Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Trời ơi, đây là cái gì?”
Khương Ấu Dao sợ hãi kêu lên một tiếng, phá vỡ bầu không khí vui vẻ hòa thuận vừa rồi. Khách khứa ở gần vô thức nhìn vào hộp trong tay Khương Ấu Dao.
Khương Nguyên Bách và Khương lão phu nhân cách hơi xa, không thấy rõ rốt cuộc trong hộp là thứ gì. Lư thị và Dương thị đứng lên ngẩng đầu nhìn xung quanh, Khương Cảnh Duệ đứng ở một bên khách nam, muốn tiến lên nhìn rõ ràng lại bị Khương Nguyên Bình giữ chặt.
Khương Ấu Dao còn chưa nói gì, nha hoàn Kim Hương bên cạnh nàng ta lại đưa tay nâng đồ vật trong hộp lên, ngẩng đầu căm tức nhìn Khương Lê, quát: "Nhị tiểu thư, người làm vậy là có ý gì?"
Mọi người lúc này mới nhìn rõ ràng, thứ mà nha hoàn cầm trong tay, chính là một bộ hồng bảo thạch. Thoạt nhìn, Hồng bảo thạch có giá trị xa xỉ. Chỉ là lúc này trên đầu bảo thạch toàn là vết đao loang lổ khắp nơi, khắc cực kỳ tinh tế, làm cho người ta vừa nhìn thấy đã không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
"Nhị tiểu thư, bọn nô tỳ biết trong lòng người không thoải mái, cũng không thích Tam tiểu thư, nhưng lễ cập kê của Tam tiểu thư mà người lại tặng thứ này thì cũng quá đáng quá rồi!" Giọng điệu nha hoàn này đối với Khương Lê thật sự không tính là cung kính, nếu là ở trong phủ người khác, bị gán tội danh bất kính với chủ tử, không coi ai ra gì cũng không quá đáng. Có điều ở chỗ này, hành động của nàng ta lại không bị ai so đo, ngược lại còn được người ta khen ngợi là nô bộc trung thành biết bảo vệ chủ tử.
Ánh mắt Khương Lê dừng ở trên miếng hồng bảo thạch trong tay Kim Hương, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, mày lập tức nhíu lại, lắc đầu nói: "Không phải, từ sau khi mua miếng hồng bảo thạch nó vẫn được ta giữ kỹ, chưa bao giờ chạm qua. Ta không biết tại sao nó lại biến thành dáng vẻ như bây giờ."
Quý Thục Nhiên cũng đi tới, trên mặt của bà ta không hề có sự hoài nghi với Khương Lê, ngược lại dường như có vẻ giống như là rất quan tâm hỏi: "Có phải không phải là vấn đề ở trên bảo thạch, mà là Lê nhi mắc mưu bị lừa không?"
"Sao có thể?" Đồng Nhi nhanh miệng, lập tức nói: "Đây là quà cập kê cô nương cố ý đến Cát Tường Lâu chọn cho Tam tiểu thư, ròng rã bốn trăm lượng bạc. Châu báu của Cát Tường Lâu, sao có thể có vấn đề?"
Đúng là mua ở Cát Tường Lâu.
Các khách nhân nhìn về phía Khương Lê với vẻ mặt khác nhau, nếu có thể dùng bốn trăm lượng bạc mua quà cập kê cho Khương Ấu Dao, thứ nhất nói rõ Khương Lê ra tay hào phóng, thứ hai nói rõ thủ phụ gia vẫn chưa bạc đãi Khương Lê, trong tay Khương Lê vẫn có rất nhiều tiền, các ngự sử muốn buộc tội cũng không buộc tội được việc này.
"Không phải vấn đề về của mặt bảo thạch, bảo thạch đang êm đẹp cũng sẽ không tự mình nứt ra, hơn nữa, đây rõ ràng chính là vết dao cắt."
Khương Ngọc Nga đột nhiên mở miệng, nàng ta nói: "Nhị tỷ, tỷ không thích Tam tỷ thì thôi, cần gì vô duyên vô cớ lãng phí một miếng bảo thạch như vậy chứ?"
Dương thị không ngờ nữ nhi của mình lại đột nhiên mở miệng, muốn che miệng Khương Ngọc Nga nhưng đã không còn kịp rồi. Khương Ngọc Yến sợ hãi kéo góc áo Khương Ngọc Nga, cúi đầu không nói gì. Trong lòng Khương Ngọc Nga đắc ý, nàng ta biết chắc chắn mẫu nữ đại phòng không thích Khương Lê, có thể khiến Khương Lê ấm ức thì đại phòng sẽ vui vẻ. Thứ nhất có thể lấy lòng đại phòng, thứ hai… Khương Ngọc Nga cũng không thích Khương Lê.
Khương Ấu Dao có chỗ dựa vững chắc như Quý gia, Khương Lê có cái gì? Mẫu thân của nàng cũng đã chết, đúng là đáng đời bị người ta giẫm đạp, làm sao còn có thể êm đẹp ngồi lên vị trí đích nữ. Khương Ngọc Nga hận không thể để Khương Lê rơi vào vị trí giống như mình, thậm chí còn không bằng mình thì trong lòng nàng ta mới cảm thấy vui vẻ.
Khương Lê nhìn về phía Khương Ngọc Nga, ngược lại vẻ mặt của nàng cũng không hốt hoảng, chỉ là có hơi khó hiểu, nói với Khương Ngọc Nga: "Sao Ngũ muội lại nói như vậy, ta không có không thích Tam muội."
Khương Ngọc Nga nhìn lướt qua Quý Thục Nhiên, thấy rõ ràng trong ánh mắt Quý Thục Nhiên lộ ra vẻ hài lòng, trong lòng càng như được tiếp thêm sức mạnh, nói tiếp: "Nếu tỷ thích Tam tỷ, lúc trước cũng sẽ không đẩy đại bá mẫu ngã, hại đại bá mẫu sinh non. Tỷ ngẩn người vài năm ở trong am ni cô, sợ là trong lòng rất hận đại bá mẫu. Tỷ bèn dứt khoát trút giận lên người tam tỷ, cố ý đưa lễ vật như vậy cho tam tỷ, đây chính là nguyền rủa Tam tỷ!"
"Ngọc Nga câm miệng!"
Vốn dĩ tính tình của Dương thị thì không muốn gây thêm chuyện, thấy Khương Ngọc Nga càng nói càng quá đáng, bà ta nhịn không được mở miệng ngăn nàng ta lại. Phải biết rằng tam phòng là phòng không có địa vị nhất ở Khương gia. Lúc này Khương Ngọc Nga lấy lòng Khương Ấu Dao là không sai, nhưng cũng đắc tội với Khương Lê. Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, dù Khương Lê sa sút thế nào thì cũng là con gái ruột của Khương Nguyên Bách, ai biết có thể có một ngày lại đắc thế hay không?
Khương Ngọc Nga nói hết những gì muốn nói cũng không mở miệng nữa. Lại nhìn khách khứa xung quanh, rõ ràng ánh mắt họ nhìn Khương Lê có kiêng kị.
Tình cảnh Khương Lê giết mẫu thân giết đệ đệ một cách tàn khốc như bị bày ra trước mặt người khác một lần nữa, hơn nữa lúc này đây, bởi vì lời nói của Khương Ngọc Nga, trong đầu mọi người lại hiện lên một hình ảnh, đó là dưới ánh đèn, Khương Lê hung tợn dùng đao khắc từng dao lên miếng hồng bảo thạch.
Lòng dạ rắn rết, nội tâm độc ác.
Cuối cùng thì Liễu phu nhân cũng nhịn không được nữa, bà ấy có mối quan hệ tốt với Diệp Trân Trân, cũng đã từng gặp mặt Khương Lê một lần trên núi Thanh Thành, lại không hiểu vì sao mà rất thích Khương Lê, mắt thấy nữ nhi của khuê mật của mình sắp sửa biến thành mục tiêu công kích của mọi người, bà ấy nói: "Khương Nhị tiểu thư có tấm lòng lương thiện, không phải người như vậy."
Vừa dứt lời, trong đám người cũng không biết là vị phu nhân nào nhỏ giọng nói một câu: "Người mà thoạt nhìn có tâm địa thiện lương mới đáng sợ nhất, biết người biết mặt không biết lòng."
Tuy tiếng nói nhỏ, nhưng lại có thể tiến vào lỗ tai mọi người một cách rõ ràng. Sắc mặt Liễu phu nhân xanh mét.
Vào lúc này, Khương Ấu Dao lại nhỏ giọng khóc nức nở, cho tới bây giờ nàng ta luôn mang dáng vẻ tươi cười ngây thơ hồn nhiên, lúc khóc lên, nước mắt trong suốt, ngược lại khiến người ta rất thương yêu. Nàng ta nức nở nhẹ giọng nói: "Nhị tỷ, vì sao tỷ lại đối xử với muội như thế, muội vốn cho rằng, từ lâu Nhị tỷ đã hóa giải toàn bộ khúc mắc với chúng ta...."
"Ta cũng không có khúc mắc gì, cũng không có phá hư miếng hồng bảo thạch này."
Khương Lê nhìn nàng ta, dường như hơi không biết phải làm sao: "Chỉ là các ngươi không tin mà thôi."
"Người xấu! Người xấu!" Khương Bính Cát đột nhiên ồn ào trong tay ma ma.
"Đã quậy đủ chưa?" Khương lão phu nhân đột nhiên quát to một tiếng, cầm quải trượng đứng lên. Bà ấy lạnh lùng nhìn quanh một vòng, trong phút chốc khách khứa đều im lặng. Khương lão phu nhân nhìn về phía Khương Lê, lạnh lùng nói: "Những vết đao trên miếng Hồng bảo thạch này thật sự không phải do con khắc?"
Khương Lê nói: "Không phải."
"Làm sao con chứng minh được?" Bà ấy hỏi.
Khương Lê nhìn về phía Khương lão phu nhân, Khương Nguyên Bách nhìn nàng, ánh mắt hơi dao động. Quý Thục Nhiên lại lấy tay áo che mặt, giống như vô cùng đau lòng. Lư thị thì ngược lại, đến giả bộ cũng không chịu làm, mang vẻ mặt xem kịch vui, về phần Dương thị thì đang trừng mắt nhắc nhở Khương Ngọc Nga cái gì đó.
Toàn bộ Khương phủ, đều là người không liên quan đến nàng. Ngoại trừ một Đồng Nhi, dường như bên cạnh nàng không có ai.
"Có thể để nha hoàn Hương Xảo của con đến chứng minh.”
Khương Lê nói: "Sau khi mua miếng Hồng bảo thạch, Hương Xảo vẫn luôn thay con cất giữ, con chưa từng chạm qua."
Khương lão phu nhân dặn dò người bên cạnh: "Gọi Hương Xảo lại đây."
Trong chốc lát Hương Xảo đã được dẫn tới.
Khương Lê hỏi nàng ta: "Hương Xảo, tỷ thay ta cất giữ điền tử kia ở trong hộp, ngươi thấy rõ ràng ta chưa từng chạm vào nó phải không."
Hương Xảo cúi đầu, thân thể khẽ run rẩy, rất lâu không thấy trả lời, đang lúc trong lòng mọi người cảm thấy khó hiểu, Hương Xảo đột nhiên quỳ rạp xuống đất, khóc ròng nói: "Nhị tiểu thư, thật xin lỗi, nô tỳ không thể nói dối."
Không đợi Khương Lê nói chuyện, cô nàng lại dập đầu với Khương lão phu nhân, hô: "Lão phu nhân, nô tỳ sẽ nói hết tất cả, nô tỳ tận mắt nhìn thấy miếng Hồng bảo thạch kia chính là do Nhị tiểu thư cầm đao khắc hỏng!"
Mọi người xôn xao.