Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Một hòn đá khuấy động làn sóng, các vị khách lập tức bàn tán. Vốn tưởng rằng Nhị tiểu thư quý phủ chán ghét Tam tiểu thư, tỷ muội lục đục, Khương Lê dùng hành vi ác độc nguyền rủa Khương Ấu Dao. Không ngờ tới cuối cùng lại là nha hoàn bên cạnh thấy tiền sáng mắt, vu oan giá họa.
Chuyện như thế này cũng rất đơn giản, vốn dĩ là do nha hoàn bên cạnh Khương Lê là Hương Xảo tay chân không sạch sẽ, muốn trộm lễ vật gặp mặt mà Khương Lê tặng cho Khương Ấu Dao, nhưng lại sợ việc bị bại lộ sẽ tra ra có liên quan đến mình nên mới sí tìm một bộ điền tử kém chất lượng hơn nhiều để đánh tráo.
Hương Xảo liều mạng lắc đầu, ôm bắp chân Khương Lê nói: "Không phải, không phải! Những trang sức kia đều là do Nhị tiểu thư ban cho nô tỳ! Không phải nô tỳ trộm, Nhị tiểu thư mau nói một câu giúp nô tỳ đi!”
Quả thực không phải do Hương Xảo trộm những thứ trang sức kia, chỉ là Khương Lê cũng sẽ không thừa nhận.
Khương Lê chỉ nhìn cô nàng, vô cùng thương tiếc mở miệng: "Hương Xảo, ta đối xử với tỷ không tệ, vì sao tỷ lại đối xử với ta như vậy? Hơn nữa, tiền bạc của ta cũng không dư dả, sau khi bỏ tất cả bạc ra mua điền tử cho Tam muội, số trang sức còn lại chính là tất cả những gì ta có. Những trang sức này xa xỉ, ta thưởng cho tỷ một hai thứ thì cũng thôi đi, tất cả đều thưởng cho tỷ, chỉ sợ người có thể hào phóng như vậy ở Yến Kinh thành này cũng không có bao nhiêu!"
Khách khứa xung quanh đều gật đầu. Đúng vậy, hạ nhân làm việc tốt, ban thưởng thêm một chút cũng không có gì đáng trách. Nhưng tiền của ai cũng không phải gió thổi tới, bạo tay đến như vậy, thưởng cho hạ nhân một hộp trang sức, trừ khi đầu óc có vấn đề thôi. Huống hồ theo như lời Khương Nhị tiểu thư vừa nói, nàng đã lấy tất cả bạc ra mua lễ vật cập kê cho Khương Tam tiểu thư, càng không thể tùy ý ban thưởng những đồ trang sức còn lại, không đủ sức.
Hương Xảo kinh ngạc nhìn Khương Lê, vẻ mặt chân thành không chút giả tạo của Khương Lê khiến Hương Xảo suýt nữa bị mê hoặc.
Cô nàng thích đỏ mắt một hộp trang sức của Khương Lê, Khương Lê hào phóng ban thưởng, cô nàng vui mừng nhận lấy, nhưng lại không nghĩ tới, chủ tử ban cho hạ nhân nhiều đồ như vậy vốn đã rất khác thường. Cô nàng chỉ tưởng rằng Khương Lê là đồ nhà quê không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, lại không nghĩ rằng thứ mà mình nhận một cách sảng khoái lại trở thành bùa đòi mạng.
Quý Thục Nhiên bảo cô nàng động tay động chân trong lễ vật cập kê mà Khương Lê tặng, nhưng gần đầy Hương Xảo trở nên xảo quyệt, lá gan cũng lớn, nhìn thấy điền tử kia thì cũng có tâm tư riêng. Cô nàng nghe nha hoàn trong viện nói chuyện phiếm, nói có một thợ thủ công chuyên làm đồ giả. Cô nàng lập tức đi tìm, tốn ít tiền để làm đúc một điền tử bảo thạch giống y hệt.
Ngoại trừ chất lượng khác nhau, bề ngoài không có gì khác thường. Hương Xảo nghĩ, một khi Khương Lê không thể giải thích, người của Khương gia sẽ trừng trị Khương Lê, tất nhiên là bộ điền tử kia sẽ bị xử lý vì điềm chẳng lành, chuyện này coi như trôi qua.
Cứ như vậy, cô nàng hoàn thành lời chỉ thị hãm hại Khương Lê của Quý Thục Nhiên, bản thân cũng có thể có được bộ điền tử.
Điều Hương Xảo không ngờ tới là trong tình huống hoảng loạn như vậy, Khương Lê vẫn có thể phát hiện ra điền tử không đúng, mà Khương Lê chỉ mới sờ bộ điền tử thật kia một lần mà thôi, làm sao có thể biện minh. Điều khiến cô nàng càng không nghĩ tới chính là, bộ điền tử hồng bảo thạch kia lại xuất hiện trong phòng mình.
Rõ ràng cô nàng đã đặt điền tử ở trong hộp, chôn ở một nơi an toàn rồi mà!
Là ai làm? Hương Xảo ngẩng đầu nhìn lại, chạm vào ánh mắt của Khương Lê, trong lòng hơi ớn lạnh.
Chẳng lẽ Khương Lê đã biết chuyện cô nàng định thực hiện từ sớm, nhưng nàng luôn bình tĩnh nhìn. Bây giờ ngẫm lại, những thứ châu báu mà nàng hào phòng không chút để ý ban thưởng lại dường như có thể càng chứng minh cô nàng là một tên trộm vào lúc này.
Khương Lê đã bắt đầu âm mưu từ lúc đó!
Nàng nào phải thứ nhà quê cái gì cũng không hiểu, nàng biết tất cả mọi chuyện, còn làm bộ hoàn toàn không biết gì cả!
Trong lòng Hương Xảo đột nhiên dâng lên cảm giác tuyệt vọng, cô nàng làm hỏng chuyện của Quý Thục Nhiên, tất nhiên là Quý Thục Nhiên sẽ không dễ dàng tha cho cô nàng.
Đúng lúc này, Khương Lê lại nói: "Chỉ là ta vẫn không hiểu một chuyện, Hương Xảo, tỷ có thể đổi điền tử của ta, lấy đồ giả để ứng phó với Tam muội, Tam muội có nhận được cũng sẽ chỉ cho rằng ta không có nhiều tiền, nhưng vì sao tỷ phải mạo hiểm việc sẽ bị phát hiện, cố ý khắc nhiều vết dao trên bảo thạch để đổ tội cho ta, suýt chút nữa hại ta bị phụ mẫu chán ghét." Khương Lê dẫn dắt từng bước: "Ta nghĩ tới nghĩ lui, tỷ cũng không có lý do để làm chuyện này, có phải có người nào ở phía sau chỉ đạo cho tỷ không?”
Vừa nói câu cuối cùng, biểu cảm của các vị khách trở nên thâm sâu.
Có người phía sau, quan hệ rắc rối và phức tạp giữa kế mẫu và kế nữ của Khương gia lập tức hiện lên trước mắt. Trong lòng Quý Thục Nhiên nhảy dựng, bà ta hận không thể xé nát Khương Lê, bà ta hơi nghiêng người, âm thầm trao một ánh mắt cảnh cáo cho Hương Xảo.
Hương Xảo cực kỳ sợ hãi, cắn răng, hạ quyết tâm nhìn Khương Lê, khóc ròng nói: "Nhị tiểu thư, rõ ràng là người bảo nô tỳ làm như vậy, người nói Tam tiểu thư không xứng dùng điền tử kia nên bảo nô tỳ tìm một cái giống nhau rồi tự mình khắc dao lên..."
“Thật sự là miệng đầy lời dối trá. “ Khương Lê thở dài lắc đầu, đứng thẳng người, nhìn cô nàng: "Lời do chính tỷ vừa mới nói, bây giờ lại đổi ý, nói dối cũng không biết cách nói. Hơn nữa, tỷ cũng chưa giải thích tỷ trộm hộp trang sức của ta như thế nào.”
Khương Lê lại nhìn về phía Quý Thục Nhiên, nói: "Mẫu thân thưởng cho ta nha hoàn này, nói rằng nhân phẩm của nàng ta rất tốt, chăm chỉ chịu khó, ngày thường ta cũng không dám sơ suất với nàng ta, không ngờ nha hoàn này tay chân không sạch sẽ còn dám giá họa cho chủ tử, mẫu thân, lần này người nhìn nhầm rồi.”
Quý Thục Nhiên chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng rát, giống như bị người ta tát một cái trước mặt mọi người. Vừa rồi bà ta còn thề son sắt, làm chứng cho nhân phẩm của Hương Xảo trước mặt các vị khách trong đình, giờ phút này lại không thể không thu hồi lời nói của mình.
Quý Thục Nhiên miễn cưỡng cười nói: "Đều là mẫu thân không đúng, mẫu thân... Nhìn người không rõ, làm hại con chịu oan ức rồi.”
Một đương gia chủ mẫu sao lại không biết nhìn người, đưa một kẻ ghê tởm như vậy đến bên cạnh kế nữ, các vị phu nhân đồng tình với Quý Thục Nhiên trước đó lập tức run rẩy trong lòng.
Quý Thục Nhiên thu hết vẻ mặt của các vị khách vào đáy mắt, trong lòng cực kỳ tức giận, cũng đúng lúc này, bà ta đã hiểu được ý định của Khương Lê. Khương Lê muốn mượn chuyện này trả Hương Xảo về, nhổ ra một cái đinh mà bà ta đặt ở Phương Phỉ Uyển ra.
Khương Lê cười thầm trong lòng, Quý Thục Nhiên cho rằng nàng chỉ nhổ một cái đinh là Hương Xảo thôi sao? Không, nàng cũng không có quá nhiều thời gian để hao phí tâm tư vào mấy việc vặt của Khương gia, có một số việc nên làm sạch sẽ một lần, sẽ giảm được rất nhiều phiền phức.
“Mẫu thân cũng không phải hoàn toàn không biết nhìn người." Khương Lê cười nói: "Việc lần này cũng may là nhờ mẫu thân còn đưa một nha hoàn khác tên là Vân Song cho con. Nếu không phải Vân Song nhắc nhở, con cũng không biết Hương Xảo lại là kẻ phản chủ như vậy." Nàng liếc mắt nhìn chuẩn xác về phía Vân Song đang đứng ở phía sau đám người, chân thành nói: "Lần này, đa tạ Vân Song.”
Hương Xảo sững sờ trên mặt đất, lập tức suy nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện, nhưng miệng của cô nàng đã bị ma ma lấy vải chặt lại, không nói nên lời.
Vân Song ngây dại trốn sau đám người, ánh mắt Quý Thục Nhiên nhìn nàng ta khiến nàng ta cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.