìn Khương Ấu Dao ở trên đài thành lễ, trong mắt không nén được khát vọng và hâm mộ. Lễ cập kê của nàng ta, nhất định sẽ không long trọng như Khương Ấu Dao. Nghĩ tới đây, cuối cùng thì nàng ta cũng hơi không cam lòng, nhịn không được nhìn Khương Lê.
Đều là đích nữ của Khương gia, Khương Lê nhìn lễ cập kê của Khương Ấu Dao rồi lại ngẫm lại chính mình, hẳn sẽ càng phẫn hận khó lòng bình tĩnh. Trong lòng Khương Ngọc Nga đột nhiên dâng lên một loại khoái cảm, nhưng khi nàng ta nhìn lại thì đã thấy Khương Lê bình tĩnh nhìn chằm chằm Khương Ấu Dao trên đài như là người xa lạ.
Sao lại có thể như thế được?
Chẳng lẽ Khương Lê không cảm thấy phẫn nộ, không cảm thấy không công bằng, không cam lòng sao?
Không chỉ có Khương Ngọc Nga, rất nhiều khách khứa xung quanh cũng đang nhìn chăm chú vào vẻ mặt của Khương Lê.
Nhưng Khương Lê cứ nhìn như vậy, nụ cười trên khóe môi cũng hết sức chân thành, giống như thật lòng cảm thấy vui vẻ cho Khương Ấu Dao.
Người xung quanh đều cảm thấy khó hiểu.
Khương Ấu Dao vừa hành lễ trên đài cao, vừa không bỏ qua biểu cảm của Khương Lê. Biểu hiện của Khương Lê càng bình tĩnh, nàng ta lại càng không tin, trong lòng điên cuồng gào thét, nàng đang giả vờ, tất cả đều là giả vờ!
Cho đến khi Quý Thục Nhiên đưa ánh mắt cảnh cáo, Khương Ấu Dao mới nhận ra suýt nữa mình đã mất khống chế. Nàng khôi phục lại tâm trạng của mình một chút, nghĩ đến cảnh tượng Khương Lê sắp phải đối mặt, giận dữ vừa rồi đã tan thành mây khói, thay vào đó là cảm giác vui vẻ háo hức.
Cũng đúng lúc này, ba bái ba lạy hoàn thành, Khương Ấu Dao quỳ gối trước mặt Khương Nguyên Bách và Quý Thục Nhiên, nghe xong linh huấn. Lễ bái tạ hoàn thành.
Sau khi lễ kết thúc, chính là lúc các khách khứa đưa lễ vật cập kê tới.
Vì biểu hiện ý muốn làm thân với Khương gia, những quý nhân này ra tay rất hào phóng, lễ vật cái sau so với cái trước ngày càng trân quý hơn. Trong Khương gia, ngoại trừ tam phòng tặng ít một chút, còn lại đều là lễ vật quý trọng.
Khương Ấu Dao cầm hộp quà của Khương Lê bảo Đồng Nhi đưa lên, cười khanh khách nhìn về phía Khương Lê, nói: "Nhị tỷ, muội có thể mở quà cập kê mà tỷ tặng ra không?"
Nụ cười của nàng ta còn mang chút ngượng ngùng, xen lẫn sự e lệ giữa thiếu nữ và đại cô nương, khiến cho nàng ta càng trở nên vô cùng rực rỡ.
Các khách nhân đều dừng bước nhìn về phía Khương Lê.
Tuy rằng Khương Nhị tiểu thư trước mắt thoạt nhìn dịu dàng đáng yêu, nhưng chuyện lúc trước cũng đã thật sự xảy ra. Khương Tam tiểu thư tuổi còn nhỏ, lại được cưng chiều nên không hiểu sự hiểm ác của nhân gian, không biết vị Khương nhị tiểu thư tâm tư ngoan độc này sẽ trả lời Khương Tam tiểu thư như thế nào?
Khương Lê cười cười: "Đương nhiên là có thể."
Hương Xảo đứng ở phía sau đám người, không biết từ lúc nào lòng bàn tay đã chảy ra một chút mồ hôi. Bình tĩnh mà xem xét, mấy ngày nay Khương Lê đối với cô nàng không tệ, ban thưởng phong phú, còn vô cùng điềm đạm. So với Khương Ấu Dao và Quý Thục Nhiên thì tốt hơn gấp mười lần.
Chỉ là, trong lòng Hương Xảo tiếc nuối nghĩ, trên đời này cũng không phải cứ là người tốt thì sẽ có được phước lành, người lương thiện bị kẻ khác bắt nạt, ngựa hiền lành bị người khác cưỡi, đây là đạo lý mà đứa trẻ ba tuổi cũng hiểu được.
Khương Ấu Dao cúi đầu mở hộp ra, không ai nhìn thấy nụ cười trên khóe môi nàng ta sâu sắc hơn, nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng ta đã la lên, giống như phải chịu kinh hãi cực lớn, thất thanh nói: "Trời ạ, đây là cái gì?"