Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
"Điền tử này là giả" Nàng rũ mắt xuống: "Đây không phải điền tử của ta."
Đám người im lặng trong chốc lát.
Liễu phu nhân mở miệng trước, bà ấy hỏi: "Khương Nhị tiểu thư, lời này là có ý gì?”
Khương Lê cười một tiếng, đưa điền tử trong tay cho Liễu phu nhân, thản nhiên nói: "Ta tốn bốn trăm lượng bạc để mua một điền tử hồng bảo thạch từ Cát Tường Lâu ở Yến Kinh. Cả Cát Tường Lâu chỉ có tổng cộng ba bộ điền tử hồng bảo thạch, bởi vì chất lượng của bảo thạch vô cùng tốt, màu sắc lại tươi sáng." Dừng một chút, Khương Lê mới tiếp tục nói hết: "Nhưng bộ điền tử trong tay ta lại được chế tác thô ráp, màu sắc ảm đạm, đừng nói là bốn trăm lượng bạc, ngay cả bốn mươi lượng bạc cũng không bằng.”
"Ý của cô nương là..." Đồng Nhi không nhịn được mà hỏi.
“Ta có muốn nguyền rủa Tam muội của ta thì cũng sẽ không dùng thứ keo kiệt như vậy." Giọng điệu của Khương Lê đầy khinh miệt: "Đây không phải là điền tử của ta, có người cố ý lấy điền tử của ta đi rồi đổi lại bằng món đồ rách nát này.”
Có người lấy điền tử của nàng!
Mọi chuyện lập tức trở nên tồi tệ , mọi người như bừng tỉnh, nhưng chỉ được một lát lại lâm vào sự nghi ngờ sâu đậm hơn.
Khương lão phu nhân nói: "Lê nha đầu, con nói có người cố ý lấy điền tử của con đi là có ý gì?"
Khương Lê quay đầu lại nhìn Khương lão phu nhân, mỉm cười rồi nói: "Lão phu nhân đừng vội, bây giờ con đã biết rõ chuyện gì đang xảy ra rồi."
Khương lão phu nhân khẽ giât mình, ngay trước mặt khách mời, Khương Lê gọi bà ấy là "lão phu nhân" mà không phải "tổ mẫu", thân thiết hay xa cách chỉ vừa nghe là biết. Có phải đang oán giận bà ấy bởi khi nãy Khương Lê lâm vào tình cảnh khốn khổ mà không đứng về phía nàng không?
Trên mặt Khương Ấu Dao và Quý Thục Nhiên đều tỏ vẻ kinh ngạc, chuyện này không nên phát triển theo hướng như thế. Trong lòng Quý Thục Nhiên khẽ dao động, cũng không mong muốn Khương Lê phá vỡ kế hoạch của mình, nói: "Lê Nhi, làm sao bộ điền tử bảo thạch này có thể là giả được, chẳng lẽ con nhận lầm rồi?"
“Không thể nào!" Người nói chuyện là Liễu phu nhân, bà ấy chắc như đinh đóng cột: “Đồ mà Cát Tường Lâu bán không thể nào có chất lượng như thế này. Chư vị đều là khách quen của Cát Tường Lâu, thử một lần sẽ biết." Liễu phu nhân đưa điền tử cho phu nhân bên cạnh xem, mấy vị phu nhân sờ qua, đều gật đầu.
Xác nhận lời của Liễu phu nhân nói.
Quý Thục Nhiên cau mày, bà ta nhìn về phía Khương Lê, đột nhiên phát hiện, từ đầu đến giờ, khi phát hiện vết nứt trên điền tử, bất kể là bị mọi người chỉ trích hay hứng chịu ánh mắt khác thường, Khương Lê chưa từng thở gấp.
Khương Lê khó hiểu, nghi hoặc, tiếc nuối, áy náy, nhưng không bối rối, phẫn nộ, bất lực hay tuyệt vọng một lần nào.
Thậm chí cho đến bây giờ, Khương Lê vẫn nở nụ cười dịu dàng giống hệt như lúc đầu.
Đã là lúc nào rồi, tại sao còn cười, có gì đáng cười chứ?
Quý Thục Nhiên nghĩ, trong lòng càng cảm thấy không đúng. Theo bản năng, bà ta nhìn thấy Khương Lê cúi đầu nhìn người trên mặt đất, nhìn theo ánh mắt Khương Lê thì bà ta phát hiện Hương Xảo đang quỳ, có vẻ như đã tê liệt đến mức sắp ngã ra đất.
Hương Xảo đang run rẩy.
Khương Lê ngồi xổm xuống, đưa tay đỡ Hương Xảo dậy, ánh mắt nàng nhìn Hương Xảo thân thiết lại dịu dàng, giọng điệu vẫn hiền lành như bình thường.
Nàng nói: "Hương Xảo, là tỷ trộm điền tử của ta đi, đúng không?"
“Không, không phải." Hương Xảo một mực khẳng định: "Nô tỳ không làm chuyện này..”
“Vậy thì thật kỳ lạ” Khương Lê hơi khó hiểu, lẩm bẩm tự hỏi: "Nếu tỷ nói là tận mắt nhìn thấy ta dùng dao tự khắc lên điền tử hồng bảo thạch, nhưng bây giờ rõ ràng là bộ điền tử kia đã bị người khác tráo đổi, người tỷ nhìn thấy chẳng lẽ là... Quỷ à?”
Khương Lê nói hai chữ cuối cùng vô cùng nhẹ nhàng, Hương Xảo nghe vào tai lại cảm thấy am u ma quái.
"Nhị tỷ, tỷ nói Hương Xảo lấy điền tử của tỷ, có chứng cứ không?" Khương Ngọc Nga không cam lòng nói.
“Chứng cứ à?" Khương Lê đứng dậy một lần nữa, cười nói với Quý Thục Nhiên: "Mẫu thân là chủ mẫu đại phòng, vậy xin mẫu thân lập tức phái người đi lục soát phòng của Hương Xảo, tìm kiếm tung tích của bộ điền tử hồng bảo thạch kia. Chư vị phu nhân tỷ muội đều ở chỗ này thì làm chứng cho ta, để Khương Lê tự chứng minh mình trong sạch, đỡ phải gánh tội vô ích.”
Mấy vị khách nghe vậy thì hơi chột dạ.
Lời này của Khương Lê thật ra là chỉ trích họ ngồi xem kịch, tự đặt mình ở một vị trí cao nhưng lại không thèm quan tâm, họ coi Khương Lê là kẻ chủ mưu mà không có lời giải thích nào.
Quý Thục Nhiên mỉm cười, cắn chặt hàm răng, bà ta cũng không ngốc, hiểu được việc tính kế Khương Lê hôm nay sẽ không có kết quả. Bà ta kinh ngạc vì Khương Lê lại có thể lùi một bước để đánh trả, một người không có người đi theo, không có ngân lượng trong Khương phủ lại có bản lĩnh xoay cục diện. Nhưng bà ta càng sợ Khương Lê còn có chiêu phía sau, nhìn về phía Hương Xảo theo bản năng.
Khi nghe Khương Lê nói muốn cho người lục soát phòng, Hương Xảo lập tức thở phào nhẹ nhõm. Điều này rơi vào tầm mắt Quý Thục Nhiên, trong lòng bà ta cũng đã có tính toán. Bà ta biết vốn dĩ Khương Lê sẽ không tìm ra gì nên sai vài người đến phòng của Hương Xảo lục soát.
Toàn bộ chính đình lại khôi phục sự yên tĩnh.
Lúc này, cuối cùng Khương Nguyên Bách cũng hồi phục tinh thần, dường như cảm nhận được bản thân đã làm sai điều gì. Ông ấy nhìn Khương Lê, thấy nữ nhi của mình đứng cách Khương Ấu Dao không xa. Khương Ấu Dao mặc y phục tinh xảo, trâm cài hoa mỹ, Khương Lê lại mặc y phục màu trắng đơn giản, nếu không phải phong thái ngời ngời thì chỉ dựa vào cách ăn mặc này, còn không đáng chú ý bằng một nha hoàn bình thường
Khương Nguyên Bách lập tức cảm thấy hơi không thoải mái.
Khương Nguyên Bách rất sĩ diện, bao che khuyết điểm, cho dù chán ghét hay tức giận Khương Lê thì cũng không muốn Khương Lê làm tổn hại thể diện của Khương phủ trước mặt khách khứa. Huống hồ vào giờ phút này, sự thật chứng minh rằng chuyện điền tử còn có điều kỳ lạ, Khương Nguyên Bách lại cảm thấy có phải ngữ điệu vừa rồi của mình với Khương Lệ có hơi nặng nề hay không.
Trong lòng mọi người đều đang suy nghĩ gì, Khương Nguyên Bách hối hận, Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao thất vọng, Khương Lê không hề để ở trong lòng chút nào. Nàng đứng ở trung tâm, nhìn chằm chằm Hương Xảo đang cố gắng giữ bình tĩnh, đột nhiên muốn bật cười.
Nàng đã sớm biết Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao có ý đồ gì. Chẳng qua, việc nàng muốn làm cũng không chỉ đơn giản là chứng minh bản thân trong sạch.
Con người không muốn hại hổ, nhưng hổ lại có lòng tổn thương con người. Người của Quý Thục Nhiên ở lại Phương Phỉ Uyển chính là một mối họa, trải nghiệm bi thảm của kiếp trước là một giáo huấn với nàng, phải đề phòng cẩn thận, diệt cỏ tận gốc.
Chỉ chốc lát sau, nhóm người được phái đi lục soát phòng Hương Xảo trở về. Để tỏ vẻ công bằng, Khương lão phu nhân còn sai ma ma bên cạnh đi cùng.
Trương ma ma dẫn người trở lại bên cạnh Khương lão phu nhân, nhìn lướt qua Hương Xảo trên mặt đất, nói: "Hồi lão phu nhân, tìm thấy điền tử hồng bảo thạch trong phòng của Hương Xảo, không có vết dao, có lẽ là thật.”
Cơ thể của Hương Xảo mềm nhũn, lẩm bẩm: "Không thể nào.”
Khương Ấu Dao cũng sững sờ, Quý Thục Nhiên thấy nụ cười của Khương Lê lớn hơn, da đầu lập tức căng thẳng.
Quả nhiên, Trương ma ma do dự một lúc nhìn chư vị quan khách, nói: "Chúng nô tỳ còn tìm thấy không ít trang sức quý giá trong phòng của Hương Xảo, hình như là lễ vật mà phu nhân chi trưởng tặng cho Nhị tiểu thư.”
Khương Lê kinh ngạc chớp mắt một cái, lần đầu tiên trong giọng nói của nàng tỏ vẻ tức giận, nhưng mà nếu nghe cẩn thận, dường như trong sự tức giận này có vài phần mỉa mai.
Nàng nói: "Thì ra là Hương Xảo ham tiền tài, vu oan giá họa!"