Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Không biết Quý Trần thị cùng Quý Thục Nhiên đang thương lượng điều gì, Khương Lê cũng không biết, có điều nàng hiểu rõ, ngày hôm nay đối mặt với sự hãm hại của Quý Thục Nhiên, hành động của nàng cũng đã bộc lộ rõ ràng mâu thuẫn với Quý Thục Nhiên. Xem lại những gì Quý Thục Nhiên đã làm với Khương Nhị tiểu thư trong quá khứ, Quý Thục Nhiên cũng không phải là người có tấm lòng bao dung. Khi mâu thuẫn trở nên mãnh liệt, Quý Thục Nhiên nhất định sẽ dùng thủ đoạn lợi hại hơn.
Khương Lê không sợ hãi.
Lúc trước nàng đi theo Tiết Hoài Viễn, Tiết Hoài Viễn cũng không kiêng kỵ nàng khi giải quyết chính sự, thỉnh thoảng còn thảo luận cùng nàng. Khương Lê cũng không phải là người nhát gan, hơn nữa còn từng chết một lần, bị người bên gối hại đến tan cửa nát nhà. Hiện tại trong lòng nàng đã có quyết tâm sẵn sàng ngọc nát đá tan bất cứ lúc nào.
Nàng về đến Phương Phỉ Uyển, ngồi nghỉ chưa đầy nửa canh giờ thì có một vị khách không mời mà đến.
Khương Cảnh Duệ xách một chiếc lồng cào cào theo, không mời mà đến Phương Phỉ Uyển uống trà.
Tiểu thiếu gia của Nhị phòng có tính tình ngang ngược, Nhị lão gia Khương Nguyên Bình và Nhị phu nhân Lư thị đều không dạy nổi y. Chỉ thỉnh thoảng Khương Cảnh Duệ mới nghe lọt được một hai câu của Khương Nguyên Bách. Nhưng Nhị thiếu gia này xem ra cũng khá thân quen với Khương Lê.
Khương Lê mời y ngồi xuống, hỏi: “Huynh tới đây làm gì?”
Khương Cảnh Duệ lấy một chén trà. để Đồng Nhi rót trà cho y, không hề khách sáo một chút nào. Y nghiêng đầu nhìn Khương Lê, nói: “Hôm nay muội làm rất tốt, Khương Ấu Dao và Đại bá mẫu đều bị muội đánh lui quân, ta muốn vỗ tay tán thưởng muội.”
Điều này chỉ nên nói trong phòng, Đồng Nhi vừa châm trà vừa nghe xong thì có hơi tức giận. Tuy rằng vị thiếu gia Nhị phòng này không có ác ý với cô nương nhà mình, nhưng đôi khi nhìn thái độ của y, rõ ràng là không để Khương Lê vào mắt, cho nên mới nói chuyện tùy tiện như vậy.
“Không thể ăn nói lung tung được.” Khương Lê thản nhiên nói: “Ta chỉ nói sự thật mà thôi.”
“Sao muội lại giấu ta?” Khương Cảnh Duệ đặt chén trà lên bàn: “Ta sẽ không nói cho ra đâu.”
“Lời này của đường huynh giống như ta với huynh rất thân thuộc vậy.” Khương Lê cười một tiếng.
Hai chữ “đường huynh” vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Khương Cảnh Duệ hơi thay đổi, y nhìn thẳng vào Khương Lê, hỏi: “Khương Lê, muội nói vậy là có ý gì?”
“Ta nói không đúng sao?” Nụ cười của Khương Lê hơi trào phúng: “Lúc đó ở đình viện, ta bị người ta chỉ trích vì nguyền rủa Khương Ấu Dao, ta từng hỏi có ai tin tưởng ta không hay không. Toàn bộ người trong Khương phủ, chỉ có Liễu phu nhân và Đồng Nhi tin ta, ta còn nhớ là không có đường huynh.” Khương Lê nói: “Nếu ta và đường huynh rất thân thuộc, dù như thế nào thì đường huynh cũng phải tin tưởng ta một lần chứ. Cho nên ta mới nói, ta không quá thân thuộc với đường huynh.”
Sắc mặt của Khương Cảnh Duệ đột nhiên đỏ bừng, Đồng Nhi ở bên cạnh nghe được thì vô cùng hả giận. Vốn dĩ là như vậy, y giả bộ thân thuộc, giống như đứng về phía Khương Lê, nhưng vào thời điểm quan trọng, y thậm chí còn không dám xì hơi, còn không bằng người ngoài không quen biết. Người như vậy sao có thể tính là người thân quen.
Từ trước đến nay, Khương Cảnh Duệ vốn là người ăn nói khéo léo, giỏi ngụy biện, nhưng khi y đang định phản bác thì nhìn thấy ánh mắt của Khương Lê, lời nói vừa đến khóe miệng thì lại nuốt xuống, không thể nói được gì.
Đôi mắt của Khương Lê trong suốt như dòng suối, như thể tất cả những lời dối trá trên đời đều không có chỗ che thân.Khương Cảnh Duệ đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, như đang ngồi trên đống lửa.
Y tự nhận mình và Khương Lê có quan hệ không tệ, đồng thời cũng từng nhắc nhở Khương Lê hãy tự giác làm hết sức mình. Nhưng không ngờ Khương Lê lại thờ ơ mà hỏi vì sao huynh không đứng về phía ta? Khương Lê hỏi thản nhiên như vậy, thật sự khiến y giống như một kẻ tiểu nhân.
“Ta có thể hiểu được việc đường huynh không muốn vì ta mà đắc tội mẫu thân. Người ở Khương phủ đều biết đạo lý người khôn phải giữ lấy mình, ta cũng không trách cứ điều gì. Chỉ là, từ nay trở đi mong đường huynh ngàn vạn lần đừng nói rất thân thuộc với ta, con người ta không thích giữ thể diện nhất.” Khương Lê nói rất từ tốn.
Khương Cảnh Duệ chỉ cảm thấy lời này rất chói tai, không biết nên trả lời lại thế nào. Khương Lê đang châm chọc y không có can đảm, không dám ra mặt. Dù sao cũng là một thiếu niên lang trẻ tuổi nóng tính, thường ngày được nâng niu sủng ái, làm sao có thể chấp nhận được sự sỉ nhục này, lập tức nói: “Ta biết rồi, muội đừng nói chuyện khó nghe như vậy, sau này ta sẽ không tới đây nữa là được!” Nói xong, y đặt chén trà lên bàn rồi nghênh ngang bỏ đi đầy giận dữ.
Đồng Nhi giật mình, oán giận nói: “Sao Nhị thiếu gia lại có tính tình hung dữ như vậy chứ.” Sau đó nhìn về phía Khương Lê: “Có phải vừa rồi cô nương đã nói khiến y tức giận rồi không?”
“Bản tính của Khương Cảnh Duệ không xấu.” Khương Lê gõ vào chén: “Mặc dù ích kỷ, nhưng cũng không ích kỷ đến mức máu lạnh, nếu không trước đó y cũng không chỉ điểm cho ta. Thân là người nhà quyền quý, lợi ích đan xen phức tạp, chắc chắn sẽ có chỗ phải lo lắng. Y làm như vậy, ta cũng có thể hiểu được, chẳng qua là ta không thích.”
Có lẽ vì Tiết Hoài Viễn đã dạy nàng trắng đen rõ ràng từ khi còn nhỏ, bản thân Khương Lê rất ghét dạng người như vậy. Gọi y là người tốt nhưng lại đáng ghét, gọi y là người xấu nhưng đôi khi lại không hoàn toàn xấu xa, khiến lòng người cảm thấy phức tạp.
“Vừa rồi ta nói như vậy, một là y sẽ hoàn toàn ghét ta và không qua lại với ta nữa, hai là y sẽ cảm thấy áy náy với ta, từ nay sẽ không mặc kệ ta nữa. Cứ như vậy, thái độ của y sẽ rõ ràng hơn chứ không còn mơ hồ. Nếu như cứ giữ những người có thái độ mơ hồ bên cạnh thì sẽ là một mối nguy hiểm tiềm ẩn, sợ bị chính họ đâm sau lưng.”
Đồng Nhi nghe cái hiểu cái không, nhẹ nhàng gật đầu: “Cô nương nói rất có lý, nếu không hôm nay cũng sẽ không để Hương Xảo tự gánh chịu hậu quả.”
Hôm đó Hương Xảo trở về từ Thục Tú Uyển, âm thầm đùa nghịch hộp đựng trang sức của Khương Lê, đôi khi để lộ vẻ không nỡ buông tay. Đồng Nhi nói chuyện này với Khương Lê, Khương Lê lập tức đoán được có lẽ Quý Thục Nhiên muốn động tay động chân trong lễ cập kê. Khương Nhị tiểu thư từng có quá khứ giết mẫu hại đệ, không khó để đoán được Quý Thục Nhiên có ý đồ gì.
Khương Lê để Đồng Nhi hối lộ hạ nhân bên ngoài, nói rằng có một thợ thủ công chuyên làm hàng giả. Quả nhiên Hương Xảo đã đi tìm thợ thủ công đánh tráo đồ trang sức. Khương Lê còn để cho Đồng Nhi nói xấu Hương Xảo rất nhiều trước mặt Vân Song, còn nói Khương Lê đã ban thưởng không ít cho Hương Xảo. Đôi mắt Vân Song đỏ hoe, nàng ta biết kế hoạch đem quân đánh ngược của Khương Lê. cộng thêm đố kỵ với Hương Xảo, nên Song Vân quyết định thuận nước đẩy thuyền, giúp Khương Lê đưa Hương Xảo vào chỗ chết.
Khi Hương Xảo bị bắt, Khương Lê nói với Vân Song một câu, lại khiến Quý Thục Nhiên dấy lên nghi ngờ. Mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, Vân Song thay Khương Lê giải quyết Hương Xảo, Quý Thục Nhiên thay Khương Lê xử lý Vân Song, đồng thời cũng thay đổi tất cả hạ nhân trong Phương Phỉ Uyển, một lần vất vả cả đời nhàn nhã.
Trong số đó, lòng tham của Hương Xảo, sự đố kỵ của Vân Song và sự đa nghi của Quý Thục Nhiên đan xen với nhau, thiếu một thứ cũng không được. Điều mà Khương Lê lợi dụng chính là sự ác ý trong nhân tính.
Nhân tính là thứ khó đoán, cũng là dễ nắm chắc nhất. Chỉ cần thêm một chút cám dỗ là có thể đạt mục đích của riêng mình.
Mầm mống của tất cả những điều này đã được chôn xuống đất từ chiếc trâm cài tóc đầu tiên mà Khương Lê thưởng cho Hương Xảo.
Thợ săn đặt bẫy ngay từ đầu, mà cuối cùng con mồi cũng lọt lưới.
Ván này, Khương Lê thắng rồi.