Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hương Xảo đột nhiên lên tiếng, khiến cho mọi người chấn động.
Người có phản ứng kịch liệt nhất lại không phải Khương Lê, mà là Đồng Nhi. Đồng Nhi lập tức chắn trước mặt Khương Lê, bảo vệ Khương Lê ở sau lưng giống như gà mái bảo vệ gà con, lớn tiếng phản bác: "Nói bậy! Ngậm máu phun người! Cô nương nhà ta chưa từng làm chuyện như vậy, Hương Xảo, ta thấy lương tâm của ngươi đã bị sói ngậm đi rồi, dám nói xấu cô nương nhà ta như thế!"
Hương Xảo cũng không nhìn Đồng Nhi, ngược lại là dập đầu mấy cái với Khương lão phu nhân, khóc ròng nói: "Nô tỳ không dám nói dối, nếu có nửa lời dối trá thì sẽ bị thiên lôi đánh chết!"
"Ngươi!" Đồng Nhi tức giận không nói nên lời, Hương Xảo lại dám thề độc như vậy, có thể thấy cô nàng là một kẻ không thèm đếm xỉa đến mạng sống.
Mà những lời này của Hương Xảo lại giống như là tội danh không thể thay đổi của Khương Lê, không thể rửa sạch được nữa.
Khương Ngọc Nga lại mở miệng đầy trào phúng: "Nhị tỷ, trên người tỷ cũng không có một món trang sức nào, lại mua cho tam tỷ một điền tử bảo thạch bốn trăm lượng bạc, thật đúng là ra tay hào phóng. Tất nhiên là tỷ muội tình thâm mới có thể làm được như thế, tỷ về kinh chưa tới một tháng, không ngờ rằng tình cảm với Tam tỷ lại tốt như vậy."
Ý tứ của lời này chính là Khương Lê vốn không hợp với Khương Ấu Dao, làm sao có thể có lòng tốt tiêu phí nhiều tiền, tặng cho Khương Ấu Dao một phần lễ cập kê quý giá như vậy được, rõ ràng là đã động tay động chân.
Khương Ấu Dao ngẩng đầu, vành mắt của nàng ta đỏ bừng vì tủi thân, còn cầm khăn lau nước mắt ở khóe mắt, bi thương mở miệng nói: "Nhị tỷ, tỷ hồi phủ, ta vô cùng vui mừng, thật sự không ngờ rằng trong lòng tỷ lại oán giận ta."
"Lê Nhi." Quý Thục Nhiên vẫn luôn không mở miệng cũng đi lên phía trước, bà ta ôm Khương Ấu Dao vào trong lòng, đau lòng vỗ cánh tay Khương Ấu Dao, nhìn về phía Khương Lê: "Nếu con có gì bất mãn với ta, có thể nhắm về phía ta. Ta tự nhận là mẫu thân của con, chăm sóc con về mọi thứ, thiên vị con, đối xử chân thành với con. Ta không yêu cầu xa vời rằng con có thể chấp nhận ta, chỉ mong con có thể nể mặt phụ thân con, người một nhà chúng ta ở chung thật tốt. Những chuyện này thì thôi đi, nhưng Ấu Giao là thân muội muội của con, sao con lại nhẫn tâm nguyền rủa con bé, chẳng lẽ… Con thật sự không để ý đến tình cảm huyết thống hay sao?" Nói đến đây, dường như bà ta cực kỳ đau lòng, ôm Khương Ấu Dao không ngừng rơi lệ.
Hai mẫu nữ này yếu ớt và đáng thương, trong phút chốc đã khơi dậy được sự đồng tình của không ít người. Nhất là câu nói cuối cùng của Quý Thục Nhiên,làm cho người ta liên tưởng đến Khương Lê từng làm hại Quý Thục Nhiên mất đi một hài tử. Những phụ nhân ở đây mềm lòng, họ cũng có hài tử, cho nên càng thiên vị Quý Thục Nhiên hơn. Có người xì xào bàn tán: "Khó trách nói kế mẫu không dễ dàng, gặp phải tiểu thư như vậy, thánh nhân cũng bị làm khó."
Sắc mặt của Khương lão phu nhân lắng đọng như nước, một buổi lễ cập kê, đến hiện tại trông giống như trò khôi hài. Hôm nay xem như Khương Lê đã làm mất toàn bộ thể diện của Khương gia, bà ấy dùng ánh mắt trách cứ nhìn về phía Khương Nguyên Bách, nếu Khương Nguyên Bách có thể xử lý hậu viện của mình cho tốt thì làm sao có thể xuất hiện những chuyện phiền toái này.
Ánh mắt của Khương Nguyên Bách nhìn về phía Khương Lê cũng đầy tức giận, một lời nói của Quý Thục Nhiên lại khơi gợi sự áy náy trong lòng ông ấy. Chung quy cũng là do Khương Lê ngoan cố, hại Quý Thục Nhiên mất đi một hài tử, đó cũng là hài tử của Khương Nguyên Bách. Hôm nay Khương Lê lại làm ra chuyện ác độc đến mức này này, chút tình thân được sinh ra trong mấy ngày này do Khương Lê giống ông ấy cũng lập tức đã tan thành mây khói.
Khương Nguyên Bách nói: "Nghiệt nữ, còn không mau quỳ xuống?" Trong lòng ông ấy bị nỗi thất vọng làm cho đầu óc choáng váng, cũng không có nghĩ tới hậu quả, nếu như Khương Lê thật sự quỳ xuống, cũng coi như là mất hết toàn bộ danh tiếng trong vòng quý nhân của Yến Kinh thành. Cho dù ngày sau còn ở lại Khương gia, nhưng cũng vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên trước mặt các quý nhân trong Yến Kinh, càng không cần phải nói đến chuyện cưới gả.
Trong mắt Khương Ấu Dao hiện lên vẻ vui mừng, Liễu phu nhân đang muốn mở miệng, đã thấy Khương Lê nhướng mày, hỏi ngược lại: "Vì sao phải quỳ?"
Ai cũng không ngờ Khương Lê lại mạnh miệng ngay trước mặt mọi người, ngay cả Khương Nguyên Bách cũng ngẩn ngơ, Lư thị hơi kinh ngạc, Dương thị nắm chặt tay Khương Ngọc Nga, sợ Khương Ngọc Nga lại nói lung tung.
"Lòng dạ của ngươi không ngay thẳng, nguyền rủa đích muội, ta là phụ thân của ngươi, phải dạy dỗ ngươi cho tốt, quỳ xuống!" Khương Nguyên Bách tức giận nói.
Khương Lê nhìn ông ấy, nói hai chữ: "Không quỳ."
Đúng là đối chọi gay gắt.
Đồng Nhi sợ hãi đến mức cơ thể cũng run rẩy, nhưng vẫn kiên định chắn trước mặt Khương Lê.
Không đợi Khương Nguyên Bách nói chuyện, Khương Lê đã tiếp tục mở miệng: "Con phạm sai lầm, phụ thân muốn dạy dỗ con, đây là chuyện hợp tình hợp lý. Có điều, phụ thân à, trước khi con chưa có chính miệng thừa nhận sai lầm của con, có phải điều đầu tiên phụ thân phải làm là tin tưởng con, giúp đỡ con, chứ không phải giúp đỡ người khác hãm hại con, dạy dỗ con không?"
Khương Lê nói chuyện vô cùng không khách sáo, khách mời xung quanh đều không biết phải làm sao. Ai dám nói như vậy với người đường đường là Thủ phụ, tuy rằng Khương Nguyên Bách ở trên triều cả ngày luôn mang dáng vẻ cười tủm tỉm và thân thiện, cũng sẽ không có ai thật sự cảm thấy Khương Nguyên Bách chính là quả hồng mềm mặc người ta nắn bóp.
"Ngươi còn dám cãi?" Khương Nguyên Bách tức giận đến mức cả người run lên.
"Lê Nhi, Hương Xảo đã nói tận mắt nhìn thấy, đến bây giờ con vẫn không thừa nhận việc này là do con gây nên sao?" Quý Thục Nhiên nói: "Tuy rằng phụ thân của con tức giận, nhưng con là đích nữ của ông ấy, con cứ thừa nhận đi, nói xin lỗi, sẽ không ai đề cập tới việc này nữa."
Quý Thục Nhiên nói chuyện vô cùng rộng lượng.
Khương Lê hơi buồn cười, thừa nhận sai lầm, nói xin lỗi, việc này sẽ không được đề cập tới nữa sao?
Đương nhiên là không phải, một khi thừa nhận tội danh không hề có này, danh tiếng tính tình ác độc sẽ khiến Khương Lê nàng vĩnh viễn không có chỗ xoay người, đây là suy nghĩ ác độc đến cỡ nào chứ.
Tuy rằng chính nàng cũng không quan tâm đến những hư danh này, nhưng cô nương đáng thương kia, Khương Nhị tiểu thư chân chính sẽ không nghĩ như vậy.
Khương Lê nói: "Đã làm thì là đã làm, chưa từng làm thì ta cũng không phải là con cừu non tốt tính nhận tội thay, ai cũng có thể hắt nước không biết tên lên người ta. Hôm nay ta ở chỗ này, nói rằng vết đao trên điền tử không phải do ta làm, chư vị ở chỗ này, ai tin ta?"
Mọi người nhìn nàng.
Nữ hài tử nói chuyện vô cùng dịu dàng, bình tĩnh hòa nhã, mặt mày xinh đẹp uyển chuyển, nhưng lại cố chấp và cứng cỏi đến mức khó mà nói, dường như có thể nhìn thấy sự quật cường không thể lay động từ trong con ngươi trong như nước suối kia.
Không một ai nói chuyện.
Những vị khách kia đều đưa mắt nhìn sang nơi khác, vậy thì thôi. Nói cho cùng hôm nay cũng chỉ là việc nhà của Khương gia, Khương lão phu nhân nhìn chằm chằm Khương Lê, không biết đang suy nghĩ cái gì. Ánh mắt Khương Nguyên Bách tràn đầy tức giận và thương tiếc, Khương Ấu Dao và Quý Thục Nhiên ôm nhau, đau lòng rơi lệ.
Ở phía sau, Khương Bính Cát nhìn nàng đầy căm thù. Khương Ngọc Yến vâng dạ, Khương Ngọc Nga đắc ý. Ánh mắt Dương thị né tránh, Lư thị giống như đang xem kịch vui. Khương Nguyên Bình cười tủm tỉm mặc kệ, Khương Nguyên Hưng cúi đầu làm như không nhìn thấy.
Mà Khương Cảnh Hữu cùng Khương Cảnh Duệ, giờ phút này tụ cùng một chỗ xì xào bàn tán, dường như không nghe được lời Khương Lê nói.
Thật sự không nghe thấy sao? Chẳng qua là tự giữ lấy mình mà thôi.
Khương Lê quét mắt qua từng người, khóe miệng hơi nhếch lên, chỉ là trong nụ cười kia có ba phần trào phúng.
Một Khương phủ to như vậy, những người thân máu mủ ruột rà, lại không có một người đứng ở bên cạnh nàng, tin tưởng nàng.
Khương Nhị tiểu thư thật đáng thương, trong lòng Khương Lê thở dài, cũng không biết rốt cuộc tiếng thở dài này là vì Khương Nhị tiểu thư hay là vì chính nàng.