Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong lúc im lặng, đột nhiên có một giọng nói trong trẻo rất to vang lên, đó chính là tiểu nha đầu Đồng Nhi đang đứng trước mặt Khương Lê.
Đồng Nhi lớn tiếng nói: “Nô tỳ tin tưởng cô nương!”
Khương Lê ngơ ngác, nàng còn chưa kịp nói chuyện đã bất ngờ nghe thấy giọng một nữ nhân khác vang lên, có người nói: “Ta cũng tin tưởng Khương Nhị tiểu thư chưa từng làm chuyện này.”
Khương Lê quay lại nhìn thì thấy Liễu phu nhân, người mà nàng đã từng gặp một lần ở trên núi Thanh Thành. Liễu phu nhân nhìn thấy Khương Lê nhìn về phía mình, bà ấy mỉm cười trấn an Khương Lê. Liễu phu nhân nói: “Suy cho cùng, cái gọi là nhân chứng bây giờ cũng chỉ là lời nói một phía của nha hoàn này thôi.”
Bà ấy nhìn thoáng qua Hương Xảo đang co rúm người dưới chân, tiếp tục nói: “Nếu nha hoàn này có thể nói rằng Khương Nhị tiểu thư đã làm chuyện này, thì Khương Nhị tiểu thư cũng có thể nói nàng chưa từng làm chuyện này, đấy chỉ là ý kiến chủ quan mà thôi. Khương đại nhân là Nội các Thủ phụ, lại không tin tưởng nữ nhi của mình mà đi tin tưởng một nha hoàn không phải người thân, hành động như vậy thì không chỉ ta mà chỉ sợ người trong triều cũng không phục.”
Đây rõ ràng là ra mặt giúp Khương Lê.
Khương Nguyên Bách cũng sửng sốt trong giây lát, Thành Đức Lãng Liễu Nguyên Phong và Quý gia có xích mích nhưng lại hoà thuận với Khương gia. Lúc này Liễu phu nhân không ngần ngại xúc phạm Khương gia để lên tiếng thay cho Khương Lê.
Khương Lê cảm thấy trong lòng như có một dòng nước ấm.
Từ nhỏ nàng và Tiết Hoài Viễn sống ở Đồng Hương, Tiết Hoài Viễn là quan huyện và đã xử lý không ít án tử, ông cũng không e dè trong việc cho nàng biết.
Nàng biết rằng thế gian rất hiểm ác, nhưng vẫn thường cảm động trước lòng tốt của người khác. Ở Khương gia lạnh lẽo vô tình, vào giờ phút này, nàng không chỉ có một mình, mà còn có Đồng Nhi trung thành tận tâm và Liễu phu nhân rút kiếm hỗ trợ, những điều đó đã đủ để bù đắp cho sự u ám mà nàng cảm thấy ở đây.
Khương Ngọc Nga thấy Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao không tiện mở miệng, đương nhiên chuyện này lại đổ lên đầu nàng ta, vì thế nàng ta dùng giọng điệu không nặng không nhẹ nói: “Ai cũng có quan điểm của riêng mình, chẳng qua là trước kia Khương Lê cũng không phải chưa từng làm loại chuyện này, quả thực nàng có thể làm!”
Đúng vậy, trước đây Khương Lê đã từng hạ độc đích mẫu sảy thai, bây giờ nàng chỉ đang nguyền rủa thân muội thôi, có gì mà không thể chứ?
Người ta chỉ muốn tin những gì mà họ thấy.
Lòng dạ Khương Lê ác độc, tính tình ngang ngược, xấu tính vô ơn, là sói mắt trắng không được dạy bảo đàng hoàng, đây là điều ai cũng biết.
Một người như thế thì làm ra chuyện như vậy cũng rất bình thường, rất hiển nhiên.
Trong trường hợp không có bằng chứng nào khác, cho dù không thể chứng minh chuyện này là do nàng làm thì tội danh này cũng sẽ đổ lên đầu nàng.
Liễu phu nhân cau mày, đã nhận ra được điều này. Nhưng chuyện này xảy ra quá đột ngột, muốn tìm ra bằng chứng cho thấy chuyện này không phải do Khương Lê làm cũng rất khó khăn.
Thấy sự việc không còn đường cứu vãn, Khương Lê từ từ mở miệng, nàng hỏi: “Hương Xảo, ta hỏi lại một lần nữa, tỷ có tận mắt nhìn thấy ta khắc từng cái một lên cái điền tử này không?”
Hương Xảo ngẩng đầu lên, khi bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Khương Lê, không hiểu sao trái tim cô nàng run lên. Cô nàng lấy lại bình tĩnh, kiên trì nói: “Đúng là nô tỳ tận mắt chứng kiến, nhị tiểu thư nói rằng hận phu nhân và Tam tiểu thư, cho rằng Tam tiểu thư đã cướp mất sự nuông chiều của lão gia, muốn nguyền rủa Tam tiểu thư…”
Mọi người xôn xao, có người nói: “Quả nhiên là vậy, thật đúng là ác độc…”
Sắc mặt Khương Nguyên Bách ngày càng khó coi, tiếng khóc của Khương Ấu Dao và Quý Thục Nhiên cũng to hơn. Quý Trần thị hắng giọng nói: “Khương đại nhân, chuyện này chắc chắn ngươi phải đưa ra một lời giải thích. Trên người của Ấu Dao cũng chảy một nửa dòng máu của Quý gia, nếu chuyện này không được làm rõ, chúng ta sẽ vào cung của Lệ Tần nương nương nói lý lẽ!”
Đây là đang trắng trợn gây áp lực cho Khương Nguyên Bách.
Lời đe dọa của Quý Trần thị không khiến Khương Lê sợ hãi. Nàng chỉ nhẹ giọng nói: “Hương Xảo là nha hoàn mẫu thân ban cho ta, nếu như Hương Xảo nói dối…”
“Không thể nào.” Quý Thục Nhiên lắc đầu: “Hương Xảo là người trong nhà, chính ta nhìn nó lớn lên, nhân phẩm hay tính cách đều đáng tin, chịu khó chăm chỉ. Nếu không phải do Lê Nhi vừa mới về phủ nên đang cần một nha hoàn thì vốn dĩ ta muốn giữ Hương Xảo lại.”
Đồng Nhi không nhịn được cười lạnh, nhân phẩm tính cách tốt, chịu khó chăm chỉ? Lừa quỷ à?
Khương Lê cúi đầu nhìn về Hương Xảo vẫn đang quỳ dưới chân, cô nàng cúi đầu cảm nhận được ánh mắt dò xét của Khương Lê ở phía trên, một cảm giác ớn lạnh chợt chạy dọc theo sống lưng.
Vốn là chuyện hiển nhiên, nhưng lúc này trong lòng Hương Xảo bỗng cảm thấy bất an. Sự bất an này càng lúc càng lớn khiến cô nàng chợt có cảm giác muốn từ bỏ. Đương nhiên điều này là không thể nào, cô nàng chỉ có thể tiếp tục diễn tiếp vở kịch này.
“Ta cũng cảm thấy Hương Xảo rất tốt, mấy ngày nay ở bên cạnh ta, luôn nói chuyện giải sầu với ta. Sau khi về phủ, nhờ có nàng ta mà cuộc sống của ta không bị nhàm chán. Thế nên khi nàng ta phản bội mới khiến ta cảm thấy đau lòng đến thế” Khương Lê nói.
Hương Xảo vội vàng nói: “Nhị tiểu thư, không phải là nô tỳ phản bội người, mà nô tỳ… Nô tỳ thật sự không thể nhìn người tiếp tục phạm sai lầm như vậy, nô tỳ không thể làm trái lương tâm của mình được!”
“Lương tâm?” Khương Lê nhẹ giọng hỏi lại, nàng đột nhiên nở nụ cười hỏi: “Tỷ có sao?”
Trong lòng Hương Xảo càng bất an hơn, cô nàng nói: “Nô tỳ không biết bản thân đã làm gì…”
“Ta cũng không biết mình đã làm gì mà tỷ lại phải phản bội ta.”
“Đủ rồi, nhị nha đầu.” Rốt cuộc Khương lão phu nhân cũng nói: “Rốt cuộc thì ngươi muốn nói gì?”
Khương Lê rời mắt khỏi Hương Xảo, nàng nhìn quanh một vòng rồi mới nói: “Nếu như tất cả mọi người đều không tin ta, ta nhất định phải tìm ra bằng chứng cho thấy ta không làm ra chuyện này, nếu không làm sáng tỏ mọi chuyện thì mẫu thân của ta trên trời có linh cũng sẽ đau lòng.”
Nghe được điều này, sắc mặt của Khương Nguyên Bách càng tệ hơn.
Khương Lê đưa tay ra đi tới trước mặt nha hoàn Kim Hương bên cạnh Khương Ấu Dao.
Lúc đầu, chính là nha hoàn này đã lấy điền tử hồng ngọc từ trong chiếc hộp ra.
Khương Lê đi tới bên cạnh nàng ta, cầm lấy rồi đặt lại vào trong hộp một lần nữa.
Những viên đá quý sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, màu máu chuyển động, đáng lẽ phải là trong suốt nhưng bây giờ đã trở nên xấu xí u ám vì những vết dao lốm đốm từ trên xuống dưới.
Cái điền tử kia bị Khương Lê cầm trên tay, Quý Thục Nhiên đột nhiên phát hiện ra có gì đó không đúng nhưng chưa kịp mở miệng thì Khương Lê đã nói trước.
Nàng nói: “Khuôn mặt này chính là bằng chứng.”
Nàng thoáng đưa tay qua, nhẹ nhàng phù hợp, nụ cười trên môi vẫn tươi như trước nhưng lại giống như đang chế nhạo.
“Điền tử này là giả.” Nàng hạ ánh mắt xuống: “Đây không phải là điền tử của ta.”