Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Không biết có phải là do bị Khương lão phu nhân trách mắng hay không, lúc Khương Lê chọn lại nha hoàn thì Quý Thục Nhiên lại không nói một lời nào.
Trong suốt quá trình tuyển chọn, nha hoàn của Khương lão phu nhân là Trân Châu và Phỉ Thuý luôn giúp đỡ Khương Lê. Đương nhiên Khương Lê biết rõ, chắc hẳn Quý Thục Nhiên sẽ nhanh chóng nghe ngóng được nàng chọn mấy nha hoàn kia.
Chẳng qua là Phương Phỉ Uyển đang được sắp xếp lại nên Quý Thục Nhiên không có cách nào can thiệp vào.
Những ngày qua, người trong Khương phủ đều rất sống với nhau rất yên bình.
Ở Thục Tú Uyển, Khương Nguyên Bách mới chầu triều về, ông ấy hơi cau mày, đang để cho Quý Thục Nhiên cởi bỏ trường bào của ông ấy.
Tuy rằng hiện giờ Khương Nguyên Bách là Thủ phụ triều đình, nhưng hậu viện của ông ấy bình yên hơn nhiều so với đồng liêu. Trước kia lúc Diệp Trân Trân còn sống, Khương lão phu nhân để ông ấy thông phòng với Nhị phòng. Sau đó vị được thông phòng có thai và được làm thiếp thất. Khi Diệp Trân Trân chết vì bạo bệnh, thiếp thất cũng đau buồn quá độ vì nữ nhi chết yểu mà chết sớm. Đến khi Quý Thục Nhiên bước vào cửa, đại phòng của Khương gia chỉ còn lại một người thông phòng.
Vị thông phòng trước kia là nha hoàn thiếp thân của Khương lão phu nhân, tính tình thận trọng, không tranh giành gì cả, gần giống như vật trang trí trong Khương phủ. Sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa, bà ta chủ động gọi vị thông phòng kia là Triệu di nương. Triệu di nương vẫn luôn không có con, sau khi Quý Thục Nhiên vào cửa, bà ấy chủ động phục vụ Quý Thục Nhiên tận tình, càng giống như một đầy tớ hơn.
Cho nên trong toàn bộ đại phòng, địa vị của Quý Thục Nhiên không thể lay chuyển.
Mặc dù trước đó Khương lão phu nhân đã phàn nàn về việc Khương Nguyên Bách không có người nối dõi, nhưng khi Khương Lê lên 8 tuổi, nàng đã đẩy ngã Quý Thục Nhiên khiến Quý Thục Nhiên sảy thai. Chẳng những Quý Thục Nhiên không thèm so đo mà còn đứng ra nói giúp cho Khương Lê, khiến Khương lão phu nhân cảm thấy áy náy với Quý Thục Nhiên. Sau đó Quý Thục Nhiên lại có Khương Bính Cát, Khương lão phu nhân cũng không nói gì nữa.
Suy cho cùng, Khương Nguyên Bách là Thủ phụ của triều đình, trong triều có rất nhiều ánh mắt dõi theo từng lời nói và hành động của Khương Nguyên Bách. Hậu viện có nhiều con cháu nối dõi cũng có nghĩa là nhân khẩu phức tạp, thê thiếp nhiều cũng chưa chắc đã tốt. Chỉ cần đại phòng có nhi tử là đủ, còn lại không nên tham lam.
Khương lão phu nhân ngầm chấp nhận Quý Thục Nhiên, trong hoàn cảnh khó khăn mà bà ta được Khương Nguyên Bách say mê, có thể nói là như cá gặp nước. Ông ấy cũng nuông chiều hai hài tử hết mực. Đã nhiều năm như vậy, trong số các chị em dâu thì Dương thị không cần nhắc đến, ngay cả Lư thị cũng thấp hơn bà ta.
Nhưng tất cả những điều này đã bị phá vỡ khi Khương Lê trở về phủ. Khương Lê quay về phủ chưa đầy một tháng, Quý Thục Nhiên đã liên tiếp chịu nhiều tổn thất. Lần này ngay cả Khương lão phu nhân vốn luôn đối xử khoan dung với bà ta cũng tức giận, trong lòng Quý Thục Nhiên không phải là không căm tức.
Quý Thục Nhiên cất trường bào của Khương Nguyên Bách xong, đưa một chén trà thảo dược vào lòng bàn tay Khương Nguyên Bách, bà ta nhẹ giọng hỏi: “Sao Lão gia lại mặt ủ mày chau như vậy, có tâm sự sao?”
Khương Nguyên Bách giương mắt nhìn bà ta.
Lông mày của Quý Thục Nhiên rất tinh xảo, khác với vẻ ngọt ngào và mơ hồ của Diệp Trân Trân, Quý Thục Nhiên giống như một quý phụ được dòng dõi thư hương dạy dỗ cực kì xuất sắc, mỗi lời nói và hành động đều làm người khác hài lòng.
Khương Nguyên Bách liếc nhìn ngón tay của Quý Thục Nhiên, trên đầu ngón tay có một vết sẹo nhỏ, nhạt như đầu củ hành. Bên cạnh vẫn còn những đồ thêu thùa may vá chưa hoàn thành trong chiếc giỏ.
Quý Thục Nhiên đang may xiêm y cho ông ấy.
Trong lòng Khương Nguyên Bách mềm nhũn, vào lúc này cảm giác khó chịu với Quý Thục Nhiên mấy ngày nay cũng đã tan biến. Ông ấy nắm lấy tay Quý Thục Nhiên mắng: “Sao lại bị thương? Những chuyện này cứ để người hầu làm là được rồi.”
Quý Thục Nhiên cười nói: “Lão gia quên rồi sao, từ trước đến nay thiếp chưa bao giờ nhờ người khác làm hộ y phục liền thân của lão gia.”
Khương Nguyên Bách nhìn bà ta, Quý Thục Nhiên khẽ cười nhẹ nhàng. Ông ấy nghĩ đến mấy ngày nay đã cố ý lạnh nhạt với Quý Thục Nhiên vì chút sự cố của lễ cập kê, Khương Nguyên Bách cảm thấy rất áy náy, ông ấy nói: “Ái thê vất vả rồi.”
“Thiếp không vất vả, lão gia mới là người vất vả nhất.” Quý Thục Nhiên đáp lại.
Khương Nguyên Bách có hơi xúc động. Ông ấy có hai người thê, đích thê Diệp Trân Trân không phải do ông ấy chọn mà do Khương lão phu nhân chọn cho ông ấy. Lúc đó ông ấy đang ngày càng thăng tiến trong triều đình và có nhiều kẻ thù trong triều. Khương lão phu nhân nghĩ tốt hơn hết ông ấy nên kín đáo hơn, thành hôn với một nữ tử có nội thân không quá lừng lẫy. Diệp gia giàu có, quan hệ tốt, lại không làm quan nên sẽ không bị người khác ghen ghét.
Khương Nguyên Bách nghe theo ý muốn của mẫu thân thành hôn với Diệp Trân Trân. Diệp Trân Trân hồn nhiên và hoạt bát, chưa từng chịu những khó khăn của nhân gian. Dù không thể san sẻ với ông ấy, nhưng hai người sống chung cũng coi như là hoà hợp.
Sau đó Diệp Trân Trân qua đời, trong một lần dự yến tiệc Khương Nguyên Bách phải lòng Quý Thục Nhiên, nhi nữ của Ngự sử. Khi đó tại đêm yến tiệc, Quý Thục Nhiên biểu diễn một khúc tuyệt diệu, xinh đẹp duyên dáng, một đòn đánh trúng trái tim Khương Nguyên Bách.
Nếu như nói Diệp Trân Trân là nghe theo sự lựa chọn của Khương lão phu nhân thì Quý Thục Nhiên là phu nhân mà Khương Nguyên Bách đã nhìn trúng, bất kể là yêu thích trong lòng hay vì thiên vị, ông ấy vẫn hướng về phía Quý Thục Nhiên nhiều hơn. Cho dù Quý Thục Nhiên có phạm sai lầm, Khương Nguyên Bách cũng có thể nhanh chóng tha thứ cho bà ta. Hơn nữa, mấy năm nay Quý Thục Nhiên đều chỉnh đốn đại phòng rất thỏa đáng.
Khương Nguyên Bách thở dài: “Hôm nay lúc bãi triều, Thành Đức Lãng Liễu Nguyên Phong có nói với ta mấy câu.”
Quý Thục Nhiên siết chặt tách trà trong tay, trên mặt vẫn giữ nụ cười, bà ta dò hỏi: “Liễu đại nhân? Bình thường Liễu đại nhân chưa từng qua lại gì với lão gia, nhưng có chuyện gì vậy?”
“Trước đây lúc Diệp thị vẫn còn, phu nhân của Liễu Nguyên Phong có qua lại thân thiết với Diệp thị, còn thường xuyên đến đây tụ họp. Liễu Nguyên Phong cũng vì chuyện của Lê Nhi mới tìm tới.” Khương Nguyên Bách nói tiếp: “Liễu Nguyên Phong nhắc nhở ta rằng Lê Nhi đã hồi kinh, ta nên chọn cho nó một phu tử, dạy nó đọc và viết.”
Nghĩ đến điều này, Khương Nguyên Bách rất đau đầu. Khương Lê đã phạm một sai lầm lớn và bị đuổi vào am ni cô. Nàng đã ngây người ở đó 8 năm, đó là thời gian tốt nhất để phổ cập kiến thức mới. Bây giờ đã qua lâu như vậy, đương nhiên lúc Khương Lê ở am ni cô cũng không được tiên sinh nào dạy nàng học.
Ông ấy là Thủ tịch Đại học sĩ, ân sư của hoàng đế, là Thủ phụ của triều đại đương thời, học vấn uyên thâm, nhưng đích nữ của ông ấy đến cả một chữ cũng không biết, chuyện này truyền ra ngoài há chẳng phải làm trò cười lớn sao.
Mặc dù những gì Liễu Nguyên Phong nói không mấy dễ nghe, nhưng khi ngẫm nghĩ sâu xa thì cũng không phải hoàn toàn không có lý. Khương Nguyên Bách nghĩ tới việc tìm phu tử dạy dỗ Khương Lê học hành.
Nghe vậy, Quý Thục Nhiên thở phào nhẹ nhõm, bà ta cười nói: “Thiếp còn nghĩ là chuyện gì, hóa ra là như vậy. Lão gia không cần nôn nóng, mặc dù thiên hạ đều ngưỡng mộ nhân tài, nhưng chung quy vẫn bao dung với nữ tử hơn một chút. Bây giờ Lê Nhi cũng không còn nhỏ, bắt đầu học từ lúc này e rằng cũng không học được nhiều. Chi bằng mời phu tử thông thạo cầm kỳ thi họa, cũng biết mỗi thứ một ít, chỉ cần có thể vượt qua thì sau khi khi nói chuyện hôn sự của Lê Nhi, phu gia cũng sẽ coi trọng nó hơn.”
“Ái thê nói rất có lý.” Khương Nguyên Bách nói thêm: “Nhưng mà mỗi thứ chỉ học được một chút, sao nhi nữ Khương gia ta có thể như thế này…”
“Lão gia.” Quý Thục Nhiên cười nói: “Không có gì là tuyệt đối, trước giờ Lê Nhi không biết chữ, nếu chàng cứ khăng khăng khắt khe và đòi hỏi quá nhiều, e rằng sẽ già néo đứt dây.”
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Khương Nguyên Bách gật đầu nói: “Vậy cứ làm thế đi.”