Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê nhìn hai người đối diện.
Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang đứng sát nhau, cả Yên Kinh thành ai cũng biết về hôn sự của họ, phu thê chưa cưới thân mật một chút cũng không có gì quá đáng. Chỉ có điều lúc này vẻ mặt của Chu Ngạn Bang có vẻ không được tự nhiên.
Khương Ấu Dao lại vô tội nói: “Nhị tỷ, vừa nãy hai người nói gì mà chăm chú thế, sao lúc ta đến thì không nói tiếp?”
“Không nói gì cả.” Khương Lê nói: “Chẳng qua là tình cờ gặp được Thế tử, ta mới chào hỏi thì muội đến rồi.” Khương Lê mỉm cười: “Nếu Tam muội đã tới đây thì cứ thoải mái ở cùng Thế tử đi, ta đi về trước.” Sau khi nói xong, nàng không đợi Chu Ngạn Bang và Khương Ấu Dao trả lời, dứt khoát dẫn Đồng Nhi rời đi.
Chu Ngạn Bang không khỏi dõi mắt theo bóng lưng rời đi của Khương Lê, Khương Ấu Dao thấy thế thì âm thầm cắn răng.
Trên đường. trở về, Đồng Nhi nhỏ giọng hỏi Khương Lê: “Cô nương, tốt nhất người không nên nói chuyện với Chu Thế tử nữa.”
“Em muốn nói gì?”
Thấy Khương Lê không tức giận, Đồng Nhi càng can đảm hơn, nàng ấy nói: “Tuy trước đây cô nương và Chu thế tử có hôn ước, nhưng hiện tại người có hôn ước với Chu thế tử đã biến thành Tam tiểu thư rồi. Dù bây giờ cô nương đã trở lại, nhưng lão gia sẽ không thay đổi hôn sự nữa. Nhân duyên không phải là trò đùa, nếu đổi ý hai ba lần thì Khương gia chúng ta sẽ trở thành trò cười của Yên Kinh thành mất. Đương nhiên lão gia sẽ không để chuyện này xảy ra.”
“Điều thứ hai.” Đồng Nhi vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Khương Lê: “Vừa rồi vẻ mặt của thế tử đối với cô nương quá thân thiện, hiện tại hắn là vị hôn phu của Tam tiểu thư, chẳng những không chú ý đến thân phận mà còn hành động như vậy, có thể thấy được không phải người tốt để kết đôi, cô nương…”
“Ta biết.” Khương Lê cười nói: “Đương nhiên ta biết hắn không phải là người tốt để kết đôi. Tuy nhiên Đồng Nhi của chúng ta có thể suy nghĩ nhiều như vậy, thật sự khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy.”
Đồng Nhi là một tiểu nha đầu vô tư, ngày thường ngoại trừ trung thành ra thì cũng không có gì đặc biệt. Trong lòng Khương Lê rất thích kiểu trong thô có sự tinh tế, lại không bị lợi ích trước mắt làm cho mù quáng này.
Đồng Nhi nghe thấy Khương Lê khen mình thì cũng cười theo: “Cô nương không cần phải lo lắng, cô nương là đích tiểu thư của Khương phủ, đừng nói là Ninh Viễn Hầu Thế tử, ngay cả vương phi cũng có thể làm được. Sau này chúng ta có thể từ từ lựa chọn một giai tế xứng đôi.”
Khương Lê nghe thấy vậy thì bật cười, đúng là Đồng Nhi vẫn còn quá ngây thơ, không biết lời nói của người đời đáng sợ đến mức nào. Chỉ riêng tội danh mưu hại kế mẫu trước kia của nàng cũng đã đủ khiến cho trong Yên Kinh thành này không ai hỏi đến nàng. Nếu không thì lúc trước Khương Nguyên Bách cũng sẽ không đưa nàng đến am ni cô, bởi vì ông ấy biết cuộc sống trong Yên Kinh thành của Khương Nhị tiểu thư sẽ không tốt hơn là bao.
Chẳng qua là dù sao thì cả đời này nàng cũng không có ý định lập gia đình.
…
Cùng lúc đó, trong viện Thục Tú Uyển, Quý thị và Quý Trần thị đang nói chuyện.
Các vị khách đều đã rời đi, buổi lễ cập kê của Khương Ấu Dao ngày hôm nay thật sự là một mớ hỗn độn, ngổn ngang. Người bên ngoài nhìn thấy sẽ chỉ nói bà ta là đương gia chủ mẫu không quản lý được gia đình, hậu viện không nghiêm chỉnh.
Ánh mắt Khương Nguyên Bách trước khi rời đi khiến cho Quý thị vô cùng tức giận. Rõ ràng là Khương Nguyên Bách đang oán trách bà ta.
Bà ta vốn định dạy bảo Khương Lê thật tốt, nhưng không ngờ Khương Lê có thể thoát thân và còn khiến bà ta mất đi một nha hoàn là Hương Xảo. Chuyện hôm nay, ai có con mắt tinh tường đều có thể nhận ra uẩn khúc trong đó, những phu nhân tiểu thư kia thích nhất là bàn tán chuyện trong hậu viện của phủ khác, ai thông minh chắc chắn có thể nhìn thấy sự kỳ lạ trong đó.
Quý Thục Nhiên không sợ người khác nhìn ra điểm kỳ lạ, là đương gia chủ mẫu, không ai có bàn tay sạch sẽ không thủ đoạn cả. Nhưng dùng thủ đoạn mà vẫn thua, mất cả chì lẫn chài, nếu nói ra điều này thì chỉ sợ rằng người khác sẽ cười rụng răng, bà ta thừa nhận năng lực không bằng người khác, thua dưới tay một tiểu nha đầu.
Quý Thục Nhiên là người kiêu ngạo, sau khi trở về thì tức giận đến mức ném hết bình hoa và chậu hoa trong phòng đầy sàn.
Quý Trần thị an ủi bà ta: “Muội làm cái dáng vẻ đó làm gì? Nếu bị người khác nhìn thấy, người ta sẽ nói muội dễ kích động, nào giống dáng vẻ của một Thủ phụ phu nhân nên có.”
“Tỷ tỷ, ta không nuốt trôi được cơn tức này.” Quý Thục Nhiên tức giận nói: “Tiểu tiện nhân Khương Lê quá ác độc! Tuổi không khác Ấu Giao là mấy nhưng tâm địa lại xấu xa như vậy. Chuyện lần này tỷ cũng thấy rồi đó, sao có thể có nhiều mưu mô đến thế chứ!”
Quý Trần thị nói: “Quả thật nàng ta không hề đơn giản, ngươi cũng đừng làm mọi chuyện rối tung lên.” Quý Trần thị ra lệnh cho nha hoàn đóng cửa lại, nói: “Hiện tại, trong đại phòng của Khương phủ thì muội vẫn làm chủ. Đừng quên muội đã sinh cho Khương Nguyên Bách một đôi nhi nữ, trong lòng Khương Nguyên Bách hẳn là sẽ đứng về phía muội. Khương Lê là một nữ nhi bị bỏ rơi, trong Khương phủ có ai thực sự coi trọng nàng ta không? Không phải nếu muội muốn đối phó với nàng ta thì cũng là điều dễ như trở bàn tay sao, vậy nên hãy nhớ kỹ từ từ theo kế hoạch, đừng để người ta bắt được nhược điểm. Cứ nhìn Hương Xảo đi, lần này suýt nữa đã xảy ra chuyện rồi.”
Quý Thục Nhiên chậm rãi bình tĩnh lại, nói: “Ta biết rồi.”
Vân Song đã bị mang đi, những lời nói cuối cùng của Khương Lê đã khiến Quý Thục Nhiên dấy lên lòng nghi ngờ, mặc dù Vân Song cũng giải thích rằng do ghen tị với Hương Xảo nên dẫn đến tình trạng hiện tại.
Nhưng cho dù là thật hay giả, Vân Song cũng đã hại Quý Thục Nhiên sắp thành lại bại, nàng ta phạm phải một sai lầm như thế thì không thể giữ lại. Về phần dùng thủ đoạn gì, tóm lại khi người khác hỏi, bọn họ cũng chỉ nói rằng Vân Song không chịu nổi trước cái chết của Hương Xảo nên đã thu dọn đồ đạc về quê.
“Mặt khác, Liễu phu nhân kia…” Sắc mặt Quý Trần thị âm trầm: “Nhiều lần chống đối Quý gia ta. Lần trước phụ thân còn nói với ta, Liễu Nguyên Phong lại dâng tấu chương vạch tội. Liễu Nguyên Phong này không biết điều như vậy, hôm nay Liễu phu nhân kia lại liên tục chống đối chúng ta, quả thực khiến người ta tức giận.”
“Đúng là khiến người ta chán ghét.” Quý Thục Nhiên nói theo: “Nếu không phải trước kia do bà ta nhiều chuyện thì sao Khương Lê có cơ hội quay về Yến Kinh chứ!”
“Không sao cả.” Quý Trần thị lạnh nhạt nói: "Nếu Liễu gia đã có can đảm chống lại Quý gia ta thì chắc chắn bọn họ sẽ phải lãnh hậu quả. Việc quan trọng bây giờ chính là muội.” Quý Trần thị dặn dò Quý Thục Nhiên: “Lần này muội đã khiến Khương Nguyên Bách tức giận, muội nhất định phải cẩn thận dỗ dành hắn. Về phần Khương Lê thì đừng nóng vội tuỳ tiện tìm biện pháp. Dù sao nàng ta cũng đang ở dưới mí mắt muội, chớ quên chuyện chung thân đại sự của nàng ta vẫn đang nằm trong tay muội, muội muốn ngáng chân không phải là chuyện dễ dàng sao?”
Quý Thục Nhiên gật đầu: “Tỷ nói có lý lắm.”
Đang nói chuyện thì có người chạy từ bên ngoài vào, chính là Khương Ấu Dao. Vẻ mặt của nàng ta tức giận, ngũ quan hơi vặn vẹo. Nhìn thấy cả Quý Trần thị và Quý thị đều đang ở đây, nàng ta không quan tâm đến chuyện khác, quay đầu nói luôn: “Mẫu thân, di mẫu, tiểu hồ ly Khương Lê kia đã dụ dỗ Chu Thế tử trước mặt con, thật vô liêm sỉ, hai người nhất định phải dạy dỗ nàng ta giúp con!”
“Sao nó dám làm thế?” Quý Thục Nhiên đột nhiên đứng dậy.
“Nàng ta dám.” Khương Ấu Dao cực kỳ ấm ức: “Mẫu thân, nếu nàng ta đã không tôn trọng chúng ta như vậy, sao chúng ta có thể dễ dàng tha thứ được? Mẫu thân, người phải giúp con trút cơn giận này!”