Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê dẫn Đồng Nhi đi ngang qua mẫu nữ Thẩm Như Vân.
Trên khuôn mặt nàng vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng như trước, như thể nó là một chiếc mặt nạ tự nhiên. Nhưng nếu nhìn kỹ, đường cong khóe miệng của nàng hơi lạnh nhạt.
Quả nhiên, Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu đã đến.
Sau khi gả cho Thẩm Ngọc Dung, nàng đến kinh thành. Thẩm mẫu không phải là một bà bà dễ ở chung, Thẩm Như Vân lại càng ngang ngược và ích kỷ hơn. Tiết Hoài Viễn yêu thương nữ nhi, dùng hết khả năng chuẩn bị cho nàng rất nhiều của hồi môn. Tất cả của hồi môn đó đều dùng để trợ cấp cho Thẩm gia, mà rất nhiều y phục cũng như trang sức của nàng bị Thẩm Như Vân lấy đi với lý do yêu thích.
Nàng không phải là thánh nhân, nàng cũng là viên minh châu được yêu thương ở Tiết gia, Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu khiến Tiết Phương Phỉ nàng không vui thì cũng sẽ biểu hiện ra.
Mỗi khi như vậy, Thẩm Ngọc Dung sẽ đứng ra đúng lúc. Thẩm Ngọc Dung luôn nói rằng quả mẫu và ấu muội đã nuôi nấng hắn lớn lên, hắn có được thành tựu như ngày hôm nay đều dựa vào công lao của họ, hắn muốn Tiết Phương Phỉ đối xử tốt với họ một chút. Dù sao Tiết Phương Phỉ cũng là một người lương thiện, nàng nghĩ đến sự khó khăn của họ khi phải chăm sóc cho Thẩm Ngọc Dung nên cũng cố gắng kiềm chế.
Nhưng sự khoan dung không đổi lại được sự tôn trọng tương đương. Trong nửa năm cuối đời của nàng, Thẩm mẫu và Thẩm Như Vân chưa từng đến an ủi nàng. Có đôi khi, họ thậm chí còn ở ngoài cửa, dùng âm thanh nàng có thể nghe được để trò chuyện, hỏi tại sao nàng đã làm những chuyện xấu kia mà không chết đi, còn muốn liên lụy Thẩm gia.
Nếu không phải Tiết Phương Phỉ mạnh mẽ, có lẽ nàng đã không chịu nổi mà tự sát để chứng minh trong sạch rồi.
“Cô nương?” Đồng Nhi nhận ra cảm xúc của người bên cạnh không ổn, nhỏ giọng gọi một tiếng.
Khương Lê lấy lại tinh thần, cười nói: “Ta không sao.” Nhưng trong lòng nàng lại nghĩ, chỉ sợ Thẩm mẫu và Thẩm Như Vân tuyệt đối không thể không hay biết gì về chuyện của Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh. Công chúa Vĩnh Ninh có thể bước vào Thẩm gia như chốn không người thì hiển nhiên là quen biết với người của Thẩm gia.
Theo tính tình gió chiều nào theo chiều nấy của Thẩm gia, việc tìm một vị Công chúa hoàng gia cành vàng lá ngọc quả thực sẽ có lời hơn việc tìm một nữ nhi nhà quan lại nhỏ nhiều. Hôm nay nàng cũng tận mắt nhìn thấy y phục và trang sức của Thẩm Ngọc Dung và Thẩm mẫu, với bổng lộc hiện tại của Thẩm Ngọc Dung thì e rằng muốn mua cũng hơi miễn cưỡng.
Có lẽ đây là “ý tốt” của Công chúa Vĩnh Ninh.
Khương Lê suy nghĩ trong lòng, chỉ cảm thấy người của Thẩm gia vừa thảm hại vừa đáng thương. Mặc dù Công chúa Vĩnh Ninh là cành vàng lá ngọc, nhưng Công chúa Vĩnh Ninh có thể giết người mà không thay đổi sắc mặt thì sao có thể là người tốt? Người của Thẩm gia chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, không biết rằng những ngày đau khổ còn chờ phía sau.
Nàng vui vẻ xem kịch hay.
Người của Thẩm gia, Thẩm Ngọc Dung, Công chúa Vĩnh Ninh là hung thủ hại nàng tan cửa nát nhà, nàng sẽ từ từ đòi lại món nợ này.
Hai người đi về phía Phương Phỉ Uyển, mặc dù hôm nay Khương Lê đã chứng minh được sự trong sạch trong lễ cập kê của Khương Ấu Dao, nhưng dường như nàng vẫn là một nữ nhi bị người ta coi thường ở Khương gia. Không có ai để ý đến hành vi của nàng.
Lúc đi được nửa đường, một nam tử đi tới từ phía đối diện.
Từ khi nào mà trong hậu viện của Khương gia lại có nam tử bên ngoài vậy? Khương Lê dừng bước, không đến gần hơn, đứng cách nam tử đó một đoạn. Nam tử này cũng là người có lễ nghi nên không tiến lên.
Khương Lê nghiêng người, muốn rời đi theo một con đường khác, nhưng nam tử kia đột nhiên mở miệng, nói khẽ “Nhị tiểu thư?”
Nhị tiểu thư? Giọng điệu có vẻ rất quen thuộc, Khương Lê nghiêng người nhìn về phía hắn.
Nam tử này cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặc một chiếc áo choàng màu tùng hương, chất liệu tinh xảo. Mái tóc được búi lên bằng trâm ngọc, dáng người cao gầy, tuấn tú lạ thường, hoàn toàn là một mỹ nam tử với khí chất nhã nhặn ôn hòa, ánh mắt nhìn về phía Khương Lê khẽ nhúc nhích.
Khương Lê nhìn chằm chằm vào hắn, có lẽ là bởi vì ánh mắt quá lạ lẫm, khiến cho nam tử trước mặt hơi ngượng ngùng, hắn do dự một chút rồi mới nói: “Có lẽ Nhị tiểu thư không nhớ rõ, tại hạ là Chu Ngạn Bang.”
Chu Ngạn Bang? Khương Lê chợt bừng tỉnh, Đồng Nhi bên cạnh suýt nữa hét lên.
Hoá ra đây chính là Ninh Viễn Hầu Thế tử, Chu Ngạn Bang. Khi nàng còn là Tiết Phương Phỉ đã thường nghe thấy cái tên này từ trong miệng tiểu cô, nhưng nàng chưa từng gặp hắn, mà chỉ biết hắn là một nam tử tuấn tú đẹp mắt Bây giờ nàng trở thành Khương Lê, Chu Ngạn Bang lại trở thành vị hôn phu cũ của nàng, điều này có hơi kỳ diệu.
Khương Lê dừng một chút rồi nói: “Thế tử.”
Giọng điệu rất bình thường, không kích động và cũng không có nhiều cảm xúc ngổn ngang, chỉ đơn giản giống như đối xử với một người lạ trên đường.
Chu Ngạn Bang hơi bất ngờ.
Từ nhỏ hắn đã biết hắn và Khương Lê có hôn ước, nhưng lúc nhỏ không hiểu chuyện nên không có quá nhiều cảm giác. Sau đó, Khương Lê bị đưa đến am ni cô vì mưu hại kế mẫu. Khi đó Chu Ngạn Bang thường xuyên nghe thấy phụ mẫu nói về việc có nên huỷ bỏ hôn sự này hay không, nhưng cuối cùng không biết vì sao, vị hôn thê của hắn lại biến thành Khương Ấu Dao.
Chu Ngạn Bang đã từng gặp Khương Ấu Dao, đó là một cô nương xinh đẹp động lòng người, đơn thuần đáng yêu, hắn vô cùng hài lòng với Khương Ấu Dao nên cũng không có dị nghị với việc hôn nhân này.
Hôm nay đến tham gia lễ cập kê của Khương Ấu Dao, Chu Ngạn Bang lại gặp được Khương Lê đã nhiều năm không thấy.
Về ký ức liên quan đến Khương Lê, Chu Ngạn Bang chỉ còn nhớ một cô nương mập mạp xấu tính lúc nhỏ. Nhưng ở lễ cập kê, sự xuất hiện của Khương Lê khiến cho trái tim của hắn gợn sóng.
Khương Ấu Dao là một món châu báu tinh xảo, phù hợp để trong nhà. Khương Lê lại tao nhã và duyên dáng tựa như ánh trăng sáng trên bầu trời, có thể thấy nhưng không với tới được.
Giữa đám đông dự lễ, Chu Ngạn Bang yên lặng nhìn chằm chằm Khương Lê. Hắn nhìn thấy Khương Lê bị mọi người chỉ trích, từ từ chuyển bại thành thắng thì càng cảm thấy hứng thú hơn. Hiện tại tình cờ gặp nhau ở hậu viện của Khương phủ, trong lòng Chu Ngạn Bang cảm thấy rất vui mừng, nhưng Khương Lê lại nhìn hắn như nhìn một người xa lạ.
Điều này làm cho Chu Ngạn Bang hơi thất vọng.
Có lẽ thứ không chiếm được chính là thứ tốt nhất, dáng vẻ không thân thiện của Khương Lê với hắn càng làm cho trái tim của Chu Ngạn Bang dậy sóng. Hắn nghĩ, rõ ràng chỉ mấy ngày trước đó còn nghe nói, khi Khương Lê nghe nói về chuyện chung thân giữa hắn và Khương Ấu Dao, nàng đã đau lòng đến mức nhảy xuống hồ. Bây giờ ngẫm lại, có lẽ vì sự tổn thương khi đó nên hiện tại Khương Lê mới lạnh lùng với hắn như vậy.
Có lẽ hắn nên nói chuyện với phụ thân, bàn bạc lại về mối hôn sự này, Chu Ngạn Bang nghĩ như vậy. Khi nhìn lại Khương Lê một lần nữa, dường như đã xem Khương Lê như vị hôn thê của mình.
Khương Lê khẽ nhíu mày, nàng không xa lạ gì với ánh mắt này của Chu Ngạn Bang. Khi nàng vẫn là Tiết Phương Phỉ, ngay cả sau khi nàng đã gả cho Thẩm Ngọc Dung thì vẫn có rất nhiều ánh mắt như vậy vây quanh nàng.
Thật khiến người khác buồn nôn.
Nàng không muốn nhiều lời với Chu Ngạn Bang, mặc dù đã trở thành Khương Nhị tiểu thư nhưng nàng không hề muốn dính líu đến người này một chút nào. Khương Lê đang muốn rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu nhẹ từ phía sau: “Thế tử ca ca!”
Khương Lê suýt nữa bị tiếng hét này làm cho đau răng, xoay người lại nhìn thì thấy Khương Ấu Dao đang chạy tới, chạy thẳng đến bên cạnh Chu Ngạn Bang rồi ngẩng đầu cười nói: “Thế tử ca ca, Nhị tỷ, hai người đang nói gì mà vui vẻ vậy?”
Tuy rằng nàng ta đang cười, nhìn ánh mắt nàng ta nhìn Khương Lê lại như đang bắt gian, vẻ mặt hung ác.