Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đột nhiên Khương Lê nói ra tên Vân Song làm người ta hơi kinh ngạc.
Vân Song ở trong đám người bất thình lình bị điểm danh, khi nàng ta nghe rõ Khương Lê nói gì, ý nghĩ đầu tiên trong đầu là nhìn phản ứng của Quý Thục Nhiên.
Cách đám người, Vân Song vẫn có thể cảm giác được ánh mắt Quý Thục Nhiên nhìn chằm chằm nàng ta như đang nhìn chằm chằm một người chết.
Nàng ta muốn lắc đầu phủ nhận theo bản năng nhưng Khương Lê lại quay sang nàng ta, rất biết ơn dường như còn thưởng thức, nói: "Lúc trước Vân Song đã nhắc nhở ta phải đề phòng Hương Xảo, khi đó ta còn không tin tưởng lắm, hôm nay nghĩ lại là do ta quá tự phụ, đa tạ Vân Song.” Nàng nói tiếp với Quý Thục Nhiên: "Tuy mẫu thân nhìn lầm Hương Xảo, nhưng lại tặng cho con một tri kỷ là Vân Song ở bên cạnh, Khương Lê đa tạ mẫu thân đã khổ tâm vì con.”
Quý Thục Nhiên nặn ra một nụ cười, giờ phút này không ai có thể biết được cảm giác trong lòng bà ta là gì.
Bây giờ Vân Song muốn nói gì thì cũng đã muộn. Hơn nữa trước mặt chư vị khách nhân, nàng ta thật sự không có cách nào phản bác lại lời này. Đúng là Hương Xảo đã giấu kỹ điền tử hồng ngọc. Nhưng Vân Song là người đi theo cô nàng, lấy điền tử ra, lén lút đặt về trong phòng Hương Xảo.
Ở thế giới này, hầu như mọi người đều không sợ thiếu thốn mà chỉ sợ bản thân thua thiệt. Nàng ta và Hương Xảo đều là tai mắt của Quý Thục Nhiên gửi đến bên cạnh Khương Lê. Nhưng Hương Xảo chỉ bằng một cái miệng đã nhận được rất nhiều phần thưởng của Khương Lê. Những phần thưởng này, có lẽ các nàng ta đi theo Quý Thục Nhiên mười năm cũng chưa chắc được nhiều như vậy.
Hai mắt Vân Song đỏ bừng, nhìn Hương Xảo càng không vừa mắt. Nàng ta nghe lén được kế hoạch của Đồng Nhi và Khương Lê, rằng họ muốn lật đổ Quý Thục Nhiên nên Đồng Nhi sẽ chứng minh Hương Xảo đánh tráo điền tử ở trước mặt khách khứa. Vân Song lén lút đặt điền tử kia về lại trong phòng Hương Xảo.
Nhưng như vậy, kế hoạch của Quý Thục Nhiên sẽ không thành. Vậy thì sao, cho dù Hương Xảo nói kế hoạch của Khương Lê cho Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên có bày binh bố trận lại thì cùng lắm nàng ta sẽ tranh công, cũng không làm tổn thương Hương Xảo chút nào. Nhưng theo kế hoạch của Khương Lê, Hương Xảo chắc chắn phải chết.
Một hạ nhân bụng dạ khó lường, hãm hại chủ tử, sẽ không có đường sống ở Khương phủ. Đã thế còn làm hỏng việc mà Quý Thục Nhiên giao phó, Sao Hương Xảo có thể chết yên lành?
Tất cả mọi chuyện đến trước khi Hương Xảo bị nhìn thấu đều rất thuận lợi. Ai ngờ ngay khi sắp kết thúc, một câu nói của Khương Lê lại đẩy Vân Song rơi vào vực sâu.
Hai chân Vân Song mềm nhũn, suýt nữa khụy xuống.
Nụ cười của Khương Lê càng chân thành hơn. Quý Thục Nhiên là một người đa nghi, một câu nói của nàng sẽ làm cho Quý Thục Nhiên thật sự hoài nghi Vân Song có nổi lên ý đồ phản bội không. Dù sao thì những thứ tưởng chừng như trót lọt lại đột nhiên trở nên tồi tệ, trừ khi là có nội gián báo cho Khương Lê.
Hương Xảo sẽ không tự đào hố chôn mình, vậy thì chính là Vân Song.
Trước mắt mọi chuyện đã sáng tỏ, Khương lão phu nhân lạnh lùng nói: "Chờ cái gì, đưa nha đầu gây hoạ trong phủ này xuống, dùng gậy đánh chết!"
Hương Xảo trừng mắt, miệng bị vải bịt "ưm ưm ưm" nói không ra lời, đành phải cầu sự giúp đỡ bằng cách nhìn về phía Quý Thục Nhiên. Nhưng lúc này, sao Quý Thục Nhiên có thể để cô nàng làm dấy lên mối quan hệ không rõ ràng, thậm chí bà ta còn thúc giục: "Nhanh lên, không nghe thấy mẫu thân ta nói gì sao?"
Hương Xảo giãy dụa bị kéo xuống, các khách nhân nhìn theo mà trong lòng cũng thấy ớn lạnh. Gia quy Khương phủ nghiêm khắc, không hổ là Khương Nguyên Bách, cho dù ngày thường có vẻ hiền lành nhưng thủ đoạn thì không thể khinh thường.
Vân Song nhìn theo, sống lưng cũng phát lạnh từng cơn. Nàng ta mơ hồ nhận ra, chỉ sợ đã phạm phải một chuyện sai lầm lớn khi đã tự mình thuận nước đẩy thuyền hãm hại Hương Xảo.
Khương Lê chắp tay trước ngực, nhẹ giọng niệm một câu "A di đà phật". Mọi người nhìn về phía nàng, trung tâm của vòng xoáy sự kiện này, tâm bão gây nên phong ba. Giờ phút này nàng đang hơi cúi đầu, có lẽ không đành lòng vì kết cục của Hương Xảo, càng khiến người ta thấy rõ vẻ mặt tốt đẹp, lương thiện.
Khương lão phu nhân không rõ có suy nghĩ gì mà nhìn thoáng qua Khương Lê, nói với Quý Thục Nhiên: "Nếu Hương Xảo bên cạnh Lê nha đầu đã không còn, nên giao cho con bé một nha đầu mới đáng tin cậy. Ngày mai ma ma trong phủ sẽ dẫn người tới, để Lê nha đầu tự mình chọn mấy người.”
Đồng Nhi nghe vậy, trong lòng khẽ động, nàng ấy dứt khoát lên tiếng: "Bẩm lão phu nhân, lúc trước nha hoàn quét dọn ở Phương Phỉ Uyển đều là Hương Xảo sắp xếp. Nếu con người Hương Xảo này đã không có đức hạnh, thỉnh cầu lão phu nhân cũng đuổi những nha hoàn kia đi rồi chọn người lại một lần nữa để trong ngoài Phương Phỉ Uyển đều sạch sẽ.
Nàng ấy nói xong, mặt Quý Thục Nhiên nóng lên, trong lòng căm tức. Một tiểu nha đầu cũng dám nói lời chỉ trích bà ta. Tuy nhiên, trong lòng bà ta có tức giận đến mấy thì trên mặt cũng không được lộ ra.
Khương lão phu nhân nói: "Làm theo lời ngươi nói đi.”
Quý Thục Nhiên vội vàng đồng ý, lại nhìn Khương Lê cười nói: "Lúc trước là mẫu thân nhìn người không tốt, suýt chút nữa làm hỏng chuyện lớn. Như vậy đi, để Vân Song trở về bên cạnh ta, Lê nhi,, ngày mai con tự mình chọn lựa nha hoàn bên người, như vậy được không?
Khương Lê tỏ vẻ hơi tiếc nuối: "Vốn dĩ con vẫn thấy Vân Song rất tốt, chi bằng tiếp tục ở lại bên cạnh con. Nhưng lời mẫu thân nói cũng có đạo lý, con nghe theo mẫu thân vậy.”
Vân Song nghe Khương Lê nói vậy thì sợ tới mức mất hồn mất vía, lời này của Khương Lê chính là đang đẩy nàng ta vào trong hố lửa! Trong lòng Quý Thục Nhiên đã hơi nghi ngờ nàng ta mà còn giữ ở bên cạnh thì đơn giản là muốn tra tấn. Hết lần này tới lần khác Khương Lê còn đổ thêm dầu vào lửa!
"Hôm nay để cho chư vị chê cười rồi." Khương lão phu nhân thấy sự việc lần này đã giải quyết xong, trầm giọng nói: "Khương phủ ta không có cách quản giáo hạ nhân nên đã xảy ra chuyện làm trò cười cho mọi người như thế, quấy rầy đến hứng thú của các vị rồi, lão thân thay mặt cho trên dưới Khương phủ bồi thường cho chư vị."
Các khách nhân liên tục nói không dám, Khương Nguyên Bách cũng nói: "Ngày khác lại mời chư vị cùng tụ tập.”
Hôm nay mọi người đến xem lễ cập kê, cuối cùng lại được xem một màn hay như vậy, nhưng cũng thu hoạch được không ít. Chỉ là nhân vật chính lẽ ra là Khương Ấu Dao thì lại như bị người khác xem nhẹ.
Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu được hạ nhân Khương gia dẫn ra cửa, nàng ta không khỏi nhỏ giọng thảo luận với Thẩm mẫu: "Con thấy Khương Tam tiểu thư kia cũng không có gì nổi trội, Khương Nhị tiểu thư kia đúng là lợi hại, chỉ dùng dăm ba câu đã thay đổi được tình hình, chỉ sợ tâm tư không đơn giản.”
Thẩm Như Vân ghét Khương Ấu Dao vì nàng ta là vị hôn thê của Chu Ngạn Bang. Hôm nay Khương Lê đã thay đổi đại cục, bên ngoài là trách phạt Hương Xảo nhưng thật ra đã quét sạch mặt mũi của Quý Thục Nhiên, đồng thời làm cho mặt Khương Ấu Dao không còn vẻ vang. Khương Lê làm cho Khương Ấu Dao mất bình tĩnh, Thẩm Như Vân thấy kết quả này thì rất vui mừng, nhưng điều này cũng không có nghĩa là Thẩm Như Vân thích Khương Lê. Đối với Thẩm Như Vân mà nói, nếu Khương Ấu Dao không thay thế Khương Lê, hiện giờ vị hôn thê của Chu Ngạn Bang sẽ là Khương Lê.
Đều là tình địch, đáng ghét như nhau.
Đang nói dở thì đột nhiên nàng ta nghe thấy bên cạnh có người gọi một tiếng: "Cô nương." Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu quay đầu nhìn lại thấy có hai người đang đi về phía này, chính là Khương Nhị tiểu thư vừa mới nổi tiếng và nha hoàn Đồng Nhi của nàng.
Khương Nhị tiểu thư cũng nhìn thấy họ, hơi dùng chân gật đầu cười với hai người họ rồi đi tiếp.
Họ không quen nhau, cũng không tính là thất lễ.
Chỉ là một khoảnh khắc kia, Thẩm Như Vân cảm thấy hình ảnh Khương nhị tiểu thư cười gật đầu với nàng ta có gì đó rất quen mắt.
Đã gặp ở đâu nhỉ?