Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau lễ cập kê, Phương Phỉ Uyển của Khương Lê đã khôi phục sự yên bình khi xưa.
Mặc dù đã chứng minh được Khương Lê bị oan trong vụ điền tử bảo thạch, nhưng cũng không có ai đến an ủi Khương Lê. Đồng Nhi lén lút thăm dò ở bên ngoài, Khương lão phu nhân đã gọi Quý Thục Nhiên đến Vãn Phượng Đường, trách mắng bà ta rất nặng. Bởi vì lễ cập kê của Khương Ấu Dao vốn do một tay Quý Thục Nhiên lo liệu, cuối cùng lại xảy ra chuyện như thế này, khiến khách khứa chê cười, Khương gia cũng mất mặt.
“Bây giờ, khả năng quản lý của Quý thị sẽ bị nghi ngờ rất nhiều.” Đồng Nhi rất đắc ý khi nói về vấn đề này.
Khương Lê cười, Khương lão phu nhân trách mắng Quý Thục Nhiên, có lẽ cũng không phải là bởi vì Quý Thục Nhiên làm hỏng lễ cập kê. Dù sao Khương lão phu nhân cũng là lão nhân đã chìm đắm trong tranh đấu hậu trạch nhiều năm, sao có thể không hiểu được những khúc mắc trong nhà? Huống chi, cách đổ lỗi lần này của Quý Thục Nhiên thật sự không thông minh. Mặc dù Khương lão phu nhân không thích Khương Nhị tiểu thư, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng coi như công bằng, lấy chuyện này để dạy dỗ Quý Thục Nhiên.
Tuy nhiên hành động lần này của Khương Lê dù bảo vệ được chính mình, nhưng cũng đã vạch trần sự thực không yên ổn về hậu viên của Khương phủ. Ít nhiều gì thì nàng cũng bị giận cá chém thớt, ví dụ như bây giờ, việc nàng bị lạnh nhạt chính là sự trừng phạt mà người của Khương gia dành cho Khương Lê.
Chỉ là bản thân Khương Lê cũng không quan tâm.
Đồng Nhi cười nói: “Ba nha hoàn mới tới còn ở bên ngoài, bây giờ cô nương có muốn cho họ vào không?”
Hương Xảo và Vân Song đã bị đưa đi, Khương Lê có một nha hoàn là Đồng Nhi, dưới sự dẫn dắt của lão thái thái cũng chọn được ba người. Cứ như vậy, cộng với Đồng Nhi, hai nhất đẳng nha hoàn, hai nhị đẳng nha hoàn, lại chọn thêm người quét dọn trong viện là đủ.
“Để họ vào đi.” Khương Lê nói.
Ba nha hoàn bước vào nhà, hai nhị đẳng nha hoàn, một người tên Minh Nguyệt còn người kia tên Thanh Phong, cả hai đều trạc tuổi Đồng Nhi, có vẻ rất hoạt bát lanh lợi. Giọng điệu thỉnh an Khương Lê giòn tan, lúc trước cũng chưa từng ở trong Khương phủ.
Ngoài ra còn có một nhất đẳng nha hoàn tên Bạch Tuyết, lớn hơn Đồng Nhi một chút, không hoạt bát như hai nha hoàn kia. Mặc dù tên là Bạch Tuyết nhưng lại có làn da ngăm đen, dáng người có thể coi là khỏe khoắn, mặc bộ y phục màu đỏ quả hạnh đặc biệt do Khương phủ may riêng, có hơi không hợp và buồn cười.
Đồng Nhi nhìn chằm chằm Bạch Tuyết mà dò xét, trong lòng bối rối. Theo thường lệ mà nói, nha hoàn thiếp thân của tiểu thư chính là mặt mũi của tiểu thư, ngoại trừ tính cách và năng lực ra, dáng vẻ nhất định phải lanh lợi thanh tú. Mà Bạch Tuyết này cho dù có bản lĩnh, nhưng với dáng vẻ như vậy mà đặt trong nhà khác thì cả đời này cũng đừng mong là nhất đẳng nha hoàn cho người ta.
Lúc lựa chọn, bà tử có nhắc tới Bạch Tuyết, nói sức lực của nàng ta lớn, có thể quét dọn trong viện. Khương Lê vốn cũng có dự định giống như vậy, nhưng đến cuối cùng, không hiểu sao lại trở thành nhất đẳng nha hoàn.
Bà tử kia cứ liên tục hỏi Khương Lê, có lẽ là cảm thấy Khương Lê không hiểu đạo lý, nhưng Khương Lê cũng rất cố chấp. Đồng Nhi nhìn Bạch Tuyết, thực sự không thấy có gì đặc biệt.
Khương Lê nói mấy câu đơn giản với ba nha hoàn, Thanh Phong cùng Bạch Lộ đi ra ngoài làm việc. Bạch Tuyết ở lại trong phòng, Khương Lê nhìn nàng ấy, cười nói: “Nghe nói quê em ở Tảo Hoa thôn à?”
Bạch Tuyết vốn cũng đứng rất dè dặt, nghe Khương Lê nhắc tới quê hương thì lại thả lỏng hơn một chút, nói: “Đúng vậy.”
“Lúc trước ta quen biết một nha hoàn, cũng ở Tảo Hoa thôn.” Khương Lê cười nói.
Trong sổ có ghi chép gia cảnh của Bạch Tuyết, Bạch Tuyết ở Tảo Hoa thôn cách kinh thành không xa, trong nhà có hai ca ca và một muội muội. Phụ mẫu đều là nông dân, canh tác trên mẫu đất nhỏ. Bạch Tuyết cường tráng ngăm đen như vậy cũng là vì đi theo phụ mẫu làm nông từ nhỏ. Tuy nhiên do trong nhà đông người, khi hai ca ca cưới thê sinh tử, cuộc sống càng trở nên khó khăn hơn, để kiếm sống nên Bạch Tuyết đến Yến Kinh làm nha hoàn.
Một nha hoàn như Bạch Tuyết, nhà quan lại giàu có trong Yến Kinh đều chướng mắt, ghét bỏ nàng ấy không dễ nhìn. Bà tử của Khương gia chọn trúng nàng ấy cũng bởi vì Bạch Tuyết có sức khỏe tốt. có thể làm việc nặng nhọc. Ai mà biết được Khương Lê cứ khăng khăng chọn Bạch Tuyết làm nhất đẳng nha hoàn, cũng không biết có phải Bạch Tuyết quá may mắn hay không.
Mặc dù Bạch Tuyết mới tới, lại hiểu rõ ngân lượng hàng tháng của nhất đẳng nha hoàn và nha hoàn quét dọn hoàn toàn khác nhau. Nàng ấy rất biết ơn Khương Lê vì đã chọn trúng nàng ấy. Nhưng trước khi đến đây, nàng ấy đã nghe rất nhiều tin đồn về Khương Nhị tiểu thư ở Yến Kinh, vốn tưởng nàng là một người độc ác nhưng không ngờ lại tốt bụng như thế, còn quan tâm đến quê hương của nàng ấy. Nàng ấy thầm nghĩ trong lòng, những tin đồn đó quả thực rất khó tin, đều là những lời đồn bậy bạ do những người đó lan truyền.
Bạch Tuyết nói: “Cô nương có biết nha hoàn kia tên gì không? Có lẽ nô tỳ cũng quen biết.”
“Tên là Hải Đường.” Khương Lê cười nói: “Bây giờ chắc nha hoàn đó cũng đã 20 tuổi rồi, trong nhà có hai đệ đệ, nhà ở bên cạnh cửa hàng gạo phía thôn Tây của Tảo Hoa thôn. Hải Đường cao gầy, trắng trẻo, rất xinh đẹp.”
Đồng Nhi ở bên cạnh nghe xong thì hơi thắc mắc, đáng lẽ nàng ấy phải biết tất cả những nha hoàn mà Khương Lê biết, nhưng từ trước đến nay, nàng ấy chưa bao giờ nghe nói về một nha hoàn tên là Hải Đường? Là nha hoàn của Khương phủ sao?
Bạch Tuyết suy nghĩ hồi lâu, gãi đầu cười nói: “Nô tỳ không nhớ ra cái gì về người này, Tảo Hoa thôn nói lớn không lớn, mà nhỏ cũng không nhỏ. Nhưng nếu cô nương muốn biết tin tức của cô nương Hải Đường kia, nô tỳ viết thư hỏi phụ mẫu là được.”
Đồng Nhi không nhịn được mà hỏi: “Em biết viết sao?”
“Nô tỳ từng học trộm được một ít của tiên sinh tư thục ở trong thôn.” Bạch Tuyết cười thành thật.
Đồng Nhi bắt đầu tôn kính Bạch Tuyết, phải biết rằng trong Khương phủ không có nhiều nha hoàn biết viết chữ. Cô nương nhà mình quả có mắt nhìn người tài, xem ra Bạch Tuyết có vẻ ngoài không đẹp, nhưng lại là một người rất có bản lĩnh, làm nhất đẳng nha hoàn cũng không tồi.
Khương Lê hơi kinh ngạc với việc Bạch Tuyết biết chữ, lập tức cười nói với Bạch Tuyết: “Vậy thì đa tạ em.”
Sở dĩ nàng chọn Bạch Tuyết làm nha hoàn thiếp thân của mình, ngoại trừ tính cách trung thành lương thiện của Bạch Tuyết, quan trọng hơn là vì Bạch Tuyết đến từ Tảo Hoa thôn.
Khi nàng vẫn còn là Tiết Phương Phỉ, có một nha hoàn thiếp thân tên là Hải Đường, nàng ấy cũng đến từ Tảo Hoa tôn. Trong bốn nha hoàn thiếp thân của Tiết Phương Phỉ, hai người đã bị đánh chết, hai người còn lại được Tiết Phương Phỉ vụng trộm đưa ra khỏi phủ. Một người tên Đỗ Quyên, một người tên Hải Đường. Đỗ Quyên không có người nhà, không biết sau đó nàng ấy đã đi đâu. Nhưng Tiết Phương Phỉ biết một chút về Hải Đường, quê nàng ấy ở Tảo Hoa thôn, nhà có hai đệ đệ.
Mà Thẩm Ngọc Dung không biết về thân thế của Hải Đường, cho nên hắn sẽ không điều tra ra được Tảo Hoa thôn. Hải Đường thông minh lanh lợi, tỉ mỉ cẩn thận. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Hải Đường rất có thể đã quay về Tảo Hoa thôn.
Để vạch trần bộ mặt xấu xa của Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh, đương nhiên phải tìm ra nhân chứng ban đầu. Đáng tiếc là bây giờ nàng không có cách gì để tiếp cận Thẩm gia, cho dù có tiếp cận thì người của Thẩm gia chưa chắc đã chịu đứng ra làm chứng cho nàng.
Nhưng Hải Đường thì khác, Hải Đường lớn lên cùng với nàng, thân như tỷ muội. Nếu muốn Hải Đường đứng ra làm nhân chứng cho vụ án của Tiết Phương Phỉ, Hải Đường nhất định sẽ đồng ý.
Mà tất cả những điều này đều phải dựa vào Bạch Tuyết của Tảo Hoa thôn rồi, Khương Lê nhìn về phía cô nương thật thà trước mắt.